Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 13: Tham gia cuộc vui


Đi ăn cơm c*̀ng ông chủ

c*̉a mình, Cố Hạ sợ không thể tiêu hóa nổi, tìm đại một cái cớ từ

chối: “Triển thiếu, đêm nay có mấy người bạn tới nhà tôi, tôi phải

về nhà nấu cơm mời bọn họ.”

Triển Thiểu Huy một

câu đã vạch trần lời nói dối c*̉a cô, “Phải về nhà nấu cơm mà còn

thang lang trên đường? Còn có đôi mắt trông cực kì mong đợi Quý Phi

Dương mời cô đi ăn cơm?”

“Nào có chứ?” Cố Hạ

cao giọng phản bác, cô mang theo đôi mắt trông mong lúc nào.

Triển Thiểu Huy khinh

thường không muốn tranh luận với cô, chầm chậm nói: “Cô hẳn là biết

siêu thị Thiên Thiên Hồng.”

“Ừ, chỗ đó cách nhà

tôi không xa.” Cố Hạ đáp, siêu thị Thiên Thiên Hồng là hệ thống siêu

thị lớn, c*̃ng có đại lí trong cả nước, không biết Triển Thiểu Huy

hỏi cái này làm gì.

Triển Thiểu Huy không

nhanh không chậm nói: “Siêu thị Thiên Thiên Hồng chính là sản nghiệp

nhà Quý Phi Dương, siêu thị chỉ là một mảng kinh doanh, còn chủ yếu

là lĩnh vực thương mại, ở trong nhà Quý Phi Dương đứng thứ hai, trước

mắt thì chuyện làm ăn c*̉a gia đình cho ba và anh cả cậu ta quản lí.

Đã sớm nghe nói cậu hai nhà họ Quý có tính cách độc lập, không cần

sự giúp đỡ c*̉a gia đình mình, ngược lại ở bên ngoài tìm một công

việc cực kì bình thường.”

Cố Hạ đã sớm đoán ra

gia cảnh c*̉a Quý Phi Dương rất tốt, siêu thị Thiên Thiên Hồng ở thành

phố C không biết có bao nhiêu chi nhánh, hoàn toàn có thể dùng câu

nhật tiến đấu kim (mỗi ngày thu được một đấu vàng) để hình dung.

Nghe Triển Thiểu Huy nói vậy, ngược lại cô càng bội phục Quý Phi

Duông, không làm một cậu hai giàu có, tự mình dốc sức làm việc, có

chí khí.

Nhưng mà nhà giàu có

hình như hoàn toàn không phải thế giới c*̉a mình, Cố Hạ hỏi Triển

Thiểu Huy, “Ngài rất thân thuộc với anh ấy sao?”

“Không phải rất thân,

chỉ là biết có người như vậy thôi.” Triển Thiểu Huy chậm rãi nói,

hiện tại Quý Phi Dương c*̃ng không tham gia vào chuyện làm ăn c*̉a gia

đình cậu ta, trước kia tất nhiên Triển Thiểu Huy chưa từng gặp mặt,

chẳng qua là hai tháng nay Quý Phi Dương bắt đầu tham gia tiệc rượu

với anh cả cậu ta, cái vòng luẩn quẩn c*̉a thành phố C c*̃ng chỉ có

như vậy. Triển Thiểu Huy tiếp tục nói, “Có gặp ba c*̀ng anh cả c*̉a

cậu ta hai lần, c*̃ng chỉ quen biết xã giao bình thường thôi, có khả

năng Quý Phi Dương sẽ nhanh chóng trở về hỗ trợ. Ngay cả nhà cậu ta

thế nào cô c*̃ng không biết, còn muốn theo đuổi người ta sao?”

Gì mà theo đuổi chứ,

Cố Hạ không có dũng khí lớn như vậy, Quý Phi Dương có chút đặc biệt

trong lòng c*̉a cô, tựa như một chút rung động làm cho tâm hồn nhộn

nhạo, thỉnh thoảng nở một nụ cười làm cho Cố Hạ mơ màng vài ngày;

nhưng c*̀ng nhau đi ăn cơm lại không giống như vậy, nên là không có quan

trọng như vậy nha, dù sao c*̃ng cách quá xa thế giới c*̉a mình, tựa

như hai tháng trước không gặp, Cố Hạ c*̃ng vẫn ăn ăn ngủ ngủ, cuộc

sống c*̃ng sẽ không bị ảnh hưởng. Sắc mặt cô không

chút thay đổi, “Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường mà thôi.”

