Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 39: Sinh nhật


Đảo mắt đã đến thứ

năm, Cố Hâ ôm hộp quà đến công ty, sợ đồng nghiệp hỏi nên đặc biệt

ngụy trang bằng một chiếc túi tối màu, sáng sớm đã đến công ty. Cô

vẫn còn nghĩ phải làm sao để đưa, buổi sáng lúc tan ca thì Triển

Thiểu Huy gọi điện tới, nói mình đến Khải Hoành, nói cô cầm quà lên

văn phòng c*̉a Trâu Nhuận Thành giữa trưa nay.

Vừa đến lúc tan ca,

các đồng nghiệp lục đục đi ăn trưa, văn phòng lập tức trống không, Cố

Hạ mang theo gói quà to lên lầu, đi đến trước cửa văn phòng tổng giám

đốc thì gõ cửa, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nói: “Vào đi” cô

mới mang đồ vào. Văn phòng rất lớn, Trâu Nhuận Thành không có ở đây,

phía sau bàn làm việc thật to là Triển Thiểu Huy đang ngồi xem giấy

tờ, thấy cô đi vào thì ánh mắt rời khỏi tập tài liệu trước bàn

làm việc, khẽ dựa vào ghế, chỉ vào vị trí bên cạnh, “Ngồi đi, lấy

ra xem cô đã chuẩn bị cái gì.”

Cố Hạ lấy từ trong

tú hai hộp quà được gói lại rất đẹp, đưa tới, “Triển thiếu, chúc

anh sinh nhật vui vẻ.”

“Không nghĩ tới cô lại

chuẩn bị hai phần.” Khóe miệng Triển Thiểu Huy hơi cong lên, tiện tay

cầm hộp quà lên, hai tay vuốt vuốt, “Gì đây?”

“Anh mở ra xem chẳng

phải sẽ biết sao.” Cố Hạ cười cười.

“Đúng, tự mình mở ra

mới có ý nghĩa.” Khóe miệng Triển Thiểu Huy nhếch lên, cầm lấy cái

kéo bên cạnh, chậm rãi cắt gói giấy bên ngoài ra, anh mở một cách

rất chân thành, ngón tay thon dài lướt qua từng tấc giấy gói, ưu nhã

thong dong, ánh mắt ngập tràn vui vẻ.

Món quà trong hộp lộ

ra, lúc Triển Thiểu Huy nhìn thấy nhãn hiệu bên trong thì sự vui vẻ

trong ánh mắt tan biến vài phần, ánh mắt ngừng lại trên chiếc bút

mày màu vàng kim kia, ánh mắt thâm thúy, biểu cảm không rõ.

Cố Hạ nhìn thấy sắc

mặt anh hơi trầm xuống, không có vẻ vui sướng nữa thì trong lòng thầm

cảm thấy khẩn trương, muốn hỏi anh có thích hay không nhưng lại không

dám mở miệng. Cứ giằng co như vậy thật lâu, ánh mắt Triển Thiểu Huy

rơi khỏi chiếc bút máy kia, chậm rãi ngẩng đầu lên, chán nản nói:

“Cô cảm thấy tôi thiếu tiền sao?”

Cố Hạ nhìn nhìn sắc

mặt anh, nhỏ giọng nói: “Tôi đã nghĩ rất lâu mới cảm thấy thứ này

thích hợp với anh.”

Thật ra thì đây là

một món quà rất phù hợp, bất kể là trình độ thưởng thức hay thân

phận, chiếc bút máy ánh lên màu sắc chói mắt, rời vào tầm mắt

Triển Thiểu Huy thì lại cảm thấy chướng mắt, anh không thể nói nên

lời đây là cảm giác gì, đáy lòng thậm chí còn có một chút ghen

tuông. Anh còn nhớ rất rõ bữa tiệc sinh nhật Quý Phi Dương tháng

trước, Cố Hạ đã tặng một món quà do chính cô làm, lúc ấy anh còn

cười nhạt, nhưng mà bây giờ thứ này bày ra trước mắt mình, trong

lòng lại dâng lên một chút ghen tuông khó hiểu. Quà tặng cho Quý Phi

Dương thì tự tay mình làm, còn tặng cho anh thì chỉ tốn một ít tiền

mua, thật là trái ngược, dường như anh vẫn còn kém Quý Phi Dương một

bậc. Khuỷu tay Triển Thiểu Huy chống lên bàn làm việc, mười ngón tay

gõ gõ, sắc mặt lạnh lùng: “Không ngờ cô lại tặng thứ này, chỉ có

thể nói cô chỉ tặng cho có.”

