Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 5: Cuộc hẹn


Hai người hẹn nhau lúc

sáu giờ dười tầng trệt, Cố Hạ vốn tan ca lúc 5h30, đến khi những

đồng nghiệp khác rời khỏi văn phòng cô mới xuống lầu đợi Quý Phi

Dương, lúc này vừa kịp thời gian.

Buổi chiều hôm ấy,

vẫn chưa tới 3h thì Cố Hạ đã xem đồng hồ nhiều lần, cho tới bây giờ

chưa thấy buổi chiều nào dài như vậy, thật vất vẻ mới đến giờ tan

tầm, cô vui mừng như một con chim sẻ, trưởng phòng Lưu đi tới quăng lại

một câu, “Cố Hạ, cô cầm tư liệu này, sắp xếp lại thành một bản báo

cáo.”

Cố Hạ nhận lấy từ

trưởng phòng, một chồng tư liệu cao ngất ngưởng, trưởng phòng muốn cô

sắp xếp các số liệu lại, Lưu trưởng phòng nói: “Đêm nay cô có thể

tăng ca, kiểm tra đối chiếu cẩn thận lại, ngàn vạn lần không được sai

sót.”

Nếu là bình thường

thì tăng ca c*̃ng không có gì, nhưng đêm nay Cố Hạ lại hẹn Quý Phi

Dương đi ăn cơm, cô nhìn đống tư liệu một cách đau khổ: “Trưởng phòng

Lưu, đêm nay em có việc, ngày mai làm được không?”

“Không được, chín giờ

sáng mai tổng giám đốc Trâu muốn xem báo cáo.” Trưởng phòng Lưu nghiêm

nghị nói, “Nếu như cô còn muốn làm việc ở đây thì không được thoái

thác công việc, sẽ tính tiền tăng ca cho cô, nhiệm vụ tổng giám đốc

Trâu giao cô mà làm sai sót tôi đảm đương không nổi đâu, khuya hôm nay

phải làm cho xong.”

Trưởng phòng lỗ mãng

nói, Cố Hạ ôm tất cả tư liệu qua, loay hoay một chút, một hai tiếng

nhất định làm không xong nổi, đến năm giờ rưỡi các đồng nghiệp bắt

đầu lục đục ra về, trưởng phòng Lưu vẫn còn ở trong văn phòng, Cố

Hạ nhất định không thể đi, trong lòng cô vô c*̀ng thất vọng, thật vất

vả mới có cơ hội ăn cơm với Quý Phi Dương, nhiệt tình c*̉a cả ngày

cứ bị giội tắt như vậy, đồng nghiệp bên cạnh ra về, cô cầm lấy điện

thoại gọi cho Quý Phi Dương, rất áy náy nói: “Quý sư huynh, tối nay em

phải tăng ca.”

Quý Phi Dương có chút

bất ngờ, giọng nói hấp dẫn từ bên kia truyền tới: “Đã đặt chỗ nhà

hàng rồi, anh sẽ chờ em, dù sao anh c*̃ng có rất nhiều việc phải

làm, cơm tối ăn muộn một chút c*̃ng được.”

Lòng Cố Hạ như đột

nhiên mây khai vụ tán (mây quang đãng, sương mù tan biến), không ngờ Quý

Phi Dương lại chờ cô, giọng nói luôn mang theo hương vị ấm áp: “Không

cần đâu, em chắc phải khuya mới xong, làm sao có thể không biết xấu

hổ để cho anh đợi em được, nếu không thì lần sau c*̀ng ăn cơm được

không.”

Đầu bên kia đang suy

nghĩ một hồi rồi nói: “Vậy em làm việc trước đi, anh c*̃ng sẽ làm

một ít việc ngày mai c*̉a mình, đợi lát nữa anh muốn ăn cơm thì sẽ

gọi cho em, nếu em không tiện thì chúng ta hẹn hôm khác.”

“Vâng” Cố Hạ vui sướng

đồng ý.