“Nếu như cô thông minh

một chút c*̃ng chắc không thể vượt qua quan hệ bạn bè bình thường.”

Khóe miệng Triển Thiểu Huy nhếch lên, mặt vẫn mây trôi nước chảy,

“Nếu như tôi vui vẻ, thỉnh thoảng giúp cô một chút c*̃ng không sao.”

Cố Hạ nghi hoặc nhìn

anh, lời nói này nên hiểu thế nào đây?

Triển Thiểu Huy liếc

xéo mắt nhàn nhạt nhìn cô, sâu xa mở miệng nói: “Hơi bị khó nhìn

một chút.” (ý anh chê chị xấu đấy ^_^)

Xe chạy đến phía bắc

thành phố, đèn đường soi sáng bóng đêm, xa xa thỉnh thoảng có vài

tòa nhà hay căn biệt thự lớn hoa mỹ, được trang điểm bởi ánh sáng

muôn màu muôn vẻ c*̉a những ngọn đèn giống như một thiên cung. Phía

bắc thành phố C là khu nhà giàu, Cố Hạ nhìn những căn nhà xa hoa

thì nghĩ ngợi xem lát nữa Triển Thiểu Huy có đưa mình về nhà không,

nơi này rất xa phòng thuê c*̉a cô, gọi xe về tốn rất nhiều tiền, hơn

nữa trên đường c*̃ng rất ít taxi.

Triển Thiểu Huy ngồi

nhắm mắt dưỡng thần, A Đông nhìn mặt mà nói chuyện, qua kính chiếu

hậu nhìn thấy ông chủ c*̉a mình vừa nhắm mắt lại nên tắt đèn xe đi.

Cố Hạ ngẫu nhiên quay đầu lại, trong ánh sáng mờ nhạt, một bên mặt

c*̉a Triển Thiểu Huy vô c*̀ng hoàn mĩ, ánh sáng nhàn nhạt soi trên

khuôn mặt, vừa có ngoại hình lại có gia sản, người như vậy không

biết đã hấp dẫn được bao nhiêu tâm hồn c*̉a những tiểu thư khuê các,

không biết người như thế nào mới có thể thu phục được người như

Triển Thiểu Huy.

Xe hơi tiến vào một

khoảng sân rộng, trước mặt có một tòa nhà hai tầng, ánh sáng nhu

hòa tràn vào ô cửa sổ. Xe vừa dừng lại Triển Thiểu Huy đã mở mắt ra,

A Đông lập tức xuống xe mở cửa cho anh. Triển Thiểu Huy ra khỏi xe

bước nhanh về phía trước, c*̃ng không để ý đến Cố Hạ, đi đến bậc

thang nhìn thấy Cố Hạ còn đứng bên cạnh xe, ném cho cô một cái liếc

mắt, Cô Hạ vội vàng chầm chậm chạy theo.

Cố Hạ đi vào, chỗ

uốn khúc ở đại sảnh là hòn non bộ, trang nhã xa hoa, cô đi theo Triển

Thiểu Huy lên lầu hai vào một gian phòng, gian phòng rất lớn, nội

thất trang trí rất có phong cách, bên trong đã có hai người. Trịnh

Giang Hà ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ cầm một cái bánh xốp ăn say

sưa ngon lành, nhìn thấy anh bước vào thì nói: “Đại ca, sao lại tới

muộn vậy?”

Bên cạnh là tên Trâu

Nhuận Thành mắc sắc, thấy Cố Hạ ở phía sau thì kinh ngạc đứng dậy

từ ghế salon, “Đại ca, sao lại mang cô ấy đến đây? Gặp nhau trên đường

hử?”

“Ừ” Triển Thiểu Huy

c*̃ng không mời Cố Hạ, trực tiếp đi đến chiếc ghế salon đôi ngồi

xuống bên cạnh Trâu Nhuận Thành, “Nếu không gặp trên đường thì phỏng

chừng đêm nay lúc ngủ cậu sẽ nhận được một c*́ điện thoại từ c*̣c

cảnh sát bảo cậu đến nhận dạng thi thể.”

“Không phải chứ?” Trâu

Nhuận Thành thẳng lưng một cái, ánh mắt kinh ngạc nhìn Cố Hạ, rồi

sau đó đến trước mặt cô, ánh

mắt đảo qua một vòng rồi lại một vòng trên người Cố Hạ, muốn xem

xem nguyên nhân vì sao, sau nửa ngày thì mở miệng ép hỏi từng chữ:

“Cô phạm tội gì à?”

