Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 29: Thăm bệnh


Bó bách hợp này được

đưa tới sau khi Cố Hạ rời đi được hai giờ, lúc ấy Triển Thiểu Huy

đang ngủ, Trịnh Giang Hà canh giữ trong phòng không hỏi ai đưa tới, để

bó hoa lại, bảo người ta cắm vào bình. Mặc dù là phòng bệnh nhưng

ở trong này c*̃ng được thiết kế như phòng bình thường, căn phòng rộng

rãi sáng sủa có thêm vài bó hoa, có thêm một bó bách hợp, lúc

Triển Thiểu Huy tỉnh lại c*̃ng không để ý.

Buổi tối Trâu Nhuận

Thành tới, đi lòng vòng trong phòng thì thấy bó hoa bách hợp kia,

ngược lại kêu lên, “Ai đưa tới bó hoa rẻ tiền này thế? Tục tĩu không

chịu nổi, nhìn là biết cửa hàng nhỏ ven đường, người tặng hoa c*̃ng

thật là chỉ làm qua loa cho xong.”

Chẳng trách anh ta lại

ngạc nhiên, hoa trong phòng đều là loại quý giá, mỗi loại hoa đều

xinh đẹp động lòng người, không có một bó hoa nào, c*̃ng không có một

cánh hoa nào mang một chút vẻ héo rũ, hoàn mĩ mà lộ ra ngay thời

khắc xinh đẹp nhất, hơn nữa mỗi ngày đều thay đổi, không đẹp mới lạ.

Mà một nhúm hoa bách hợp này lại là loại thường nhất trên đường,

có hai bông đã nở hết, sắp sửa héo tàn, thật không hợp với phong

cách c*̉a cả căn phòng. Trịnh Giang Hà nói: “Chiều nay có người đưa

tới, đại ca đang nghỉ ngơi nên tôi bảo người ta để lại, không có chú

ý đến.”

Triển Thiểu Huy tựa

vào đầu giường, mí mắt c*̃ng không thèm nhấc lên, thuận miệng nói:

“Ném đi.”

Trâu Nhuận Thành thật

sự không thích mấy thừ hàng tầm thường này, bất mãn nói: “Loại đồ

này c*̃ng dám đem tặng để mất mặt xấu hổ, nhìn cả bình hoa chỉ

muốn đạp.”

Anh ta nói xong thì

ném bình hoa sang một bên, gọi điện thoại kêu người đến xử lý, hình

như lại nghĩ nghĩ cái gì, hỏi: “Đại ca, có phải Cố Hạ mang tới

không? Cô ta không có tiền nên tặng loại hoa bình thường, nếu là người

khác tặng, thật đúng là không thể tha thứ.”

Nghe thấy tên Cố Hạ,

sóng mắt Triển Thiểu Huy khẽ lay động, ra vẻ lơ đãng hỏi: “Cô ta biết

tôi nhập viện sao?”

“Không phải hôm nay cô

ta tới tìm anh xin chữ ký sao?” Trâu Nhuận Thành kinh ngạc, lại đột nhiên

vỗ đầu nói, “Nghĩ ra rồi, đại ca có phải anh từng nói không muốn

gặp lại cô ta nữa không? Hôm nay em bảo cô ta đưa văn kiện tới, cô ta

lại né tránh, ra vẻ rât khó xử, về sau lại mang dáng vẻ đi chịu

chết ra khỏi cửa phòng làm việc c*̉a em.”

Đại ca đã không biết,

xem như Cố Hạ không có vào, Trâu Nhuận Thành dừng lại một chút, thở

dài: “Cô ta thật sự không dám xuất hiện trước mặt anh nữa rồi.”

Trâu Nhuận Thành không

cảm thấy có gì kì quái, bình thường đại ca chán ghét phụ nữ hay

dây dưa, ở bãi tắm dù sao c*̃ng là anh ném cô lên giường, đại ca không

muốn gặp lại Cố Hạ c*̃ng là chuyện bình thường.

Anh ta vừa nói vậy

thì Triển Thiểu Huy nhớ lúc ấy vệ sĩ c*̉a mình đã mang thứ gì vào,

không ngờ người mang văn kiện tới lại là Cố Hạ. Đã mười ngày nay anh

không gặp cô gái kia, nói đến Cố Hạ hử, Triển Thiểu Huy chỉ cảm

thấy phiền, gặp cô c*̃ng phiền, không gặp c*̃ng phiền, cảm thấy hàng

lông mi c*̉a cô gái kia dài hơn người c*̃ng khiến người ta thấy chán

ghét, nhưng mà khuôn mặt kia thỉnh thoảng xuất hiện trong đầu lại

khiến người ta nôn nóng.

