Tiểu Thanh Mai Của Thủ Phụ Đại Nhân

Chương 104: Chương 104 Thiếu niên Hoắc Giác một lòng muốn kế thừa những gì ông ngoại truyền xuống, trở thà nh Đại tướng quân, chưa bao gi�


Và o giờ Dậu năm khắc, đúng lúc đoà n người của Hoắc Giác đi qua cổng thà nh, một tên thám tử lặng lẽ rời khỏi cổng thà nh, đi về phủ Tham nghị.

Trong phủ Tham nghị, Lăng Nhược Phà m mặc áo gấm trắng thêu và ng, tay cầm một cuốn binh thư, ngồi yên lặng trong thư phòng, mỉm cười nghe trợ tá báo cáo tình hình ở Nam Thiệu.

Một lúc sau, bên ngoà i vang lên tiếng gõ cửa.

Tên thám tử bước và o, chắp tay cung kính nói: “Đại nhân, vừa rồi có một đoà n thương nhân bán rượu đi và o từ ngoại thà nh. Thuộc hạ thấy không có gì bất thường, chỉ là hiện tại đang là thời điểm đặc biệt nên muốn báo cáo cho đại nhân một tiếng.”

Lăng Nhược Phà m đặt cuốn binh thư xuống, gương mặt anh tuấn thanh tú nở một nụ cười nho nhã, nói: “Các ngươi đã biết mấy ngà y nà y là thời điểm đặc biệt thì cũng nên biết phải là m thế nà o.”

Tên thám tử nghe vậy lập tức nghiêm mặt lại, nói: “Vâng, thuộc hạ tuân lệnh.”

Mấy trợ tá của phủ Tham nghị nghe thấy lời Lăng Nhược Phà m, trong lòng đều run sợ.

Trong hai tháng qua, những người từ nơi khác đến Thanh Châu, kẻ chết thì chết, kẻ mất tích thì mất tích, tất cả đều do vị Tả Tham nghị ôn văn nhã nhặn trước mặt nà y ra lệnh diệt khẩu.

Thủ đoạn nà y quả thực là tà n nhẫn độc ác.

Hiện tại Thanh Châu dưới sự kiểm soát của Lăng đại nhân và Tần Tướng quân đã vững như thà nh đồng, hơn nữa động tĩnh ở Nam Thiệu được giấu kín, hầu như chẳng ai có thể phát hiện ra điều bất thường, cần gì phải đuổi tận giết cùng như vậy?

Dù sao những người đó cũng chỉ là dân thường tay trói gà không chặt mà thôi!

Mấy người trong lòng nghĩ Lăng Nhược Phà m thủ đoạn tà n độc, nhưng trên mặt vẫn nịnh nọt khen ngợi hắn ta anh minh.

Lăng Nhược Phà m vẫn giữ vẻ ôn văn nhã nhặn, nói: “Qua và i ngà y nữa, quân Nam Thiệu sẽ có hà nh động, lúc nà y dù chỉ là một con muỗi bay và o cũng phải bà y sẵn thế trận. Những năm qua, tên điên Chử Ngộ đã gây khó dễ cho Tần Tướng quân không ít lần, muốn quân đội Thanh Châu hoà n toà n rơi và o tay chúng ta, Chử Ngộ không thể để lại, lần nà y hợp tác với Nam Thiệu, cũng là vì binh mã của Thanh Châu.”

Lăng Nhược Phà m nhìn họ, mỉm cười nói: “Các vị nên biết, lúc nà y không phải là lúc nương tay.”

Các trợ tá tất nhiên đều vâng dạ, lại liên tục ca ngợi Lăng Nhược Phà m. Đến khi họ rời khỏi thư phòng, nụ cười trên mặt Lăng Nhược Phà m lập tức biến mất.

“Một lũ rắn chuột, không có chút can đảm mà còn mơ tưởng đến phú quý ngất trời!”

Hắn ta khẽ bĩu môi, cầm một chiếc quạt xếp rồi ra khỏi thư phòng, nói với tùy tùng bên cạnh: “Đến phủ Tướng quân.”

Trong phủ Tướng quân, Tần Vưu nghe người hầu báo Lăng Nhược Phà m đến, vội vã vỗ vỗ và o đùi tiểu thiếp xinh đẹp, nói: “Ra ngoà i đi, lão gia nhà nà ng có chính sự cần phải là m.”

Tiểu thiếp đó liếc nhìn ông ta một cái đầy oán trách, ánh mắt đong đưa, quyến rũ mê người.

Nhìn đến mức Tần Vưu ngứa ngáy khó chịu, nhưng biết Lăng Nhược Phà m cũng giống như cha hắn ta, không chịu được người khác lười biếng, vẫn phải nhịn xuống, cười híp mắt nói: “Đến giường ở phòng Đông chờ ta, ta ở đây không lâu đâu.”

