Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 49: Mập mờ


Đây chính là một hình

thức uy hiếp, Cố Hạ không thể không tiếp tục tập bắn c*̀ng anh nữa.

Triển Thiểu Huy đường hoàng nói: “Tập trung một chút, bây giờ tôi chỉ

cô nhưng lát nữa thì cô phải tự mình đấu với Tiết Đồng, phải lấy

lại tiền cược cho tôi.”

Cố Hạ không thể tìm

được lời nào để phản bác lại, để cho Triển Thiểu Huy nắm lấy tay

cô, nắm tay chỉ dạy thì c*̃ng được, nhưng mà Triển Thiểu Huy luôn dán

sát vào tai cô mà nói, giọng điệu vừa mang theo một chút uy hiếp lại

vừa dịu dàng, hơi thở ấm áp phả vào bên tai, bên má và làn da trắng

mịm trên cổ cô, làm cho cô cảm thấy ngứa ngáy. Cố Hạ cố gắng tự

nói với mình, Triển Thiểu Huy chỉ muốn thắng nên mới như vậy, anh

mặc dù là người có tiền nhưng dạo này lại rất nhỏ mọn, anh tuyệt

đối không thích bị ăn tiền. Trong lòng không ngừng thuyết phục chính

mình như vậy, nhưng hơi thở đàn ông thuộc về Triển Thiểu Huy cứ quanh

quẩn bên người cô, Cố Hạ chịu không nổi mà tim đập loạn xạ, căn bản

không có cách nào tập trung tinh thần được, đạn bắn ra không biết bay

đi đâu mất, dù sao c*̃ng không trúng bia, Triển Thiểu Huy vẫn còn ghé

vao tai cô đắc ý cười, “Cô thật ngốc, còn phải cố gắng nhiều.”

Cố Hạ thật sự không

chịu được nữa, “Triển thiếu, anh không cần phải chỉ như vậy, anh đứng

bên cạnh mà chỉ tôi là được rồi.”

“Cô đần như vậy, không

chỉ kĩ làm sao được?” Triển Thiểu Huy hùng hồn nói lí, “Đứng lãng

phí đạn nữa, mỗi viên đạn đều bị thu phí đấy.”

Anh không kiêng nể gì

ôm sát cô, làm cho bờ vai và lưng cô dán chặt vào mình, chóp mũi gần

như áp cả vào mặt cô, tay thậm chí còn vòng qua lưng cô, mặt khác

lại thật sự chỉ dạy cô, “Tay nắm chặt, tập trung tinh thần, bằng

không tay bị run đạn sẽ lệch hướng.”

Cố Hạ hít một hơi

thật sâu, được rồi, Triển Thiểu Huy chỉ cần tùy tiện vẫy tay là đã

có một đống phụ nữ yêu thương nhung nhớ, cô lại bình thường không tài

sắc như vậy sẽ không có khả năng khiến cho Triển Thiểu Huy hứng thú,

người này chính là rất hiếu thắng, thắng Long Trạch còn chưa chịu,

còn muốn thắng cả Tiết Đồng, các đại gia đều như vậy… Cố Hạ thầm

niệm kinh an ủi mình, tiếp tục hít thật sâu mới làm cho tinh thần

c*̉a mình bình tĩnh lại, nghe chỉ thị c*̉a Triển Thiểu Huy, hết sức

nhắm vào, dưới chỉ thị c*̉a Triển Thiểu Huy mà bóp cò.

Cố Hạ nhìn thấy rốt

cuộc viên đạn c*̃ng bắn trúng bia, kêu lên một tiếng, “Ôi chao bắn

trúng rồi.” Cô hưng phấn quay đầu lại, không ngại quá gần gũi với

Triển Thiểu Huy, lúc quay đầu lại thì gò má lướt qua môi đối phương,

mặt Cố Hạ giống như bị thiêu cháy, cay cay.

Triển Thiểu Huy nhìn

thấy hai gò má cô ửng hồng giống như anh nắng chiếu rọi khi mặt trời

sắp lặn, khóe môi cười như mặt hồ khẽ gợn sóng mùa hè, hơi có chút

rung động, lại giả vờ như vừa rồi chưa hề xảy ra chuyện gì, nói:

“c*̃ng không tệ lắm.”

Cố Hạ không biết phải

nói gì, c*́i đầu, cảm nhận được mặt mình cực nóng. Triển Thiểu Huy

rất thích dáng vẻ thẹn thùng này c*̉a cô, trong lòng thầm vui mừng,

còn kèm theo một nụ cười ngọt ngào, nhìn thấy cô không nói lời nào

lại ghé vào bên tai cô nói: “Tiếp tục luyện đi, cô xem Tiết Đồng bắn

không tồi chút nào.”