Có hộ lý đi vào, thu

dọn bó hoa trên đầu tủ chuẩn bị ném đi, đóa hoa lay động trong tay cô

ta, Triển Thiểu Huy liếc mắt môt cái, giọng nhàn nhạt nói: “Cứ giữ

lại đi.”

Trâu Nhuận Thành quăng

đến một ánh mắt nghi hoặc, Triển Thiểu Huy giấu đầu hở đuôi giải

thích, “Hình như mùi hương c*̃ng không tệ, dù sao c*̃ng chỉ dùng để

trang trí.”

Sáng hôm sau, Cố Hạ

lại bị Trâu Nhuận Thành gọi lên, đưa cho cô hai phần văn kiện, “Cái

này c*̃ng cần đại ca ký tên, giờ cô đi một chuyến đi, ký xong rồi trở

về.”

Cố Hạ không ngừng kêu

khổ, chỉ mong hôm nay c*̃ng có thể thuận lợi làm tốt, chạy về phía

cửa ra vào c*̉a bệnh viện nói rõ tình huống với vệ sĩ, vệ sĩ không

chút biểu tình nói: “Triển thiếu đang nghỉ ngơi, bây giờ không tiện

quấy rầy.”

Cố Hạ đành phải đứng

sang một bên, vả lại ông chủ lớn c*̃ng không dễ làm, đã nhập viên lại

còn phải xử lý công việc, lúc này đã đến lúc ăn cơm trưa, Cố Hạ

thấy có người bưng cơm vào phòng bệnh, sau khi bát đũa được dọn ra,

Cố Hạ tiến lên hỏi: “Triển thiếu đã có thể xử lý công việc chưa?”

Vệ sĩ đem văn kiện

vào, một lát sau hai tay trống trơn đi ra: “Cô chờ đi.”

Nói rất nhanh nhưng Cố

Hạ đợi gần một tiếng vẫn không có kết quả, cô vẫn chưa ăn cơm trưa,

trong bụng trống trơn, đói bụng đến nỗi không còn chút sức nào, c*̣p

đầu xuống dựa lưng vào tường, lòng nén giận với Triển Thiểu Huy.

Về sau Trịnh Giang Hà

nhìn thấy Cố Hạ nhợt nhạt chống đầu gối dựa vào vách tường, anh ta

hỏi một câu: “Sao cô lại ở đây?”

“Tổng giám đốc Trâu

bảo tôi mang văn kiện đến đây cho Triển thiếu ký tên.” Cố Hạ ngẩng

đầu nhìn anh ta, ra vẻ tôi van anh nói: “Phiền anh giúp tôi hỏi xem đã

ký xong chưa, tổng giám đốc Trâu đang chờ.”

“Đại ca đã nhập viện

rồi mà còn phải lo nhiều chuyện như vậy!” Trịnh Giang Hà thấp giọng

phàn nàn, lại nhìn sang Cố Hạ, nói: “Tôi hỏi giúp cô.”

Trịnh Giang Hà đang

muốn bước vào phòng thì lại nghe Cố Hạ gọi, giọng điệu mang theo vẻ

cầu xin: “Có thể đừng nói là tôi mang tới được không?”

Mặt Cố Hạ ra vẻ vô

tội lại có chút cuống quýt, mặt Trịnh Giang Hà nhịn không được co

rúm lại, “Cô sợ đại ca sao?”

“Tôi không muốn phiền

ngài ấy, Triển thiếu c*̃ng không muốn nhìn thấy tôi.” Cố Hạ thấp

giọng nói, “Nhưng mà tổng giám đốc Trâu lại muốn tôi phải mang tới.”

Trịnh Giang Hà từ

chối cho ý kiến, trực tiếp đi vào phòng, Triển Thiểu Huy đang tựa

vào đầu giường đọc báo, một tay còn đang truyền dịch, ánh mắt Trịnh

Giang Hà đảo qua văn kiện trên bàn anh, nói: “Đại ca, đừng xem những

thứ này nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi, chuyện công ty không phải còn có

chúng em sao?”

Triển Thiểu Huy đặt

tờ báo xuống, “Tôi không có trở ngại gì, ngủ lâu càng chóng mặt,

nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa sẽ xuất viện.”