Nói xong, Tần Vưu chỉnh trang quần áo, nở một nụ cười ôn hòa, rồi ra cửa đón tiếp Lăng Nhược Phà m.

Vừa mới đi đến hà nh lang thì thấy một công tử áo trắng thong thả đi tới. Người đó đội mũ bạch ngọc, tay cầm quạt xếp, vẻ mặt ôn văn nhã nhặn, rõ rà ng là dáng vẻ của một quân tử đoan chính.

Tần Vưu khẽ híp mắt không để lộ dấu vết.

Cách hà nh xử của Lăng Nhược Phà m nà y cà ng ngà y cà ng giống Đại công tử Vệ Triệt của Vệ gia năm xưa.

Lăng Thủ phụ miệng nói coi thường Vệ gia, nhưng khi bồi dưỡng nhi tử mình, lại hoà n toà n đi theo khuôn mẫu của Vệ Triệt. Từ trang phục đến cử chỉ ăn nói, giống như muốn sao chép ra một Vệ Triệt khác vậy.

Thế gia liên kết với nhau, Tần Vưu là phò mã tà i giỏi của tộc trưởng họ Vương, khi xưa chính nhờ mối quan hệ giữa họ Vương và họ Vệ mà ông ta mới thuận lợi và o được quân đội Thanh Châu, tiến thẳng đến dưới trướng Hoắc Diễm.

Ngà y xưa mấy đứa trẻ Vệ gia gặp ông ta đều cung kính gọi một tiếng “Tần thúc”.

Ngay cả Vệ Đại công tử Vệ Triệt nổi danh Thanh Châu cũng tôn trọng ông ta từ tận đáy lòng.

Lăng Nhược Phà m bề ngoà i cũng tỏ vẻ tôn trọng ông ta, nhưng sau lưng lại giống như cha hắn ta, đều chỉ coi ông ta như một con chó săn mà thôi!

Cho nên nói, đồ rởm thì vẫn là đồ rởm, dù bề ngoà i Lăng Nhược Phà m có giả vờ giống đến đâu, bên trong vẫn giống như cha hắn ta, là một kẻ ngụy quân tử kiêu ngạo hư vinh.

Tần Vưu nghĩ ngợi trăm chiều, nhanh chóng tiến lên trước mặt Lăng Nhược Phà m, thân thiết nói: “Hiền điệt muốn đến phủ Tướng quân, sao không sai người nói trước một tiếng? Như vậy ta cũng có thể chuẩn bị ít rượu thịt, hai thúc cháu mình tâm sự cho thoải mái.”

Vừa nói vừa ôn hòa dẫn Lăng Nhược Phà m và o thư phòng, cửa vừa đóng lại, Lăng Nhược Phà m đã đi thẳng và o vấn đề: “Qua sáu ngà y nữa sẽ đến ngà y hẹn với Nam Thiệu. Tần Tướng quân, người của Chử Ngộ đã sắp xếp ổn thỏa chưa? Không xảy ra chuyện gì chứ?”

Tần Vưu tự nhận mình với Lăng Nhược Phà m là tình thúc cháu, nhưng Lăng Nhược Phà m luôn gọi ông ta là Tần Tướng quân, ngoà i khách sáo ra còn có thêm và i phần xa cách.

Tần Vưu không để ý, dù sao việc luồn cúi đã trở thà nh chuyện cưỡi xe nhẹ đi đường quen với ông ta từ lâu.

Lúc nà y nghe lời Lăng Nhược Phà m, bèn cười nói: “Có thể xảy ra chuyện gì chứ? Chử Anh, nghĩa tử được Chử Ngộ tỉ mỉ bồi dưỡng đã sớm đầu quân cho ta, sau sáu ngà y nữa, chỉ cần Chử Ngộ xuất chiến, Chử Anh sẽ tìm cơ hội ra tay. Trên chiến trường, đao kiếm vô tình, xảy ra chút ngoà i ý muốn chẳng phải rất bình thường sao? Hiền điệt cứ yên tâm, chuyện trên chiến trường ta đã nắm chắc.”

“Chử Anh đó thật sự đáng tin cậy chứ?”

Tần Vưu liên tục gật đầu: “Khi xưa hắn ta lén lút đi sòng bạc ngầm thua hết hai nghìn lạng bạc, bị Chử Ngộ biết được, đánh ngay năm mươi roi quân, còn bắt hắn ta tự nghĩ cách trả nợ cờ bạc. Sau đó món nợ đó là ta thấy không đà nh lòng, âm thầm đưa ngân phiếu cho hắn ta trả hết. Nếu không thì chức vụ trong quân của hắn ta cũng bị cách chức rồi! Cha con họ sớm đã xa cách vì chuyện nà y, chỉ cần Chử Ngộ chết đi, binh quyền trong tay ông ta sẽ về tay Chử Anh. Thử hỏi ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ như vậy?”

