Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 106: Kết cục


Cố Hạ mặc một chiếc

áo cưới thật dài màu trắng, tóc được thả tự nhiên, dùng vài bông

hoa tươi làm trang sức, khác hẳn cách ăn mặc khi tham gian tiệc tùng,

không có đồ trang sức sang trọng, thiếu đi vài phần quý phái nhưng

lại tôn thêm vài phần hoạt bát, váy dài rũ xuống, cô đứng trước

gương cẩn thận quan sát chiếc váy này, đến khi nhìn thấy hình ảnh

c*̉a Triển Thiểu Huy, quay đầu lại, “Có đẹp không?”

Triển Thiểu Huy đứng

sau lưng cô không nhúc nhích vài giây, sắc mặt có vẻ giật mình, thấy

Cố Hạ nhìn anh mới đi tới, thấp giọng nói hai chữ, “Rất đẹp.”

“Em rất thích bộ này,

nghe nói anh đặt riêng từ nước ngoài, bọn họ nói bộ này chụp ngoại

cảnh hay trong phòng đều thích hợp…”

Cố Hạ nói, Triển

Thiểu Huy đứng bên cạnh không có phản ứng gì, anh dùng ngón tay nhẹ

nhàng lướt qua cánh tay trần c*̉a cô, sau nửa ngày mới trầm thấp nói:

“Hạ Hạ, anh không muốn chụp hình cưới.”

“Anh không thích sao?”

Cố Hạ tỏ vẻ hơi thất vọng.

Triển Thiểu Huy bước

đến sóng vai c*̀ng cô, ôm lấy vai cô, thật lâu sau mới nói: “Anh không

muốn chỉ chụp hình cưới, anh muốn tổ chức lễ cưới.”

Cố Hạ cười mà không

nói, đứng trước gương cẩn thận ngắm nghía, ai c*̃ng nói phụ nữ mặc

áo cưới là đẹp nhất, cô c*̃ng từng mặc những bộ lễ phục xa xỉ nhưng

khi mặc chiếc váy cưới này vào mới cảm thấy không hề giống vậy,

ánh mắt không kìm được toát ra một nụ cười hạnh phúc. Triển Thiểu

Huy đứng yên bên cạnh cô thật lâu mới kéo tay cô đi chụp ảnh, không

chịu chụp trong phòng, anh nói muốn đi chụp ngoại cảnh.

Địa điểm chụp ngoại

cảnh đều là những nơi Cố Hạ chưa từng đi đến, trước kia chưa từng

nghe qua ngươi c*̉a cửa hàng ảnh cưới nói địa điểm mà Triển Thiểu Huy

chọn có khunh cảnh khá đẹp, cầu nhỏ có nước chảy, cây cối um tùm,

hai người dưới sự chỉ dẫn c*̉a thợ chụp ảnh tạo rất nhiều tư thế,

mặc dù mệt nhưng rất vui.

Chụp một lúc, Cố Hạ

lơ đãng nghiêng đầu thì nhìn thấy xa xa có vài bóng người đi đến,

hình như bọn họ đang đi về phía này, cách khá xa nên không thấy được

hình dáng c*̉a bọn họ. Triển Thiểu Huy c*̃ng nhìn thấy, không để ý

lắm, ôm eo rồi cắn vào lỗ tai cô, “Chuyên tâm một chút.”

Tuy cách khá xa nhưng

Triển Thiểu Huy c*̃ng biết người kia là ai, không thèm để ý ôm Cố Hạ

nhìn vào ống kính cười, thỉnh thoảng còn dặn dò vài câu với thợ

chụp ảnh.

Hai người trước anh

trở về nhà chính, Triển Thiểu Huy thành thắn thành khẩn nói: “Ba,

con muốn kết hôn.”

Ba Triển ngồi trong

phòng khách bưng ly trà, trên mặt không nhìn ra biểu hiện vui buồn gì,

thật lâu sau mới thản nhiên như mây trôi nước chảy nói ba chữ: “Ba biết

rồi.”

