Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 20: Tìm đường


Triển Thiểu Huy c*̃ng

nghĩ sắc trời đã tối nên không tiếp tục đi về phía trước nữa, ngược

lại đi xuống núi, hôm nay trời tối nhanh hơn bình thường, trong rừng

lại u ám, đến khi lần thứ ba nhìn thấy một gốc cây cổ thụ, Cố Hạ

mới dừng lại hỏi, “Triển thiếu, không phải chúng ta lạc đường rồi

chứ?”

Mặc dù rất không muốn

thừa nhận nhưng Triển Thiểu Huy c*̃ng không thể không nói thật sự đã

gặp chuyện không may, “Hình như là thế.”

Cố Hạ ngửa mặt không

nói gì, nhiệt độ trên núi thấp hơn một chút so với trong thôn, lúc

nãy lo chạy nên không nhận ra, mồ hôi khô rồi lại thấy lạnh, trong

rừng gió nổi lên làm cho cô run rẩy, đột nhiên cảm giác có nước tích

tích rơi xuống chóp mũi, ngay sau đó lại thêm giọt thứ hai, cô xúc

động muốn khóc – đi bái Phật c*̀ng Triển Thiểu Huy tuyệt đối không

phải là lựa chọn sáng suốt, quả nhiên là bị trời phạt!

Bầu trời tí tách rơi

xuống một cơn mưa, Triển Thiểu Huy c*̃ng thấy tình hình không ổn, lục

tìm trên người điện thoại gọi cho A Đông, sau đó mới phát hiện ra một

sự thật – vừa rồi lúc đuổi theo Cố Hạ điện thoại đã rớt mất.

Nhưng mà anh nhanh chóng che đậy đi động tác c*̉a mình, từ trong túi

áo lấy ra một bao thuốc lá, mở nắp hộp thuốc lá ra rồi lại cất

về, cố gắng không để cho Cố Hạ nhìn ra manh mối, nói: “Chúng ta đi

nhanh một chút đi.”

Không muốn đi c*̃ng

không còn cách nào khác, Cố Hạ nhận lệnh đi bên cạnh anh, c*̃ng còn

may trong rừng lá cây dày đặc, chặn lại phần lớn nước mưa, cây cối

hỗn tạp không có lối đi, chỉ có thể đi theo những con đường mòn nhỏ,

hai người đi một hồi, ngoại trừ cây thì vẫn là cây. Sắc trời tối

rất nhanh, chỉ trong chốc lát chỉ có thể nhìn ra được hình dáng c*̉a

thân cây mà thôi, ngay cả mặt đường c*̃ng không thấy rõ lắm, Cố Hạ

dẫm chân lên một hố nhỏ, lảo đảo một cái rồi ngã trên mặt đất, đầu

gối đập vào một hòn đá nhỏ, đau đớn đến tận xương, Cố Hạ đau quá

kêu một tiếng, nước mắt nhịn không được tràn ra, quỳ rạp trên mặt

đất không còn sức mà đứng lên.

Triển Thiểu Huy nhanh

chóng kéo cô lên, “Cẩn thận một chút.”

Mặt đất toàn cỏ dại,

lá trải đầy, c*̃ng không thiếu nhưng hòn đó vụn, cộng thêm trời đã

tối, con đường này xác thật là không dễ đi, Triển Thiểu Huy sợ cô té

bị thương lại thêm phiền toái nên kéo tay cô chậm rãi bước đi. Cố Hạ

bị hòn đá đâm vào chân rất đau, mở miệng hỏi: “Sao anh không gọi điện

cho A Đông?”

“Điện thoại mất rồi.”

Triển Thiểu Huy trả lời cực kì tự nhiên, giống như đây c*̃ng không

phải chuyện gì lớn lao, “Cậu ấy không đợi được tôi sẽ tự nghĩ

cách.”

Điện thoại c*̉a Cố Hạ

còn để trên xe, quần jean trên người có hai túi, để điện thoại vào

thật sự không tiện, chỉ chuẩn bị một ít tiền mua nhang đèn, giờ thì

đang hối hận muốn chết, ngay cả phương hướng c*̃ng không biết, làm sao

xuống núi đây?