Muốn lợi dụng được người khác, không ngoà i một số thủ đoạn uy h**p dụ dỗ, Tần Vưu chỉ cần dùng chút mưu kế nhỏ là đã dễ dà ng khiến Chử Anh trở thà nh người của ông ta. Về điều nà y, ông ta còn khá tự đắc.

Lăng Nhược Phà m từng gặp Chử Anh và i lần, trong ấn tượng nhớ đó là người láu cá, không có chút khí phách nà o của quân nhân, cả ngà y chỉ thích chơi bời lêu lổng, cũng không biết Chử Ngộ cương trực anh vũ vì sao lại nhận hắn ta là m nghĩa tử.

Nhưng như vậy cũng tốt, nếu người nà y là người trọng tình nghĩa, là m sao có thể bị bọn họ lợi dụng?

Người đời đều tham, tham quyền, tham tiền, tham sắc.

Chỉ cần trong lòng có lòng tham, là có thể bị người khác lợi dụng.

Tần Vưu trước mặt chẳng phải như vậy sao?

Hoắc lão tướng quân có ân huệ nâng đỡ ông ta, bảy năm trước, lão tướng quân lên chiến trường nghênh địch, nếu không phải vì mấy mũi tên từ phía sau, là m sao có thể chết nhanh như vậy?

Người bắn mấy mũi tên đó khi xưa, chẳng phải là người trước mặt nà y sao?

***

Giờ Tý ba khắc, chính là lúc say giấc nồng.

Và i người áo đen trèo qua tường khách đ**m, và o hậu viện. Hôm nay mây đen che trăng, hậu viện nà y lại tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón.

Nhưng dù sao những người áo đen đó cũng đã được huấn luyện bà i bản, nhanh chóng phân biệt được phương hướng, lặng lẽ không tiếng động tiến về phía cổng chính.

Chỉ là người còn chưa đến gần cánh cửa đã khóa kia, bốn phía bỗng nhiên “vút vút” bay đến mấy chiếc kim nhỏ như lông trâu.

Đầu cây kim nhỏ lóe lên ánh sáng xanh lam u ám, nhìn là biết đã tẩm thuốc độc.

Đám người áo đen nghe thấy động tĩnh, cong người nhảy lên, những chiếc kim bay sượt qua da đầu. Mấy người vừa mới rơi xuống đất, đang định tìm kẻ ám toán mình, xung quanh đột nhiên xuất hiện hơn mười người, vây bọn chúng và o giữa.

Tất nhiên đám người áo đen biết thương nhân từ bên ngoà i đi buôn bán, sẽ mang theo một số hộ vệ biết võ công. Bọn chúng tự cho mình võ công cao cường, cũng không coi những hộ vệ nà y ra gì, xông lên giao đấu với họ.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc và i hơi thở, đám người áo đen đã phát hiện ra điều bất thường.

Võ công của những người nà y hoà n toà n không kém bọn chúng, thậm chí có thể nói là còn giỏi hơn bọn chúng! Mấy người liếc nhìn nhau, đã nảy sinh ý định rút lui.

Nhưng đã đến đây rồi, là m sao có thể dễ dà ng bỏ chạy được?Â

Chẳng mấy chốc, năm tên áo đen đã bị trói chặt.

Thẩm Thính cầm đuốc, sai người lột mặt nạ của chúng xuống, nói: “Tháo hà m của chúng ra, đừng để chúng uống thuốc độc tự vẫn. Những tên nà y còn phải giữ lại là m quà cho Lăng Nhược Phà m. Đồ Chủy, ngươi thức đêm là m mặt nạ da, đến sáng sắp xếp người giả dạng bọn chúng, quay về phủ Tham nghị.”

Nam nhân nhu mì có tên “Đồ Chủy” dịu dà ng dạ một tiếng, ngồi xuống xem miệng một tên áo đen, cười cười nói: “Trong kẽ răng còn chẳng có túi thuốc độc, có lẽ nghĩ rằng có thể dễ dà ng g**t ch*t chúng ta.”

Thẩm Thính nghe vậy thì cười lạnh, bước lên đạp và o tay tên áo đen, dùng sức nghiền nát, chỉ nghe “rắc” một tiếng, mấy ngón tay cùng gãy vụn.

“Giết người cho chủ tử của ngươi nhiều quá, có phải cho rằng ai cũng là kiến hôi, vung tay chém xuống là có thể dễ dà ng lấy mạng người không?” Thẩm Thính đưa đuốc đến gần mặt tên áo đen: “Yên tâm, rất nhanh thôi các ngươi sẽ biết cảm giác của người là m đao thớt, mình là m cá thịt.”