Nghĩ đến việc Quý Phi

Dương c*̃ng đang tăng xa dưới lầu, Cố Hạ lập tức lấy lại nhiệt tình,

bắt đầu hết sức chăm chú làm báo cáo, cho dù hôm nay không thể đi ăn

cơm c*̀ng Quý Phi Dương nhưng sau này c*̃ng còn có cơ hội liên lạc với

anh. Lúc Cố Hạ đang thu thập tư liệu thì hơi cắn môi, như lời bạn học

c*̉a mình đã nói, Quý Phi Dương vẫn chưa có bạn gái, mọi người đều

có cơ hội.

Tăng ca đến hơn sáu

giờ thì trưởng phòng Lưu c*̃ng chuẩn

bị ra về, lúc đi qua Cố Hạ thì nói: “Cố Hạ, đêm nay cô vất vả rồi,

lúc ra về nhớ đóng dấu rồi đặt lên bàn c*̉a tôi.”

Cố Hạ gật đầu, là

người mới tất nhiên phải làm nhiều việc một chút. Gần như cả văn

phòng đều tắt đèn, duy chỉ có bàn c*̉a cô còn hai ngọn đèn sáng, Cố

Hạ ngồi trên bàn, lần lượt nhập số liệu vào máy, văn phòng to như

vậy chỉ còn lại âm thanh gõ bàn phím c*̉a cô.

Lúc làm được một

nửa, vươn vai một cái, đã hơn bảy giờ, bụng đã thầm kêu réo, Quý Phi

Dương vẫn chưa gọi điện thoại cho cô, không biết có phải đang tăng ca

không, hay là đang đợi cô, sau một hồi suy nghĩ thấy mình đã tự đa

tình, nhưng Cố Hạ vẫn cảm thấy rất ngọt ngào. Cố Hạ muốn xuống

lầu mua một chút gì để ăn rồi lại tiếp tục chiến đấu hăng say, cô

đứng lên, trong đầu lại nảy ra một ý định, thật ra thì cô c*̃ng có

thể ăn cơm c*̀ng với Quý Phi Dương, sau đó trở về làm báo cáo, dù sao

văn phòng c*̃ng không có ai.

Cố Hạ nghĩ như vậy

nên c*̃ng không còn cách nào tập trung làm việc, một lòng nghĩ xem bây

giờ Quý Phi Dương đã ăn cơm chưa, nửa tiếng sau, cô dứt khoát gọi điện

cho Quý Phi Dương, biết anh vẫn còn đang ở trong văn phòng nên vội vàng

nói mình có thể đi mua cơm.

Vẫn hẹn nhau dưới

lầu, Cố Hạ tắt đèn, đi vào toilet, trong gương nhìn thấy mặt mình có

hơi tiều tụy, đại khái bởi vì bận cả ngày nên mặt c*̃ng không còn

tươi sáng. Bình thường cô không có thói quen trang điểm, chẳng qua c*̃ng

chỉ tùy tiện bôi một chút phấn màu sáng, vội vàng rửa mặt, lấy

phấn ra thoa một ít lên mặt, làm cho mình thoạt nhìn tươi sáng hơn

một chút.

Công ty khoa học công

nghệ Khải Hoành chiếm năm lầu trong tòa nhà thương mại, có bảo vậy,

bảo vệ hai mươi bốn tiếng đều trông chừng, lúc ra vào cửa cô c*̃ng

chào hỏi bảo vệ, nói đêm nay mình tăng ca, giờ xuống dưới mua đồ ăn,

một lát nữa sẽ lên.

Cố Hạ xuống đại sảnh

đợi một hồi Quý Phi Dương mới xuống, nhìn thấy Cố Hạ nên nói: “Anh

còn tưởng rằng em phải tăng ca rất lâu.”

Cố Hạ cười giải

thích với anh: “Em vẫn còn một chút việc chưa làm xong, nhưng mà em

đã đói bụng rồi, muốn xuống lầu ăn gì trước, lát nữa sẽ về làm

tiếp.”

“À, không nghĩ tới

Khải Hoành lại nhiều việc như vậy.” Quý Phi Dương tùy tiện nói.

