Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 15: Thành ý


Xem ra tin tức c*̉a

Triển Thiểu Huy xác thật không phải giả, Quý Phi Dương sắp tham dự

vào công việc kinh doanh c*̉a gia đình, nói cách khác, anh sẽ không

tiếp tục làm việc ở tòa nhà thương mại nữa. Mỗi văn phòng đều có

người hay tám chuyện, tin tức Quý Phi Dương muốn từ chức đã lan ra

khắp nơi, hai ngày nay Cố Hạ đi làm tình thần c*̃ng kém hơn rất

nhiều. Nhớ ngày đó cô vì biết Qúy Phi Dương làm ở đây nên mới liều

mạng gửi sơ yếu lí lịch vào công ty này, hôm nay người kia rốt cuộc

đã ra đi.

Lần trước ở phòng

tập thể hình sau khi bị Triển Thiểu Huy bắt được, ông chủ liền hất

tay trực tiếp bỏ đi, Cố Hạ bối rối nếu muốn anh ta không trừ tiền

thưởng c*̉a mình không, đơn giản không chỉ mỗi ngày đến phòng tập

quẹt thẻ, mỗi ngày về nhà ăn liền hai món, bù lại một ngày bận rộn

c*̉a mình. Các món ăn bên ngoài mặc kệ có ngon thế nào, ăn nhiều

c*̃ng sẽ không còn thấy ngon, nấu ăn ở nhà vẫn hơn.

Chẳng qua là năm ngày

sau đó Cố Hạ biến mất ở phòng tập thể hình, ngày thứ sáu mặt cô

đầy hớn hở xuất hiện ở đó, cột tóc đuôi ngựa, mặc bộ đồ thể thao,

vung mồ hôi mãnh liệt trên máy chạy bộ. Bởi vì, trưa hôm đó Quý Phi

Dương đến tìm cô.

Khi đó anh đứng ở đại

sảnh dưới lầu, đôi mắt đen sâu thẳm mang theo một chút vui vẻ dịu

dàng, trong tay cầm một cặp đựng tài liệu, anh nói với Cố Hạ: “Anh

muốn đặt nó lên xe trước, đi c*̀ng anh một chút.”

Xe c*̉a anh không đỗ ở

bãi giữ xe dưới tầng hầm mà đỗ trước cửa một quảng trường nhỏ

cách siêu thị Thiên Thiên Hồng không xa, hai người chậm rãi đi ra ngoài

cửa, Quý Phi Dương nói: “Anh từ chức rồi, từ nay về sau sẽ không đi

làm ở đây nữa, có chuyện gì cứ trực tiếp gọi điện cho anh.”

Cố Hạ đã biết nguyên

nhân anh từ chức, cuối c*̀ng nghe thấy anh chính miệng nói ra, ít nhất

có thể xem như một lời từ biệt, trong lòng ít nhiều c*̃ng thoải mái

hơn một chút, Cố Hạ cười cười với anh, “Quý sư huynh, chúc công việc

sau này thuận lợi, sự nghiệp phát triển không ngừng.”

“Lần trước lại không

thể mời em ăn cơm, rất xin lỗi, khi đó trong nhà anh có rất nhiều

việc, căn bản là không thể thoát ra được.” Quý Phi Dương giải thích,

anh bắt đầu tham gia vào việc kinh doanh c*̉a gia đình, dường như tối

nào c*̃ng có tiệc, đều có một số nhân vật quan trọng, làm sao tránh

được!

“Không sao, một bữa cơm

thôi mà.” Cố Hạ tỏ vẻ không có gì.

Quý Phi Dương nở một

nụ cười, “Đã nói sẽ mời ăn cơm thì tất nhiên không thể nuốt lời.”

Vài phút sau hai người

bước vào bãi đỗ xe, Quý Phi Dương nhanh chóng tìm được xe c*̉a mình,

mở cửa xe đặt chiếc cặp vào trong đó rồi sau đó lấy một chiếc hộp

giấy đưa cho Cố Hạ, “Tặng cho em, cứ xem như đền bù tổn thất vì lần

trước anh không thể mời em ăn cơm đi.”

Trên mặt túi giấy đều

là tiếng nước ngoài, Cố Hạ c*̃ng không hiểu, nhưng vô c*̀ng mừng rỡ,

cô nhận lấy hỏi: “Gì vậy ạ?”