Nói xong, không quan tâm đến vẻ mặt kinh hoà ng của tên áo đen, đứng dậy, nhìn quanh một vòng, nói: “Mang người xuống, đừng là m phiền công tử và phu nhân.”

Khi hậu viện đã trở lại bình thường, Thẩm Thính dập tắt ngọn đuốc, đẩy cửa và o đại sảnh tầng một, nói với chưởng quỹ khách đ**m: “Thập Thất thúc, người đã được xử lý xong.”

Hoà ng Thập Thất hơi gật đầu, nói: “Giờ Dần ngươi còn phải về doanh trại bảo vệ Chử Tướng quân, mau đi nghỉ một lát, tiểu công tử đã có ta trông nom.”

Hoắc Diễm là m người trượng nghĩa, từ trước khi trở thà nh du hiệp, đã có không ít người theo ông ấy, Hoà ng Thập Thất là một trong số đó.

Những người là m việc trong khách đ**m đều là con cháu của huynh đệ khi xưa, ẩn náu ở đây, cũng chỉ để chờ ngà y báo thù cho Hoắc Tướng quân.

Sau khi Thẩm Thính rời đi, Hoà ng Thập Thất ngồi trên chiếc ghế xích đu gỗ hoà ng hoa lê, chậm rãi nói với căn phòng tối đen: “Tướng quân à , tiểu công tử đã về rồi, ngà i hãy kiên nhẫn chờ thêm, những kẻ đã hại ngà i, sẽ sớm xuống dưới đó cùng ngà i…”

***

Chuyện ồn à o xảy ra trong khách đ**m đêm qua, tất nhiên Khương Lê không hay biết gì, đêm qua khóc đến mệt mỏi, nà ng cuộn mình trong lòng Hoắc Giác rồi ngủ thiếp đi.

Khi mở mắt ra, trời đã sáng tỏ, lang quân đã ôm nà ng ngủ cả đêm không còn ở trong phòng nữa.

Vân Chu và o rửa mặt cho nà ng, thấy mắt nà ng hơi sưng, bèn hỏi: “Hôm qua phu nhân ngủ không ngon sao?”

Vừa dứt lời, nà ng ấy lại nhớ ra đêm qua hậu viện ồn à o như vậy mà không đánh thức được phu nhân, chắc phu nhân ngủ khá say.

Quả nhiên ngay sau đó, thấy phu nhân lắc đầu nói: “Rất tốt.”

Vậy tại sao mắt lại sưng?

Còn có vẻ hơi ngẩn ngơ, dường như có chút buồn bã.

Vân Chu lại nhìn Khương Lê một cái, tỉ mỉ nhớ lại sắc mặt của công tử khi ra cửa sáng nay, vẫn lãnh đạm như trước, nghĩ lại đêm qua chắc hai người không cãi nhau.

Lúc nà y Vân Chu thật sự vô cùng nhớ Đà o Chu, nếu Đà o Chu tỷ ở đây thì tốt rồi, chắc chắn tỷ ấy sẽ biết rốt cuộc phu nhân có chuyện gì.

Bản thân nà ng ấy từ nhỏ đã không tim không phổi, thô kệch, suy nghĩ hoà n toà n không sắc bén. Còn Tố Tùng lại là người ít nói, bình thường chỉ thích nghiên cứu các loại ám khí, cà ng không thể nói ra được ngọn ngà nh.

Đang nghĩ như vậy, bỗng bên ngoà i cửa truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ.

Chẳng mấy chốc đã thấy Hoắc Giác đẩy cửa bước và o.

Vân Chu lập tức thở phà o nhẹ nhõm, công tử đã về, ắt hẳn phu nhân sẽ không buồn nữa.

Vị tiểu phu nhân nhà nà ng ấy vốn hay cười, ngay cả Vân Chu thô kệch cũng nhìn ra được, khi công tử về, phu nhân sẽ cười ngọt ngà o hơn bất cứ lúc nà o.

Vân Chu nghĩ không sai chút nà o, Hoắc Giác vừa mới và o, Khương Lê đã lập tức đứng dậy, cười nói: “Hoắc Giác, chà ng đi đâu vậy?”

Hoắc Giác đặt mấy gói giấy dầu trên bà n xuống, tiến lên nhận lấy lược từ tay Vân Chu, nói: “Mua cho nà ng và i món ăn vặt của Thanh Châu, đều là những món ta thích ăn lúc nhỏ.”

Đêm qua vị tiểu nương tử nà y khóc thật sự có chút dữ dội, Hoắc Giác không biết là m sao, chỉ có thể vắt óc kể cho nà ng nghe những chuyện thú vị thời thơ ấu, để ngăn những giọt nước mắt kia của nà ng.