Hai người vừa nói

chuyện phiếm vừa ra ngoài, nhà hàng Phỉ Kí ở bên cạnh, không gian

rất thoáng, Quý Phi Dương chọn vị trí gần cửa sổ, lúc này đang là

giờ ăn cơm tối nên c*̃ng không ít người tới ăn cơm. Bồi bàn đưa menu cho

phụ nữ, Quý Phi Dương ở bên cạnh nói: “Em cứ tự nhiên gọi món đi,

lát nữa còn phải làm việc nên hãy ăn nhiều một chút.”

Cố Hạ c*̃ng chưa quen

thuộc với nhà hàng này, vả lại tâm tư c*̉a cô vốn c*̃ng không đặt lên

món ăn, bồi bàn giới thiệu cho cô vài món sở trường, Cố Hạ nghĩ

một chút rồi đưa thực đơn cho Quý Phi Dương: “Em không biết ở đây có

món gì ngon, hay là anh chọn đi.”

Quý Phi Dương chọn đại

vài món, dặn dò bồi bàn nhanh một chút. Đến khi bồi bàn đi rồi, anh

nhìn Cố Hạ bắt đầu hỏi thăm về công việc, “Làm ở Khải Hoành đã

quen chưa?”

“Khá tốt, nhưng mà hơi

bận.” Cố Hạ cười cười, lúc còn học đại học, cô rất ít có cơ hội

tiếp xúc với Quý Phi Dương, hiện tại nhìn anh từ khoảng cách gần như

vậy mới phát hiện ra Quý Phi Dương so với nhìn từ xa càng đẹp trai,

ngay cả động tác uống nước c*̃ng vô c*̀ng ưu nhã.

“Vừa mới bắt đầu

đều như vậy, lương cao không dễ lấy như vậy, đến khi em hoàn toàn quen

với cuộc sống thế này thì hòa nhập vào công việc tốt hơn.”

“Mệt thì mệt nhưng

nghĩ đến tiền lương cao như vậy…” Cố Hạ nói chuyện với anh, đột nhiên

chuông điện thoại vang lên, điện thoại c*̉a Quý Phi Dương.

Quý Phi Dương lấy điện

thoại ra nghe, Cố Hạ nâng ly nước trước mặt lên uống, đầu dây bên kia

chắc là bạn bè c*̉a anh, cô nghe thấy anh nói: “….Mình đang ăn cơm ở

Phỉ Kí…Còn có một người bạn…Cái gì mà hẹn hò chứ, một bạn học

c*̀ng trường trước kia thôi…”

Nói vài câu, Quý Phi

Dương đột nhiên lấy điện thoại ra hỏi: “Cố Hạ, em không ngại anh gọi

thêm một người bạn nữa tới chứ?”

Cố Hạ ngẩng đầu lên,

có chút bất ngời, khoát khoát tay nói: “Có gì đâu mà ngại, nhiều

người càng vui.”

Tuy ngoài miệng thì

nói thế nhưng thật ra thì trong lòng vẫn để ý.

Quý Phi Dương nói với

người trong điện thoại: “Cậu tới c*̀ng ăn đi, món ăn vẫn chưa ra…”

c*́p điện thoại, Quý

Phi Dương giải thích, “Một người bạn, rất thú vị, tính c*̃ng rất hào

phóng, em có thể làm quen. Hiện tại ra ngoài đi làm, quen nhiều bạn

sau này sẽ dễ làm việc.”

Anh gọi bồi bàn, chọn

thêm hai món, mang thêm bát đũa, chưa tới năm phút đã có một người

đàn ông đi tới, Quý Phi Dương giới thiệu: “Đây là bạn c*̉a anh, Triệu

Cố, còn đây là Cố Hạ.”

Hai người làm quen với

nhau xong thì ba người bắt đầu trò chuyện, Triệu Cổ là người hoạt

bát, bắt đầu không ngừng tìm chủ đề, hơn nữa còn nói cho Cố Hạ

biết vài vấn đề c*̉a người mới ra ngoài làm việc. Cố Hạ mặc dù

c*̃ng nén giận cái bóng đèn này trong đáy lòng nhưng trò chuyện c*̃ng

xem như rất hợp ý.