Mưa càng rơi xuống càng

lớn, quần áo c*̉a hai người đều bị ướt, đã xuất phát từ cái lạnh,

giờ lại thêm nỗi sợ hãi, Cố Hạ nhịn không được lạnh run lên, Triển

Thiểu Huy c*̃ng không nghĩ tới hai người sẽ rơi vào tình cảnh này,

lúc này Cố Hạ lại không ầm ĩ không oán trách làm cho anh có chút

áy náy, một tay đặt lên bờ vai cô, xem như đang an ủi cô.

Sắc trời hoàn toàn tối

đen, trong rừng không nhìn thấy đường, tình cảnh này căn bản không có

cách nào xuống núi, Triển Thiểu Huy ghé vào tai cô nói: “Chúng ta tìm

một chút trú mưa nghỉ chân một chút, chờ bọn họ tới tìm chúng ta.”

“Được” Cố Hạ lạnh

đến nỗi giọng c*̃ng run run, ngón chân cô c*̃ng đã đông cứng lại, cơn

mưa cuối thu này thấm vào người lạnh buốt, ngày mai nhất định sẽ bị

cảm.

Cây cối đều là một

hình dạng tối đen, ánh sáng trên mặt đất hơi lờ mờ một chút mới

nhìn ra đường, trên người Triển Thiểu Huy có một chiếc bật lửa,

chẳng qua là trời đang mưa nên có bật c*̃ng không sáng, ôm cả người Cố

Hạ bước đi từng bước, anh có thể cảm nhận được Cố Hạ đang càng

ngày càng run lên cầm cập, thậm chí còn có âm thanh thở dốc nhè

nhẹ, anh càng ôm cô chặt hơn. Gian nan đi được một đoạn ngắn, Triển

Thiểu Huy nhìn thấy phía trước có một bóng dáng màu xám, giống như

là một căn phòng nhỏ, vội vàng ôm Cố Hạ đi về phía đó.

Trên quần dính không

ít bùn, dưới chân không biết có bao nhiêu đá, đi đến càng gần, càng

thấy rõ ràng thật sự là một

căn phòng nhỏ đơn sơ, hai người vội vàng đi đến dưới mái hiện, căn

phòng rất nhỏ, khoảng mưới thước vuông, trên cửa có một cái khóa,

Triển Thiểu Huy lấy bật lửa ra, nhưng ngọn lửa nhanh chóng bị lửa

dập tắt, anh nói với Cố Hạ: “Cô đứng ở đây trước đi.”

Anh chạy đến bên cạnh

sờ soạng một hòn đá, đập vào cái khóa, đập được vài cái thỉ khóa

vỡ ra, vội vàng kéo Cố Hạ vào nhà, đóng cửa lại.

Tóc Cố Hạ ẩm ướt

thành một đám, Triển Thiểu Huy c*̃ng hắt hơi vài cái, lấy tay che lại

rồi bật lửa lên, nương theo ánh sáng nhàn nhạt chói lọi dò xét xung

quanh, phòng rất đơn sơ, vách được dùng gỗ c*̀ng bụi bùn xây thành,

chỉ có một chiếc giường nhỏ chiếm phần lớn không gian, trên giường

ngoại trừ ván giường thì không có gì cả. Bên cạnh có một cái tủ

gỗ c*̃ nát c*̀ng cái bàn nhỏ, trừ thứ đó ra thì không có vật nào

khác, trong này không có nhiều bụi, chắc hẳn là thường xuyên có

người tới, thoạt nhìn hẳn là nơi nghỉ chân c*̉a những người bảo vệ

khi rừng.

Cố Hạ run rẩy vươn tay

mở ngăn tủ ra, cô biết rõ lục lọi đồ c*̉a người khác là không đúng

nhưng mà đây là tình huống đặc biệt, một ông chủ lớn như Triển Thiểu

Huy nhất định vẫn còn giữ thể diện, cô lấy một cây nến từ trong ngăn

tủ ra, vội vàng đưa cho Triển Thiểu Huy: “Đốt đi.”

