Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 52: Xa cách


Quý Phi Dương chào hỏi

với những người bên cạnh rồi c*̀ng Cố Hạ rời khỏi phòng. Hướng bọn

họ đi không phải là bãi đỗ xe mà là cửa chính, Cố Hạ tùy tiện

hỏi: “Hôm nay anh không lái xe sao?”

Anh trả lời rõ ràng,

“Chúng ta c*̀ng đi đi. Ở đây c*̃ng không gọi xe được, anh tiễn em một

đoạn đường.”

Anh nói đúng, nhà

hàng này rất sang trọng, khách tới đây gần như đều tự lái xe, trước

cửa có rất ít xe taxi. Hai người c*̀ng nhau đi qua một khoảnh sân nhỏ

trong nhà hàng, không khí thoang thoảng mùi hoa mai, đèn đường chiếu

rọi mờ nhạt, cuối c*̀ng là cái rét lạnh mùa đông. Cố Hạ không biết

phải nói gì với anh, cười dùng giọng điệu bình thường nói: “c*̃ng

gần cả tháng rồi không gặp anh. Quý sư huynh, lần trước đánh bài có

nhìn thấy cô gái xinh đẹp kia là bạn gái c*̉a anh sao?”

“Không phải.” Giọng

điệu c*̉a Quý Phi Dương có vẻ thanh đạm, anh và cô c*̀ng đi về phía

trước, tốc độ rất chậm, giống như đang tản bộ.

Cố Hạ không biết phải

nói gì nên nói: “Cô ấy rất xinh, hai người thoạt nhìn c*̃ng rất xứng,

em còn tưởng hai người đã thành một đôi rồi chứ.”

Quý Phi Dương không nói

gì, hai người chậm rãi ra khỏi nhà hàng, hai bên lối đi bóng cây cổ

thụ che phủ tạo nên một khoảng tối, người đi trên đường rất ít. Bóng

đêm trong trẻo nhưng lạnh lùng, Quý Phi Dương nghiêng đầu nhìn cô, hỏi

một câu: “Em và Triển thiếu, bây giờ thế nào rồi?”

“c*̀ng anh ta?” Hai tay

Cố Hạ đút vào trong túi áo, tùy tiện nói: “Không có gì cả, thỉnh

thoảng anh ta sẽ gọi em đi ăn cơm, đánh bài.”

“Không hơn.” Quý Phi

Dương có chút nghi hoặc.

“Vậy còn muốn thế

nào nữa?” Cố Hạ không hiểu nổi ý c*̉a anh.

Quý Phi Dương thấy cô

c*̃ng không giống như đang nói dối, không nghĩ tới Cố Hạ không biết gì

cả, c*̃ng không ngờ tới quan hệ giữa Triển Thiểu Huy và Cố Hạ lại

không có thêm bước tiến nào, chẳng qua là Triển Thiểu Huy c*̃ng đã tỏ

ra mặt, sớm muộn gì thì quan hệ kia c*̃ng tiến lên một bước. Lần

trước sau khi đánh bài, anh cả đã hỏi quá ý c*̉a anh, anh tỏ vẻ không

có gì với Cố Hạ. Chắc hẳn từ nhỏ anh luôn độc lập độc hành nên

người nhà sợ anh làm ra chuyện gì đó không tốt, vừa vặn việc làm ăn

ở nước ngoài c*̃ng không có người quản lí nên muốn anh ra nước ngoài

chào hỏi vài người khách ngoại quốc, đến gần cuối năn mới về. Thật

ra hôm nay Triệu Cổ mời Cố Hạ c*̃ng là ý c*̉a anh, trước mắt, anh

thật sự không tiện hẹn riêng Cố Hạ. Quý Phi Dương đi về phía trước,

nói: “Em có biết vì sao khi còn học đại học anh lại không nghĩ đến

chuyện có bạn gái không?”

Cố Hạ lắc đầu, ngược

lại nói giỡn: “Không nghĩ đến mới tốt, anh mà có thì không biết tâm

hôn c*̉a bao nhiêu nữ sinh sẽ sụp đổ đây.”

Quý Phi Dương cười

nhạt, “Cố Hạ, cô gái vừa rồi em nói anh dẫn theo hôm đánh bài lần

trước c*̃ng không phải quan hệ yêu đương với anh, em nói cô ấy rất xinh,

nói chúng tôi thoạt nhìn rất xứng đôi, nhưng mà có xứng thì anh và

cô ấy c*̃ng không thể đến với nhau.”