Món ăn đầu tiên vừa

bưng lên thì Quý Phi Dương lại nhận một cuộc điện thoại, người đầu

dây bên kia Triệu Cổ c*̃ng biết, ở bên cạnh ồn ào, “Gọi cậu ta c*̀ng

đến đi, ai c*̃ng muốn ăn cơm, nhất định phải gọi tên nhóc kia tới…”

Triệu Cổ còn nghiêng

đầu hỏi ý kiến Cố Hạ: “Thêm vài người thì càng náo nhiệt, em thấy

có phải không?”

Cố Hạ nhẹ nhàng gật

đầu, nói một câu trái với lương tâm: “Cứ gọi đến đi, nhiều người nói

chuyện phiếm thì ăn cơm mới ngon.”

Lần này không chỉ tới

một người mà là một đôi tình nhân. Chỗ ngồi không đủ, Triệu Cổ gọi

bồi bàn đổi vị trí, nhà hàng Phỉ Kí rất đông khách, tất cả bàn

đều chật kín, bồi bàn đành phải dọn đại cho bọn họ một bàn.

Lại giới thiệu nhau,

chào hỏi, nói chuyện, Quý Phi Dương về sau khá thân thiết với đôi

tình nhân kia, cô gái trẻ kia gạt bạn trai c*̉a mình sang một bên, chỉ

lo nói chuyện với Quý Phi Dương. Cố Hạ không chen vào được một lời

nào, c*̃ng may Triệu Cổ ngồi bên cạnh c*̃ng không bỏ rơi cô, tìm chủ

đề nói với Cố Hạ, sau khi món ăn được mang lên, còn lịch sự nói:

“Cố Hạ, em ăn thử món này đi, món nướng này c*̃ng không tệ…”

Món ăn vẫn chưa mang

lên hết thì đôi tình nhân kia lại gọi thêm hai người bạn nữa, một cô

gái ngoài hình xinh đẹp đi tới, đứng bên cạnh bàn, vỗ nhẹ bả vai

Quý Phi Dương nói: “Không lâu không ăn cơm c*̀ng anh, nếu không chủ động

gọi điện thì em còn tưởng anh đã quên mất em rồi.”

“Có quên ai c*̃ng không

thể quên em được! Dạo này ra nước ngoài công tác, hoay hoay mãi chân

vẫn không chạm đất được.” Quý Phi Dương cười giải thích.

Cô gái kia tiếp tục

giả vờ nói vài câu giận dỗi, sau đó gọi bồi bàn mang ghế ra ngồi

chính giữa Cố Hạ và Quý Phi Dương, vẫn chào hỏi với tất cả mọi

người ở đây, Quý Phi Dương c*̃ng không cảm thấy có gì không ổn, Cố Hạ

chỉ có thể gượng cười gật đầu.

Trên bàn ăn hai cô gái

kia c*̃ng rất biết cách tạo không khí, nói đến chuyện công việc c*̃ng

rất trôi chảy, Cố Hạ vừa rời khỏi trường học bước vào xã hội không

lâu nên tất nhiên không có kiến thức rộng như bọn họ, cô gái ngồi

giữa Quý Phi Dương và Cố Hạ chẳng những biết ăn nói mà khuôn mặt

c*̃ng rất xinh đẹp, trang điểm tỉ mỉ, chiếc dây chuyền trên cổ được

ánh đèn chiếu sáng lấp lánh, Cố Hạ ngồi bên cạnh, cả người lập

tức sa vào cảnh làm một món phụ gia xanh mơn mởn.