Cố Hạ im lặng không

nói lời nào, làm gì có đạo í nào

nhận quà còn kén chọn chứ? Tốt xấu gì thì ông chủ lớn này c*̃ng

phải nể mặt người ta chứ. Ánh mắt Cố ạh tập trung trên ống đựng

bút rất đặc biệt trên bàn làm việc đượcn trạm khắc, vẫn không nhúc

nhích, lại nghe thấy Triển Thiểu Huy hỏi: “Còn đây là cái gì?”

Theo hướng tay anh chỉ,

hộp quà lớn chỉ dùng giấy gói màu xanh đậm gói lại, hơi cao một

chút, Cố Hạ nói: “Là mua từ một cửa hàng nhỏ, tôi cảm thấy nó rất

đáng mua, có thể anh sẽ không thích.”

“Đã biết tôi không

thích, sao còn mua?” Khóe miệng Triển Thiểu Huy thu lại, nghe thấy Cố

Hạ nói vậy thì càng không còn hào hứng, khẽ nói: “Cô mở ra giúp

tôi.”

Cố Hạ đi tới bên cạnh

anh, cầm kéo lên, sau khi mở gói quà ra, cô nâng chậu hoa hồng môn kia

lên, “Anh xem làm rất giống thật, quan trọng nhất là, đây là một

chiếc đèn bàn nhỏ, rất sáng tạo nhỉ?”

Triển Thiểu Huy dùng

ngón tay nhẹ nhàng gõ lên cây nấm nhỏ, Cố Hạ sờ sờ lên phiến là,

“Anh xem, cành là c*̉a chậu hoa hồng môn này có thể từng mình chỉnh

lại, anh có thể bắt nó rũ xuống, uốn thành hình gì c*̃ng được. Sau

khi đèn sáng lên thì vô c*̀ng xinh đẹp, còn có thể dùng chậu hoa này

để trang trí.”

Cô vừa nói vừa lén

nhìn sắc mặt Triển Thiểu Huy, thấy anh không thích lắm nên thấp giọng

nói, “Tôi cảm thấy nó rất đẹp, chọn rất lâu mới mua được thứ này,

hy vọng anh sẽ vui, anh mà thấy không đẹp thì coi như xong.”

“c*̃ng không phải không

đẹp.” Triển Thiểu Huy khẽ thở dài một tiếng, nói Cố Hạ vô tâm sao,

thật sự thì cô rất thành tâm thành ý, chỉ là đối lập như vậy nên

cảm thấy không thoải mái trong lòng. Quý Phi Dương tròng lòng cô vẫn

rất đặc biệt, cho nên Cố Hạ mới có thể tự giác để ý như vậy, loại

quan tâm này không có cách nào miễn cưỡng, cho dù anh có dùng tiền mua

hoặc sử dụng quyền lực để ép buộc thì c*̃ng không thể làm nên

chuyện gì. Tất cả những điều này không phải anh không biết, nếu có

tức giận thì c*̃ng chẳng có lí do gì.

Nhưng mà cuối c*̀ng

thì trong lòng vẫn không thoải mái.

Cố Hạ khẽ cắn môi:

“Tôi không biết anh thích gì, tôi hẳn là phải nên hỏi tổng giám đốc

Trâu.”

“Tôi c*̃ng chưa nói là

không thích.” Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng nói, chắc hẳn là kì vọng

quá cao nên bây giờ có một chút cảm giác mất mác nhàn nhạt. Ánh

mắt anh lướt qua mặt cô, lấy chiếc bút mày từ trong hộp ra, đặt trong

túi áo c*̉a mình, “c*̃ng đến giờ ăn cơm trưa rồi, cô đi xuống trước,

đến trước nhà hàng Phỉ Kí chờ tôi, tôi xuống ngay.”

“Vâng.” Cố Hạ xoay

người ra khỏi phòng.

Triển Thiểu Huy nhìn

theo bóng dáng mảnh khảnh c*̉a cô, lại khẽ thở dài, ngón tay sờ sờ

lên phiến lá trên chậu hoa hồng môn kia, thứ này chỉ có Cố Hạ mới

thích, anh có một loại cảm giác bất lực, nhưng lại không muốn thừa

nhận, lắc lắc đầu, bắt đầu thu dọn giấy tờ.