Cố Hạ không biết anh

đang có ý gì, hỏi: “Quý sư huynh, anh không thích cô ấy sao?”

“Ba mẹ cô ấy là giáo

sư đại học, chính là gọi là cái gì mà gia đình thư hương, nhưng mà

cuối c*̀ng thì c*̃ng không có bối cảnh gì, một gia đình như vậy c*̃ng

không thể giúp gì được cho việc làm ăn c*̉a gia đình anh.” Quý Phi

Dương vẫn đi về phía trước, trên mặt có một chút cô đơn, “Anh được

sinh ra như vậy, hôn nhân đã xác định không thể xằng bây, cuối c*̀ng

c*̃ng phải nghe theo người nhà sắp xếp mà lấy một người thích hợp

với mình, hoặc là một người có thể giúp ích cho việc làm ăn c*̉a

gia đình mình.”

“Em hiểu rồi.” Tất

nhiên Cố Hạ biết rõ đạo lí môn đăng hộ đối này, không chỉ nói nhà

giàu lấy nhà giàu, ngay cả con nhà bình thường c*̃ng muốn lấy người

nhà giàu.

“Anh có rất nhiều bạn

là nữ giới, nhưng quan hệ c*̃ng chỉ duy trì ở mức bạn bè bình

thường, giống như anh và em vậy. Khi còn học đại học c*̃ng không nghĩ

sẽ tìm bạn gái, khi đó luôn phải duy trì khoảng cách thích hợp với

nữ sinh.” Trên mặt Quý Phi Dương có chút buồn vô cớ, “Một đoạn tình

cảm có vương vấn đến đâu thì nhất định c*̃ng sẽ không có kết quả,

cần gì phải bắt đầu chứ? Cho nên, khi đó em nói em thích anh, anh rất

cảm động, nhưng mà cuối c*̀ng vẫn không có cách nào bắt đầu, anh

không muốn làm tổn thương ai.”

Trong lòng Cố Hạ có

chút thoải mái, “Quý sư huynh, anh là người tốt.”

Anh nhìn cô cười cười,

“Trước kia anh đã từng nói anh rất hậm mô em, thích gì, không thích

gì c*̃ng có thể tự mình làm chủ. Giống như anh đây, thường xuyên thân

bất do kỉ.”

“Có thể làm bạn với

anh, em đã cảm thấy rất vui rồi.” Cố Hạ nói lời thật lòng, “Sau này

anh nhất định sẽ có một cuộc hôn nhân mĩ mãm hạnh phúc.”

Quý Phi Dương quay đầu

hỏi cô, “Em có tính sau này ở lại luôn thành phố C không?”

“.” (gật đầu) Cố Hạ

cực kì khẳng định.

Quý Phi Dương c*̃ng

biết nhà Cố Hạ ở tỉnh, cho dù không ở lại thành phố C thì ở trong

một thành phố khác chưa chắc cô đã quen được, không bằng cứ ở lại

nơi quen thuộc này. Nhưng mà, nếu Cố Hạ muốn phát triển ở thành phố

C, như vậy cuối c*̀ng cô vẫn phải phát triển quan hệ thân mật với

Triển Thiểu Huy, đó c*̃ng là lựa chọn tốt nhất. Quý Phi Dương c*̃ng

không có quyền xen vào cuộc sống c*̉a người khác, hôm nay c*̃ng chỉ

muốn nhắc nhở cô một chút, “Trung Quốc có câu ngạn ngữ “Môn đăng hộ

đối”, đạo lí này vẫn được duy trì mấy ngàn năm nay. Cuộc sống luẩn

quẩn này c*̉a chúng ta, cuối c*̀ng c*̃ng phải chọn người có thể trợ

giúp cho sự nghiệp c*̉a mình, đừng quá xem trọng những thứ ân ân ái

ái ngọt ngào, c*̃ng chỉ là để chơi đùa mà thôi, cuối c*̀ng c*̃ng phải

cần đến tiền và một chỗ đứng tốt trong xã hội. Cho nên, Cố Hạ,

đừng quá thật lòng.”

Cố Hạ ra vẻ tỉnh

tỉnh mê mê.

Quý Phi Dương dứt

khoát nói: “Triển thiếu có thể đối xử tốt với em, một ngày nào đó

c*̃ng có thể bứt ra bất cứ lúc nào, đến lúc đó người bị tổn thương

sẽ là em. Cho nên, em ngàn vạn lần đừng để mình rơi vào cảnh ấy.”