Ánh mắt Cố Hạ có ý

trốn tránh, “Tổng giám đốc Trâu, Triển thiếu nói hơi nghiêm trọng

rồi.”

Trâu Nhuận Thành nhìn

về phía Triển Thiểu Huy, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Lão Ngũ, bảo cậu hôm

nay c*̀ng tôi đi gặp người c*̉a c*̣c đất đai, cậu nói cậu có việc, vậy

nên đã bỏ lỡ một màn kịch đặc sắc.” Triển Thiểu Huy khẽ dựa vào

thành ghế, nuốt vế sau vào trong bụng.

“Trò hay gì cơ?” Trâu

Nhuận Thành như bị nghẹn họng.

“Cậu huấn luyện nhân

viên trong công ty tốt lắm, nhân viên ở dưới đều rất chính khí, không

dung túng cho hành vi phạm tội, dũng cảm bắt cướp.” Triển Thiểu Huy

nhìn thoán qua hai người, chậm rãi giải thích, “Cô ấy vì muốn lấy

lại đồ vật c*̉a mình mà đuổi theo tên cướp đến một con ngõ nhỏ, cậu

nói xem sau đó sẽ thế nào?”

Ánh mắt Trâu Nhuận

Thành lộ ra vẻ kì lạ hiếm thấy, đưa tay vỗ vỗ vai Cố Hạ, “Mạng vẫn

còn lớn chán, nếu không gặp được đại ca c*̉a tôi, hắc hắc hắc, phỏng

chừng như đêm nay tôi sẽ không được ngủ ngon rồi. Khó trách đại ca

chịu mang cô tới đây, quả nhiên là có điểm đặc biệt!”

Anh ta cười hắc hắc,

vỗ vào vai Cố Hạ không nhẹ chút nào, Cố Hạ cảm thấy rất đau, dịch

sang bên cạnh một chút, “Tôi c*̃ng rất cảm tạ Triển thiếu.”

Tuy Triển Thiểu Huy

giải thích được nguyên do gặp được Cố Hạ, nhưng mà mặt Trâu Nhuận

Thành vẫn tỏ vẻ trêu ghẹo, con mắt đảo tới đảo lui, trong ánh mắt

kia rõ ràng là đang trần trụi viết lên vài chữ to tướng

“Có…gian…tình”, ngay cả ánh mắt c*̉a lão Tam Trịnh Giang Hà c*̃ng trở

nên không bình thường, Triển Thiểu Huy cầm lấy cái gối đệm trên ghế

salon ném về phía Trâu Nhuận Thành, “Đã gọi món chưa?”

Trâu Nhuận Thành chụp

lấy chiếc gối dựa, mặt tràn đầy vui vẻ c*́i đầu khom lưng: “Có ngay

có ngay, đang chờ anh tới mà. Lão Tứ nói có khả năng hôm nay anh ấy

không đến, hiện tại giá c*̉a anh ấy càng ngày càng lớn, anh em c*̀ng

nhau ăn cơm c*̃ng không thèm đến, đại ca, anh xem anh ấy c*̃ng không thèm

nể mặt anh kìa.”

“Cậu cho rằng cậu ta

không đứng đắn giống cậu hay sao!” Triển Thiểu Huy lạnh lùng nhìn

thoáng qua anh.

Thức ăn nhanh chóng được

đem lên, lần đầu tiên Cố Hạ ăn cơm c*̀ng bọn họ nên có hơi mất tự

nhiên, Trâu Nhuận Thành gắp một miếng thức ăn đặt vào trong chén c*̉a

cô, dùng giọng điệu trêu ghẹo nói: “Cố Hạ, đi làm và tan tầm là hai

chuyện khác nhau, tám tiếng đồng hồ làm việc bên ngoài, tất cả mọi

người đều là bạn, cô cứ xem chúng tôi c*̀ng lắm chỉ hơn cô hai tuổi,

cứ tự nhiên đi.”

Cố Hạ thụ sủng nhược

kinh, nơm nớp lo sợ nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Trâu.”

“Khách sáo cái gì!”

Khóe mắt Trâu Nhuận Thành liếc về phía đại ca, chẳng tránh làm anh

kinh ngạc như thế, đại ca chưa bao giờ tùy tiện dẫn phụ nữ đến bữa

tiệc c*̉a anh em, tuy Cố Hạ thoạt nhìn không phải quốc sắc thiên hương,

nhưng ngoại hình c*̃ng không kém. Đàn ông mà, bên cạnh không có phụ nữ

sẽ rất nhàm chán, lúc đại ca hoàn toàn không có chuyện gì làm sẽ

tìm anh em bọn họ luyện tập, quả thật là chuyện cực kì tàn ác nha!

