Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 54: Trái tim loạn nhịp


Ánh nắng xuyên qua

khung cửa sổ tà tà chiếu rọi trên mặt đất, loang lổ in bóng những

bông hoa, Cố Hạ bị hôn đến thất điên bát đảo, dường như khí lực toàn

thân đều bị rút hết. Qua thật lâu, Triển Thiểu Huy mới hơi rời khỏi

môi c*̉a cô, trằn trọc sang hai má, sang bên tai, phần cổ, anh mở cổ áo

c*̉a cô ra, làn môi nóng rực ủi qua từng tấc da thịt non mịm trên cổ,

một dòng khí nóng chạy tán loạn trong cơ thể anh, một tay vung lên

luồn vào áo cô, từ phía dưới chui vào chạy dọc theo sống lưng, tiếp

tục hướng lên trên, vuốt ve hai ngực cô, xúc cảm trên khuôn ngực cao

ngất mềm mại rất tuyệt, bắt anh dừng c*̃ng dừng không được.

Có lẽ sức c*̉a anh

quá lớn nên Cố Hạ kêu ra tiếng, càng giống với âm thanh gợi cảm mị

hoặc, Triển Thiểu Huy đã vén áo c*̉a cô đến trên ngực, áo ngực c*̃ng

bị đẩy ra, thuận tiện để tay mình hành động. Làn da c*̀ng khu vực

mẫn cảm kích thích lộ ra làm cho Cố Hạ dần dần tỉnh lại, lấy tay

bất lực đẩy anh ra, “Đừng mà, bỏ tôi ra…”

Triển Thiểu Huy vẫn

giữ lấy cô, nụ hôn tinh tế liên tục rơi trên môi cô, hai má, dưới tai,

rồi đột nhiên một âm thanh sát phong cảnh vang lên, một tiếng “răng

rắc” vang lên cửa bị đẩy ra, một nhân viên phục vụ đứng trước cửa ra

vào, nhìn thấy trong phòng còn người, hơn nữa lại ở trong tình huống

này thì giật mình biết mình đã phạm sai lầm, liên tục không ngừng

xin lỗi, “Rất xin lỗi, rất xin lỗi…”

Nói xong vội vàng lui

ra khỏi phòng, đóng cửa phòng lại, lúc nãy nhìn thấy có người ra,

cho rằng phòng không còn ai nên mới vào, không ngờ tới lại phá hỏng

chuyện tốt c*̉a người ta, đứng trước cửa ra vào nhìn thấy ánh mắt

không mấy lương thiện c*̉a Triển Thiểu Huy thì toàn thân run lên.

Ngay lúc người kia bước

vào phòng, Triển Thiểu Huy vội vàng dùng thân mình che cho Cố Hạ,

kéo áo cô xuống. Một tá phiều nhiễu như vậy khiến cho Cố Hạ triệt

để tỉnh lại, đầu nghiêng sang một bên, “Anh thả tôi ra.”

Triển Thiểu Huy dùng

ánh mắt tràn ngập tình dục nhìn cô, mặt Cố Hạ đỏ bừng lên, hơi thở

không đều đặn, trên mặt còn mang theo một chút ngượng ngùng, rất đẹp,

Triển Thiểu Huy dùng một tay kéo đầu cô lại, chuẩn bị hôn tiếp. Cố

Hạ chôn đầu vào hõm vai c*̉a anh, sống chết không cho anh tiếp tục.

Triển Thiểu Huy cười

khẽ, dùng giọng nói trầm thấp nói trên đỉnh đầu cô, “Em thích từ

chức thì cứ từ, từ nay về sau chuyên tâm làm người phụ nữ c*̉a anh.”

Cố Hạ đột nhiên ngẩng

đầu lên, phồng má nhìn anh, dáng vẻ tức giận nói không nên lời, “Anh

là đồ vô sỉ!”

Triển Thiểu Huy ôm eo

cô, tay lưu luyến vuốt ve da mặt cô, “Được rồi, từ nay về sau không

được như vậy nữa.”

“Tôi…” Cố Hạ vừa nói

ra một chữ đã bị Triển Thiểu Huy che miệng lại, anh trừng mắt nhìn

cô, “Không cho em nói chuyện.”

Vừa trải qua một nụ

hôn triền miên, không khí kiều diễm, dạo này cô gái tên Cố Hạ này

giỏi nhất chính là phá hư không khí, tùy tiện nói vài câu đã làm

cho Triển Thiểu Huy xúc động muốn bóp chết cô, Triển Thiểu Huy không

muốn nghe thấy những lời kia nữa, không muốn phá hỏng tâm trạng, ánh

mắt c*̉a anh nhìn thẳng vào cô, giọng điệu có hơi hung dữ, “Sau này em

chỉ có thể thích anh, còn phải lấy lòng anh.”