Bàn ăn càng thêm náo

nhiệt, chẳng qua là người khác náo nhiệt, không phải Cố Hạ, Cố Hạ

cầm đũa, nụ cười trên mặt có chút cứng nhắc, cô không biết Quý Phi

Dương lại có nhiều bạn như vậy, giao tiếp rộng, là một người hào

phóng nhiệt tình, chỉ là không ngờ một buổi tối cô chờ đợi lại trở

nên như vậy. Là một người bạn bình thường, cách làm c*̉a Quý Phi Dương

không có gì không ổn, anh vẫn thỉnh thoảng nói với Cố Hạ vài câu,

dẫn cô vào chủ đề c*̉a bọn họ, hy vọng cô có thể quen thêm nhiều bạn

bè.

Cố Hạ vưa chăm chú ăn

cơm vừa nói chuyện với Triệu Cổ vài câu, cô an ủi chính mình, thật

ra thì hôm nay c*̃ng xem như làm ăn có lời, quen thêm nhiều bạn bè c*̉a

Quý Phi Dương, từ nay về sau khi nói chuyện phiếm hai người sẽ có thêm

nhiều chủ đề. Nhưng mà, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp ưu tú, tâm

trạng bị lấy ra làm phụ gia thật sự không tốt lắm. Cố Hạ tuy có

gắng làm cho biểu hiện c*̉a mình tự nhiên hào phóng nhưng đôi mắt vẫn

có chút cô đơn.

Vị trí tốt nhất c*̉a

nhà hàng Phỉ Kí có thể quan sát đại sảnh, lúc này, trong một

phòng, Trâu Nhuận Phát đứng bên cạnh cửa sổ nhìn xuống đại sảnh

phát ra tiếng cười: “Tam ca, anh tới xem này, cái bàn kia buồn cười

chết mất, một cô gái muốn hẹn hò với một chàng trai, kết quả lại

kéo đến một đám bóng đèn, một bàn trở thành hai, anh xem, lúc này

mặt cô gái kia đã xanh lại, ừm, giống như c*̉ cải trắng vậy.”

Trịnh Giang Hà ngồi ở

trên c*̃ng chẳng thèm liếc nhìn Trâu Nhuận Thành, gắp một miếng gân

vào chén mình, “Tiểu Ngũ, lo ăn cơm đi, đừng chỉ lấy người khác ra

làm trò cười, cậu xem nơi này là nhà

hàng hay là rạp chiếu phim?”

“Chuyện cười này

xem rất vui nha! Câu chuyện cô gái theo đuổi một chàng trai đang diễn ra

trước mắt, còn hay hơn mấy chuyện gạt người trong rạp chiếu phim.”

Trâu Nhuận Thành hùng hồn nói năng đầy lí lẽ, anh vẫn nhìn qua cửa

sổ, quay đầu lại chỉ xuống chiếc bàn dưới lầu, giận mà không tranh

cãi nói: “Cô gái kia làm trong công ty c*̉a em, không nghĩ tới nhân viên

c*̉a em lại kém như vậy, muốn theo đuổi đàn ông nhưng bây giờ lại

thành phụ gia, về công ty phải nói với giám đốc Vương một tiếng,

phải trừ một tháng tiền lương c*̉a cô ta, thật quá làm mất mặt Khải

Hoành chúng ta.”

Triển Thiểu Huy đang

ngồi khẽ lên tiếng: “Tiểu Ngũ, cậu đứng đắn một chút được không? Đây

là chuyện riêng c*̉a người khác, cậu muốn trừ tiền thưởng là sao.”

Từ khi Cố Hạ bước

vào nhà hàng thì Trâu Nhuận Thành đã nhận ra đó là nhân viên c*̉a

mình, anh là nhân vật lão luyện trên tình trường, chỉ nhìn biểu hiện

c*̉a Cố Hạ là biết cô có ý với người ta. Gần đây Trâu Nhuận Thành

ngồi ăn cơm với anh em c*̉a mình thì vô c*̀ng sinh động, về sau nhìn qua

cửa sổ lại thấy câu chuyện buồn cười này, anh chậm chạp trở về chỗ

ngồi c*̉a mình, “Cô gái kia c*̃ng rất thú vị, lúc phỏng vấn nha, hình

như cô ta nghĩ chúng ta từ chối cô ta nên có chút không phục, em liền

làm khó cô ta…”

