Trẫm Là Một Hôn Quân Như Thế

Chương 59: Chương 59 � Rê mi fa


Quận chúa tán thưởng sự lãng mạn của ông anh hong gió xong thì nhớ tới vấn đề quan trọng, bèn hỏi trẫm: “Tại sao gái lại vượt thời không về bằng hồn phách được nhỉ, trước nay tớ chưa mơ kiểu nà y bao giờ mà ? Rõ rà ng cách xuyên không của tụi mình giống hệt nhau.”

Trẫm không đà nh lòng nói ra sự thật mất lòng, bèn nói khéo: “Tớ đoán đấy là tác dụng hai bên của mẹ tớ với Hoà ng thúc, bên kia kéo bên nà y đẩy, nên mới có hiệu quả.”

Quận chúa bỗng nhiên lặng đi.

Quận chúa ôm mặt, buồn bã rầu rĩ thở dà i.

Quận chúa nói: “Cũng đúng. Mẹ tới hoặc cho rằng tớ đã chết, không thì cũng đang thắm tình mẹ con với kẻ chiếm thân thể tớ rồi. Nhỡ xảy ra xích mích gì, biết đâu bả còn đang mắng tớ bất hiếu, đẻ tớ chẳng thà đẻ quả trứng mà ăn, chỗ nà y cà ng chẳng có ai mong tớ biến lại thà nh đà n ông.”

Quận chúa buồn bã rầu rĩ ba giây.

Trẫm đang định vỗ về an ủi cậu ta.

Thì Quận chúa đột nhiên vỗ đùi đánh bốp.

Quận chúa ảo não nói: “Sao tớ lại không nghĩ tới việc giả trai lừa tình em gái nà o đấy gạt ẻm yêu tớ nhỉ? Vậy là sẽ có người mong tớ biến về là m đà n ông rồi! Lỗi cũng tại tớ mềm lòng và tốt tánh quá, người tốt đi đâu cũng thiệt, hầy!”

Tại sao trẫm lại không nhẫn tâm là m tổn thương một tên ngớ ngẩn thần kinh thô hơn đại thụ EQ âm điểm như nà y nhỉ.

Để rồi thằng cha nà y quay ngoắt lại móc mỉa mình ngay.

Mi nói lừa tình gạt người khác yêu mình là thế nà o?

Tuy rằng đúng là trẫm có lừa tình Hoà ng thúc, có gạt Hoà ng thúc thật.

Nhưng trẫm yêu Hoà ng thúc chân thà nh mà ok?

Cũng có phải trẫm lấy chuyện xuyên không là m động cơ lừa người ta đâu!

Mà nữa, ngực khủng tận 36D còn đòi giả trai, đằng ấy tưởng con gái mù hết à ?

Quận chúa hoà n toà n không ý thức được mình đã đắc tội trẫm, nhéo cằm thở than: “Hâm mộ gái ghê, gái có thể xuyên không về bằng hồn phách, quay lại là m bản thân luôn. Chẳng như tớ, còn phải đi phẫu thuật chuyển giới. Gái nói thử xem, con kiu do bác sĩ phẫu thuật chuyển giới là m có giống kiu thật được không? Có đầy đủ hết chức năng không nhỉ?”

Trẫm tà n nhẫn đập tan tà nh ảo tưởng của cậu ta: “Mơ mộng nỗi gì? Ngực bằng silicon có cho con bú được không?”

Quận chúa ngây ngẩn cả người.

Quận chúa kết hợp những kiến thức Sinh học đã nghe ở trường cấp 3, suy ngẫm cẩn thận lại, cảm thấy trẫm nói có lý lắm.

Quận chúa đáp: “Ngực nhựa còn dễ là m, hình dạng giống là được, dù gì cũng có nhiều chị em độ hà ng giả mà . Cái món kia của đà n ông phức tạp lắm, không chỉ dùng để đi tiểu, mà còn phải phóng được tinh hoa, họ dùng vật liệu gì để bắt chước nhỉ?”

Mau im đi được không dù bề ngoà i trẫm là đà n ông nhưng nội tâm trẫm vẫn là một thiếu nữ hường phấn ngây thơ đấy.

Tại sao trẫm phải thảo luận về nguyên lý hoạt động chim cò của đà n ông với đằng ấy.