Lúc thì kể chuyện ông ngoại là m thế nà o để lừa được hắn và o doanh trại là m tiểu binh, rồi trong đêm khuya nghe những binh lính kể chuyện hạ lưu ra sao.

Lúc lại kể hắn thèm đồ ăn bên ngoà i cỡ nà o, là m sao cùng Thẩm Thính và Hạ Giác bịa cớ lén chạy ra ngoà i phủ mua đồ ăn.

Những chuyện xưa nà y đối với Hoắc Giác mà nói, đã là chuyện từ rất lâu rồi.

Hắn từng tưởng những chuyện đó đã bị thời gian mà i mòn đến phai mờ không rõ, không ngờ, lúc nà y nhớ lại, ngay cả chi tiết nhỏ nhất cũng hiện lên rõ mồn một trước mắt.

Dường như những ngà y vô lo vô nghĩ ấy chưa từng xa rời, và cậu thiếu niên Hoắc Giác một lòng muốn kế thừa những gì ông ngoại truyền xuống, là m một Đại tướng quân, cũng chưa từng biến mất.

Tuy đêm qua Khương Lê đã rơi không ít nước mắt, nhưng nà ng vẫn luôn nhớ rõ những lời Hoắc Giác nói.

Lúc nà y nghe hắn nói mua đồ ăn sáng về, vô thức hỏi ngay: “Có phải cháo ngọt(*), bánh dầu xoắn, bánh bao chiên cá mà chà ng nói đêm qua không?”

(*)Tên trước là “Thiêm mạt nhi”, là một loại cháo mặn truyền thống phổ biến ở Tề Nam, được gọi là ngọt vì ý nghĩa “sau đắng là ngọt” do xuất thân là cháo cứu trợ trong triều Minh – Thanh.

Hoắc Giác nhẹ nhà ng “Ừm” một tiếng.

Khương Lê lập tức có tinh thần, vừa chải tóc xong bèn đi qua xé giấy dầu ra, một mùi hương hà nh phi dầu thoang thoảng bay đến.

Khương Lê cắn một miếng bánh dầu xoắn, vỏ ngoà i giòn rụm, nhân bên trong mềm thơm, quả thực là ngon tuyệt.

Nà ng xé một miếng nhỏ, đút và o miệng Hoắc Giác, nói: “Khi công việc của chà ng xong, chúng ta sẽ ra phố, ăn thỏa thích tất cả những món chà ng thích ăn ngà y xưa.”

Hoắc Giác đã quen với việc được Khương Lê đút cho ăn, rất hợp tác mở miệng, nếm món ăn quen thuộc từ thuở nhỏ, nhìn đôi mắt trong trẻo của tiểu nương tử nhà mình.

Bỗng nhiên cảm thấy, Thanh Châu nà y vẫn là Thanh Châu khi ấy.

***

Hai người ăn sáng xong, Hoắc Giác dẫn Khương Lê đến Thanh Vân quán.

Thanh Vân quán là nơi bà ngoại Hoắc Giác từng tu đạo, sau khi thê tử qua đời, Hoắc Diễm thường hay đến đạo quán nà y, Hoắc Giác thuở nhỏ cũng thường đến.

Quán chủ đạo quán vẫn là Ân đạo trưởng năm xưa, thấy bóng dáng hai người, bà ấy cũng không ngạc nhiên, chỉ cười nói: “Sáng nay chim khách hót trên cà nh, bần đạo đã biết có khách quý sẽ đến.”

Hoắc Giác khẽ cười, chắp tay thi lễ, nói: “Nhiều năm không gặp, đa tạ đạo trưởng vẫn còn nhớ tiểu tử.”

Ân đạo trưởng vốn là sư muội của bà ngoại Hoắc Giác, sau khi bà ngoại xuất giá, mỗi lần xuống núi đều đến phủ Tướng quân.

Hoắc Giác thuở nhỏ cũng từng gặp vị đạo trưởng nà y và i lần, lúc đó hắn còn nhỏ, tính tình hoạt bát, gặp ai cũng có thể nói và i câu. Lần nà o Ân đạo trưởng gặp hắn, đều thích gọi hắn là “tiểu tử”.

Ân đạo trưởng nhìn Hoắc Giác, cười nói: “Từ nhỏ cháu đã giống sư tỷ, qua hai mươi năm nữa, bần đạo vẫn có thể nhận ra cháu ngay.”

Nói xong thì nhìn sang Khương Lê, ánh mắt ôn hòa, nói: “Cháu chính là A Lê?”

Vị đạo trưởng trước mặt mặc đạo bà o mà u tím nhạt, mái tóc bạc được búi thà nh búi đạo sĩ bằng trâm gỗ giản dị, gương mặt hiền từ.

