Tổng Tài Bá Đạo

Chương 89


Hạ Trảm Bằng vỗ vỗ bả vai của bác sĩ Tần, trong mắt cố nén bi

thương, bọn họ từng yêu cùng một người phụ nữ, bọn họ cũng từng sống

chết có nhau.

"Ông phải sống thêm vài năm nữa, chúng ta có thể

làm thêm rất nhiều chuyện nữa." Khi Hạ Trảm Bằng biết tin ông ta bị ung

thư gan giai đoạn cuối, ông đã nước mắt vòng quanh, không nghĩ gì nhiều

mà chạy ngay đến thăm ông ta, mọi oán hận mấy năm nay liền tiêu tan hết.

"Tôi chính là thầy thuốc, có thể sống được bao lâu tôi là người biết rõ nhất." Thời gian cuối cùng còn lại cũng chỉ dăm bữa nửa tháng, nhưng

ông không hề nói cho bất kỳ ai, ông muốn lẳng lặng mà ra đi.

"Tần tiên sinh, Mạch Li tiểu thư đã trở về!" Người hầu đi vào, nhẹ nhàng nói.

Trong mắt ông chợt lóe ra một tia sáng, Hàn Nhất Nhất đã quay về.

"Mau, mau đỡ ta đi gặp nó!" Âm thanh của ông đầy kích động. Hạ Trảm

Bằng kinh ngạc nhìn biểu hiện này, Mạch Li tiểu thư là ai? Ông ta chưa

từng nghe nói đến, cũng theo sau đi gặp cô gái tên Mạch Li kia.

Sự thay đổi duy nhất của Hàn Nhất Nhất chính là cái tên và sự tự tin

trong ánh mắt. So với bốn năm trước, cô càng thêm tự tin và tràn đầy hi

vọng.

"Chú Tần!" Cô cười ngọt ngào, gọi Tần Phái. Dù khuôn mặt

kia có biến đổi, nhưng chỉ cần cô cười liền giống trước kia, lúm đồng

tiền hiện trên hai bên má.

"A Li, mau tới đây!" Tiếng nói của ông run rẩy, đưa tay vẫy.

Hàn Nhất Nhất đi lên phía trước, đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào bàn

tay to lớn của ông, vẫn ấm áp như vậy, Tần Phái đã tái sinh cô, cho cô

dũng khí và hi vọng để tiếp tục sống, cho cô cảm giác ấm áp như tình cha con.

Hạ Trảm Bằng đứng ở phía sau, nhìn thấy người con gái dung

mạo kỳ lạ này, có một loại cảm xúc thân thiết không thể nói rõ. Đặc

biệt, khi cô gái kia nở nụ cười, nhìn đến hai má lúm đồng tiền, ông ta

dường như lại nghĩ đến Hàn Chân.

"Chú Tần, cháu đã quyết định

không đi nữa, cháu quyết định sẽ ở đây với chú!" Cô dường như có một

chút giống như trẻ con, hờn dỗi trước mặt ông, cô hi vọng trong mấy ngày cuối đời này, hai người lại giống như bốn năm trước khi cô bị thương,

chăm sóc nhau giống như cha và con gái.

"Chú Tần cũng quyết định không đi, sẽ để A Li chăm sóc." Ông ha ha cười lớn, trong lòng tràn đầy vui sướng.

Hàn Nhất Nhất nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh, tóc đã bạc trắng,

bên trên khóe miệng chòm râu cũng đã có chút bạc, nhưng vẫn rất uy

nghiêm, làm cho người ta nhịn không được phải nhìn chăm chú, chắc chắn

lúc trẻ là một người đàn ông phi phàm. Đó là cảm giác đầu tiên mà Hạ

Trảm Bằng đem lại cho Hàn Nhất Nhất.

"Trảm Bằng, tôi giới thiệu

với ông một chút, cô bé này là Tần Mạch Li, cháu gái của tôi!" Bác sĩ

Tần đang nghĩ, nếu Hạ Trảm Bằng biết, cô gái đứng ở trước mặt này là con gái của ông ta và Hàn Chân, ông ta sẽ kích động như thế nào?