Triển Thiểu Huy rút

bàn tay đang che miệng cô lại, ôm cả người cô vào lòng, thân thể mềm

mại c*̉a Cố Hạ dựa vào bộ ngực c*̉a anh, đột nhiên lại cảm thấy

ngọt ngào.

“Nhưng mà…Triển

thiếu…” Cố Hạ mơ mơ màng màng, c*̃ng không biết phải biểu đạt ý c*̉a

mình thế nào, ấp a ấp úng, cảm thấy chuyện này không thật, lấy tay

yếu ớt đẩy anh ra, “Anh thả tôi ra trước đi.”

Triển Thiểu Huy hơi

buông lỏng tay ra nhưng vẫn vây cô lại trong bức tường, ánh mắt rơi trên

mặt cô, nhìn dáng vẻ không tình nguyện c*̉a cô, hơi nhíu nhíu mày, tay

luồn vào mái tóc c*̉a cô, giọng điệu vừa uy hiếp vừa dịu dàng, “Từ

nay về sau không cho phép chọc tức anh nữa, nếu không thì anh sẽ không

khách khí với em đâu.”

Cố Hạ c*́i đầu, dường

như không dám đối mặt với anh, đầu óc vẫn còn mơ hồ. c*́i đầu nhìn

đường viền trên tay áo anh rồi mắt lại vụng trộm nhìn anh, thấp

giọng hỏi: “Triển thiếu, có phải anh thích tôi không?”

“Em không cần phải nói

nhảm nhiều như vậy.” Triển Thiểu Huy sẽ không thèm trả lời câu hỏi

này c*̉a cô.

Cố Hạ tức giận uất

ức nói, “Nhưng mà, anh không thích tôi thì sao có thể như vậy? Đây

chính là nụ hôn đầu tiên c*̉a tôi, hơn nữa tôi…”

“Nụ hôn đầu tiên?”

Triển Thiểu Huy hứng thú nhìn cô, ở suối nước nóng anh đã từng hôn

cô, nghe cô nói như vậy ngược lại cảm thấy tâm trạng rất tốt, cười

càng tươi, “Rất tốt.”

Anh vuốt vuốt đầu cô,

“Từ nay về sau anh sẽ đối xử thật tốt với em, em đừng có mà nghĩ

vớ nghĩ vẩn làm hỏng hết chuyện.”

“Tôi mới không thèm

anh…” Cố Hạ tỏ ra tức giận nói.

Nhưng mà Triển Thiểu

Huy lại bịt miệng cô lại, “Đã bảo em đừng có nói lung tung rồi mà.

Nơi này là địa bàn c*̉a anh, có phải em cảm thấy anh không dám trị em

không?”

Mắt anh sáng như đuốc

nhìn cô chằm chằm, Cố Hạ vừa mới mở miệng thì đã phá hỏng hết tâm

trạng, đột nhiên anh vừa cười vừa chậm rãi bắt lấy tay cô, “Em mà

nói lung tung nữa là anh sẽ tiếp tục hôn em, hoặc là làm chuyện gì

khác anh c*̃ng không để ý.”

Cố Hạ rối bời trong

lòng, trong ánh mắt Triển Thiểu Huy tràn ngập lửa, cô có hơi sợ anh,

giọng nhỏ như muỗi bay, “Tôi có thể vào toilet

không?”

Qua tấm gương trong

toilet, Cố Hạ nhìn thấy môi mình đỏ lên, Triển Thiểu Huy chẳng dịu

dàng chút nào, người đàn ông kia có ý gì cô c*̃ng không biết, nghĩ

đến là thấy tức. Cố Hạ không phải người phóng túng, tuy cô cảm thấy

mình không quá thông minh nhưng c*̃ng hiểu làm việc gì c*̃ng phải lượng

sức mình, cho nên mới muốn cách xa Triển Thiểu Huy một chút, không

ngờ lại biến thành thế này.

Cô đứng ngây người

trong toilet thật lâu, lúc ra ngoài thì sắc mặt Triển Thiểu Huy đã

trở lại bình thường, anh kéo tay cô tới, mang theo một vẻ phách đạo

không cho cự tuyệt, c*̀ng cô ra khỏi hội quán tản bộ. Cố Hạ không

biết phải nói gì, c*́i đầu nhìn những viên đá cuội trên đường, không

phản kháng c*̃ng không phối hợp, quan hệ c*̉a hai người trở nên mập

mờ, nói là tình nhân sao, hình như cảm thấy không giống vậy.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không phải người hay nói nhiều nhưng anh lại không thích Cố Hạ trầm

mặc như vậy, nói: “Anh dẫn em đi làm chuyện kích thích một chút.”

