Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 41: Chủ ý


Trâu Nhuận Thành vừa

thấy không thể thương lượng được thì ỉu xìu, mỗi người đều phải làm

báo cáo, vậy c*̃ng phải mất một hai tiếng, lát nữa còn phải cẩn

thận nghiên cứu tình hình c*̉a khách hàng…Từ trước đến nay anh ta làm

việc đều chỉ nói đến hiệu suất, cho tới bây giờ vẫn chưa từng điều

khiển một cuộc họp dài như vậy, vả lại, loại họp hành tổng kết

này bắt một tổng giám đốc như anh ta đến là có ý gì chứ? Nhưng mà

Trâu Nhuận Thành c*̃ng không dám cãi lại Triển Thiểu Huy, thành thành

thật thật trở lại chỗ ngồi, nghe từ trên xuống dưới báo

cáo.

Bụng mọi người đều

đói meo, sắc mặt bí xị, vẫn phải lấy tinh thần mà họp, từng cá

nhân dài dòng báo cáo xong, từng nhân viên phòng thị trường lại báo

cáo về tình hình khách hàng, ngón tay Trâu Nhuận Thành khẽ đánh

xuống mặt bàn, lúc vừa bắt đầu còn hỏi vài vấn đề, về sau để cho

giám đốc Dương hỏi, anh ta ngồi bên cạnh nghe, cứ như vậy các nhân viên

phòng thị trường báo cáo về từng khách hàng, lại đến phân tích

tình hình khách hàng, rồi lại nói một chút về kế hoạch sang năm.

Lúc hơn 9h Trâu Nhuận

Thành ra ngoài một chuyến, vừa mở cửa ra đã gọi điện cho Trịnh Giang

Hà, gào thét: “Tam ca, em sắp bị đại ca bức điên rồi, đêm giáng sinh

mà giờ vẫn còn họp nha, anh ấy vẫn còn chưa hài lòng, cuộc họp này

còn phải kéo dài thêm vài tiếng

nha!”

Trong điện thoại Trịnh

Giang Hà lại có chút hả hê: “Tiểu Ngũ, cậu còn muốn đi tìm cái cô

người mẫu thuần khiết kia không?”

“Giờ em làm gì còn

tâm tình mà nghĩ đến chuyện ấy?” Trâu Nhuận Thành khổ không thể tả,

“Giờ đang chết đói đây, anh ấy thì chạy ra ngoài ăn cơm, bắt một đám

chúng em ở trong phòng chịu đói mà họp hành, quá tàn nhẫn!”

Trịnh Giang Hà ở đầu

dây bên kia cười ha ha.

“Tam ca, anh còn cười

à? Anh thật là không có lương tâm.” Trâu Nhuận Thành lại than khổ,

“Doanh thu năm nay em cảm thấy không tồi, vậy mà đại ca vẫn khinh bỉ

em. Giờ thì mấy người kia c*̃ng không biết đang rủa thầm em như thế

nào, nhân phẩm c*̀ng giá trị con người em đang xuống dốc thậm tệ nha…Tam

ca, anh xem giờ đã hơn 9h, đã họp hơn bốn tiếng, anh c*̃ng không thể

đứng nhìn anh em chịu khổ được, tốt xấu gì c*̃ng nói với đại ca một

tiếng đi mà.”

“Hắc hắc, cậu đã

thành tâm thành ý cầu xin tôi giúp đỡ vậy thì tôi đây sẽ giúp cậu

một lần, ai bảo tôi là tam ca c*̉a cậu?” Trịnh Giang Hà rất hiểu Tiểu

Ngũ, biết rõ cậu ta thích ngủ, chín mười giờ tối đã than mệt, căn

bản không còn tinh thần làm việc.

“Nói đi!” Trâu Nhuận

Thành đợi vài giây không thấy ai nói gì, tâm trạng nôn nóng.

“Có phải Cố Hạ làm

ở phòng thị trường không?” Trịnh Giang Hà tỏ ra vô c*̀ng thần bí,

“Cậu giữ cô ấy lại, tìm cho cô ấy việc gì đó để cô ấy tăng ca, sau

đó cậu báo cáo với đại ca một tiếng, nói không chừng có thể nhanh

chóng giải tán.”

“Anh, anh có ý gì?”