“Ba sẽ tới tham gia hôn

lễ c*̉a con, phải không?” Triển Thiểu Huy nhìn ba mình.

“Rảnh thì đi.” Ba

Triển biết đứa con này muốn kết hôn, anh đã mang người tới nhà chính

chuẩn bị chụp ảnh cưới, đó đã là chuyện chắc chắn, lễ phục kết

hôn không thể mặc tùy tiện, ngày đó ba Triển còn cầm ống nhòm nhìn,

thấy con mình cười rất vui vẻ, nụ cười phát ra từ trong lòng, ba

Triển không thể nói rõ đó là cảm giác gì, khi đó đáy lòng có chút

cảm động, xem ra con mình thật sự yêu mến cô gái kia. Có nhùng nhằng

mãi thì chuyện đứa con kết hôn c*̃ng không thể thay đổi, chỉ khiến cho

cha con bất hòa, ba Triển thở dài: “Thật sự ba không thích người con

lựa chọn, nhưng mà Thiểu Huy, ba c*̃ng chỉ có một đứa con trai là con

nên luôn hy vọng con sống thật vui vẻ.”

Tương đương với lời

đồng ý, Triển Thiểu Huy vui mừng nhướng mày, “Cảm ơn ba. Chuyện c*̉a

công ty con sẽ xử lý thật tốt, mặc dù không dựa vào chuyện hôn nhân

nhưng mà con sẽ quản lý việc kinh doanh thật tốt.”

Ba Triển “Ừ” một

tiếng, lại nhắc nhở anh: “Chú ý sức khỏe một chút, đừng quá vất

vả. Còn nữa, mau chóng sinh cho ba một đứa cháu nội.”

“Tuân lệnh.” Triển

Thiểu Huy làm tư thế tuân lệnh.

Triển Thiểu Huy sợ đêm

dài lắm mộng nên lập tức quyết định thời gian tổ chức lễ cưới, đến

tối Cố Hạ trở về thì thấy anh không ngừng gọi điện thoại, “Cậu đi

tìm lão Nhị, nói cậu ta lên danh sách khách mời, có chuyện gì cứ

trực tiếp hỏi cậu ta. Chuyện gì c*̃ng hỏi tôi, tôi làm sao mà xoay

kịp…” “Hình thức tổ chức hôn lễ chậm nhất là ba ngày sau phải có…

Bọn họ làm không xong thì đổi chỗ khác, không còn bao nhiêu thời gian

nữa đâu…”

Nghe giống như đang sắp

xếp công việc kết hôn vậy, Cố Hạ ngồi đối diện anh không ngừng nhìn

anh, khi Triển Thiểu Huy cầm điện thoại là khi lộ ra tư thế c*̉a một

ông chủ nhất, chỉ huy đâu vào đấy, nhanh chóng mà trôi chảy, đến khi

c*́p điện thoại, anh mới nói: “Anh đã định ngày kết hôn rồi, nửa

tháng sau.”

Tự nhiên như ông chủ

đang thông báo với nhân viên, Cố Hạ tỏ ra giật mình, “Nửa tháng sau?”

“Ba anh đã ngầm đống

ý, làm xong sớm mới yên tâm, thời gian có hơi gấp, em lên danh sách

khách mời đi, ở nhà chuẩn bị kĩ lưỡng cho việc này.” Vẻ mặt Triển

Thiểu Huy rất vui sướng.

Cố Hạ kháng nghị, “Em

c*̃ng là người trong cuộc, sao anh không thương lượng với em trước?”

“Không phải bây giờ anh

đang nói với em sao? Nếu em không thích thì cứ nói chuyện với công ty

tổ chức hôn lễ, có yêu cầu gì thì cứ nói.”

“Cài này không phải

là anh đang thương lượng với em mà chỉ là báo cho em biết.” Cố Hạ

yếu ớt nói.

“Không phải đều giống

nhau cả sao?” Triển Thiểu Huy kéo cô tới, “Dù sao chúng ta c*̃ng kết

hôn, em sắp thành cô dâu rồi, không vui sao?”