Khương Lê lớn từng nà y, vẫn là lần đầu tiên nói chuyện với đạo trưởng tiên phong đạo cốt như vậy, vội và ng gật đầu, nói: “Vâng, đạo trưởng, tên ta là Khương Lê.”

Ân đạo trưởng tỉ mỉ quan sát đường nét gương mặt cá»§a nà ng, rồi gật đầu cười, nói: “Là cô nương mắt sáng tâm thiện.”Â

Khương Lê bất ngờ được Ân đạo trưởng khen ngợi, trong lòng còn hơi ngượng ngùng, vội lén nhìn về phía Hoắc Giác, chỉ thấy vị lang quân của mình khẽ mỉm cười gật đầu, dáng vẻ giống như đang nói: Đạo trưởng nói đúng lắm, A Lê nhà ta quả thật là cô nương tốt, mắt sáng tâm thiện.

Ân đạo trưởng thấy đôi tiểu phu thê nhìn nhau mỉm cười, nỗi lo lắng ẩn sâu trong đáy mắt lập tức tan thà nh mây khói.

Mấy tháng trước bà ấy nhận được thư của Phương Tự Đồng, nói tiểu tử Vệ gia nà y đang bị tâm ma quấn thân. Nhưng giờ nhìn hắn, tâm tình ôn hòa, đôi mắt trong sáng, chẳng thấy dáng vẻ bị tâm ma quấn thân đâu cả.

“Đã đến rồi thì và o thắp hương bái tổ tiên đi!” Ân đạo trưởng cười nói với họ.

Sắc mặt Hoắc Giác hơi nghiêm lại, nói: “Đa tạ đạo trưởng, Cẩn và nội tử xin tuân mệnh.”

Nói xong, bèn đi theo Ân đạo trưởng và o một gian tịnh thất ở góc.

Bảy năm trước, biển lửa ngút trời đã thiêu rụi Hoắc gia và Vệ gia thà nh tro bụi.

Ngà y hôm đó, trong biết bao vòng vây của vô số quan binh, vẫn có không ít dân chúng Thanh Châu xông và o cứu người.

Đáng tiếc thay, đừng nói là người, ngay cả linh bà i tổ tiên trong từ đường cũng không cứu được.

Những linh bà i hiện giờ cất giữ trong tịnh thất của Thanh Vân quán, đều là do sau nà y dân Thanh Châu lén lút khắc lại, mang đến đạo quán.

Nhưng dân chúng là m sao biết được danh sách tộc nhân dà i dằng dặc của Vệ gia, nên hiện tại thờ phụng trong quán cũng chỉ có lác đác khoảng hơn mười vị.

Linh bà i ông bà nội, ông bà ngoại, cha mẹ và Đại ca của Hoắc Giác đều ở trong đó.

“Ban đầu dân chúng còn là m cả của cháu và Đại nương tử, bần đạo nhận được thư của Phương thần y thì đã lấy linh bà i của hai cháu xuống rồi. Hôm nay trong quán ngoà i các cháu ra không có người ngoà i nà o, đừng lo bị quấy rầy.” Ân đạo trưởng nói xong thì đi ra khỏi tịnh thất.

Ân đạo trưởng vừa đi, Khương Lê đã tiến lên nắm tay Hoắc Giác.

Hoắc Giác thu hồi ánh mắt từ những tấm linh bà i, nghiêng đầu nhìn Khương Lê, dịu dà ng nói: “A Lê, ta đưa nà ng đi gặp người thân của ta.”

***

Gió thu vi vu, cây cối trên núi bị gió thổi qua xà o xạc, trong rừng sâu vọng lại tiếng chim hót, suối chảy róc rách.

Sau khi ra khỏi tịnh thất, Hoắc Giác nói với Khương Lê: “Và i ngà y nữa, e là Thanh Châu sẽ có chiến sự. Vân Chu và Tố Tùng sẽ ở lại Thanh Vân quán với nà ng, đợi khi chiến sự kết thúc, ta sẽ về đón nà ng, dẫn nà ng đi nếm thử rượu Thanh Châu của chúng ta.”

Hắn nói chuyện không nhanh không chậm, sắc mặt cũng bình thản, dường như cuộc chiến sắp xảy ra trước mắt, đối với hắn, cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Dù trong lòng lo lắng, Khương Lê cũng không hỏi hắn định đi đâu là m gì, chỉ dịu dà ng cười nói: “Vậy chà ng nhớ đấy, dù thế nà o cũng phải về đón ta an toà n vẹn nguyên, nếu không, ta sẽ không tha cho chà ng đâu.”

Hoắc Giác nhìn nà ng, cúi đầu khẽ chạm và o má nà ng, thấp giọng nói: “Ta nghe lời phu nhân.”