Huống chi bây giờ trông trẫm có giống đà n ông đâu.

(Tiện thể nếu mọi người tò mò bộ phận sinh dục được tái tạo của người chuyển giới trông thế nà o, thì em gửi các bác bộ ảnh. NSFW nhé. Link.)

Quận chúa sấn lại gần, nói: “Tớ thấy dùng nguyên liệu nhân tạo không bắt chước được đâu, chỉ nhổ từ người khác trồng cái có sẵn và o là ngon thôi. Hay là gái đừng xuyên về bằng hồn, gái vượt thời không bằng da thịt với tớ đi, gái chặt nó đi lắp và o cho tớ là vừa xinh!”

Ha ha, trong quá trình đấy còn có thể live stream cho mọi người xem để trả nợ lời hứa trước kia của trẫm đúng không?

Quận chúa cà ng nói cà ng hăng: “Chưa nói đến việc người bình thường không sẵn lòng quyên cái nà y, nhưng dù có quyên, lúc trồng kiu vẫn có phản ứng thải trừ vật lạ. Nhưng gái thì khác, gái với tớ có quan hệ huyết thống mà , biết đâu hai đứa mình không có phản ứng thải trừ thì sao? Tốt quá rồi, chắc chắn đây là trời cao an bà i đấy! Cứ là m vậy đi!”

(Phản ứng thải trừ trong ghép tạng hay còn gọi là  phản ứng thải ghép cấp, là tình trạng mô cấy ghép bị hệ thống miễn dịch của người nhận từ chối và phá hủy mô cấy ghép đó. Link tìm hiểu: Link.)

Quận chúa kéo trẫm như thể muốn lôi trẫm khỏi giường đi xuyên không cắt chim lắp và o cho cậu ta ngay.

Trẫm chỉ muốn đá lăn kẻ cản trở giấc ngủ nướng của mình xuống khỏi giường.

Đáng tiếc là với võ nghệ của Quận chúa, trẫm không thể đạp cậu ta nổi.

Trẫm phải năn nỉ ỉ ôi mãi, Quận chúa mới rốt cuộc đồng ý để trẫm ăn bữa sáng rồi mới xuyên không, tránh sức khỏe không tốt lại ảnh hưởng tới cơ quan cấy ghép.

Trẫm ăn xong bữa sáng thì cũng gần tới bình minh.

Trẫm tiếp tục bị Quận chúa kéo đến kho vũ khí lấy miếng da dê quan trọng ghi chép chìa khóa giải mã cỗ máy thời gian kia.

Phủ nha của thứ sử Lan Châu nằm khá gần phủ của Quận chúa, kho vũ khí ở ngay cạnh phủ nha.

Kho vũ khí quả nhiên là nơi canh phòng ngặt nghèo số một để sẵn sà ng đánh trận bất cứ lúc nà o.

Có rất nhiều người canh gác giới nghiêm ngoà i cửa, còn cả một ít người vận chuyển vật tư nữa.

Một người trong số đó mặc khôi giáp mà u bạc, dáng vóc cao ráo.

Trẫm thấy tấm lưng ấy thì vội và ng quay đầu bỏ đi.

Quận chúa giữ chặt trẫm lại bằng một tay: “Sao lại đi thế?”

Đằng ấy nói thử xem là tại sao?

Đi theo người ta 8 năm ròng mà không nhận ra bóng lưng người ta à ?

Quận chúa khó hiểu: “Không phải gái lặn lội tới đây chỉ để gặp chú tớ sao? Giờ thấy ổng rồi, sao gái lại ngại?”

Đúng vậy, rõ rà ng là vì muốn gặp Hoà ng thúc nên trẫm mới đôn đáo ngà n dặm tới đây.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy Hoà ng thúc.

Trẫm lại gần là ng lòng sợ hãi, chỉ muốn né tránh theo bản năng.

(Gần là ng lòng sợ hãi: một câu trong bà i Độ Hán Giang, thơ Đường. Bản dịch của Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995. Link.)

Nhất định là vì hôm nay trẫm chỉ mặc đồ con gái mà không trang điểm nên sợ là m Hoà ng thúc đau mắt đây!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Hóa ra Quận chúa biết trẫm lặn lội đến đây chỉ để gặp Hoà ng thúc à ?

Trẫm còn tưởng cậu ta tự sướng cho là trẫm tới tìm cậu ta thật.

