Tổng Tài Bá Đạo

Chương 109: Một hòn đá ném rụng hai con chim


"Nhất Nhất, chúng ta là chị em tốt, vì sao cậu lại phải gạt mình,

tuy rằng dung mạo c*̉a cậu thay đổi nhưng là lúm đồng tiền và

nốt ruồi ở chân mày c*̉a cậu không có đổi, còn có tình cảm

c*̉a cậu đối với mình, mình tin c*̃ng không thay đổi." Nói xong,

hốc mắt Uông Giai Trừng đã phiếm hồng.

Hàn Nhất Nhất cắn môi, không biết phải làm thế nào mới tốt.

Uông Giai Trừng thấy cô đã do dự, càng thêm khẳng định Tần Mạch Li

chính là Hàn Nhất Nhất, cô ta lại mở ra hy vọng, gắt gao mà ôm Hàn

Nhất Nhất.

"Nhất Nhất, mấy năm nay cậu đi đâu? Mình tìm thật lâu, sao cậu có thể nhẫn tâm không thèm liên hệ gì với mình

chứ, có rất nhiều chuyện mình không biết tìm ai để tâm sự,

trước kia có cậu ở bên cạnh nghe mình nói, nhưng là sau khi cậu đi, bên cạnh mình không còn ai làm bạn nữa, mình rât rất buồn" Nước mắt c*̉a Uông Giai Trừng ào ào chảy, thanh âm nghẹn ngào làm cho lòng Hàn Nhất Nhất cũng một trận khổ sở.

"Thực xin lỗi, Giai Trừng, mình có lỗi khổ khó nói." Hàn Nhất Nhất ôm cô ta.

"Cậu có khổ sở gì đều có thể nói cho mình biết, cậu quên

chúng ta là chị em tốt sao? Chúng ta cùng nhau lớn lên, chúng ta

không có chuyện gì giấu nhau cả." Hàn Nhất Nhất cam chịu khiến

Uông Giai Trừng vì vui mà khóc toáng lên.

"Giai Trừng, hiện tại ở Hạ gia mình là Tần Mạch Li." Hàn Nhất Nhất có chút lo lắng nhìn cô ta.

"Nhất Nhất, cậu không phải lo, cậu là chị dâu lớn c*̉a mình, mình sẽ biết đúng mực."

"Giai Trừng, thực xin lỗi. . . . . . Thực xin lỗi, mình gả cho Thiên

Triệu là có nỗi khổ." Hàn Nhất Nhất nghĩ muốn giải thích rồi lại không

thể giải thích

"Ai nha, cậu nói với mình cái này để làm gì chứ, hiện tại mình đã có chồng, đã có con, trước kia

mình nói với cậu mình thích Hạ thiếu, kỳ thật đều chỉ là

tình yêu mơ màng c*̉a mấy nữ sinh thôi, Thiên Cơ đối xử với mình rất tốt, mình c*̃ng có chỗ dựa vào rồi, hẳn là cậu cảm

thấy may mắn cho mình đi?" Uông Giai Trừng cắt đứt lời của cô,

trước mắt muốn lấy lại được tín nhiệm c*̉a cô.

Hà

Nhất Nhất nhìn thấy khuôn mặt tươi rói c*̉a cô ta, cười đến là

khờ dại, cô cảm thấy thật vui mừng, nhưng là chuyện cô ta lôi cô xuống dưới lầu lại làm cho cô lo lắng không biết có nên nhắc

nhở hay không.

"Nhất Nhất không phải cậu không tin mình

đấy chứ?" nhìn thấy bộ dáng khi nói chuyện c*̉a cô, Uông Giai

Trừng hỏi.

"Sao lại có chuyện đó chứ, nếu không tin

cậu mình c*̃ng sẽ không thừa nhận." Hàn Nhất Nhất cười, cô cảm thấy vẫn có chút khó hiểu, cô muốn cho Uông Giai Trừng có một chút không gian, mà cô c*̃ng tin tưởng Uông Giai Trừng là không

thật lòng.

