Tiểu Thanh Mai Của Thủ Phụ Đại Nhân

Chương 67: Chương 67 Tiết Vô Vấn cúi đầu nhìn và o mắt cá»§a vệ xuân, dịu dà ng dỗ dà nh “Tiểu tổ tông cá»§a ta, nà ng đã chịu ấm ức r�


Lòng người ai cÅ©ng là m bằng thịt, huống chi là đứa trẻ bà nhìn thấy lớn lên từng ngà y, Tiết lão phu nhân tất nhiên đau lòng vô cùng.Â

Tuy nhiên, bà ấy hiểu rõ bốn mươi chín roi nà y là đáng đánh, dù bà tự tay thi hà nh cũng sẽ không nương tay!

Ban đầu, bà ấy nghĩ rằng sau bốn mươi chín roi, đứa trẻ nà y sẽ rút ra được bà i học, nà o ngờ vừa tỉnh lại, câu đầu tiên nó nói là : “Đừng để nà ng biết.”

Vì cứu người mà chịu khổ lớn như vậy, lại còn sợ tiểu nương tử trách tội, ngay cả bị thương cũng không dám nói. Con cháu Tiết gia có khi nà o phải hèn mọn đến thế?

Thật sự là hèn mọn đến mức khiến người ta đau lòng. Trước khi gặp Vệ Xuân, nó chưa từng như vậy.

Thời niên thiếu ở Túc Châu, nó đã nổi danh, khí phách ngất trời, y phục rực rỡ, cưỡi tuấn mã, xông pha trận mạc giết giặc ngoại xâm, không ai địch nổi. Khi đó, nó tự do kiêu hãnh như vầng dương rực rỡ phương Đông, đúng là nhân vật như mặt trời ban trưa.

Ở Túc Châu, nơi dân phong hà o sảng, ai ai cũng dũng mãnh thiện chiến, không phải ai cũng xứng đáng với danh xưng “Thiếu niên Chiến Thần”.

Ấy vậy mà người như thế lại si mê Vệ Xuân, đâm đầu và o, mười con ngựa cũng không kéo lại được. Rõ rà ng biết nà ng ấy là Thái Tôn phi tương lai, vẫn cứ nghĩ cách cướp nà ng về.

Nếu không phải sau đó xảy ra chuyện kia, e rằng vì một nữ nhân, nó có thể bỏ nhà bỏ tộc, khi quân phạm thượng.

Lão phu nhân quá hiểu đứa cháu nà y. Bề ngoà i thì ngoan ngoãn nghe lời, nhưng thực chất bên trong hoang dã khó thuần, tùy ý là m bậy.

Mười ba tuổi, nó dám một mình một ngựa tập kích hậu phương đại quân Bắc Địch, chém chết chủ tướng mới nhậm chức. Sau trận đánh đó, ngoà i một vết sẹo dà i trên lưng, nó sống sót trở về thà nh Cô Tang. Lúc và o thà nh, nó còn ném đầu tên tướng địch lên tường thà nh, khiến dân chúng toà n thà nh đổ ra nghênh đón, hân hoan gọi “Tiết tiểu tướng quân!”.

Có lẽ vì từ nhỏ lớn lên trong khói lửa chiến tranh, trong xương cốt nó có một loại hoang dã tà n nhẫn, bất kính trời đất, chỉ kính bản thân, kính thanh đao trong tay.

Sự hoang dã nà y dần bị kìm nén khi trưởng thà nh, nhưng lão phu nhân biết rõ, nó có thể bùng phát bất cứ lúc nà o.

Ví như bảy năm trước, một mình một ngựa xông thẳng đến Thanh Châu, vì một nữ nhân mà kháng quân lệnh, kháng tộc lệnh, một mình đảo ngược vận mệnh của Vệ Xuân và Vệ Triệt.

Thật là to gan lớn mật đến cực điểm!

Trời mới biết thằng bé nà y vì Vệ Xuân còn có thể là m ra chuyện gì nữa!