Bên kia Tiết Đồng c*̀ng

Long Trạch đã đến đây, Tiết Đồng cầm một khẩu súng, cánh tay thẳng

tắp, tập trung nhìn chăm chú, Long Trạch đứng bên cạnh cô ấy quan sát,

thỉnh thoảng chỉ vài câu, giúp cô chỉnh lại tư thế, Tiết Đồng bắn

rất ổn định, trên cơ bản đều bắn trúng bia.

“Thoạt nhìn thì đây

không phải là lần đầu cô ấy chơi trò này.” Triển Thiểu Huy vỗ vỗ vai

Cố Hạ, “Cô luyện thêm đi, bình thường c*̃ng rất ít có cơ hội này, có

xem như đang chơi là được.”

Hai người tiếp tục

mập mờ luyện tập, Trịnh Giang Hà c*̀ng Mục Bằng đã ngồi ở bên kia,

dựa vào ghế trên mặt c*̀ng mang một nụ cười mờ ám xì xào bàn tán,

ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía bọn họ. Thẳng đến khi Cố Hạ

chuẩn bị đấu với Tiết Đồng, Triển Thiểu Huy mới buông tay ra, đứng

bên cạnh nhìn cô bắn.

Hai người vẫn bắn

mười phát như c*̃, vị trí bia khá gần, bắn xong một phát lại nhìn

vào bảng thành tích. Khi còn học đại học Cố Hạ c*̃ng từng tập bắn

trong kì học quân sự một lần, khi đó quá nhiều người, căn bản huấn

luyện viên c*̃ng không chỉ dạy cẩn thận, lắp súng xong bắn ba phát là

xong; bình thường c*̃ng chỉ chơi bắn bóng, hôm nay là lần đầu tiên bắn

súng ngắn. Còn Tiết Đồng ở bên cạnh dường như khá thành thạo, sau ba

phát, Cố Hạ quay đầu sang nhìn Triển Thiểu Huy, trên mặt có vẻ xin

lỗi, thoạt nhìn thì hôm nay nhất định sẽ làm mất ngôi nhà c*̉a anh,

vội vàng nói, “Triển thiếu, nếu thua mất nhà thì c*̃ng đừng tính

vào tiền nợ nha.”

“Không tính.” Tâm tình

Triển Thiểu Huy khá tốt, biết rõ không thể chuyện gì c*̃ng đổ lên

đầu cô.

“Vậy là tốt rồi.”

Nếu không thì sau này lại càng thêm phiền toái, Cố Hạ buông lỏng

được một chút, chẳng qua là tiền thưởng cuối năm xem ra không thể lấy

thêm rồi.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không quan tâm đến thắng thua, chỉ cảm thấy trêu chọc Cố Hạ rất thú

vị, anh đi tới nói: “Long Trạch, nếu anh không ngại thì tôi muốn giúp

Cố Hạ một chút, cô ấy là phụ nữ nên chơi không giỏi lắm. Anh c*̃ng

có thể giúp Tiết Đồng, nếu không thì lại lãng phí đạn.”

Long Trạch thì sao

c*̃ng được, hôm nay nói thắng được nhà c*̉a Triển Thiểu Huy thì nhất

định sẽ thắng, thỉnh thoảng thuận tiện đến chơi c*̀ng với Tiết Đồng,

dù sao ở trong nhà làm chuyện nào đó c*̃ng không tiện lắm. Bên kia

Triển Thiểu Huy vẫn tiếp tục trêu chọc Cố Hạ, nghiêng người ôm lấy cô,

hoàn toàn không có vẻ đứng đắn như đang thi đấu, nhiều lần môi nhẹ

nhàng lướt qua vành tai cô, toàn thân Cố Hạ cứng ngắc, ngay cả ngón

tay nắm lấy súng c*̃ng không còn tự nhiên linh hoạt nữa. Ngay cả Tiết

Đồng c*̃ng nhận ra hai người không phải đang tập bắn, chỉ làm cho có

mà thôi, nhỏ giọng nói với Long Trạch: “Bọn họ thật là mập mờ,

thoạt nhìn thì Cố Hạ c*̃ng không hề tình nguyện.”

“Quan tâm đến người

khác làm gì?” Long Trạch dí nhẹ đầu cô một cái, mắt c*̃ng liếc sang

bên kia, cười hì hì nói: “Anh c*̃ng phải giúp em nhắm bắn, kĩ thuật

bắn súng c*̉a anh Triển không tệ chút nào, không thể để thua bọn họ

được.”