Lúc Cố Hạ đi về phía

nhà hàng Phỉ Kí, vừa vặn đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, cô cảm

thấy động lòng nên đi vào mau một chiếc bánh ngọt mùi hoa quả, tuy

rất nhỏ nhưng lại xinh xắn hấp dẫn, sinh nhật chủ yếu phải có thứ

này, lúc ăn cơm xong có thể ăn một chút tráng miệng.

Cô cầm theo chiếc bánh

ngọt đi về phía trước, vẫn chưa đi đến trước cửa nhà hàng Phỉ Kí

thì vai bị một người từ sau vỗ một cái, giọng nói quen thuộc vang

lên: “Đi gì mà chậm vậy.”

Cố Hạ quay đầu lại

nhìn anh cười cười, đưa thứ đang cầm trên tay lên, “Mua một chiếc bánh

ngọt cho anh.”

Triển Thiểu Huy nhìn

lướt qua, sắc mặt khá hơn một chút: “Ăn cơm trước đi.”

Cố Hạ nhìn nhìn ra

đằng sau, “Chỉ có một mình anh sao? Tổng giám đốc Trâu đâu?”

“Không cần quan tâm đến

cậu ta, chúng ta ăn cơm trước.” Triển Thiểu Huy không giải thích nhiều,

Tiểu Ngũ nói nhiều lại thích cãi nhau, chưa đến giờ tan ca thì anh

đã đuổi Tiểu Ngũ đi ăn cơm trước.

Buổi trưa nhà hàng

Phỉ Kí c*̃ng không đông người lắm, sau khi ăn cơm xong, Cố Hạ đặt chiếc

bánh nhỏ lên bàn, bánh ngọt rất nhỏ, chỉ có thể cắm một cây nến,

Cố Hạ hỏi: “Triển thiếu, anh có muốn cắm nến lên không?”

Mắt Triển Thiểu Huy

sáng lên, nhẹ nhàng cười cười, “Chẳng lẽ cô còn muốn hát mừng sinh

nhật sao?”

“Để xem anh có thích

không đã, sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, anh thích thì tôi sẽ

hát.” Cố Hạ cười nói.

Triển Thiểu Huy lấy

bật lửa từ trong túi ra, đưa cho cô: “Vậy cô hát đi.”

Cố Hạ cười nhận lấy,

cắm vào một cây nến màu hồng, sau khi đốt xong thì hát cho anh nghe,

giọng hát không lớn, ngân nga như nước chảy, ánh nến c*̃ng nho nhỏ,

ánh sáng cực kì ảm đạm trên bàn ăn, không biết có phải hệ thống

sưởi ấm c*̉a nhà hàng mở vừa đủ hay không mà anh cảm thấy rất ấm

áp, tựa như làn gió xuân vờn qua mặt, dịu dàng thoải mái nói không

nên lời. Anh nhìn Cố Hạ ngồi đối diện, lọn tóc rơi xuống rũ trước

ngực cô, cô cười đến nỗi đôi mắt cong cong thành hình trăng non, xinh

đẹp mang theo một chút hấp dẫn.

Đến khi Cố Hạ gọi

anh, “Thổi nến đi”, Triển Thiểu Huy mới lấy lại tinh thần, thì ra bài

hát chúc mừng sinh nhật đã xong, Cố Hạ ngồi đối diện khuôn mặt ánh

lên một chút hồng hào, nhìn anh chờ đợi. Anh khẽ cười, thổi tắt

ngọn nến, Cố Hạ cười tươi tắn, “Chúc anh sinh nhật vui vẻ, mọi việc

đều như ý.”

Triển Thiểu Huy hơi

ngây người, Cố Hạ thấy anh ngồi không nhúc nhích nên giục: “Nhanh cắt

bánh đi.”

“Chỉ có hai người

chúng ta, cắt bánh làm gì?” Ngoài miệng thì nói thế nhưng anh vẫn

cầm lấy dao nỉa, bánh ngọt rất nhỏ, đủ cho hai người ăn, anh cắt một

nửa đặt lên dĩa, đưa cho Cố Hạ, “Chắc là cô thích ăn cái này.”