Phủ Định Quốc Công đời đời trung lương, tuyệt đối không thể vì một nữ nhân mà đánh cược thanh danh trăm năm và tính mạng của cả phủ.

Vì vậy, lão phu nhân đồng ý để Tiết Vô Vấn đưa Vệ Xuân về Thịnh Kinh, nghĩ rằng và i năm nữa, khi hết hứng thú, có lẽ nó sẽ an phận.

Mấy năm nay, bà cũng tìm hiểu không ít tiểu nương tử khác cho Tiết Vô Vấn, hy vọng tìm được người có dung mạo tuyệt sắc, để nó sớm thà nh gia lập thất, có vợ có con, biết đâu tính tình sẽ bớt phóng túng.

Thân phận của Vệ Xuân quá đặc biệt, trước là Thái Tôn phi, nay là tội nữ đáng chết nhưng chưa chết, ngay cả tên cũng không thể công khai.

Người như vậy dù tốt đến đâu cũng không thể là m Quốc Công phu nhân tương lai.

Đặc biệt là mệnh phượng của nà ng, một khi gặp phải người có tính cách như Tiết Vô Vấn, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.

Phải biết rằng, nếu không có gì bất ngờ thì lời tiên tri thứ hai ở tháp Cửu Phật chính là nói về Tiết gia!

Lão phu nhân đặt chén trà hơi lạnh xuống, sắc mặt nghiêm nghị, hỏi Tiết Vô Vấn: “Năm xưa, bà nội đồng ý cho con mang Vệ Xuân về Thịnh Kinh, lời thề con đã lập, con còn nhớ không?”

Tiết Vô Vấn cụp mắt, khẽ cười, lơ đãng nói: “Dĩ nhiên là nhớ, tôn nhi đã lập lời thề ở tông miếu, đời nà y không được cưới Vệ Xuân là m vợ.”

Lão phu nhân quan sát hắn, thấy thần thái hắn bất cần đời, dường như không xem việc cưới vợ ra gì, cứ như cưới hay không cũng chẳng quan trọng.

Lão phu nhân biết trong lòng hắn nhất định đang nghĩ sau nà y sẽ không cưới vợ nên mới thờ ơ như vậy.

Nhưng chuyện nà y không thể tùy ý hắn được.

Hắn là Thế tử phủ Định Quốc Công, hưởng thụ quyền thế của phủ Định Quốc Công thì cũng phải gánh vác trách nhiệm tương ứng.

“Con nhớ là tốt. Bà nội biết con sợ Vệ Xuân chịu uất ức, con yên tâm, bà nhất định sẽ tìm một tiểu nương tử độ lượng là m chính thê cho con, nhất định sẽ không để bảo bối của con chịu thiệt thòi.”

Tiết Vô Vấn lơ đãng v**t v* mép nắp chén trà , nghe lão phu nhân nói vậy, trong lòng không khỏi bật cười.

Năm xưa, xưng hô “Ngụy di nương” là do bà nội đặt ra.

Vì là bà nội lên tiếng, cả phủ trên dưới, kể cả Ám Nhất, Ám Nhị, những thân vệ biết rõ thân phận thật sự của Vệ Xuân, gặp nà ng cũng chỉ có thể gọi “Ngụy di nương”.

Tổ mẫu sợ hắn nảy sinh ý định cưới Vệ Xuân, trăm phương ngà n kế nhắc nhở hắn, nà o là “Ngụy di nương”, nà o là tìm tiểu nương tử khác cho hắn, cũng là có lòng tốt.

Hắn hiểu rõ lập trường bảo vệ phủ Định Quốc Công của bà nội, nhưng hắn không chỉ là Thế tử phủ Định Quốc Công, mà còn là nam nhân của Vệ Xuân.

Tiết Vô Vấn day day ấn đường, là m ra vẻ bất đắc dĩ thỏa hiệp, nói: “Hiện nay, tranh đấu triều đình ngà y cà ng căng thẳng, bà nội, người cứ để con an tâm xử lý xong việc triều chính, rồi hãy nói chuyện cưới vợ với con, được không?”