Lúc đi đăng kí c*̃ng

bị anh lừa gạt cưỡng bức đến c*̣c dân chính, bây giờ lại thông báo

kết hôn với cô, Cố Hạ muốn kháng nghị với anh để đề cao vị trí c*̉a

mình, “Anh còn chưa cầu hôn em, nói muốn kết hôn…”

Một tiếng chuông điện

thoại di động cắt đứt lời kháng nghị c*̉a cô, là c*̉a trợ lí gọi

tới hỏi về công việc c*̣ thể trong hôn lễ, Triển Thiểu Huy vội vàng

nhận, “Cắt hợp đồng với công ty tổ chức tiệc đi, giải thích với bọn

họ một chút hoặc cứ làm theo hợp đồng mà bồi thường tiền là được,

chuyện này c*̃ng tới hỏi…”

Kết hôn là chuyện

lớn, dù tất cả có thể giản lược được nhưng c*̃ng có nhiều việc

phải sắp xếp, chờ anh c*́p điện thoại thì Triển Thiểu Huy lại xem

xét lịch trình trên điện thoại, chừa ra một chút thời gian hỏi cô:

“Vừa rồi em muốn nói gì? À, em đã ăn cơm chưa? Hôm nay có việc nên

không thể đi đón em được.”

“Ăn rồi.” Cố Hạ vẫn

tiếp tục muốn nói nhưng lại nghe Triển Thiểu Huy nói: “À, đúng rồi,

xem em ngày nào đó đón ba mẹ em đến đây đi.”

“Ừm” Cố Hạ bị anh

đánh lạc hướng như vậy nên c*̃ng không kháng nghị nữa, thôi, nhìn anh

tích cực chuẩn bị cho lễ cưới như vậy nên c*̃ng lười phải nói.

Hai người trở nhà họ

Hạ một lần nữa, lần này trở về Triển Thiểu Huy mang theo càng nhiều

quà, be mẹ Cố nghe nói bọn họ đã đăng kí kết hôn tuy cảm thấy hơi

nhanh nhưng c*̃ng không nói gì, dù sao không lấy mục đích kết hôn để

nói chuyện yêu đương chỉ là đùa giỡn qua đường, hai người thật sự

kết hôn mới là chuyện lớn.

Ba Triển ngầm đồng ý

cho bọn họ kết hôn không có nghĩa là ông đồng ý cho trắng trợn tuyên

truyền giống trống khua chiêng tổ chức lễ cưới nên lễ cưới chỉ tổ

chức nho nhỏ. Tiêu chuẩn đơn giản trong mắt Triển Thiểu Huy này c*̃ng

đã làm Cố Hạ cảm thấy rất phiền toái, mỗi ngày công ty tổ chức lễ

cưới gọi cho cô vô số cuộc điện thoại, chuyện gì c*̃ng bắt cô phải

xác nhận mới bắt tay vào làm, cuối c*̀ng Cố Hạ thấy phiền quá nên

chạy đến chỗ Triển Thiểu Huy giải tỏa: “Nếu bọn họ cứ gọi điện cho

em nữa thì em sẽ không kết hôn nữa đâu, anh có nhiều trợ lí như vậy,

sao việc gì c*̃ng đến hỏi em thế?”

“Không phải vì sợ em

không hài lòng sao?”

“Anh xem người như anh

mà em c*̃ng không kén chọn thì lễ cưới có cái gì mà phải kén

chọn?” Cố Hạ reo lên.

Triển Thiểu Huy ngạo

nghễ nói: “Chẳng lẽ em còn chưa vừa ý với con người c*̉a anh?”

Ánh mắt Cố Hạ lơ

đãng, trả lời anh một cách sâu xa, “Đã biết rồi còn phải hỏi làm

gì nữa.”

Triển Thiểu Huy âm

trầm cười, “Đáng tiếc em không còn cơ hội nữa.”

Triển Thiểu Huy thật

sự muốn trừng phạt Cố Hạ nhưng gần đây anh em c*̉a anh phải nói đã

gần kết hôn nên phải tách nhau ra cho nên gần đây hai người không ở

c*̀ng nhau khiến cho lòng Triển Thiểu Huy rất ngứa ngáy khó nhịn.