Hai chị em tốt nhìn hoàn hảo như lúc ban đầu nhưng là trong lòng ai c*̃ng có chút ngăn cách.

--------

Ngải Châu Bích có được tin tức khẳng định từ Uông Giai Trừng sau, không chút do dự đi đến chỗ c*̉a Hạ phu nhân.

Hạ phu nhân nhìn thấy Ngải Chau bích xông tới, sắc mặt có chút khó

coi: "Tìm tôi có chuyện gì sao? Lần sau khi vào nhớ phải gõ

cửa."

"Tôi tới tìm bà, là muốn nói cho bà một việc." Ngải Châu Bích đắc ý nhìn bà ta.

"Nói đi, chuyện gì!" Sắc mặt c*̉a bà vẫn khó nhìn như trước.

"Ở đây có một ấm trà hai ta ngồi xuống từ từ nói chuyện."

Nói xong, bà ta tự rót cho mình một chén, rồi lại rót cho Hạ

phu nhân.

"Tôi không có tâm tình cùng bà uống trà, nếu không có việc gì bà đi đi thôi, tôi còn có chuyện gì phải làm." Hạ phu nhân

hơi hơi tức giận nói.

"Tôi đến đây chính là muốn nói cho

bà biết Tần Mạch Li chính là Hàn Nhất Nhất." Ngải Châu Bích

nhìn bà ta, không nhanh không chậm nói.

"Bà nói bậy bạ gì

đó, Tần Mạch Li và Hàn Nhất Nhất hai khuôn mặt khác nhau, tôi c*̃ng

không có tâm tình nghe bà nói hưu nói vượn, nếu bà nhàn hạ quá

có thể đi chơi với cháu nội c*̉a bà đi." Hạ phu nhân không muốn

nghe nữa, Tần Mạch Li là Hàn Nhất Nhất chuyện này chỉ có thể một mình bà biết được.

"Phản ứng c*̉a bà quá mãnh liệt, không giống với tác phong bình thường c*̉a bà đấy."

"Tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian với bà thôi."

"Phải không? Tôi đây còn muốn nói thêm cho bà một việc nữa."

Ngải Châu Bích muốn biết bà ta nghe chuyện tiếp theo xong sẽ có phản ứng gì.

"Bà nói quá nhiều lời vô nghĩa rồi."

"Hàn Nhất Nhất chính là con gái c*̉a lão gia, chuyện này bà

biết không?" Ngải Châu Bích rõ ràng nhìn thấy sắc mặt Hạ phu

nhân biến hóa.

"Ngải Châu Bích tôi nghĩ bà bị thần kinh

rồi." Hạ phu nhân nhanh chóng chặn lời, trong đầu càng không

ngừng suy nghĩ vì sao Ngải Châu Bích lại biết được chuyện này.

"Dương Tình, bà đừng giả vờ nữa, trong lòng bà so với ai đều biết rõ hơn."

"Tôi không biết bà đang nói cái gì hết, người Thiên Triệu lấy

chính là Tần Mạch Li, là người vợ mà chính lão gia khâm

điểm." Hạ phu nhân cố nén cảm xúc nói.

"Ha ha. . . . . . Ha ha. . . . . ." Ngải Châu Bích cười lớn, “Một người làm mẹ, tôi không biết cảm xúc c*̉a người mà có con trai lấy em gái c*̀ng

cha khác mẹ c*̉a mình là như thế nào đâu?"

"Ngải Châu Bích, không có chứng cớ, bà không được nói hưu nói vượn." sắc mặt Hạ phu nhân đã muốn xanh mét.

"Chứng cớ chính là khối ngọc bội kia."

"Bà. . . . . ."

"Được rồi, đừng ngạc nhiên, tôi không ngại nói cho bà biết hiện tại miếng ngọc kia đang nằm trong tay Tần mạch Li." Ngải Châu

Bích đột nhiên sửa lời: "À không phải, hẳn là trên tay Hàn

Nhất Nhất mới đúng."

"Rốt c*̣c bà muốn gì?"