***

Ra khỏi Tĩnh Tâm đường, Tiết Vô Vấn thong thả bước về Vô Song viện.

Và o trong ấm các, nhìn quanh, lại không thấy bóng dáng cô nương nhà mình đâu.

Gọi nha hoà n bên cạnh hỏi mới biết Vệ Xuân đã về phòng ngủ.

Phòng ngủ cách ấm các không xa, chỉ khoảng một khắc đi bộ.

Lúc nà y, trong phòng ngủ, Đồng ma ma đang dẫn mấy nha hoà n ngồi bên cửa sổ may đai lưng. Vừa rồi, cô nương vừa điều hương xong, bỗng cảm thấy bụng dưới đau tức, và o phòng tắm xem thì mới biết là đến kỳ nguyệt sự.

Cô nương vốn ưa sạch sẽ, tất nhiên không chịu được, đà nh vội và ng trở về phòng ngủ.

Tiết Vô Vấn vừa và o cửa, liền thấy cảnh tượng bên cửa sổ, bước chân khựng lại, không cần hỏi cũng đoán được Vệ Xuân đến kỳ.

Hai ngà y trước, Vệ Xuân vừa mới ngừng uống thuốc kia.

Hắn nhịn mười ngà y, cuối cùng cũng đợi được lúc thỏa mãn.

Nà o ngờ hôm qua bận việc công vụ, về muộn, đến Vô Song viện thì cô nương đã ngủ say, hắn không nỡ đánh thức nà ng.

Ai ngờ hôm nay nà ng lại đến kỳ nguyệt sự.

Nhưng nghĩ đến trước đây Vệ Xuân mỗi khi đến kỳ đều khó chịu, hắn bỗng nhiên hết bực tức. Cái chút bồn chồn không được “ăn thịt” kia cũng biến mất không còn tăm hơi.

Buổi tối, sau khi dùng bữa xong, hắn bế Vệ Xuân ngồi lên đùi.

Bà n tay to lớn xoa bụng nà ng, hỏi: “Khó chịu không?”

Tay hắn rất ấm áp, dù cách lớp y phục vẫn cảm nhận được hơi ấm nhè nhẹ.

Vệ Xuân ngước mắt nhìn hắn, nói: “Không khó chịu.”

Từ khi uống thuốc của Phương thần y, chứng tay chân lạnh, bụng dưới đau tức khi đến kỳ đã đỡ nhiều, hiện tại thật sự không khó chịu.

Nhưng Tiết Vô Vấn vẫn dịu dà ng xoa bụng cho nà ng, trước khi lên giường còn tự tay đổ nước nóng và o túi chườm, đặt trong chăn cho nà ng ủ chân.

Sau khi tắt đèn, căn phòng tối dần, chỉ có ánh trăng mờ ảo bên ngoà i xuyên qua giấy cửa sổ, hắt và o chút ánh sáng mỏng manh.

Trong giường, Tiết Vô Vấn ôm Vệ Xuân và o lòng, khẽ nói: “Ngủ đi.”

Cô nương trong lòng thơm tho mềm mại, trời biết hắn đã dùng bao nhiêu nghị lực mới có thể kiềm chế bản thân, không để tâm trí mình đi lạc.

Vệ Xuân khẽ “Ừm” một tiếng, nhưng không nhắm mắt, ngón tay thon dà i như hà nh bỗng nhiên luồn và o dưới vạt áo trong của hắn, mượn tư thế ôm ấp, chậm rãi chạm và o vết roi trên lưng hắn.

Tiết Vô Vấn cúi nhìn nà ng. Dạo gần đây, vị cô nương nà y hình như có thêm một thói quen kỳ lạ. Nà ng thích v**t v* những vết thương trên lưng hắn trước khi ngủ, lặng lẽ, chăm chú, như đang nâng niu một bảo vật hiếm có trên đời.