Trâu Nhuận Thành chưa động não được, “Chẳng lẽ nói lăn qua lộn lại

lâu như vậy, đại ca chính là vì Cố Hạ mới bắt chúng em tăng ca sao?”

“Về phòng phòng thị

trường các cậu làm việc thế nào thì tôi không biết, có phải đại ca

muốn hành hạ Cố Hạ hay không tôi c*̃ng không biết, nhiệm vụ đẩy mạnh

tiêu thụ cuối năm vô c*̀ng quan trọng, lượng tiêu thụ vài ngày cuối năm

có thể vượt qua cả doanh thu trong một tháng, mở cuộc họp tổng kết

tất nhiên là cần thiết. Nhưng mà đã trễ như vậy, cuộc họp c*̃ng không

còn bao nhiêu nội dung, cậu thử hỏi ý đại ca xem, tam ca tôi c*̃ng chỉ

có thể nhắc nhở cậu vậy thôi.”

Trâu Nhuận Thành có

hơi không tin, chẳng qua là trước mắt c*̃ng chẳng còn cách nào khác,

anh ta thử gọi điện cho Triển Thiểu Huy, báo cáo tình hình cuộc họp,

cuối c*̀ng nói: “Đại ca, em thấy cuộc họp hôm nay c*̃ng gần xong, chỉ

cần giữ lại tổ c*̉a Cố Hạ là được rồi, vừa rồi mới phát hiện ra

có nhiều tư liệu trợ lý không đưa ra, đó chính là Cố Hạ, c*̃ng không

biết làm việc thế nào, đêm nay phải bắt cô ta làm cho xong, không đến

12h thì không được về nhà. Những phần khác không có vấn đề gì, hay

là giải tán những người kia trước, còn có người phải về nhà với

con nhỏ.”

Triển Thiểu Huy nhàn

nhạt lên tiếng: “Đã như vậy thì cậu giữa lại đội kia làm thêm, nếu

cậu mệt thì về văn phòng nghỉ một lát, để cho trưởng phòng giám

sát, c*̃ng không cần tăng ca.”

Những người khác trong

phòng thị trường rốt cuộc được giải phóng, ra khỏi phòng họp thì

thở phào một hơi, chỉ còn vài người tiếp tục chịu dày vò. Cố Hạ

hoàn toàn không còn cách nào, lúc nghỉ giữa giờ cô gọi điện cho Quý

Phi Dương, chờ mong buổi diễn cuối c*̀ng lại không xem được, đêm giáng

sinh cô lại phải c*̀ng một đám đồng nghiệp làm thêm giờ. Dường như cô

và Quý Phi Dương vĩnh viễn không có duyên, chắc hẳn là ông trời hiểu

được bọn họ quá chênh lệch nhau nên mỗi lần đều có chuyện. Cô tê

liệt ngồi trên ghế, đã đói bụng đến mức không còn cảm giác đói, đêm

giáng sinh còn phải họp, Trâu Nhuận Thành thật sự không sợ gây thù

mà.

Lúc cuộc họp tổ tuyên

bố kết thúc, vị trợ lí đặc biệt giữ Cố Hạ lại lên lầu lấy tư

liệu. Vào trong phòng tổng giám đốc, nhìn thấy Trâu Nhuận Thành không

hề có hình tượng ngồi phịch trên ghế sofa, bên cạnh là Triển Thiểu

Huy ngồi ngay thẳng, thật ra c*̃ng chẳng làm gì, Triển Thiểu Huy nói:

“Đi thôi, Tiểu Ngũ, đi ăn cơm.”

Trâu Nhuận Thành vô

lực khoát tay, “Đại ca, em không đi, em về ngủ một chút đây.”

“Tùy cậu.” Triển

Thiểu Huy đứng lên, nói với Cố Hạ, “Đi ăn cơm, chờ cô dưới lầu.”

Cố Hạ trở lại vị

trí c*̉a mình, lấy túi xách, đi xuống lầu, cô c*̃ng mệt không chịu

nổi rồi, ngồi trên xe Triển Thiểu Huy không còn chút tinh thần nào,

oán giận nói: “Đã hơn 10h, nhà tư bản các anh thật là ép người, còn

bắt bớ người ta vào đêm giáng sinh.”