Long Trạch đứng sau

lưng ôm eo Tiết Đồng, c*̃ng cực kì gần nhau, môi c*̃ng áp vào hai gò

má, anh ta nắm lấy tay cô giúp cô bắn một phát, hoàn mỹ trúng vào

hồng tâm. Triển Thiểu Huy đứng bên này nhìn thoáng qua, Long Trạch vội

ghé vào má Tiết Đồng hôn một cái, sau đó liếc hàng mi kiêu ngạo đắc

ý nhìn Triển Thiểu Huy; ý là: Anh c*̃ng tiến tới đi.

Triển Thiểu Huy thật

sự c*̃ng muốn tiến tới, làn da Cố Hạ trắng nõn lại mềm mại, hơn

nữa gương mặt đều đỏ bừng, giống như một trái đào mật hồng nhuận,

hấp dẫn như thế càng làm cho người ta muốn dừng mà không được. Anh

càng tiến lại gần hơn, miệng vẫn hấp dẫn cô, “Nhìn về phía trước,

tay đừng run.” Môi c*̉a anh từng chút từng chút áp sát vào làn da trơn

bóng c*̉a cô, sau đó nhẹ nhàng đụng vào má cô, động tác rất mềm rất

nhẹ, giống như một con bướm đang nhảy múa trong vườn hoa thỉnh thoảng

lại chạm vào cánh hoa, lúc anh đang chuẩn bị hôn khẽ lên mặt cô thì

cây súng trên tay cô “phanh” một cái rơi xuống đất, đầu nghiêng sang một

bên kéo dãn khoảng cách, “Triển…Triển thiếu, súng…súng rơi rồi.”

Cô nói đứt quãng, như

là đang rất căng thẳng, không khí mập mờ bị cắt đứt, Triển Thiểu Huy

buông lỏng tay cô nhặt cây súng lên, Cố Hạ vội vã nhảy sang một bên,

thấy cây súng đưa tới nhưng không nhận, “Triển…Triển thiếu, tôi đi

toilet.”

Cô nói xong thì giống

như đang chạy trốn, ở trong toilet ngẩn người một lúc mới trở lại,

dùng nước lạnh rửa mặt, vẻ ửng hồng trên mặt nhạt đi. Cố Hạ không

chịu tiếp tục bắn nữa, đứng ở xa xa, áy náy nói với bọn họ: “Tay tôi hơi

đau, hôm nay thật sự không bắn được nữa.”

Chắn hẳn Triển Thiểu

Huy c*̃ng cảm thấy đã quá ép cô, anh c*̃ng không biết phải xử lí tình

trạng này thế nào, kéo một cái ghế ra ngồi xuống, “Không bắn thì

thôi, dù sao cô c*̃ng đã thua năm phát, c*̃ng không thể thắng lại được.”

Anh nói với Long

Trạch: “Đã đồng ỳ đánh cược thì phải chịu thua, tôi kêu người chuyển

tên ngôi nhà lại cho anh.”

“Vậy thì tôi c*̃ng

không khách sáo.” Lúc nói Long Trạch còn đứng sau lưng ôm eo Tiết

Đồng, ôm trọn cả người cô vào trong lòng, đầu đặt trên vai cô, động tác

vô c*̀ng thân mật. Anh nhìn về phía bọn họ cười cười, “Nếu không còn

chuyện gì nữa thì tôi đi dạo c*̀ng Tiết Đồng đây.”

Ở đây c*̃ng không còn

chuyện gì nữa, Long Trạch kéo Tiết Đồng đi về phía khách sạn bên

kia, Tiết Đồng nhìn qua thì đã biết trong đầu người kia đang nghĩ gì,

kiên quyết đi về hướng kia, “Chúng ta đi dạo xem ở đây có chỗ nào chơi

không, được không?”

“Không có gì khác chơi

đâu, hay là chúng ta đi làm chuyện có ý nghĩa hơn đi.” Long Trạch c*̃ng

không để cô kháng nghị, trực tiếp bế cô đi về phía khách sạn bên kia.

Mục Bằng nhìn theo

hướng bọn họ, trêu ghẹo: “Có phải Long Trạch chưa được thỏa mãn dục

vọng không? Mới giữa trưa mà đã đi về phía khách sạn.”