Những lúc khác, Tiết Vô Vấn tất nhiên rất hưởng thụ cử chỉ thân mật nà y của nà ng. Hắn thích nà ng gần gũi hắn.

Nhưng hiện tại, hắn đã nhịn đói quá lâu rồi. Hà nh động của Vệ Xuân chẳng khác nà o đổ thêm dầu và o lửa, thiêu rụi cả căn nhà gỗ cũ kỹ.

Cả người hắn cứng đờ, yết hầu chuyển động và i lần, giọng khà n đặc: “Tổ tông của ta, nà ng mà còn sờ nữa, ta sẽ bắt nạt nà ng bằng cách khác đấy.”

Đầu ngón tay Vệ Xuân vẫn không ngừng lại, chỉ nhẹ nhà ng hỏi: “Chà ng muốn bắt nạt ta bằng cách nà o?”

Tiết Vô Vấn nghiến răng: “Bằng cách mà nà ng chắc chắn sẽ không thích.”

Cô nương nhà hắn vốn ưa sạch sẽ, đôi tay lại được nâng niu, da dẻ trắng nõn mịn mà ng như món sữa đông mới hấp vậy.

Tiết Vô Vấn từng mơ tưởng đến đôi tay ấy, nhưng cũng chỉ dám mơ tưởng mà thôi.

Nà ng là người ưa sạch sẽ như vậy, những chuyện ô uế dâm mỹ kia, dù trong lòng hắn có muốn đến mấy, cũng không nỡ ép buộc nà ng.

Vệ Xuân im lặng, tay cũng dừng lại.

Tiết Vô Vấn lúc nãy cũng chỉ trêu nà ng thôi, chứ không thật sự muốn nà ng là m gì. Thấy nà ng dừng lại, hắn bật cười, định mở miệng thì bà n tay mềm mại trên lưng bỗng trượt xuống eo, rồi xuống dưới nữa.

“Như vậy sao, Tiết Vô Vấn?”

Trong mà n trướng đỏ thắm, giọng Vệ Xuân rất khẽ.

Ánh mắt Tiết Vô Vấn sâu thẳm, ngón tay hắn nâng cằm Vệ Xuân lên, mượn ánh trăng mờ ảo, ngắm nhìn dung nhan nà ng.

Thấy nà ng không hề có vẻ miễn cưỡng, hắn mới khẽ rên một tiếng, giữ lấy bà n tay đang lung tung loạn xạ của nà ng, giọng khà n khà n: “Ta dạy nà ng.”

***

Ánh trăng chan hòa, gió nhẹ thoảng qua.

Dưới mái hiên, những chiếc đèn lồng giấy mà u và ng nhạt đung đưa theo gió đêm, phát ra tiếng xà o xạc, hòa lẫn với tiếng động khe khẽ trong phòng.

Vô Song viện về đêm thường không có người hầu hạ, ngay cả Đồng ma ma cũng đã về phòng nghỉ ngơi.

Trong phòng, mà n trướng được vén lên một nửa, đèn cầy được thắp sáng, đặt trên chiếc bà n nhỏ cạnh giường.

Vệ Xuân ngồi trên giường, mái tóc đen xõa tung, y phục xộc xệch, lộ ra xương quai xanh điểm những nốt chu sa đỏ.

Tiết Vô Vấn tự mình đi lấy một chậu nước ấm, dùng khăn thấm ướt, lau tay cho Vệ Xuân, tỉ mỉ lau từng ngón tay một cách sạch sẽ.

Lau đi lau lại và i lần, hắn mới mỉm cười hỏi nà ng: “Đủ sạch chưa?”

Vệ Xuân cúi đầu, gật đầu miễn cưỡng, trong lòng vẫn nghĩ, ngà y mai phải bảo ma ma lấy bánh xà phòng hoa mai mới là m để rửa tay.

Tiết Vô Vấn đặt chậu nước lên kệ bên cạnh, trở lại giường, cúi đầu tìm kiếm ánh mắt Vệ Xuân, dịu dà ng dỗ dà nh: “Tiểu tổ tông chịu thiệt rồi.”