Quận chúa kéo trẫm tới núp đằng sau cây.

Quận chúa bảo: “Gái không muốn gặp thẳng mặt ổng cũng không sao, tụi mình chờ ở đây. Chú tớ quay về điều động vật tư vũ khí, lát ổng đi ngay. Dạo nà y ổng toà n tuần tra canh phòng ở biên giới, chắc ổng không ở đây lâu đâu, gái ngắm thêm mấy lần đi.”

Trẫm không thể không thừa nhận.

Quận chúa thần kinh thô hơn đại thụ EQ âm toà n diện.

Mà đôi khi cũng tinh tế thấy sợ.

Trẫm núp đằng sau cây tham lam ngắm Hoà ng thúc.

Tuy rằng chỉ có bóng lưng.

Trẫm nghĩ bụng, ngắm Hoà ng thúc một lần là bớt đi một lần được ngắm rồi.

Nên trẫm ngắm vô cùng nhập tâm.

Bấy giờ, lại có người vận chuyển một xe hà ng hóa ra khỏi kho, Hoà ng thúc bỗng giơ tay chặn lại, nói: “Dừng lại, đây là cái gì?”

Binh lính gỡ một món đồ trên xe xuống đưa cho Hoà ng thúc.

Hoà ng thúc đưa lưng về phía bọn trẫm, cúi đầu ngắm nghía. Lính gác canh cửa kho hà ng trả lời: “Khởi bẩm điện hạ, đây là thứ hôm qua Quận chúa lấy về nhập kho, nói là đồ quan trọng thu thập được ở bên Đảng Hạng, sai thuộc hạ trông coi cẩn thận.”

Hoà ng thúc mở hai tay ra, trẫm và Quận chúa đều thấy rõ.

Thứ Hoà ng thúc đang cầm rõ rà ng là một miếng da dê đặc kín chữ.

Quận chúa vội và ng nhảy ra từ đằng sau cây: “Thúc phụ! Đấy là đồ của con ạ!”

Hoà ng thúc nghe thấy tiếng cậu ta, quay đầu lại.

Trẫm thấy mặt ảnh, tim thắt lại, không khỏi rụt người về đằng sau thêm.

Hoà ng thúc hỏi Quận chúa: “Ta biết chữ của Đảng Hạng, tại sao lại không hiểu được nội dung viết trong nà y? Hơn nữa tổng cộng chỉ có bốn chữ, ngôn ngữ của tộc nà o mà lại có thể diễn đạt chỉ bằng bốn chữ cái?”

Quận chúa nói: “Đây không phải chữ viết ạ, mà là nhạc phổ lưu truyền ở bộ lạc Đảng Hạng bên núi Lục Già . Họ gõ ra tiếng nhạc bằng dụng cụ đá, tổng cộng chỉ có bốn âm, thể hiện bằng bốn ký hiệu nà y. Con thấy rất thú vị nên thuận tay lấy về thôi, ha ha. Để con ngâm cho người nghe nhé, đồ rê mi đồ mi đồ mi, rê mi fa fa mi rê fa…”

Công phu tùy cơ ứng biến ăn bốc nói phét của Quận chúa phải ngang ngửa trẫm.

Hoà ng thúc nửa tin nửa ngờ, lại nhìn miếng da dê mấy lần. Ảnh cảm thấy không giống có tin tức gì quan trọng, nên trả lại cho Quận chúa.

Quận chúa ôm da dê quay đầu chạy về phía trẫm.

Hoà ng thúc đột nhiên hỏi: “Ban nãy tại sao con lại nhảy ra từ đằng sau cây?”

Hoà ng thúc nghi ngờ, đi mấy bước về phía cái cây, nhìn quanh quất.

Trẫm vội và ng rụt và o trong góc thêm chút nữa.

Tiếc là cây chắn được mặt trẫm chứ không che được chân, Hoà ng thúc phát hiện ra vạt váy phía dưới.

Hoà ng thúc lạnh lùng quát hỏi: “Ai núp ở đó lén lút nhìn trộm kho vũ khí? Ra đây!”

Không phải trẫm núp sau cây lén lút nhìn trộm kho vũ khí đâu.

Trẫm đang núp sau cây lén lút nhìn trộm chà ng đó.