Anh ý tứ sâu xa nói: “Làm rất tốt, tôi rất xem trọng cô đấy!”

Ánh mắt Trâu Nhuận

Thành ném tới quá chướng mắt, Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói: “Lão

Ngũ, dạo này có phải cậu rất rảnh rỗi không?”

“Không có, không có!”

Trâu Nhuận Thành vừa nghe thấy giọng điệu c*̉a đại ca không được tốt

thì liên tục nói, “Đại ca, anh c*̃ng không phải

không biết hiện tại trong Khải Hoành có bao nhiêu là việc, em loay hoay

suốt ngày tay chân không chạm được xuống đất đây…”

Trâu Nhuận Thành sợ

nhất là câu nói này c*̉a đại ca, tùy ý tìm cho anh một chút chuyện

để làm thì một hai tháng anh đừng mơ ngủ yên ổn, đã có vết xe đổ,

anh kéo Cố Hạ ra làm chứng, “Cô nói xem có phải hiện tại Khải Hoành

rất nhiều việc không?”

Ông chủ đã nói như

vậy, Cố Hạ vội gật đầu: “Rất bận”

Triển Thiểu Huy chậm

rì rì gặp một con tôm đặt vào trong chén, quay đầu nhìn Trịnh Giang

Hà, “Lão Tam, Cố Hạ có ý với Quý Phi Dương, tâm trạng tôi đang tốt,

muốn giúp cô ấy một chút.”

Trịnh Giang Hà chưa

kịp nói gì thì Trâu Nhuận Thành đã mở miệng, “Quý Phi Dương? Là ai

vậy? Thì ra cô thích người đó à!”

Cố Hạ bị anh hỏi dồn

nên ngại ngùng, “c*̃ng không phải.”

Trâu Nhuận Thành thấy

dáng vẻ nhăn nhó c*̉a cô, ngược lại nhớ tới trước kia đã từng thấy

Cố Hạ có ý với người đàn ông nào đó; nhìn dáng vẻ như đang xem

kịch vui c*̉a đại ca thì hiểu ra, anh nói rồi mà làm sao đại ca có thể

vừa ý loại người xấu xí như Cố Hạ chứ! Anh còn tưởng đại ca đã

gặp nhiều gái đẹp, gu thẩm mĩ bị đảo lộn, thì ra đại ca thật sự

nhàm chán không có gì làm. Hiện tại đại ca đã có địa vị vững chắc

trong thành phố C, hoạt động c*̉a công ty c*̃ng đã vào quỹ đạo, người

này hoàn toàn không có gì làm nên muốn tìm trò vui nha. Trâu Nhuận

Thành nhìn Cố Hạ cười cười, “Tiểu Hạ à, bây giờ đã là thế kỉ 21

rồi, phụ nữ đã chiếm lĩnh nửa bầu trời rồi, cô thế này thì không

theo đuổi được đàn ông đâu!”

Cố Hạ bị anh gọi một

tiếng “Tiểu Hạ” thì sợ đến nổi da gà, chiếc đũa nắm trong tay run

lên, miếng thịt viên rơi xuống, lăn hai vòng trên mặt bàn, cô dùng tay

xoa xoa thái dương, “Tổng giám đốc Trâu, cái này không thuộc nội dung

huấn luyện c*̉a công ty mà?”

Trâu Nhuận Thành không

để ý đến câu hỏi c*̉a Cố Hạ, hồi tưởng lại trong đầu, “Quý Phi

Dương? Tên nghe rất quen…có phải có quan hệ với Quý Phát Huy không?”

Trịnh Giang Hà vẫn

rất ít mở miệng, toàn tâm toàn ý thưởng thức món ngon nói tiếp một

câu, “Em trai c*̉a anh ta!”

“A, không phải là nhà

họ Quý kinh doanh siêu thị sao, mỗi lần nhìn thấy đại ca nhà ta c*̃ng

phải gật đầu c*́i chào, tỏ chút lòng thành!” Trâu Nhuận Thành c*̃ng

rảnh rỗi tám chuyện, phát hiện chuyện này còn thú vị hơn so với

đầu tư phim nhiều, cười tủm tỉm nói: “Đai ca đã mở miệng nói giúp cô

một chút thì đây còn không phải là việc nhỏ thôi sao, Cố Hạ, cô phải

cố gắng lên!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.