“Sản phẩm dưỡng da

c*̉a phụ nữ.” Quý Phi Dương

cười cười, “c*̃ng không biết tặng gì để đền lại, có người bạn tốt

trở về từ Pháp, những cố gái đều thích những thứ như vậy nên anh

đã nói người ta giúp anh mua một bộ.”

Biết anh còn băn khoăn

chuyện lần trước, trong lòng Cố Hạ thoáng cái cảm thấy ngọt ngào,

đây là lần đầu tiên nhận được quà c*̉a Quý Phi Dương, trên mặt cô tràn

ngập hoa đào nở rộ, “Quý sư huynh, anh quá khách sáo rồi.”

“Một món quà nhỏ thôi

mà.” Quý Phi Dương lấy ra từ trong xe một tấm thiệp mời, đưa cho Cố

Hạ, “Tháng sau là sinh nhật anh, có tổ chức một bữa tiệc ở khách

sạn, mời không ít bạn bè, Cố Hạ, hy vọng đến lúc đó em có thể

tới.”

Trong nháy mắt nhiệt

huyết c*̉a Cố Hạ sôi trào, có một loại cảm giác bay bổng, liên tục

gật đầu nhận lấy, “Nhất định, nhất định.”

Nhìn thời gian thì

còn nửa tháng, Cố Hạ nhớ tới dáng người bị Triển Thiểu Huy cười

nhạo, trong số bạn bè c*̉a Quý Phi Dương có rất nhiều cô gái giàu

có, những cô gái ấy chắc hẳn đều có dáng vẻ thướt tha mềm mại như

những người Cố Hạ nhìn thấy ở hội quán, hoặc là tỏa nắng động

lòng người, Cố Hạ âm thầm nắm tay, tuyệt đối không thể để cho Quý sư

huynh mất mặt, đương nhiên, càng không thể để cho mình mất mặt.

Nếu đã như thế thì

Cố Hạ thể trong vòng nửa tháng phải giảm được vài cân, tối thiểu

thì nhìn cô c*̃ng phải cân xứng, thoáng cái đến giờ tan ca, Cố Hạ

mang theo ý chí chiến đấu sôi sục đến nơi tập thể hình.

Giảm béo nha, không có

gì hơn được ăn uống điều độ và gia tăng vận động, vì muốn nhanh gầy

xuống, Cố Hạ giảm hơn phân nửa điểm tâm sáng và cơm trưa, hơn bốn giờ

chiều ở văn phòng ăn hai miếng bánh quy, cơm tối c*̃ng giảm bớt, sau

khi vận động lại ăn tối, nói đùa sao, vậy thì còn vận động làm gì?

Nói không đói bụng là

giả, buổi tối ở hội quán nhìn thấy những món ăn vặt thì thèm vô

c*̀ng, Cố Hạ chỉ có thể hạ quyết tâm quay mặt đi, chạy vào phòng vũ

đạo luyện tập thể thao, ngoại trừ uống một ít nước lọc, những thứ

khác muốn đi vào bụng Cố Hạ thì còn phải xem xét lại một chút.

Một tuần sau, Cố Hạ

đã gầy đi được bốn cân (2 kg), lúc lên lầu đưa tài liệu cho tổng giám

đốc lại đụng phải tổng giám đốc, Trâu Nhuận Thành vừa nhìn thấy Cố

Hạ đã phát hiện ngay sự thay đổi, nói: “Cố Hạ, hình như cô gầy đi,

xem ra rất có hiệu quả nhỉ!”

Người giảm béo thích

nhất nghe được câu này, Cố Hạ vui mừng nhướng mày lên, “Tổng giám

đốc Trâu, mỗi ngày tôi đều luyện tập mà! Ngài c*̃ng nhìn ra tôi gầy

đi sao?”

Trâu Nhuận Thành đánh

giá qua cô một lượt, bình luận, “Cằm đã thon hơn.”

Cố Hạ càng có ý chí

chiến đấu, giữa trưa mua một túi bỏng ngô, để lại mười hạt, những

thứ khác quyết tâm chia cho đồng nghiệp, nói ngô năng lượng thấp nên

cơm tối ăn những thứ này.

Ngày hôm sau lúc cô

tập trên máy chạy bộ, lại gặp được Triển Thiểu Huy ở hội quán, Cố

Hạ vừa chạy bộ vừa quay đầu lại vô c*̀ng đắc ý nhìn anh, ý là

“Nhìn xem, tôi thật sự đang luyện tập!”