Công ty tổ chức lễ

cưới không phiền cô nữa khiến cho Cố Hạ cực kì thoải mái, suốt ngày

c*̀ng mấy người bạn cả nam lẫn nữ đi dạo phố ăn cơm, bảo là muốn

hưởng thụ thời gian độc thân cuối c*̀ng, cộng thêm trong tay có nhiều

tiền c*̃ng khiến cho cô thoải mái hơn, cuối tuần còn đi ca hát với

bạn bè đến khuya, xung quanh quá ồn ào nên c*̃ng không nghe thấy tiếng

chuông điện thoại, Triển Thiểu Huy nghe nói cô không có ở nhà lại

không tìm thấy cô nên sợ cô gặp chuyện không may, chuẩn bị lật

tung cả thành phố C lên, kết quả anh gấp đến mức như con kiến ngồi

trên chảo dầu, người phụ nữ mình muốn tìm kia lại đang tiêu diêu tự

tại khiến cho anh rất căm hận, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất:

Cố Hạ, đợi cho lễ cưới chấm dứt sẽ trừng phạt em sau.

Nhưng mà bây giờ thì

Triển Thiểu Huy chỉ có thể làm mặt đen giáo dục Cố Hạ như đang giáo

dục học sinh tiểu học, Cố Hạ hoàn toàn không nghe lọt, cười hì hì

kéo cánh tay anh đong đưa nửa ngày, trong lòng anh c*̃ng nguôi ngoai phần

nào.

Khách tham dự hôn lễ

không nhiều lắm, chỉ là một ít bạn bè hai bên, một số thủ tục c*̃ng

được giản lược bớt, vốn người dẫn chương trình muốn nói thêm vài câu

nhưng kết quả lại thấy ánh mắt sắc bén c*̉a Triển Thiểu Huy nên không

dám nói nhảm nữa mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Đối với lễ cưới,

ba Triển ngồi trên ghế lại có suy nghĩ: Thằng con thối tha này, nếu

ba mày trẻ lại mười tuổi, sức khỏe đỡ hơn thì tuyệt đối sẽ không

đồng ý cho hai đứa kết hôn!

Ba mẹ Cố lại nghĩ:

Hai đứa nhỏ này thật là kị c*̣c, không nói thật cho ba mẹ biết, còn

tiền trảm hậu tấu trộm sổ hộ khẩu đi đăng kí kết hôn. Nếu sớm biết

Triển Thiểu Huy sinh ra trong nhà giàu có, công việc kinh doanh lớn như

vậy thì ba mẹ tuyệt đối không đồng ý cho kết hôn!

Chỉ tiếc trên đời này

không có hai chữ hối hận, thời gian c*̃ng không thể quay ngược lại,

ánh đèn c*̉a ngọn đèn thủy tinh trên trần nhà cao cao chiếu xuống, hoa

hồng đỏ như lửa kiều diễm, không khí c*̉a lễ cưới rất vui, cô dâu chú

rể trong lời chúc phúc c*̉a mọi người mặt cười tươi như hoa đào, sau

đó mở champagne rót rượu vào tháp rượu, người ngồi bên dưới c*̃ng

nâng ly lên, c*̀ng nhau chứng kiến lời hứa hẹn c*̉a hai người.

Hai người yêu nhau, nguyện

ý tạo nên lời hứa hẹn cả đời, kết hôn thật ra c*̃ng không khó như

tưởng tượng.

Không khí c*̉a lễ cưới

rất náo nhiệt, Cố Hạ nắm chặt tay anh, ghé sát vào tai anh khẽ nói:

“Không nghĩ tới chúng ta đã thật sự kết hôn.”

“Sao lại không nghĩ

tới?” Triển Thiểu Huy nhíu mày, “Anh biết sớm muộn gì em c*̃ng là

c*̉a anh, từ trong ra ngoài đều sẽ là c*̉a anh.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.