Mỗi lần lén nhìn trộm Hoà ng thúc, trẫm đều bị Hoà ng thúc phát hiện.

Trẫm nghe thấy tiếng binh lính tuốt đao thương khỏi vỏ sẵn sà ng đón quân địch, đà nh phải đi ra từng đằng sau cây.

Trẫm biết ngay.

Bây giờ trẫm mặc đồ con gái để mặt mộc giữ nguyên mặt vua.

Hoà ng thúc chắc chắn lại thấy đau mắt cho coi.

Không thấy và nh mắt Hoà ng thúc đỏ lên vì đau đấy à .

May mà đám lính gác sĩ tốt ở đây chưa từng gặp trẫm bao giờ.

Không thì trẫm biết giấu mặt mũi đi đâu.

Nhưng thôi.

Dù sao trẫm cũng sắp vượt thời không về nhà đến nơi rồi.

Trẫm còn để ý mặt với chả mũi là m gì.

Vốn trẫm cũng là m gì có mặt mũi đâu.

Và nh mắt Hoà ng thúc hoe đỏ. Trước tạo hình gây đau mắt của trẫm, ảnh vẫn khẳng khái lừng lẫy thấy chết không sờn đi về phía trẫm.

Hoà ng thúc đi thẳng đến trước mặt trẫm, giơ tay lên. Tay ảnh khựng lại một lát giữa không trung, rồi đặt lên vai trẫm thật cẩn thận.

Đôi mắt Hoà ng thúc nhòe cả đi vì nhìn trẫm đau mắt quá.

Hoà ng thúc lẩm bẩm nói: “Đúng là em rồi…”

Bây giờ có phải trẫm nên nhân lúc Hoà ng thúc bối rối mê ly mà nhà o và o lòng ảnh dê ảnh không?

Trẫm vừa bước một bước, Hoà ng thúc bỗng nhiên bừng tỉnh, nhanh chóng bỏ tay ra.

Hoà ng thúc ra lệnh cho đám sĩ tốt: “Chọn xe theo danh sách Cô vương đã liệt kê, nửa canh giờ sau tập kết xuất phát.”

Sau đó ảnh quay đầu liếc Quận chúa với ánh mắt sắc bén, thấp giọng nói: “Đi với ta.”

Trẫm và Quận chúa rầu rĩ đi theo Hoà ng thúc đến một khoảng sân trống vắng ở ngay bên cạnh.

Lúc nà y Hoà ng thúc đã chống đỡ được đòn tấn công đau mắt của trẫm, quay về vẻ bình tĩnh tỉnh táo như bình thường.

Và o tới sân, Hoà ng thúc quỳ xuống hà nh đại lễ với trẫm ngay, nói: “Bệ hạ cải trang rời cung du ngoạn trong kinh thà nh thì thôi, nhưng lại tới nơi xa xôi hẻo lánh thường xảy ra bạo loạn chiến tranh nà y mà không có người bảo vệ thì tùy hứng quá.”

Sau đó ảnh tận tình khuyên nhủ trẫm một bà i.

Trẫm đi xe suốt mười ngà y vượt ngà n dặm đường, không phải là để nghe Hoà ng thúc nói cái nà y.

Trẫm ngắt lời Hoà ng thúc: “Em tới đây chỉ để gặp chà ng thôi.”

Giọng Hoà ng thúc khựng lại, không thốt ra nổi những lời khuyên bảo tiếp theo nữa.

Trẫm lại nói: “Em tới nói lời từ biệt với chà ng.”

Môi Hoà ng thúc mấp máy, dường như có rất nhiều lời định nói, nhưng cuối cùng ảnh chỉ đáp: “Hôm ấy ở vương phủ, bệ hạ đã từ biệt thần rồi.”

Trẫm nói: “Lần nà y là từ biệt thật đó.”

Lần trẫm từ biệt Hoà ng thúc ở vương phủ.

Tuy trẫm đã chuẩn bị sẵn tinh thần đời nà y không thể gặp lại Hoà ng thúc nữa.

Nhưng biết đâu ngà y nà o đó Hoà ng thúc đột nhiên đổi ý quay về thì sao?

Hoặc là như bây giờ, trẫm nhất quyết giá lâm đến Lũng Tây, Hoà ng thúc vẫn phải tiếp giá đấy thôi?

Nhưng lần nà y, là thật sự không bao giờ gặp nhau được nữa.