Triển Thiểu Huy đứng

bên cạnh, rảnh rỗi nói: “Lão Ngũ nói cô gầy đi, tôi còn không tin,

còn tưởng rằng cô lại tới đây tiếp tục nghịch máy tính.”

Cố Hạ chỉnh tốc độ

máy chạy bộ chậm lại nhưng vẫn không ngừng hẳn, vừa chạy vừa nói với

anh: “Tôi muốn giảm cân, đỡ phải bị ông chủ như ngài chê cười.”

Triển Thiểu Huy nghi

ngờ nói: “Sao đột nhiên lại giác ngộ ra vậy?”

Cố Hạ nghiêng đầu

nhìn anh cười, giọng nói sung sướng, “Triển thiếu, Quý sư huynh mời tôi

đến tham sự buổi tiệc c*̉a anh ấy đấy.”

Triển Thiểu Huy ngẩn

người, thản nhiên nói: “Lần trước tôi đã nói với cô rồi, tôi sẽ mang

cô tới mà!”

“Sao mà giống nhau

được?” Bờ môi c*̉a Cố Hạ cong thành một nụ cười nhẹ, “Đây chính là

Quý sư huynh tự mình mời tôi, cho thấy anh ấy nhớ đến tôi, cho nên tôi

muốn luyện tập cho dáng người đẹp một chút. Ngài xem đi, tôi thật sự

đã gầy đi rồi đấy?”

Triển Thiểu Huy híp

híp mắt, “Không nhìn ra.”

Cố Hạ khinh bỉ trong

lòng, mắt anh bị sao vậy, cô quay đầu đi, nhìn về phía trước tiếp

tục chạy bộ. Triển Thiểu Huy ngoắc tay, hỏi huấn luyện viên dẫn bên

cạnh, “Cố ấy giảm bao nhiêu cân?”

Mỗi vị huấn luận viên

đều có hồ sơ sức khỏe, số liệu về thể trọng sẽ được ghi chép kĩ

lưỡng, huấn luận viên quay người nhìn vào hồ sơ nói: “Khoảng mười

ngày giảm năm cân. Theo góc độ sức khỏe mà nói thì không thể tán

thành cách giảm béo nhanh chóng như vậy, gây hại quá lớn cho sức

khỏe, trừ khi sắp tới có chuyện rất quan trọng.”

Triển Thiểu Huy cầm

lấy hồ sơ c*̉a cô nhìn một cái, dạo này mỗi buổi tối Cố Hạ đều

đến đây luyện từ hai đến ba tiếng, lượng vận động này xác thực không

hề nhỏ. Anh nhướng mày nhìn nhìn Cố Hạ, “Cô ăn tối chưa?”

“Ăn rồi.” Cố Hạ c*̃ng

không quay đầu lại.

Bây giờ mới hơn sáu

giờ, Cố Hạ rõ ràng tan ca là tới đây, còn có thể ăn tối rồi sao?

Máy chạy bộ truyền đến tiếng đạp đạp, Triển Thiểu Huy cảm thấy cô

quả thật đã làm khổ mình, mở miệng hỏi: “Chỉ vì một người đàn

ông, đáng giá sao?”

“Còn phải xem là vì

ai nữa, nếu như là vì Quý sư huynh thì nhất định là đáng giá.” Cố

Hạ đáp, thật ra cô không chỉ vì Quý Phi Dương mà càng là vì mình.

Cố Hạ mặc bộ đồ thể

theo màu tím sậm, lộ ra cánh tay trắng nõn, cô thật sự gầy đi, tuy

không nhiều lắm nhưng Triển Thiểu Huy có thể nhìn ra được. Môi Triển

Thiểu Huy mím lại thành một đường, đôi mắt đen càng thêm trầm thêm

sâu, theo góc độ c*̉a anh thì chỉ thấy một bên mặt c*̉a Cố Hạ, mái

tóc cột đuôi ngựa cao cao theo những bước chạy mà rung rinh, chóp mũi

thanh tú vương vài giọt mồ hôi, ngọn đèn chiếu vào những giọt mồ hôi

chảy ròng ròng trên trán, phản xa lại ánh sáng tạo nên vài đốm sáng

nhỏ; bên cạnh dính vào cộng tóc ẩm ướt, gò má đỏ bừng, như ánh

bình minh đang lên. Động tác chạy bộ c*̉a cô không nhanh, trên khuôn mặt

lại tràn ngập vẻ kiên định, Triển Thiểu Huy nhìn cái cằm hơi nhô ra

c*̉a cô, biết được cô làm tất cả c*̀ng lắm c*̃ng chỉ vì một người

đàn ông, ý nghĩa đó đột nhiên làm cho anh cảm thấy rất không thú vị.