“Đêm giáng sinh chứ có

phải đêm thất tịch đâu.” Triển Thiểu Huy không có chúy áy náy nào,

khởi động xe, chậm rãi chạy đi, “Cô nói tất cả chúng tôi đều là nhà

tư bản, đương nhiên phải đặt lợi ích lên hàng đầu. Mấy ngày này là

thời kì quan trọng để tăng doanh thu, tất nhiên phải nắm chắc lấy,

doanh thu cả năm có tốt thì cuối năm tiển thưởng c*̉a cô mới nhiều.

Đến lúc cô nhận được tiền thưởng cuối năm c*̃ng sẽ không cảm thấy

cuộc họp hôm nay lâu đâu.”

Tình hình kinh doanh

c*̉a Khải Hoành cuối năm vô c*̀ng khả quan, Cố Hạ c*̃ng mong mỏi cuối

năm nay sẽ lấy thêm được một ít tiền thưởng gửi cho mẹ, nhưng vẫn vô

tình như c*̃, “Hai ngày trước thì không họp, không sớm không muộn lại

trúng ngay vào hôm nay. Tối nay tôi định đi xem biểu diễn nhạc, tôi vô

c*̀ng yêu mến nghệ sĩ đàn dương cầm kia, đi khắp nơi c*̃ng không mua

được vé vào cửa, thật vất vẻ mới nhờ Quý sư huynh mua vé được, vậy

mà không đi được.”

Triển Thiểu Huy đang

lái xe phát ra một tiếng cười khinh bỉ từ trong cổ họng, “Cô không mua

được có thể nhờ tôi giúp mà, không có việc gì Quý Phi Dương có thể

làm được mà tôi không làm được cả, chẳng qua chỉ vì cô muốn tìm cơ

hội lôi kéo cậu ta mà thôi.”

Cố Hạ không có tâm

tình đôi co với anh, “Tôi chết đói rồi, lần sau có họp muộn như vậy

thì c*̃ng phải để cho người ta ăn cơm đã, như vậy tinh thần c*̉a mọi

người c*̃ng tốt hơn một chút.”

Triển Thiểu Huy nghiêng

đầu nhìn thoáng qua Cố Hạ, “Ông chủ như tôi đây c*̃ng đã không hề phụ

lòng cô rồi còn gì, họp xong thì mời cô đi ăn cơm, lát nữa còn đưa cô

về nhà, cô còn rủa cái gì nữa?”

Triển Thiểu Huy chở cô

đến một quán cháo, khi chiếc nồi đất tinh sảo được bưng lên, mở nắp

ra, hương thơm tỏa ra bốn phía. Cháo hầm nhuyễn, ăn buổi tối rất tốt

cho dạ dày, phối hợp thêm một vài món ăn nhẹ ngon

miệng, cho dù tinh thần Cố Hạ đang không được tốt thì ăn vào c*̃ng

thấy rất thoải mái. Trước đó Triển Thiểu Huy c*̃ng đã ăn tối, bây

giờ chỉ ăn một ít cho bữa khuya, cầm chén sứ màu trắng chậm rãi ăn,

một lát sau, anh vừa ăn cháo vừa hỏi: “Hôm nay Quý Phi Dương hẹn cô

sao?”

“c*̃ng không tính là

hẹn tôi, tôi nhờ anh ấy giúp tôi mua vé vào cửa, vừa khéo Quý sư

huynh c*̃ng muốn đi nghe buổi biểu diễn kia nên chúng tôi đi c*̀ng.” Cố

Hạ c*̃ng không muốn nghĩ nữa, thở dài, “Đáng tiếc…”

Triển Thiểu Huy nhìn

chằm chằm vào chén sứ trước mặt, sau nửa ngày mới ý tứ sâu xa nói:

“Cô đã từng nói không có ý nghĩ gì với cậu ta, tốt nhất hãy giữ

khoảng cách với cậu ta.”

“Thật ra anh nói c*̃ng

đúng, đã không có kết quả, liên lạc quá nhiều ngược lại càng làm

cho lòng tôi thêm rối bời.” Cố Hạ cầm muỗng trên tay, “Nhưng mà Quý sư

huuynh tốt như vậy, có thể qua lại nhiều với anh ấy thật sự rất

vui.”