"Tôi muốn gì, bà thử nói coi?" Ngải Châu Bích càn rỡ cười.

"Ngải Châu Bích, bà đừng có ép tôi." Hạ phu nhân lạnh giọng nói.

‘Là bà bức tôi trước, nếu con tôi không thể trở lại Hạ gia, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho bà, còn có, tôi nhất định sẽ

đuổi bà ra khỏi Hạ gia. Bằng không tôi sẽ công khai chuyện loạn

luân c*̉a Hạ Thiên Triệu và Hàn Nhất Nhất, nếu bà ngoan ngoãn

nghe tôi nói, tôi sẽ coi như không biết, mặc cho anh trai em gái

chúng nó. . hừm, bảo toàn thanh danh c*̉a bà và con trai bà."

Ngải Châu Bích tưởng tượng đến cảnh ân ái c*̉a hai người bọn

họ, nhịn không được cười lớn.

"Ngải Châu Bích, bà câm miệng cho tôi."

"Bà cho là bây giờ bà còn là Hạ phu nhân sao? Tôi nói cho bà

biết, nếu bà không đáp ứng hai điều kiện c*̉a tôi, tôi sẽ khiến

cho bà thân bại danh liệt, tùy rằng tôi vẫn rất chán ghét bà

nhưng là dù sao chúng ta c*̃ng sống c*̀ng một nhà nhiều năm như

vậy, tôi cho bà một đường bảo toàn mặt mũi, bà có thể nói lý

bức con trai chị ly hôn với Hàn Nhất Nhất, thậm chí c*̃ng có

thể hy sinh Hàn Nhất Nhất, bảo toàn thanh danh c*̉a bà và Ha gia, tôi c*̃ng không muốn quản, nhưng là bà phải giúp con tôi bình an

trở về nhà họ Hạ”.

"Bà nghĩ hay quá đấy." Hạ phu nhân khống chế bản thân.

"Bà c*̃ng có thể từ chối đề nghị c*̉a tôi, tôi sẽ làm cho toàn bộ thế giới biết chuyện xấu này c*̉a Hạ gia, đến lúc đó xem

bà giải quyết như thế nào cho xong việc." Ngải Châu Bích tiếp

tục dồn bà vào đường c*̀ng.

Hạ phu nhân gắt gao nắm chặt tay, sau đó xoay người, hướng bên ngoài đi ra.

Ngải Châu Bích thấy vẻ mặt bà ta có chút dị thường nghĩ là

bà ta không thể chấp nhận được đả kích này, không khỏi lại

khuyên bà: "Dương Tình, tôi cho bà con đường đó là tốt nhất, chỉ cần bà hứa với tôi thậm chí tôi còn có thể giúp đỡ bà, len

lén đi giết Tần Mạch Li, tất cả vấn đề sẽ được giải quyết,

chuyện loạn luân này c*̃ng không tồn tại nữa, không phải sao?"

Ngải Châu Bích nói xong, bưng chén trà lên uống, không có ý thức

được giờ phút này Hạ phu nhân đã sớm quyết định sẽ giết

mình.

Vừa mới uống xong một hớp trà, Hạ phu nhânn đã

đứng trước mặt bà ta, đột nhiên rút ra một khẩu súng từ phía

sau lưng, dí vào đầu Ngải Châu Bích.

"Choang . . ." chén trà bị rơi xuống đất vỡ tan.

"Bà muốn làm gì?" Thanh âm c*̉a Ngải Châu Bích trở lên run rẩy,

thứ đang dí vào đầu bà ta chính là một khẩu súng, bà ta có

thể không sợ hãi sao?

"Bà nói xem tôi muốn làm gì?" bà

ta nhẹ nhàng chế trụ chỉ cần dùng sức bóp cò một cái liền

có thể chấm dứt cái mạng c*̉a Ngải Châu Bích.

"Bà là

giết người diệt khẩu, tôi chết bà c*̃ng không thoát tội đâu."