"A Li, chào chú Hạ đi."

"Chú Hạ!" Hàn Nhất Nhất chào ông, hơi hơi mỉm cười.

"Nếu là cháu gái của ông, thì cũng chính là cháu gái của ta, về sau có

việc gì khó khăn, cứ đến tìm ta!" Hạ Trảm Bằng nói xong, vẻ mặt vẫn như

trước, nhưng trong thâm tâm luôn có một cảm giác đặc biệt nhưng rốt cuộc là gì thì ngay cả ông ta cũng không hiểu rõ.

Ba người cứ như vậy trò chuyện. Tuy rằng Hạ Trảm Bằng làm cho người ta có cảm giác xa cách, khí thế uy nghiêm làm cho người khác không dám đến gần, nhưng cô không

hiểu sao vẫn thấy rất gần gũi, hai người nói chuyện thật thân thiết.

Bác sĩ Tần nhìn thấy mọi chuyện, trong lòng thở dài, đây có lẽ là máu

mủ tình thâm, trời sinh thân thiết, không có gì có thể ngăn cản được. Có lẽ, trước khi ông ra đi, ông phải làm một chuyện, mặc kệ nó đúng hay

sai, ông sẽ quyết định đem Hàn Nhất Nhất trả lại cho Hạ Trảm Bằng.

Tần Phái đã gắng gượng được ba mươi ngày. So với dự tính trước đó đã

vượt thời gian hơn một nửa. Nhưng cuối cùng ông cũng đã ra đi, ông cũng

giống như bất kỳ ai, trước khi chết, đều có chút luyến tiếc với trần

thế.

Trước khi đi, ông đem Hàn Nhất Nhất giao phó cho Hạ Trảm

Bằng. Thậm chí, ông đã nói cho Hạ Trảm Bằng và Hàn Nhất Nhất biết, việc

học hành của Hàn Nhất Nhất mấy năm nay đều do quỹ của họ Hạ tài trợ, ông nói với Hàn Nhất Nhất, cô hẳn là phải cảm ơn Hạ Trảm Bằng.

(Quỹ

nhà họ Hạ là do Hạ Trảm Bằng lập ra, quỹ tài trợ này về cơ bản rất ít

xuất hiện trước giới truyền thông, là do lão Trương quản lý, chuyên dùng để giúp đỡ những học sinh nghèo vượt khó, mà tất cả tiền bạc đều do Hạ

Trảm Bằng tài trợ. Năm đó, bác sĩ Tần quả thật có liên lạc với lão

Trương, thậm chí các khoản chi phí bên ngoài của Hàn Nhất Nhất cũng đều

do quỹ của họ Hạ giúp đỡ. Ông năm đó sở dĩ làm như vậy, là hi vọng về

sau Hàn Nhất Nhất và Hạ Trảm Bằng có một chút liên hệ. Đây là điều cuối

cùng mà ông có thể làm vì Hàn Chân. Ông tin rằng Hàn Chân cũng hi vọng

một ngày nào đó cha con bọn họ có thể gặp lại nhau.

Bác sĩ Tần

cuối cùng lựa chọn giấu kín chuyện Hàn Nhất Nhất là con gái Hạ Trảm

Bằng. Bởi vì ông hi vọng quan hệ giữa Hàn Nhất Nhất và Hạ Trảm Bằng cũng giống như quan hệ giữa ông và cô. Bây giờ dung mạo của Hàn Nhất Nhất

cũng không làm cho người ta hoài nghi cô là con gái của Hàn Chân. Nếu

như cha con họ có thể coi nhau như bạn bè, lại không làm ảnh hưởng đến

cuộc sống bình yên của Hàn Nhất Nhất, thì đây chẳng phải là chuyện vui

sao, ông cũng tin rằng, Hạ Trảm Bằng sẽ quan tâm và đối xử tốt với Hàn

Nhất Nhất.