Cô ăn một ngụm, lại

ngẩng đầu lên nhìn Triển Thiểu Huy, nghi hoặc hỏi: “Triển thiếu, sao

anh lại quan tâm đến chuyện c*̉a tôi như vậy? Thời gian c*̉a anh rất quý

giá nha, làm trễ nãi thời gian kiếm tiền c*̉a anh tôi thật sự ngại.”

Triển Thiểu Huy không

nói gì, cầm muỗng khuấy khuấy cháo trong chén, sắc mặt sáng tối

không rõ. Sau khi anh đến Khải Hoành mới bắt mọi người họp, chiều nay

nghe Tiểu Ngũ nói như vậy, anh thật sự cảm thấy sự việc này không

tốt chút nào. Rõ ràng đã trở về nhà nhưng anh lại lái xe tới, phải

đưa Cố Hạ về mới thật sự yên tâm. Một loại cảm giác nguy cơ đang đến

gần, trong lòng rối bời, anh vuốt vuốt trán, “Ăn nhanh lên, ăn xong về

sớm một chút.”

Không biết bắt đầu từ

khi nào, anh dần dần để ý đến Cố Hạ, đã quen cô líu ríu nói chuyện

không biết là chuyện gì, thích cô nhảy nhót bên cạnh anh, tất cả đều

khiến cho anh cảm thấy rất thoải mái. Đương nhiên, c*̃ng có chỗ làm

anh rất ghét, ví dụ như vị đàn anh nào đó, mỗi lần cái tên Quý Phi

Dương được Cố Hạ vui vẻ gọi ra, Triển Thiểu Huy lại mất tỉnh táo

một cách bất thường. Anh cảm thấy sự việc đã vượt ra khỏi tầm kiểm

soát c*̉a mình, ban đầu, anh chỉ thường xuyên gặp mặt Cố Hạ, gặp mấy

lần liền cảm thấy để ý hơn một chút, khi đó còn muốn đẩy cô vào

Quý Phi Dương, bây giờ thì anh không còn muốn làm vương mẫu nương nương

giữa hai người nữa mà làm một dải ngân hà giữa hai người, tốt nhất

để cho hai người không thể nhìn mặt đối phương nữa thì càng tốt.

Cho tới bây giờ Triển

Thiểu Huy vẫn chưa hề phát hiện rat thay đổi c*̉a mình, cô gái tên Cố

Hạ này, thật sự chẳng có chỗ nào đặc biệt, nói đến yêu thích à,

ngay cả chính mình c*̃ng cảm thấy vớ vẩn. Nhưng mà, giờ thì anh đã

không còn muốn thấy Cố Hạ ở bên cạnh người đàn ông khác.

Hôm nay anh xử lí công

việc xong, nhìn đồng hồ, ăn trưa thì hơi sớm một chút nên tựa vào

ghế nhìn lên trần nhà, buông lỏng một chút. Văn phòng rất yên tĩnh,

lão Tam ngồi bên kia uống trà, đặt tờ báo trong tay xuống, hời hợt

nói một câu, “Hôm nay là lễ giáng sinh.”

“Ngày mai mới là cuối

tuần, hôm nay còn phải đi làm.” Triển Thiểu Huy miễn cưỡng nói.

“Mấy bữa nữa là tết

Tây.” Khéo miệng Trịnh Giang Hà còn ẩn ẩn một nụ cười, “Tết Tây xong

là Tết âm lịch, tết âm lịch xong là lễ tình nhân…”

“Cậu có ý gì?” Triển

Thiểu Huy không biết sao Lão Tam lại nói mấy lời khó hiểu này, quay

đầu lại nhìn anh ta.

“Chỉ là cảm thấy gần

đây có khá nhiều ngày lễ, còn có ngày nghỉ theo quy định.” Trịnh

Giang Hà cười nhạt, bưng tách trà trước mặt lên, chậm rãi hớp một

ngụm, nuốt trà xuống xong, trong miệng còn vương lại hương vị c*̉a

trà, giọng nói không lớn, “Mấy ngày lễ nếu có người có mưu đồ làm

loạn, tạo một chút lãng mạn, sẽ rất dễ dàng ra tay với phụ nữ,

đặc biệt là đối với những cô gái không quá thông minh.”