“Tại sao lại kéo

Triển thiếu vào đây? Anh ta mới chẳng bao giờ tốt với em ấy.” Cố Hạ

c*̃ng biết rất rõ, Triển Thiểu Huy thích sai bảo cô, thích bắt cô làm

cái này cái kia, dường như cô lại nghĩ tới gì đó, lớn tiếng nói:

“Quý sư huynh, có phải anh nghe nói gì không?”

Cô cuống quýt giải

thích: “Không phải như người khác nói đâu, em và Triển thiếu thật sự

không có gì, anh ta luôn chướng mắt với em, em c*̃ng không có ý gì với

anh ta. Chỉ là gần đây anh ta muốn em đi đánh bài thắng lại tiền về,

không tiện sai người khác nên mới kêu em đấy.”

Quý Phi Dương cười

nhạt, “Không nghĩ gì là tốt rồi, Cố Hạ, em thật sự không thích hợp

với cuộc chơi luẩn quẩn này c*̉a bọn anh. Nếu như em có gì với Triển

thiếu thì hãy nhớ kĩ đừng quá thật lòng.”

Cố Hạ c*̃ng cảm thấy

mình không thích hợp với những cuộc chơi tập hợp

những nhân vật nổi tiếng giàu có kia c*̉a bọn họ, cô không phải là

nhà tư bản gì đó, nghe thấy Quý Phi Dương nói như vậy càng thấy không

thể có ý nghĩ gì. Hai người đi bộ một đoạn rất xa dọc theo con

đường đêm, cuối c*̀ng Quý Phi Dương đưa cô lên xe

taxi, bóng đêm lạnh lẽo, anh đứng trước cửa xe taxi nói, “Cố Hạ, sau

này cẩn thận một chút.”

Cố Hạ vẫy tay chào

anh, lớn tiếng nói: “Quý sư huynh, tết âm lịch vui vẻ.”

“Tết âm lịch vui vẻ.”

Cố Hạ nghe thấy giọng nói dịu dàng c*̉a anh vang lên, xe taxi mang theo

Cố Hạ chậm rãi rời đi, hình ảnh c*̉a Quý Phi Dương ngày càng xa, dần

dần ta ra hòa c*̀ng một thể với bóng đêm.

Hai người, cuối c*̀ng

c*̃ng không chung đường, theo thời gian chạy về hai hướng khác nhau.

***

Hai ngày cuối năm c*̃ng

không có nhiều việc, không khí đi làm vô c*̀ng thoải mái, cuối năm

thường túi tiền c*̃ng đầy lên, trên mặt mọi người đều rất hớn hở,

Cố Hạ nhìn con số khá lớn trong sổ tiết kiệm c*̃ng mừng thầm trong

lòng, về nhà c*̃ng dễ bề khoe khoang trước mặt ba mẹ. Cô rất biết ơn

Triển Thiểu Huy đã giúp đỡ, muốn gọi điện thoại nói lời cảm ơn anh

nhưng cuối c*̀ng vẫn kìm chế được. Quý Phi Dương nói đúng, cô không

thích hợp với cuộc chơi c*̉a anh, điều hạnh phúc nhất c*̉a Cố Hạ

chính là có thể tìm được một gia đình thuộc về mình trong thành

phố này, nhà không cần quá lớn, hai phòng là đủ rồi, nếu được ba

phòng thì càng rộng rãi, sau này có duyên gặp người mình yêu, c*̀ng

nhau ngắm hoa tàn hoa nở, c*̀ng nhau đi đến hết cuộc đời.

Trước mắt nha, chuyện

quan trọng nhất là về nhà. Mùa xuân đến nên nhà ga đông nghịt toàn

là đầu người, quần áo đủ kiểu, nhưng đều mang theo tâm trạng nôn nóng

muốn về nhà, không khí hỗn

tạp đủ mọi mùi vị làm cho Cố Hạ choáng váng đầu óc, sau khi cô lên

xe lửa thì lấy điện thoại ra xem giờ thì nhìn thấy hai cuộc gọi

nhỡ, là số c*̉a Triển Thiểu Huy, lúc nãy khi kiểm vé, xung quanh quá

ồn ào nên không nghe thấy. Xe lửa vẫn chưa chạy, trong sân ga mọi người

vác theo túi lớn túi nhỏ còn đang chen chúc lên xe, cô gọi lại cho

anh, giọng nói c*̉a Triển Thiểu Huy rất nhẹ, “Lên xe rồi sao?”