“Chuyện kích thích?”

Cố Hạ giật mình, trong đầu hiện lên việc giường chiếu, vội vàng vung

tay anh ra, “Tôi không đi.”

“Giữa ban ngày mà

nghĩ gì thế?” Triển Thiểu Huy dùng ngón tay dí nhẹ đầu cô, trong cổ

họng phát ra tiếng cười khẽ.

Chuyện kích thích mà

anh nói chính là dẫn Cố Hạ đi bão (đua xe ấy), hơn nữa còn là đi

bão xe máy. Cỗ xe máy Halley tỏa ánh vàng kim dưới ánh mặt trời,

nước sơn phối hợp thêm màu đỏ như ngọn lửa đang bùng cháy, Triển

Thiểu Huy thay đổi một bộ quần áo bằng da, đội mũ bảo hiểm c*̀ng

khăn quàng cổ lên cho Cố Hạ, sau đó chở theo cô mau chóng đuổi theo.

Lúc vừa mới bắt đầu

tốc độ c*̃ng không quá nhanh, về sau lái xe ra khỏi nội thành, đến

một đoạn đường núi không có người qua lại, Triển Thiểu Huy đột nhiên

lớn tiếng nói: “Ôm chặt anh!”

Cố Hạ không còn lựa

chọn nào khác, bánh xe ma sát với mặt đất tạo nên tạp âm ngày càng

lớn, lốp xe cấp tốc xoay tròn, cảnh vật bốn phía giống như một

thước phim lướt qua, như lốc xoáy không thể nhìn thấy rõ. Tốc độ cao

tạo nên kích thích mãnh liệt khiến cho Cố Hạ quên mất phải thét lên,

từng đợt gió gào thét lướt qua, giống như muốn vật ngã người trên xe

xuống, tim Cố Hạ nhảy lên cổ họng, vội vàng ôm chặt lấy vòng eo rắn

chắc c*̉a Triển Thiểu Huy.

Xe máy chạy trên

đường, khi thì đột nhiên đổi hướng, khi thì thân xe dường như nghiêng

hẳng xuống mặt đất, Cố Hạ cảm thấy đất trời đột nhiên rung chuyển,

không thể nhìn rõ thứ gì, chỉ cảm thấy tốc độ mang đến một cảm

giác kích thích c*̀ng sợ hãi. Hai tay cô ôm chặt lấy Triển Thiểu Huy,

thân thể dán chặt vào sau lưng anh, đầu tựa vào vai anh, ôm anh thật

chặt, dường như ngoại trừ dựa vào anh thì không còn cách nào khác.

Xe đột nhiên ngừng

lại, sắc mặt Cố Hạ tái nhợt, tim đập nhanh kinh khủng, vẫn duy trì

tư thế ôm chặt lấy anh, dường như vẫn chưa lấy lại được tình thần.

Triển Thiểu Huy tháo nón ra, nghiêng đầu ra sau hỏi cô: “Thích không?”

Trên mặt anh còn mang

theo một chút đắc ý, rất nhanh nghiêng người đi tháo bao tay ra. Động

tác rất trôi chảy, sau đó giúp cô tháo nón ra, thừa dịp Cố Hạ còn

đang ngẩn ngơ thì tháo đai c*̉a cô ra ôm cô vào trong lồng ngực. Trái

tim đang đập kịch liệt c*̉a Cố Hạ vẫn chưa bình phục trở lại được,

cô nghiêng đầu chôn trong lồng ngực c*̉a anh, chỉ nghe thấy tiếng tim

đập, không biết là c*̉a mình hay là c*̉a Triển Thiểu Huy.

Triển Thiểu Huy vỗ

nhẹ vào lưng cô, một lát sau, vờn nghịch mái tóc bay tán loạn c*̉a

cô, hôn nhẹ lên trán cô rồi chậm rãi nâng đầu cô lên, in từng nụ hôn

nhỏ vụn lên mặt cô, không kịch liệt thô lỗ như trước, mà dịu dàng

triền miên, ngọn lửa nóng từ từ quay trở lại, môi lưỡi giao hòa với

nhau. Cố Hạ ôm eo anh, cảm giác được cơ thể rắn chắc c*̉a anh, môi c*̉a

anh, nụ hôn c*̉a anh, hương vị c*̉a anh đang bao vây lấy mình.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

chưa từng nói anh thích cô, sau khi nụ hôn triền miên kết thúc, anh chỉ

nói: “Em phải yêu anh”, đương nhiên mang theo vẻ phách đạo, giống như

mệnh lệnh c*̉a một ông chủ đối với nhân viên, “Hôm nay cô phải làm tốt

việc này.”, nhưng ánh mắt c*̉a anh lại tràn ngập vẻ dịu dàng, có

một thứ gì đó nhẹ nhàng chảy xuôi, không một tiếng động mà tiết lộ

bí mật nơi đáy lòng.