“Không được, bác sĩ

nói đại ca phải nghỉ ngơi ít nhất nửa tháng, chúng em sẽ không đồng

ý cho anh xuất viện. Đại ca, có chuyện gì cứ giao cho em là được

rồi.” Trịnh Giang Hà khuyên can, anh ta đi tới cầm văn kiện lên tùy ý

lật ra, nhíu mày, “Tiểu Ngũ ngày càng kì c*̣c, sao lại suốt ngày đem

những văn kiện này đến làm phiền anh? c*̃ng không phải một mình cậu

ta tự xử lí không được, để em nhất định phải nói lại với nó.”

“Tôi bảo cậu ta mang

tới.” Triển Thiểu Huy lơ đãng nói, như là đột nhiên nhớ tới gì đó,

“Ngoài cửa có người đang đợi không?”

“Cố Hạ đang ở ngoài,

cô ta chờ anh ký tên.” Trịnh Giang Hà ngừng lại một chút, “Nhưng mà,

cô ta hình như sợ anh.”

Sợ anh mới tốt, đỡ

phải bị cô gái kia suốt ngày chọc tức. Sắc mặt Triển Thiểu Huy thản

nhiên, điều chỉnh tư thế để mình thoải mái hơn, anh biết rõ Cố Hạ

đang đợi ở ngoài thì trong lòng ngược lại cảm thấy có chút không

được thoải mái, dựa vào cái gì mà chỉ một mình anh cảm thấy phiền,

tên đầu sỏ gây nên lại tiêu diêu tự tại ở bên ngoài?

Triển Thiểu Huy không

nói lời nào, Trịnh Giang Hà tất nhiên c*̃ng không hỏi, ngược lại thúc

giục anh sớm nghỉ ngơi, “Đại ca, đã ăn cơm trưa xong, hay là nghỉ ngơi

một lát, những thứ này để em xử lý.”

“Không sao.” Triển

Thiểu Huy thản nhiên nói, “Hôm nay cậu đi gặp người bên c*̣c đất đai,

bàn chuyện thế nào rồi?”

Hai người bắt đầu nói

chuyện công việc, c*̃ng không để ý đến văn kiện trên bàn. Ngoài kia Cố

Hạ đã đứng đến cứng người, đói bụng đến nỗi ngực dán vào lưng,

không biết qua bao lâu, cửa bên trong được mở ra, Trịnh Giang Hà chuẩn

bị trở về công ty mới nhìn thấy Cố Hạ trong hành lang, bất ngờ nói:

“Sao cô vẫn còn ở chỗ này?”

Cố Hạ không còn chút

sức sống nào nữa, hai tay làm động tác bất đắc dĩ, “Vẫn chưa lấy

được văn kiện.”

Lúc này Trịnh Giang

Hà mới nhớ đến chuyện c*̉a Cố Hạ, “Văn kiện kia c*̃ng không phải việc

gì lớn, cô vào trong hỏi ý đại ca thử xem hôm nay anh ấy có ký hay

không.”

Cố Hạ lùi về sau một

bước, “Không cần, không cần.”

Trịnh Giang Hà nhìn

thấy cô nhượng bộ lui binh thì nở nụ cười, anh ta nói: “Hoa bách hợp

ngày hôm qua cô đưa tới đại ca vẫn còn giữ, chưa nói đến việc có ý

kiến gì với cô, cô cứ ở đây né tránh mới làm cho người ta thêm

phiền.”

Nói xong anh ta trở

lại mở cửa phòng ra, còn ngoái vào trong gọi một tiếng: “Đại ca, em

để cho Cố Hạ vào đây.”

Cửa mở rộng ra, Trịnh

Giang Hà ý bảo Cố Hạ vào, Cố Hạ bất đắc dĩ, quyết tâm đi vào

trong, tuy là phòng bệnh nhưng lại trang trí vô c*̀ng trang nhã xa hoa,

nhìn thoáng qua còn tưởng là khách sạn, một cô y tá trẻ xinh đẹp

đứng trông coi bên ngoài, Triển Thiểu Huy ở trong phòng ngủ, Cố Hạ đi

đến cửa ra ngoài c*̉a phòng ngủ, mang theo nụ cười nịnh nọt, “Triển

thiếu, ngài thế nào rồi?”

Mắt Triển Thiểu Huy

quét qua cô, ra vẻ mặc kệ cô, nụ cười nịnh nọt c*̉a Cố Hạ cứng

ngắc, đứng ở trước cửa ra vào không biết phải làm sao, thật lâu sau

Triển Thiểu Huy mới thản nhiên nói: “Đưa văn kiện cho tôi.”