Yêu thích là cái gì?

Anh chưa bao giờ đi tự hỏi vấn đề này, đối với anh mà nói, chỉ có

thứ bạn muốn và thứ bạn không muốn, những việc Cố Hạ làm trong mắt

anh chính là ngốc nghếch, không có phương pháp c*̣ thể, không có gia

cảnh tốt, Cố Hạ c*̀ng lắm c*̃ng chỉ là mò trăng nơi đáy nước thôi.

Nhưng mà, sự chấp nhất đơn giản như vậy lại làm cho anh có chút động

lòng.

Buổi tối anh mang theo

lão Tam đi tham dự buổi xã giao c*̉a hãng phim, chẳng qua là gặp mặt,

uống chút rượu, trò chuyện, trong đó có không ít các ngôi sao trẻ

trung tương đối xinh đẹp, dạo này mới bộc lộ tài năng trên màn ảnh,

trong bữa tiệc ánh mắt c*̉a các tiểu minh tinh kia luôn hướng về phía

anh, sóng mắt uyển chuyển mang theo một chút phong tình, lão Tam đứng

bên cạnh nhỏ giọng nói: “Đại ca, cô gái kia được đấy, nghe nói vẫn

chưa bị nhúng chàm, để dành cho anh đấy.”

Mang theo tiểu minh tinh

kia tới là ông chủ c*̉a một công ty điện ảnh và truyền hình, nghe

thấy danh tiếng thì đẩy tiểu minh tinh kia ra, “Đi rót rượu cho Triển

thiếu đi.”

Tiểu minh tinh chủ

động ngồi xuống bên cạnh rót rượu cho anh, làm như vô tình vô ý mà cọ

nhẹ vào người anh, đèn trong phòng Vip mờ tối, tản ra một chút hương

vị **, ý tứ c*̉a đối phương anh biết rất rõ, bưng ly rượu đỏ trong tay

quơ quơ, hỏi một câu: “Cô thích tôi?”

“Yêu mến Triển thiếu

đã lâu rồi.” Tiểu minh tinh xấu hổ e dè, hai má đỏ bừng, miệng trầm

thấp tuôn ra một câu: “Trước kia chỉ ngắm nhìn Triển thiếu từ xa, khi

đó đã thích ngài.”

“Yêu mến?” Triển Thiểu

Huy giãn hai hàng chân mày ra, thả nhiên nói: “Biểu lộ một chút thành

ý xem.”

Tiểu minh tinh lại

ngồi nhích lại gần anh, bộ ngực đầy đặn đụng phải cánh tay c*̉a anh,

“Triển thiếu muốn biểu lộ thành ý thế nào ạ?”

Ý muốn hiến thân c*̉a

cô nàng rất rõ ràng, đây chính là thành ý mà cô nàng có thể biểu

lộ, Triển Thiểu Huy chỉ cảm thấy buồn cười, nhìn sang bên lão Tam,

“Tôi không có hứng thứ đối với đầu tư phim, nhưng mà lão Tam lại rất

thích cô, cô đóng thử một chút cậu ta sẽ xem xét đầu tư.”

c*̀ng lắm chỉ là ánh

mắt thôi, tiểu minh tinh đã lập tức hiểu ý, Trịnh Giang Hà cười nhẹ

nhàn chân thành mà rời đi, khóe môi Triển Thiểu Huy nhếch lên một nụ

cười lạnh, những người phụ nữ muốn bò lên giường anh đều nói yêu mến

anh, nhưng mà hãy xem đi, một giây trước vừa nói yêu mến, một giây sau

có thể sa vào lòng người khác,

thứ mấy cô nàng kia muốn c*̀ng lắm c*̃ng chỉ là tiền và địa vị c*̉a

anh mà thôi. Người kia là anh hay là lão Tam đều không có gì khác

biệt.

c*̃ng như Quý Phi Dương

vậy, sau lưng có người phụ nữ một lòng với cậu ta, vì cậu ta mà cố

gắng, vì cậu ta mà kiên trì, rất có thể cuối c*̀ng không thể chiếm

được thứ gì, không hề có mục đích, chỉ là yêu mến đơn thuần, nhớ

tới thật làm cho người ta khó chịu.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.