Lúc xe máy khởi động

lại, Cố Hạ vẫn ôm eo anh, không biết là vì sợ anh sẽ đột nhiên tăng

tốc hay là yêu thích cảm giác an toàn này. Xe máy đi trên con đường

lớn, hướng về phía ánh chiều tà, Cố Hạ nhìn thấy ánh mặt trời

hồng hồng, in bóng hai người thật dài trên đường.

Hôm nay Cố Hạ rất yên

lặng, lúc c*̀ng anh ăn cơm tối c*̃ng chỉ vùi đầu vào ăn cơm, biểu hiện

c*̉a Triển Thiểu Huy lại dịu dàng hiếm thấy, không sai cô cái này cái

kia, thậm chí còn gắp thức ăn cho cô. Thỉnh thoảng Cố Hạ lại lén

nhìn anh, thấy anh ngẩng đầu lên thì lại vội vàng c*́i đầu xuống.

Tất cả đều thay đổi

trong một ngày, lúc nãy Cố Hạ còn mừng thầm vì đã thắng lại hết

tiền bị thua trước đó, nhưng giờ lại bị cuốn vào dòng nước xoáy

không có cách nào dứt ra được. Đến tối cô nằm trên giường lăn qua lăn

lại mà không có cách nào ngủ được, vẫn nghĩ xem Triển Thiểu Huy có

thật lòng thích cô hay không, lại suy về quãng thời gian trước đây c*̉a

hai người, một số việc hình như chưa có manh mối, anh là ông chủ lớn

như vậy, vốn c*̃ng chẳng thèm quan tâm đến một vài ngàn tiền đánh

bài nhưng lại cứ bắt lấy cô không tha; anh chưa bao giờ dẫn bạn gái

theo, nhưng chỉ cần dẫn cô đi ăn cơm đánh bài thì lại giới thiệu bạn

bè c*̉a anh cho cô làm quen; thỉnh thoảng anh lại tỏ ra dịu dang, anh

còn chạy đến nhà cô ăn cơm…Tất cả tới quá nhanh không kịp chuẩn bị,

đầu óc Cố Hạ rối tung lên, làm thế nào c*̃ng không thể tìm ra đầu

mối.

Triển Thiểu Huy không

gọi cô đi đánh bài nữa, bây giờ anh không cần phải tìm cớ nữa, sáng

chủ nhật, lúc Cố Hạ còn đang say ngủ trong chăn thì Triển Thiểu Huy

lại gọi điện tới, mất ngủ đến nửa đêm giờ đang ngủ bù lại bị quầy

rầy, bất kể là ai thì tâm trạng c*̃ng không thể

tốt được, Cố Hạ vừa buồn bực vì trước khi ngủ không chịu tắt điện

thoại vừa cầm lấy điện thoại, ngay cả mắt c*̃ng không mở, dùng giọng

nói phẫn hận mơ màng nói, “Alo”

Đến khi nghe thấy

giọng nói c*̉a Triển Thiểu Huy truyền tới, Cố Hạ mới giật mình, theo

phản xạ có điều kiện với ông chủ c*̉a mình, giọng điệu nịnh nọt

nói: “Triển thiếu, là anh sao, có chuyện gì không ạ?”

“Em vẫn còn ngủ sao?”

Hơn chín giờ vẫn còn ngủ khiến cho Triển Thiểu Huy hơi bất ngờ,

chẳng qua là tâm trạng anh đang rất vui vẻ, “Nhanh lên, lát nữa anh cho

người tới đón em.”

Cố Hạ lầm bầm, “Lại

phải làm gì nữa vậy? Tôi đang ngủ.”

“Anh dẫn em đ ăn cơm,

hoặc là anh tới đó ăn cơm, tùy em lựa chọn.”

“Có thể không ăn cơm

không?”

Giọng điệu c*̉a Triển

Thiểu Huy không mấy lương thiện, “Không ăn thì em chuẩn bị mà từ chức

đi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.