“Thỉnh thoảng ăn một

chút c*̃ng thấy rất ngon.” Cố Hạ cười nói, không thể chờ đợi được

nữa cắn một miếng.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không quá thích đồ ngọt, chỉ cắt một phần tư miếng bánh vào trong

dĩa c*̉a mình, thử một miếng nhỏ, vị bơ ngọt tan trong miệng lại làm

cho anh cảm thấy hương vị như đang triềm miên tản ra bốn phía, từng

chút từng chút một, ngọt đến tận đáy lòng. Anh nghe thấy mình nói,

“Cố Hạ, đừng thích Quý Phi Dương nữa.”

Cố Hạ cầm chiếc

muỗng nhỏ trên tay mỉm cười nói, mặt cười như tắm gió xuân: “Sao lại

nói đến chuyện này?”

“Chỉ là không hy vọng

cô sẽ thích cậu ta.” Triển Thiểu Huy không ngẩng đầu lên, ăn thêm một

miếng bánh ngọt, mềm mại như mây, cảm giác như đang lạc vào tầng mây,

anh thầm nghĩ khó trách trước kia không thích ăn thứ này, thứ quá

mềm không hợp với phong cách c*̉a anh, Triển Thiểu Huy nói thẳng: “Dù

sao cậu ta c*̃ng đã từ chối cô.”

“Tôi c*̃ng không có ý

nghĩ gì với anh ấy cả.” Cố Hạ bình thản nói, như đang kể lại một

câu chuyện c*̃ c*̉a người khác, “Lúc vào đại học đã thích anh ấy, anh

ấy tựa như một chàng bạch mã hoàng tử trong mộng, đôi khi nhớ tới

anh ấy tim sẽ đập rộn ràng, cảm thây rất ngọt ngào. Tôi biết sẽ

không có kết quả, thật ra như bây giờ c*̃ng rất tốt, tối thiểu mọi

người vẫn là bạn bè. Có thể rất nhanh Quý sư huynh sẽ có bạn gái,

tôi sẽ chúc phúc cho bọn họ, tôi tin tưởng sau này tôi sẽ gặp được

người thích hợp với mình. Thoáng cái đã nói không thích nữa thì là

tự lừa mình dối người, ít nghĩ về nó một chút có lẽ một ngày

nào đó tôi sẽ quên đi hoàn toàn c*̃ng nên.”

Trong dĩa c*̉a cô còn

thừa lại một chút bánh ngọt, Cố Hạ nhét cả miếng bánh ngọt vào

miệng mình, hai má phồng lên, miệng bị nhét đầy vào, sau khi nuốt

xuống hết, cô phát ra tiếng than thở thỏa mãn, “Thời gian trước giảm

béo, đã lâu không ăn bánh ngọt, hôm nay ăn thấy rất ngon.”

“Ở đây còn này.”

Triển Thiểu Huy đem một phần tư còn lại đặt vào dĩa cô, “Cô ăn hết

cả đi.”

“Nếu Triển thiếu đã

tự mình gắp sang thì tôi đây sẽ không khách sáo.”

Triển Thiểu Huy phát

ra tiếng cười khẽ, “Món ăn sắp lên rồi, để xem lát nữa cô có nuốt

trôi không.”

“Anh xem thường tôi

rồi, tôi ăn rất tốt.” Cố Hạ cãi lại.

“Tôi đã nhờ người nói

với trưởng phòng rồi, chiều nay vào làm muộn một chút. Đợi lát nữa

cô cứ từ từ mà ăn, để tôi xem xem rốt cuộc cô ăn được bao nhiêu, có ăn

nhiều hơn heo không.” Triển Thiểu Huy trêu ghẹo.

Cố Hạ trừng mắt nhìn

anh, “Làm sao sánh bằng anh.”

Vẻ vui vẻ trên mặt

Triển Thiểu Huy càng thêm rõ ràng, anh lơ đãng nói: “Tối nay có vài

người bạn tổ chức sinh nhật cho tôi, cô thật sự không muốn đi sao?”

“Vậy chẳng phải anh

sẽ chơi mất vui sao?” Cố Hạ thật sự không muốn tham gia tiệc tùng c*̉a

anh và bạn anh.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không miễn cưỡng, hai mắt nheo nheo lại cười yếu ớt, “Thật ra hôm nay

tôi rất vui.”

Tác giả nói lên suy

nghĩ c*̉a mình: Có chút tiến triển rồi nha! Ngày mai để cho Tiểu Ngũ

nói vài câu kích thích anh ấy một chút.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.