Ngải Châu Bích đã sợ tới mức chân tay run lẩy vẩy, "Thi thể

c*̉a tôi bà c*̃ng không thể xử lý được, tôi vô duyên vô cớ chết

lão gia c*̃ng sẽ nghi ngờ."

"Ngải Châu Bích, bà quá ngây

thơ rồi." Sắc mặt Hạ phu nhân biến đổi, trở nên dữ tợn đáng sợ:

"Bà cho là có thể dùng chuyện này để uy hiếp tôi? Tôi tùy tiện tìm một cái cớ là có thể xử lý thi thể c*̉a bà rồi, về

phần vì sao bà chết, tôi sẽ tìm cho bà lý do tốt nhất."

"Cớ gì?" Ngải Châu Bích thật không ngờ Hạ phu nhân có thể ngoan độc đến vậy.

"Bà không tin tôi, nói tôi hại chết con trai bà, bà nổi điên nổi

khùng muốn tìm tôi liều mạng, tôi tự vệ cho nên vô tình giết

chết bà. Cái cớ này bà thấy thế nào?" Hạ phu nhân cười lạnh

nhìn bà ta.

"Dương Tình, bà điên rồi, trách không được ngay

cả ông trời đều muốn trừng phạt bà, làm cho con trai bà cưới phải

em gái mình."

"Ha ha. . . . . ." Hạ phu nhân đột nhiên ngửa đầu cười to.

"Ngải Châu Bích nể tình bà sắp chết tôi sẽ cho bà biết một chuyện, mấy năm nay tôi c*̃ng chịu bà đủ rồi."

"Bà có ý gì?" mắt Ngải Châu Bích liếc nhìn con dao gọt hoa

quả trên bàn, có thể mình sẽ ra tay nhanh hơn chút, c*̀ng bà ta

sống mái một phen.

"Hàn Nhất Nhất quả là con gái c*̉a

lão gia, nhưng là Thiên Triệu không phải con trai c*̉a lão gia, cho nên chúng nó không phải loạn luân." Hạ phu nhân trợ lớn mắt vô

c*̀ng dữ tợn.

"Bà . . ." sau khi nghe được quả thực Ngải Châu Bích đã kinh hãi trợn ngược mắt, "Bà điên rồi cư nhiên

dám lấy loại con hoang để lừa lão gia." Nói xong bà ta đứng

dậy lùi về phía sau, từng bước một hướng tới con dao trên bàn.

"Tôi còn muốn nói cho bà một chuyện nữa."

"Chuyện gì?" Ngải châu bích tận lực làm cho bản thân ổn định, bàn tay luồn ra sau tìm con dao gọt quả.

"Con trai bà Hạ Thiên Cơ tuyệt đối sẽ không có đường về Hạ gia, bởi vì tôi đã hạ lệnh tử, con bà phải chết." Hạ phu nhân âm

ngoan nhìn bà ta, "Mà bà, c*̃ng phải chết không phải nghi ngờ gì nữa, bởi vì bà biết quá nhiều chuyện không nên biết."

Nói vừa xong, Hạ phu nhân liền bóp cò.

"Cạch." Một tiếng không lớn lắm vang lên, cho thấy súng đã được lắp giảm thanh.

"A. . . . . ."

Thời điểm Hạ phu nhân bóp cò thì c*̃ng chính là lúc Ngải Châu Bích dùng dao đâm thật mạnh vào vụng bà nhưng chung quy thì

súng vẫn nhanh hơn đao.

Ngải Châu Bích trợn mắt ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.

Hạ phu nhân nhân bị thương, thân thể cũng ngã xuống, súng lục cũng văng ra khỏi tay, bà muốn gọi người tới cứu, chính là chưa chờ

đến khi bà kịp vươn tay ra đã có một bóng người đi tới trước

mặt bà.

Bà ta vui sướng mà kêu lên: "Mau gọi bác sĩ."

Người kia do dự một hồi, nhìn thất ánh mắt cầu xin muốn sống

sót c*̉a Hạ phu nhân. Bà ta lại lựa chọn đem con dao đang cắm vào bụng Hạ phu nhân đâm sâu vào hơn nữa .

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.