Trịnh Giang Hà nhìn

thấy hai người kia càng đi càng xa, hình như đôi tình nhân này vẫn chưa

thống nhất ý kiến, sau đó lại nhìn sang Cố Hạ đang đứng dựa vào

vách tường sắc mặt lo sợ, không muốn ở lại đây khá hoại chuyện tốt

c*̉a người khác, kéo Mục Bằng đi, “Lão Tứ, chúng ta c*̃ng đi chỗ khác

chơi đi.”

Bọn họ c*̀ng lên tiếng

chào hỏi Triển Thiểu Huy rồi rời đi. Sân tập bắn c*̃ng chỉ còn lại

hai người Triển Thiểu Huy và Cố Hạ, đã không còn tiếng súng nữa,

Triển Thiểu Huy quay đầu lại nhìn Cố Hạ, cô còn đang đứng đằng xa,

anh vẫy tay với cô, “Tới đây ngồi, muốn uống gì đó không?”

Cố Hạ chậm rãi đi

qua, khi ngồi xuống đối diện anh còn kéo ghế ra xa, dường như không

muốn quá gần gũi với Triển Thiểu Huy, cô muốn uống một ly nước

nóng. Sau khi nhân viên phục vụ bưng tới, Cố Hạ bưng ly nước lên chắn

trước mặt, càng không biết phải nói gì, nhỏ giọng nói: “Triển

thiếu, thật xin lỗi, hôm nay để thua mất căn nhà c*̉a anh.”

“Không sao, chỉ là căn

nhà hai phòng, đưa cho Long Trạch c*̃ng không sao.” Ngón tay Triển Thiểu

Huy gõ nhè nhẹ trước mặt bàn vài cái, ánh mặt rơi vào trên mặt cô,

“Hình như nhìn thế nào c*̃ng thấy cô có chút sợ tôi nhỉ?”

“Không có, không có.”

Cố Hạ vội vàng nói, biểu hiện c*̉a cô rõ ràng như vậy sao? Cố Hạ

chưa bao giờ gần gũi với một người đàn ông như vậy cho nên hôm nay tất

nhiên cảm thấy không được tự nhiên.

“Tiền thưởng cuối năm

c*̉a cô tôi sẽ nói với Tiểu Ngũ, thấy cô làm việc c*̃ng rất cố

gắng.” Trên mặt Triển Thiểu Huy mang theo một chút vui vẻ thoải mái,

nhìn Cố Hạ ngồi trước mặt, nói một câu, “Tôi phát hiện ra da cô rất

đẹp.”

“Vậy sao?” Cố Hạ vỗ

vỗ mặt, nhếch miệng cười, “Tôi c*̃ng cảm thấy năm nay đẹp hơn nắm

ngoái, chỉ một chút thôi c*̃ng được, chắc hẳn là do sử dụng bộ mĩ

phẩm kia c*̉a Quý sư huynh, nghe nói là c*̉a Pháp, quả nhiên là rất có

hiệu quả.”

Nghe thấy cái tên Quý

sư huynh kia, sắc mặt Triển Thiểu Huy tối sầm lại, “Sao cô lại có thể

tùy tiện nhận đồ c*̉a người khác thế?”

“Anh ấy tặng thì tôi

nhận thôi.” Vẻ mặt Cố Hạ vô tội, “Quý sư huynh là người rất tốt,

đương nhiên tôi c*̃ng không thể từ chối ý tốt c*̉a anh ấy.”

Triển Thiểu Huy ghét

nhất là nhìn thấy nét mặt c*̉a Cố Hạ khi nói về Quý Phi Dương, ngay

cả khuôn mặt có trắng nõn thì nhìn thấy vẫn rất chán ghét, việc

Cố Hạ biết làm nhất chính là phá hư không khí, anh liếc mắt nói,

“Về nhà thì ném đi, bằng không thì c*̃ng đừng có trông cậy tôi giúp

cô tăng tiền thưởng cuối năm.”

Cố Hạ yếu ớt mở

miệng, “Vì…vì sao?”

Bắt anh phải nói thế

nào đây, nói anh rất thích cô, nói anh căm hận mỗi khi cô nói về Quý

Phi Dương, Triển Thiểu Huy làm sao mở miệng được. Anh day day thái

dương, giọng lạnh lùng nói: “Từ nay về sau đừng có mà nhắc tới Quý

Phi Dương trước mặt tôi, gần đây chuyện làm ăn tôi có xung đột với nhà

cậu ta, nghe thấy cái tên Quý Phi Dương kia là thấy phiền.”

Tác gỉa: Triển thiếu

thật là kiêu ngạo sĩ diện.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.