Cố Hạ vội vàng đi

đến bên giường bệnh c*̉a anh, cầm văn kiện trên bàn đưa cho anh, sắc

mặt Triển Thiểu Huy tái nhợt, hai đầu chân mày c*̃ng kém phần anh khí

hơn xưa, bình nước truyền dịch theo ông truyền nhỏ từng giọt xuống,

Cố Hạ nhìn thấy thì trong lòng mềm nhũn, dùng giọng nói mềm mại

nói: “Triển thiếu, bây giờ đang là giờ nghỉ trưa, ngài ngủ một lát

đi, đợi lát nữa xử lý những chuyện này thì hơn.”

Triển Thiểu Huy dùng

cánh tay bên phải không truyền nước biển nhận lấy văn kiện,

“Không có gì đáng ngại.”

Anh ngồi trên giường,

một tay lật văn kiện rõ ràng không được tiện, Cố Hạ vội vàng chạy

tời giúp anh mở ra, nói: “Triển thiếu, ngài muốn xem trang nào thì

cứ bảo tôi lật cho, không thì đem bàn đến sẽ dễ xem hơn.”

Cố Hạ xích lại gần,

hai tay giúp anh lật văn kiện, sợi tóc trên trán rũ xuống, có vài

sợi nhẹ nhàng cọ vào vai Triển Thiểu Huy, khuôn mặt trắng nõn cách

Triển Thiểu Huy trong gang tấc, hơi thở thuộc về cô quanh quẩn bên

người, Triển Thiểu Huy mấp máy môi, nhìn hàng lông mi kiều diễm c*̉a

cô lay động, một cảm giác bực bội khó hiểu dâng lên, anh dứt khoát

ném cây bút trên tay đi.

Cố Hạ nghi hoặc nhìn

anh, sau đó Triển Thiểu Huy khẽ nói, “Mệt quá, hôm nay không muốn xem.”

“À.” Cố Hạ vội vàng

thu dọn những thứ trên giường lại, “Bây giờ ngài là người bệnh, phải

nghỉ ngơi thật tốt, dù sao c*̃ng không phải việc gấp, sức khỏe vẫn

là quan trọng nhất.”

Triển Thiểu Huy “Ừ”

một tiếng, day day thái dương, ánh mắt dừng tại bình hoa bách hợp

trên tủ, chậm rãi nói: “Hoa là do cô mang tới?”

Cố Hạ nhìn sang theo

ánh mắt c*̉a anh, bình hoa sứ rất đẹp, bên trong cắm những bông hoa

bách hợp hồng nhạt đang nở rực rỡ nhất, xinh đẹp tuyệt trần lại u

nhã, cô nói: “Nghe nói ngài bị bệnh, hy vọng ngài sớm khỏe lại.”

Ánh mắt Triển Thiểu

Huy sâu kín đảo một vòng trên người cô, “Vậy hôm nay sao lại đi tay

không đến?”

Cố Hạ sững sờ, nghe

thấy giọng điệu có chút bất mãn c*̉a anh thì nhỏ giọng nói: “Ngài

bảo tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ngài nữa, cho nên…”

“Không phải cô đã đến

đây sao.” Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười vô c*̀ng nhẹ trong cổ

hông, lại nghiêm túc nói, “Ở đây mỗi ngày đều thay hoa, hôm nay cô không

tặng, đợi lát nữa hoa bị ném ra ngoài, tôi làm sao mà thấy được cô

hy vọng tôi sớm khỏe lại đây?”

Trong đầu Cố Hạ đã

hiểu ý anh, tự quyết định nói: “Vậy tôi lại đi mua thêm một bó nữa.”

Cô vừa nói xong thì

có tiếng “cô lỗ” truyền ra, đột ngột

vang lên trong không gian yên tĩnh c*̉a phòng bệnh, Cố Hạ lập tức xấu

hổ quay đầu sang một bên.

Bờ môi Triển Thiểu Huy

cong lên một nụ cười vui vẻ, “Vẫn chưa ăn cơm trưa?”

Cố Hạ nhẹ lắc đầu,

tuy đã đói thảm nhưng Triển Thiểu Huy là người bệnh, Cố Hạ c*̃ng

không nhẫn tâm trách anh, nói: “Triển thiếu, nếu như được thì bây giờ

tôi sẽ xuống mua hoa, ngài thích loại hoa nào?”

“Tùy.” Triển Thiểu Huy

từ bi nói, “Cô xuống ăn cơm trưa đi rồi lại lên. Nhưng mà Tiểu Ngũ nói

cô mua hoa quá qua loa, rất nhanh tàn, kém hơn nhiều so với những loại

khác trong phòng này, hôm nay cô phải chọn kỹ một chút.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.