Anh ta nói rất bâng

quơ, nhưng lời nói bang quơ kia lại khiến cho Triển Thiểu Huy không ăn

được cơm trưa, đến chiều đi làm c*̃ng thất thần phạm nhiều sai lầm,

không phải làm vỡ ly thì là kí tên sai chỗ. Thái độ c*̉a Quý Phi

Dương thế nào thì Triển Thiểu Huy không biết, nhưng nếu Quý Phi Dương

hơi có ý một chút, tùy tiện tỏ vẻ một chút, làm ra chuyện gì đó

với Cố Hạ, như vậy người đàn ông thông minh, biết ăn nói ngọt ngào,

đối phó với cô gái không quá thông minh c*̀ng yêu mến mình như cậu ta,

không lừa gạt được mới là lạ.

Nghĩ đến đây, Triển

Thiểu Huy nắm chặt cây bút đến nỗi xương tay nổi cả lên. Bên phải là

châu hoa hồng môn nhỏ đặt trên bàn, để ý kĩ thì thật sự là một

chiếc đèn cảm ứng, phái dưới còn trang trí thêm vài thứ nhỏ nhắn

đáng yêu. Thời tiết hôm nay không tốt lắm, âm u, trời như muốn mưa, văn

phòng chỉ mở một bóng đèn, cây nấm nhỏ trong góc tường phát sáng,

ánh sáng cực kì nhạt nhưng lại rất chân thật, mông lung mà nhu hòa,

nổi bật lên phiến lá màu xanh lục, màu xanh mượt mà.

Triển Thiểu Huy nhớ

tới nụ cười trong sáng c*̉a Cố Hạ, cô gái kia lúc cười cả khuôn mặt

sáng bừng lên, anh nhìn thấy mà cảm giác như đang tắm gió xuân; nhớ

tới giọng cô khi gọi hai chữ “Triển thiếu” kia, giọng nói mềm mại,

không nhạt nhẽo chán ngán, nhớ tới dáng vẻ bất đắc dĩ, nịnh nọt,

vui sướng…c*̉a cô. Còn có đêm hôm đó cô nằm trên giường anh, làn da

trắng nõn, tư thế hấp dẫn, phụ nữ khi cởi quần áo ra là hấp dẫn

nhất, làn môi rất mềm, dịu dàng lại ngọt ngào, thật là muốn hôn

thêm một lần nữa, không phải, hẳn là phải thử hương vị c*̉a cả cơ

thể cô… Ánh mắt c*̉a Triển Thiểu Huy không biết đã rơi xuống nơi nào,

màu mắt cô đơn, “Tôi cảm thấy, cô ấy hẳn phải là c*̉a tôi.”

Bên cạnh có người vỗ

bàn, lớn tiếng nói, “Đúng, hẳn là c*̉a chúng ta.”

Người nói chính là

Trâu Nhuận Thành, trước mắt bọn họ đang hợp nhất thành tây lại

nhưng vẫn chưa thâu tóm được, còn có những công ty khách muốn cạnh

tranh, thái độ c*̉a các lãnh đạo ngành vẫn chưa rõ ràng. Trịnh Giang

Hà vừa nói qua tình huống c*̉a các công ty khác, Trâu Nhuận Thành vừa

nghe thấy đại ca nói vậy thì vội vàng phụ họa theo.

Triển Thiểu Huy lạnh

lùng liếc nhìn Trâu Nhuận Thành, dừng lại một chút, “Tôi nói…là c*̉a

tôi.”

Trâu Nhuận Thành sờ

sờ mũi, ngượng ngùng cười nói, “Đại ca, là c*̉a anh. Cơ hội tốt như

vậy, nhất định không thể để cho người khác cướp mất.”

“Không thể để cho

người khác cướp mất.” Ánh mắt c*̉a Triển Thiểu Huy thâm thúy, ba năm

trước đây anh đã gặp gỡ Cố Hạ, không phải c*̉a anh thì có thể là

c*̉a ai? Giọng điệu c*̉a anh rất kiên định, “Từ trong ra ngoài sẽ là

c*̉a tôi.”

Trịnh Giang Hà thấy

hôm nay đại ca rất khác thường, vừa rồi lúc bọn họ thảo luận công

việc dáng vẻ c*̃ng thất thần như vậy, không khỏi hỏi một câu, “Đại

ca, anh có đang nói c*̀ng một chủ đề với bọn em không vậy?”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.