Trâu Nhuận Thành kể

lại chuyện phỏng vấn Cố Hạ, trên mặt tuyệt đối không có biểu hiện

đúng đắn như khi anh đi làm, vẻ mặt nhiều chuyện cợt nhả: “Lúc ấy em

còn cảm thấy cô gái này trêu chọc rất vui nên đã tuyển cô ấy…”

“Cậu cảm thấy cô ấy

trêu chọc rất vui nên đã tuyển cô ấy?” Trịnh Giang Hà cắt đứt lời

anh, trừng mắt nhìn Trâu Nhuận Thành, “Tiểu Ngũ, cậu đều tuyển người

theo cách đó sao?”

“Không có nha!” Trâu

Nhuận Thành thấy Tam ca c*̉a anh trừng mắt thì vội vàng kêu oan, “Tuyển

cô ta là vì đại ca đã chọn cô ta, anh c*̃ng biết em luôn ủng hộ đại

ca, cho nên mới tuyển cô ta vào Khải Hoành.”

Trịnh Giang Hà hình

như không tin lời lão Ngũ, anh đứng dậy đi đến bên cửa sổ, “Tiểu Ngũ,

cô gái mà cậu vừa nói là ai? Tôi muốn nhìn xem có phải có ba đầu

sáu tay không mà lại khiến cho đại ca tự mình chọn ra.”

Trâu Nhuận Thành vội

vàng đi tới bên cạnh anh, “Tam ca, là người kia, chính là người ngồi

giữa kia, hình như tên là cái gì Cố Hạ ấy, ngoại hình thì c*̃ng tạm

chấp nhận, chẳng qua là kém một chút so với mấy cô gái trên phim

truyền hình buổi tối.”

Ngheo lão Tam nói như

vậy, Triển Thiểu Huy ngược lại nhớ tới Cố Hạ, lần trước còn gặp

phải cô trong thang máy. Một cô gái vô c*̀ng bình thường, ngoại hình

c*̃ng xem như thanh tú, khi đó nghe thấy cô gọi điện thì hình như là

người đàn ông cô theo đuổi, Triển Thiểu Huy c*̃ng không có hứng thú

với những chuyện này, cầm chén súp chậm rãi ăn, các món ăn c*̉a nhà

hàng Phỉ Kí c*̃ng không tệ lắm, chẳng trách lão Tam thường lấy danh

nghĩa c*̉a lão Ngũ đến đây ăn cơm.

Trịnh Giang Hà đứng

bên cửa sổ nheo mắt, chậm rãi đi trở về nói: “Người đàn ông kia

chính là loại trăng được sao vây quanh, những cô gái thời nay nha, cứ

nhìn thấy đàn ông có điều kiện tốt là đều dính lấy. Đại ca, cô gái

này thật sự là do anh tuyển vào sao?”

Triển Thiểu Huy nghiêng

mắt liếc nhìn anh, giải thích: “Lúc ấy ở Khải Hoành tôi mở sơ yếu lí

lịch ra tùy tiện chọn vài người thôi. Nhanh ăn cơm đi, lát nữa tôi còn

phải lên trên xem báo cáo, Tiểu Ngũ, cậu mà cứ mè nheo như vậy thì

lát nữa đừng mong về nhà trước mười giờ.”

“Không cần phải liều

mạng như vậy chứ, đại ca? Ngủ sớm dậy sớm có lợi cho sức khỏe!”

Trâu Nhuận Thành ngồi bên cạnh kêu lên, nhìn thấy Triển Thiểu Huy

trừng mắt thì ngậm miệng lại.

Bọn họ tới sớm hơn,

cơm nước xong xuôi c*̃ng không chậm trễ mà trực tiếp xuống lầu, lúc đi

vào thang máy thì theo ánh mắt c*̉a lão Ngũ, Triển Thiểu Huy nhìn

sang bên kia, vài người đang xôn xao nói chuyện phiếm, người đàn ông

ngồi giữa quả nhiên rất bắt mắt, trong đó vẻ mặt Cố Hạ lại có

chút ngượng ngùng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.