Ngọn nến sáng lên, Cố

Hạ thở dài, lắc lắc mái tóc ẩm ướt, lại cởi chiếc áo khoác ướt

sũng ra, c*̃ng may áo chỉ bị ướt một nửa, cô giũ giũ nước áo khoác

ra, xoa xoa mặt, giọng nói run run: “Anh cởi quần áo ướt ra đi, bằng

không bị cảm sốt sẽ rất phiền toái, lau khô tóc nữa.”

Triển Thiểu Huy cởi

áo vest c*̉a anh ra ném sang bên cạnh, kéo ghế qua ngồi xuống, Cố Hạ

lại ngồi lên ván giường vừa lạnh vừa cứng, cơn mưa bên ngoài rơi

xuống lá cây phát ra âm thanh rào rào, nghe rơi càng lớn, vài chiếc la

bay vào theo khe hở c*̉a bức tường, ánh nến chập chờn, bụng Cố Hạ

c*̃ng đã đói, người càng run hơn, chỉ cảm thấy lạnh, cô không thể hời

hợt như Triển Thiểu Huy, vội vàng đi đến ngăn tủ.

Triển Thiểu Huy nhìn

thấy Cố Hạ từ trong tủ lấy ra một tấm thảm trải lên giường, lại

rút những sợi bông ra, tìm kiếm một chiếc túi chữ nhật, anh ngồi bên

cạnh hỏi: “Cô định làm gì?”

“Ai mà biết được

người c*̉a anh khi nào thì tìm đến đây chứ?” Cố Hạ ngồi bên giường

vội vàng nhét sợi bông vào chiếc túi hình chữ nhật, tay đã cứng

ngắc: “Tôi lạnh, thật sự quá lạnh, tôi không muốn bị đông lạnh mà

phát sốt.”

Ngón tay c*̉a cô lạnh

đến mức trắng bệch, toàn thân lạnh buốt, trong núi nhiệt độ giữa

ngày và đêm chênh lệch rất lớn, buổi tối nhiệt độ xuống gần không

độ, chiếc áo mỏng manh trên người Cố Hạ làm sao có thể chống lạnh,

túi hình chữ nhật này hẳn là sạch sẽ, bằng không cô c*̃ng sẽ không

lấy xuống, trên mặt còn có mùi bột giặt, chăn c*̃ng rất mềm, Cố Hạ

ngồi bên giường, gần như sắp bị lạnh chết.

Ánh sáng c*̉a ngọn

nến rơi vãi trong căn phòng, cả căn phòng trong trẻo nhưng lạnh

lùng, Triển Thiểu Huy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng vẫn còn

duy trì hình tượng ngồi trên chiếc ghế gỗ đối diện, nhìn cô khoác

lên tấm chăn mềm như một con gà mái, chỉ cảm thấy Cố Hạ thật sự

rất buồn cười. Anh cố bày ra bộ mặt lạnh lùng, nói không lạnh là

giả, chẳng qua là chịu một chút thì c*̃ng vượt qua được.

Cố Hạ bọc mình trong

tấm chăn mềm còn phát run, giày c*̉a cô bị ướt, ngón chân đông lạnh

giống như một khối băng, Triển Thiểu Huy nhìn thấy tình hình c*̉a cô

không tốt lắm, nói: “Cô có thể cởi giày ngồi lên giường, dù sao ở

trước mặt tôi cô c*̃ng chả có hình tượng gì đáng nói, tôi c*̃ng không

có hứng thú gì với cô.”

Cố Hạ tạm thời xem

nhẹ lời nói mang theo ý mỉa mai c*̉a anh, lập tức cởi giày cởi vớ,

ngồi trên giường dùng tấm chăn mềm, đi du lịch mà kết quả lại biến

thành thế này, thật là chán. Chăn mềm nhưng rất mỏng, cô c*̃ng không

cảm thấy ấm lắm, nhưng mà so với lúc nãy thì tốt hơn, nhìn chiếc

áo sơ mi mỏng trên người Triển Thiểu Huy, hỏi dò: “Triển thiếu, anh

không lạnh sao?”