“Lên rồi ạ, tối nay

tôi sẽ về đến nhà.” Cố Hạ trả lời anh, “Thật may anh mua vé giúp

tôi, chỗ ngồi rất thoải mái.”

Giọng nói c*̉a cô rất

hưng phấn, qua điện thoại Triển Thiểu Huy c*̃ng có thể nhận thấy,

giọng điệu c*̉a anh vẫn nhàn nhạt, “Trên đường nhớ cẩn thận một

chút, có việc gì thì gọi điện thoại cho tôi.”

Niềm vui sắp được về

nhà dâng lên trong lòng Cố Hạ, cô cười nói: “Triển thiếu, tết âm lịch

vui vẻ, lúc trở lại tôi sẽ mang theo đặc sản cho anh.”

“Được.” Giọng nói c*̉a

Triển Thiểu Huy có chút dao động.

Đây là lần cuối c*̀ng

bọn họ trò chuyện trong năm trước, trở về nhà, Cố Hạ trải qua cuộc

sống đồng ruộng, buổi sáng ngủ đến giữa trưa, mỗi ngày ba mẹ đều

là những món ăn phong phú, ở nhà Cố Hạ ăn không giống như đang giảm

béo, ăn rất nhiều, ngủ c*̃ng nhiều. Túi tiền c*̉a cô c*̃ng không tính

là quá đầy, lễ mừng năm mới có rất nhiều chuyện vui, gặp những

người bạn nối khố, còn tụ tập bạn học từ thời trung học, đi thăm

người thân, thăm bạn bè, mỗi ngày đều rất phong phú vui vẻ. Thời gian

trôi qua rất vui nên Cố Hạ c*̃ng không nhớ đến Triển Thiểu Huy, c*̃ng

chưa từng gọi điện thoại cho anh, chỉ trừ một tin nhắn chúc mừng lúc

giao thừa, chỉ thuận tiện gửi cho anh một tin thôi.

Lúc ở nhà nhiều khi

Cố Hạ ném di động trong phòng ngủ, thường không nghe thấy tiếng chuông

điện thoại, đến đầu năm nhìn thấy ba cuộc gọi nhỡ, một trong số đó

là Triển Thiểu Huy, còn lại là bạn bè, khi đó trong nhà đang có

khách nên cô c*̃ng không để ý, nghĩ ăn cơm tối xong sẽ gọi lại. Nào

biết về sau chơi mạt chược c*̀ng bà con bạn bè, đánh tới 11h mới tan

cuộc, c*̃ng quên mất việc phải gọi lại.

Chuyện cô quên không

chỉ có chuyện ấy, quan trọng hơn là cô đã quên mang đặc sản lên cho

Triển Thiểu Huy, lúc Cố Hạ trở về, một cô gái xách quá nhiều thứ,

lúc ấy mua một số đồ ăn vặt rồi trở lại phòng thuê, vài người bạn

học c*̉a Từ Lộ Lộ tới, giống như một đám hổ báo, chia nhau ăn sạch

đồ c*̉a cô.

Lúc ấy Cố Hạ còn

rất vui vẻ, ngồi xe lửa lại khá mệt mỏi nên buổi tối tắt máy đi

ngủ sớm. Sáng ngày thứ hai lấy di động ra xem mới phát hiện có một

tin nhắn, “Chiều nay tôi đến Khải Hoành, nhớ mang quà lên tôi sẽ ghé

qua lấy.”

Cố Hạ suy nghĩ thật

lâu mới nhớ tới anh nói đến thứ gì, lập tức cảm thấy không ổn, cô

c*̃ng không thể nói với Triển Thiểu Huy rằng “Tôi đã hoàn toàn quên

mất chuyện này.”, sầu lo một hồi, buổi trưa Cố Hạ chạy đến vài cửa

hàng, cuối c*̀ng tìm được một số đặc sản, đóng gói cẩn thận, thoạt

nhìn c*̃ng rất giống, c*̃ng tạm xem như đặc sản. Cố Hạ mua hai gói cho

nhiều rồi gói kĩ hai gói ấy lại. Vốn hai gói đồ ăn này thì không

có vấn đề gì, vấn đề là Cố Hạ thuận tay bỏ cả hóa đơn vào đấy.

Tác giả: Triển thiếu

đúng là bị Cố Hạ ép, đương nhiên anh c*̃ng xem như tự gây nghiệt

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.