Thời gian thoáng chốc đã trôi qua và i ngà y, ngà y mười một tháng mười, mới sáng sớm Khương Lê đã cùng Vân Chu, Tố Tùng và o rừng sâu hái quả mùa thu.

Những quả lê và ng óng treo đầy cà nh, Khương Lê hái đầy một giỏ, nói với hai người họ: “Trời thu hanh khô, chúng ta là m ít nước lê thu cho công tử. Nước lê thu dễ là m, và i ngà y nữa công tử về vừa hay có uống luôn.”

Nói xong, nà ng khẽ nhíu mà y, nhìn về tường thà nh phía Nam.

Không biết bây giờ Hoắc Giác thế nà o rồi, mọi việc ở biên quan có suôn sẻ không?

Lo lắng một lúc, Khương Lê thu hồi ánh mắt, khẽ lắc đầu, Hoắc Giác đã nói và i ngà y nữa sẽ về đón nà ng, vậy chắc chắn sẽ về, nà ng cứ yên tâm đợi là được.

Những lời hắn nói, nà ng chưa bao giờ nghi ngờ cả.

“Đi thôi.” Khương Lê mỉm cười với Vân Chu, Tố Tùng: “Chúng ta về đạo quán, mấy ngà y nà y e là sẽ không được yên ổn lắm, chúng ta đừng ra ngoà i, cứ ở yên trong đạo quán.”

Vân Chu vội và ng dạ một tiếng, nói: “Phu nhân yên tâm, công tử võ công cao cường, còn có thiếu trại chủ và người của trại Bạch Thủy, nhất định sẽ bình an trở về.”

Khương Lê biết Vân Chu đang an ủi mình, khẽ “Ừm” một tiếng. Ba chủ tớ xách đầy giỏ lê, đi về phía đạo quán.

Đêm đó, Hoắc Giác và Chử Ngộ cùng leo lên tường thà nh.

Ngoà i tường thà nh cát và ng mịt mù, gió thu thổi qua chân tường, cuốn lên một trận bụi cát trong đêm tĩnh mịch.

Nếu không biết trước quân Nam Thiệu sẽ đột kích, đêm như thế nà y, giống hệt vô số đêm trước, yên tĩnh như thể cuộc sống rất bình yên.

Chử Ngộ vỗ vỗ áo giáp trên vai Hoắc Giác, hà o sảng cười nói: “Một lát nữa đừng nương tay, cũng đừng phân tâm. Ta vẫn còn sức, lại có Thẩm Thính bên cạnh, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Chử Ngộ tuổi đã cao, khi cười đuôi mắt đầy nếp nhăn chồng chất, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như tên, không hề thấy vẻ gì là già nua.

Hoắc Giác nói: “Chử thế thúc yên tâm, những gì ông ngoại dạy từ trước, Cẩn chưa từng có ngà y nà o quên.”

“Tốt tốt tốt!” Bà n tay thật dà y của Chử Ngộ lại vỗ lên vai hắn: “Trước kia Tướng quân thường nói với chúng ta, rằng theo thời gian tiểu tử cháu nhất định sẽ sóng sau xô sóng trước, thay thế ông ấy bảo vệ Thanh Châu! Nếu Tướng quân còn sống, thấy cháu ngà y hôm nay, chắc chắn sẽ lại khoe khoang với chúng ta ba ngà y ba đêm!”

Mấy tháng trước, Thẩm Thính đã mang hai bức thư bí mật đến Thanh Châu.

Thư không chỉ nói về việc nghĩa tử của ông ấy theo Tần Vưu, còn mượn cơ hội nà y bà y kế trong kế, lợi dụng Nam Thiệu, giáng đòn chí mạng và o Tần Vưu và Lăng Nhược Phà m.

Nghĩ đến đây, Chử Ngộ không khỏi thở dà i.

Một là thở dà i vì mình không biết nhận người, tuổi cà ng cao, cà ng không nhìn thấu lòng người, không thấu hiểu được nhân tính. Chử Anh là đứa trẻ được ông ấy tự tay dạy dỗ, nghĩ rằng có ngà y sẽ kế thừa những gì mình truyền lại.

Lúc trước Chử Anh nợ nần cờ bạc, Chử Ngộ đánh hắn ta năm mươi trượng quân pháp rồi bắt hắn ta tự trả nợ, chỉ muốn hắn ta nhớ được cờ bạc sẽ mang lại hậu quả như thế nà o. Không ngờ ân đức một thạch gạo lại thà nh thù oán một đấu gạo, khiến hắn ta ghi hận trong lòng.

Nếu không có Thẩm Thính mang thư đến, đêm nay ông ấy giao chiến với Nam Thiệu, chắc chắn sẽ là một đi không trở về. Ông ấy chết đi, toà n bộ quân Thanh Châu sẽ rơi và o tay Tần Vưu.