Triển Thiểu Huy ngồi trên

mặt ghế cứng, không trải lời cô, mà c*́i đầu nhìn đồng hồ, đã gần

tám giờ, bên ngoài trời mưa lớn như vậy, lại rất tối, bọn ho c*̃ng

không biết phải đi đâu, Lạc Vân Sơn không nhỏ, A Đông dù có tìm người

giúp thì trong nhất thời c*̃ng không thể tìm được họ, c*̃ng may còn

có căn phòng nhỏ này để trú mưa. Nhiệt độ đang không ngừng giảm

xuống, Triển Thiểu Huy tất nhiên c*̃ng rất lạnh, dứt khoát đứng dậy

đi lòng vòng trong phòng, có ý muốn làm cho mình ấm lên.

Bụng Cố Hạ đã đói

mềm, ngồi dựa vào tường, nhìn anh vẫy vẫy tay, động động chân, lại

hỏi một câu: “Anh không đói sao?”

“Khá ổn” Triển Thiểu

Huy thản nhiên nói, “Hoạt động nhiều một chút sẽ không lạnh như vậy

nữa, chờ một lát chắc sẽ có người tới.”

Hiện tại hai người

c*̃ng coi như là người c*̀ng thuyền, Cố Hạ khẽ cắn môi, nói: “Chúng ta

có thể c*̀ng dùng chung giường và chăn mền, túi chữ nhật c*̃ng rất

sạch sẽ.”

Triển Thiểu Huy ném

đến ánh mắt khinh thường, “Tôi không thích dùng chăn mền người khác

đã dùng qua.”

Được rồi, anh đã như

vậy thì Cố Hạ c*̃ng không thèm khuyên anh, mưa bên ngoài như cây đậu rơi

trên miếng sắt, âm thanh ngày càng lớn, Cố Hạ hỏi: “Triển thiếu, chỗ

A Đông đỗ xe cách bãi tắm c*̉a anh xa không? Nhân viên c*̉a anh sẽ tới

tìm chứng ta chứ?”

Nghĩ nghĩ lại cảm

thấy không đúng, nhân viên hẳn là đã tan ca, cô tự nhủ: “A Đông nhất

định sẽ báo cảnh sát, nhưng mà mưa lớn như vậy, tìm người rất khó,

c*̃ng không biết bọn họ có thể tìm tới đây không, trời sáng chúng ta

sẽ tự xuống núi.”

Phòng quá nhỏ, chiếc

bàn nhỏ sát bên giường bị mưa dột xuống, tình cảnh này thật làm cho

người ta sợ hãi, chỗ A Đông đỗ xe cách bãi tắm một khoảng rất xa,

Triển Thiểu Huy nói với cô một câu ngắn gọn: “Sẽ có người đến tìm.”

Nửa ngọn nền đã cháy

hết, Cố Hạ tìm một cây mới, nghe tiếng mưa bên ngoài một chút, cô tỏ

vẻ hoài nghi đối với Triển Thiểu Huy, nhưng mà cô c*̃ng rất bội phục

anh, cô vẫn đang đắp cái chăn mỏng kia mà còn thấy lạnh, mà Triển

Thiểu Huy còn có thể bình thản ung dung như vậy.

Sức nhẫn nại c*̉a

Triển Thiểu Huy c*̃ng có hạn, đến hơn 10h, đêm lạnh như nước, Triển

Thiểu Huy vừa lạnh vừa đói nhìn Cố Hạ buồn ngủ ngồi trên giường,

trong lòng cảm thấy bất công, dựa vào cái gì mà anh ở đây chịu

lạnh, cô gái kia lại ngồi trên giường vùi vào trong chăn, anh sắc bén

nhìn lướt qua cô, nói: “Cô dịch qua một chút!”

Cố Hạ giật mình một

cái, lại hỏi một câu: “Triển thiếu, không phải anh có hứng thú cướp

sắc tôi đấy chứ?”

“Tôi chưa bao giờ làm

ăn thua lỗ như vậy.” Triển Thiểu Huy khẽ phun ra câu nói kia từ kẽ

răng, cởi giày ngồi lên giường, kéo nửa tấm chăn qua.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.