Trẫm nói tiếp: “Em tới nói với chà ng hai việc. Thứ nhất, đừng gọi em là bệ hạ, cũng đừng gọi em là Thanh Li nữa, tên thật của em là Tĩnh Tĩnh (静).”

Lời trẫm vừa dứt, Kính Kính (敬) và Tĩnh Tĩnh (靖) đều ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn trẫm chằm chằm.

Trẫm bị bốn con mắt nhìn chằm chằm, quên sạch hết lời thoại để thúc đẩy tình cảm mà mình đã chuẩn bị sẵn.

Trẫm đà nh phải chèn một câu giải thích và o: “Chữ Tĩnh trong yên tĩnh, không phải jing trong tên hai người đâu.”

Ban nãy trẫm định nói gì nhỉ?

Trẫm dừng lại suy nghĩ cẩn thận một lát, rốt cuộc nhớ ra lời thoại hoà n hảo mà trẫm luôn trăn trở suy tư nghĩ sẵn trong đầu từ trước.

Trẫm giơ tay phải lên ấn và o ngực mình, trịnh trọng nói: “Thứ hai, em muốn nói với chà ng, vẻ bề ngoà i có thể đánh lừa đôi mắt, kỳ thực ở chỗ nà y, em thật sự là một cô gái.”

Ánh mắt Hoà ng thúc liếc vội xuống dưới, sau đó lại lập tức quay lên mặt trẫm.

Mặt Hoà ng thúc hơi đỏ.

Nà y nà y chà ng nghĩ đi đâu đấy ý trẫm là trái tim! Là trái tim! Không phải zú!

Sắp hết truyện đến đít rồi để người ta sến súa tình cảm tí được không!

Trẫm đã tuyệt vọng với quyển truyện ngu đần và mấy anh xì trây nà y quá rồi.

Trẫm sống không còn gì luyến tiếc, quay sang bảo Quận chúa: “Được rồi tớ nói xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Quận chúa chớp mắt blink blink: “Ờ.”

Quận chúa ôm da dê đi ra khỏi sân với trẫm.

Hoà ng thúc gọi trẫm từ đằng sau: “Chờ đã! Những điều bệ hạ nói vừa rồi… nghĩa là sao?”

Trẫm không quay đầu lại.

Trẫm ngẩng đầu nhìn lên không trung theo một góc 45 độ, nói bằng giọng điệu mờ mịt hư ảo tươi đẹp buồn bã: “Chà ng nghĩ nó là nghĩa gì, thì nó là nghĩa đấy. Còn nữa, thật sự đừng gọi em là bệ hạ nữa.”

Hoà ng thúc lại hỏi: “Bệ… Vậy bây giờ em muốn đi đâu?”

Trẫm trả lời: “Em phải đi về.”

Quận chúa xen mồm một câu cụt cả hứng: “Còn cả con nữa, con cũng phải về đây.”

Trẫm và Hoà ng thúc chẳng có lòng nà o để ý tới cậu ta.

Hoà ng thúc hỏi trẫm: “Về đâu?”

Trẫm nói: “Về nơi mà em tới.”

Sau đấy, Hoà ng thúc không nói gì thật lâu.

Trẫm không nhìn thấy ảnh, cũng không biết ảnh đang có cảm tưởng gì.

Trẫm yên lặng thở dà i, hạ quyết tâm định nhấc chân rời đi.

Quận chúa tự dưng dặn dò Hoà ng thúc một câu lạy ông tôi ở bụi nà y: “Đúng rồi, trong ít nhất một ngà y từ lúc nà y trở đi, người nhất định không được mong ngóng cô ấy biến thà nh con gái nữa nhé!”

Quận chúa vừa nói xong câu đó.

Trẫm liền cảm thấy choáng váng toà n thân, đầu nặng chân nhẹ, người như đang bay lên.

Trẫm đã quá quen thuộc với cảm giác nà y.

Tư duy của con người là vòi nước hay sao mà bảo tắt là tắt ngay được?

Đằng ấy không đề cập tới vấn đề nà y, thì Hoà ng thúc chỉ thi thoảng mới nhớ tới nó thôi.

Đằng ấy nhắc một cái là ảnh nghĩ ngay đó, ok?

[HẾT CHÆ¯Æ NG 59]

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.