Biệt thự, xe và tiền gửi ngân hàng, ông đều để quyền

thừa kế cho Hàn Nhất Nhất, để cho cô có sự bảo đảm về kinh tế thật vững

chắc.

Bác sĩ Tần đi rồi, Hàn Nhất Nhất đem toàn bộ tài sản quyên

góp cho quỹ từ thiện. Cô chỉ để lại biệt thự và bà Ngô là người hầu

trong biệt thự vẫn luôn đi theo bác sĩ Tần.

Hạ Trảm Bằng lại cố

chấp muốn nhận Hàn Nhất Nhất làm con gái nuôi. Cuối cùng, Hàn Nhất Nhất

cũng đồng ý, nhưng bởi vì bác sĩ Tần vừa mất, nên cô vẫn không đến nhà

ông ta, bình thường đều là Hạ Trảm Bằng đến thăm cô.

Hạ Trảm Bằng và Hàn Nhất Nhất ở cùng nhau, luôn có một loại cảm giác thân thiết

không nói nên lời, trò chuyện cùng cô, cũng là một niềm vui. Hàn Nhất

Nhất cũng rất thích ở bên người đàn ông này, nhưng cô vẫn không hề biết

Hạ Trảm Bằng chính là cha của Hạ Thiên Triệu, cô chỉ coi ông ta là bạn

thân nhất của bác sỹ Tần, mà ông ta lại là người giúp đỡ cô học tập, mối quan hệ giữa hai người, vừa giống như bạn bè, vừa giống như là người

thân.

Sau khi bác sĩ Tần mất được 1 tháng, Hàn Nhất Nhất do dự

không biết nên ở hay nên đi. Cô đang nghĩ mình nên ở lại thành phố F hay là quay về nước Mỹ, lúc này, Hạ Trảm Bằng lại khuyên cô ở lại.

Nghĩ đến ông ta đã già, bác sĩ Tần lại được chôn cất ở đây, ngay lúc

này, vừa khéo công ty mà cô đã nộp hồ sơn xin việc bên Mỹ cũng có trụ sở ở thành phố F, nếu như cô không muốn quay về Mỹ, thì cũng có thể làm

việc ở thành phố F. Mọi thứ giống như một cơ duyên, nên Hàn Nhất Nhất

quyết định sẽ ở lại đây.

Đúng vậy, thành phố này làm cô nhớ tới

nhiều chuyện cũ, nhưng cũng là nơi có nhiều ký ức tốt đẹp. Thậm chí

trong lòng cô, vẫn mong muốn được ở lại. Nhưng lý do quan trọng nhất, cô muốn ở lại để tìm hiểu xem cuối cùng A Thất là bị ai g**t ch*t. Từ khi A Thất chết, cô vẫn không thể quên được ký ức ngày hôm đó.

Hạ Trảm Bằng hay lui tới biệt thự của bác sĩ Tần, làm cho Hạ phu nhân có chút

nghi ngờ, bà ta tạm thời không đấu với Ngải Châu Bích nữa, mà quyết định sẽ đi đến biệt thự của bác sĩ Tần tìm hiểu rốt cục là có chuyện gì.

Ngày hôm sau, Hàn Nhất Nhất đi đến công ty thương mại quốc tế AK để làm việc. Bà Ngô làm bữa sáng và bữa trưa ưa thích cho cô, đối xử với cô

như chính con gái mình. Hàn Nhất Nhất cảm động, như mình vừa tìm được

một người mẹ hiền. Cô sau đó đổi cách xưng hô từ bà Ngô sang mẹ Ngô.

Hạ Trảm Bằng chúc mừng cô tìm được công việc mới, tặng cho cô một sợi

dây chuyền kim cương hình cỏ may mắn, Hàn Nhất Nhất lần đầu tiên được

nhìn thấy một sợi dây chuyền đẹp như vậy. . .

Toàn bộ cuộc sống mới, làm cho Hàn Nhất Nhất có một sức sống rạng ngời. Nhưng sự tốt đẹp và bình an đó, nhanh chóng bị đảo lộn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.