Nghe vậy, Vệ Xuân chà xát đầu ngón tay, vẫn cảm thấy nhớp nháp. Nhớ lại những lời hắn vừa thì thầm bên tai, và nh tai nà ng lại ửng đỏ.

Nà ng im lặng kéo chăn, nằm xuống.

Vừa đặt đầu lên gối trúc, người đà n ông phía sau đã áp sát lại, nắm lấy cổ tay nà ng, nhẹ nhà ng xoa bóp, dịu dà ng nói: “Lần sau sẽ không là m vậy nữa.”

Có lẽ thấy nà ng im lặng, Tiết Vô Vấn tưởng nà ng thật sự tủi thân.

Nghĩ cũng phải, đích nữ duy nhất của Vệ gia Thanh Châu, lại là Thái tôn phi tương lai, từ nhỏ được nuông chiều như ngọc như và ng, bảo nà ng là m những chuyện hầu hạ người khác, tất nhiên là tủi thân.

Vệ Xuân để mặc hắn xoa bóp bà n tay hơi mỏi của mình, khẽ nói: “Ta không thấy tủi thân.”

Những chuyện khiến nà ng tủi thân, nà ng sẽ không là m. Nếu đã là m, thì sẽ không ở đây mà tỏ ra tủi thân.

Thật ra trước đây, những chuyện như vừa rồi nà ng tuyệt đối không bằng lòng là m. Không chỉ vì thói quen ưa sạch sẽ, mà còn vì sự kiêu hãnh của một tiểu thư khuê các.

Vệ Xuân vẫn nhớ năm nà ng vừa cập kê, Thái tử phi phái ma ma dạy dỗ từ Kinh thà nh đến Thanh Châu để dạy nà ng cách là m vợ.

Vị ma ma nà y là người được Thái tử phi tin dùng nhất, những lời dạy bảo của bà tất nhiên cũng là truyền đạt ý của Thái tử phi, từng câu từng chữ đều nói cho nà ng biết, là m thế nà o mới có thể trở thà nh một Thái tôn phi xứng đáng.

Ví dụ như là m chính thất, phải đoan trang hiền thục, phải ôn lương độ lượng, tuyệt đối không được là m những chuyện mê hoặc lòng người.

Đặc biệt là chuyện chăn gối, cũng phải giữ được sự đoan trang của một chính thất. Mị hoặc lấy lòng là chuyện của những thứ nữ thiếp thất mới là m.

Lúc đó, mẫu thân và o phòng nà ng, vừa hay nghe được những lời ma ma nói.

Sau khi ma ma rời đi, bà ấy còn đặc biệt gọi nà ng đến, nói với nà ng: “Vợ chồng với nhau, nếu tình cảm tốt thì không cần phải đặt ra những quy tắc cứng nhắc. Chỉ cần hai người tâm đầu ý hợp, chuyện phòng the không cần quá câu nệ.”

Khi đó nà ng chưa xuất giá, tự nhiên không hiểu ý của mẫu thân.

Nhưng bây giờ, nà ng đã hiểu.

Vệ Xuân ngước đôi mắt long lanh, đen láy như ánh trăng, nà ng nói với Tiết Vô Vấn: “Trước đây mẹ ta nói, vợ chồng nếu tình cảm tốt, thì không cần quá câu nệ. Vừa rồi, ta không thấy tủi thân, cũng… không ghét.”

Nói đến đây, hai người đã bên nhau bấy lâu, hắn chưa bao giờ thỏa mãn trên giường.

Con người hắn khi mặc y phục trông như một công tử tuấn tú nho nhã nhưng cởi y phục ra, thân hình lại cường tráng như võ tướng.

Mà nà ng lại có thân hình yếu ớt, trên giường cũng không chịu đựng được, nhiều lúc chỉ có thể qua loa cho xong.

Nghĩ đến đây, Vệ Xuân chợt thấy, thật ra bấy lâu nay, người nên nói tủi thân phải là hắn mới đúng…

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.