Hai là thở dà i vì vị cháu ngoại của Tướng quân, thật sự là suy tính tỉ mỉ đâu ra đó, tính toán không sai một nước. Đứa trẻ nà y từ nhỏ đã lập chí muốn là m Đại tướng quân, bảo vệ Thanh Châu giống với ông ngoại.

Nếu như năm đó Vệ gia, Hoắc gia không xảy ra chuyện, sao hắn có thể không phải là Hoắc tướng quân, Định Quốc Công tiếp theo được?

Đáng tiếc thay!

Đang cảm thán, một binh sĩ đột nhiên chạy lên tường thà nh, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Bẩm Tướng quân, do thám truyền tin, đêm nay Nam Thiệu do Đại hộ quốc tướng quân Mông Xá dẫn binh.”

Mông Xá chính là Tướng quân Nam Thiệu xâm phạm Thanh Châu bảy năm trước, chức Đại hộ quốc tướng quân của hắn cũng là bảy năm trước, sau khi biết Hoắc lão tướng quân chết, Hoà ng Đế Nam Thiệu đích thân ban thưởng cho.

“Đến hay lắm!” Chử Ngộ vỗ tay mạnh, nói: “Đêm nay lão tử nhất định khiến tên tôn nhi đó có đến mà không có về!”

***

Giờ Dần ba khắc, quân Nam Thiệu đột kích Thanh Châu.

Giờ Mão một khắc, Tần Vưu liên tiếp nhận được tin do mấy thám tử mang đến: Chử Tướng quân trúng kế, bị quân địch vây ở ải Bình Cốc, ngã ngựa, hiện giờ sống chết chưa rõ.

“Tốt tốt tốt!” Tần Vưu “phịch” một tiếng ném cái chén trà trong tay xuống, mặt đầy hưng phấn nói: “Chử Tướng quân khinh địch trúng phục kích, quân Nam Thiệu đã áp sát thà nh, tất cả theo Bản tướng đến ải Bình Cốc cứu viện!”

Mấy nghìn binh mã ầm ầm tiến về ải Bình Cốc, vó ngựa “lộc cộc”, tung lên một mà n cát và ng, trong đêm tĩnh lặng, theo gió rơi xuống.

Tần Vưu đã mưu tính với Hoà ng Đế Nam Thiệu từ lâu, chỉ cần ông ta vừa đến, quân Nam Thiệu sẽ giả vờ bị đánh lui, nhanh chóng rút khỏi ải Bình Cốc. Như vậy, không chỉ có quân của Chử Ngộ sẽ rơi và o tay ông ta, còn có thể nhân cơ hội nà y lập một công lao bằng trời!

Đến ải Bình Cốc, Tần Vưu ngồi trên ngựa, hưng phấn nhìn quanh bốn phía.

Nhưng thấy trong cát và ng bay đầy trời, đừng nói là Mông Xá, ngay cả nửa tên lính Nam Thiệu cũng không thấy.

Kinh nghiệm và o sinh ra tử nhiều năm khiến trong lòng ông ta lập tức dấy lên cảnh giác, vừa định mở miệng nói, một mũi tên lạnh lẽo đã bay từ phía sau tới, nhắm thẳng đến lưng ông ta.

Một tiếng “phụt” của vũ khí xé rách thịt vang lên, bị gió thu cuốn đi.

Hoắc Giác ẩn mình trong rừng rậm ải Bình Cốc, hạ cung xuống, chậm rãi nói: “Mũi tên thứ nhất.”

Năm xưa ông ngoại trúng ba mũi tên, còn hai mũi nữa.

Hoắc Giác rút một mũi tên thật nhọn từ ống tên, lại giương cung, mũi tên “vút” một tiếng b*n r*, nhanh chóng c*m v** cánh tay Tần Vưu.

Tần Vưu bị thương ở vai phải và đùi trái, máu tươi tuôn ra ồ ạt, ông ta nhịn đau, hét lên thất thanh: “Mau vây quanh ta! Là ai! Là ai dùng tên bắn lén!”

Mấy phó tướng bên cạnh ông ta đều hoảng sợ nhìn quanh bốn phía, do dự thúc ngựa tiến lên, nhưng vó ngựa vừa nhấc, vô số mũi tên đã đột nhiên bắn tới từ bốn phương tám hướng, xuyên thẳng qua móng ngựa.

Tuấn mã đau đớn hí vang, dùng sức ngả về phía sau, mấy phó tướng lập tức trượt khỏi lưng ngựa, ngã mạnh xuống đất.

Và lúc nà y mũi tên thứ ba trên tay Hoắc Giác theo sát phía sau, hung hãn xuyên qua bụng dưới của Tần Vưu.

“Mũi tên thứ ba.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.