Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 7: Bị thương


Buổi trưa qua đi, Mai Tử ngồi trong sân một mình suy

nghĩ. Tuy nàng lập gia đình nhưng vẫn

ở trong thôn, nhà mẹ nàng cũng cách đây không xa, chỉ đi một

chút là tới. Mấy ngày nay nàng luôn cố ý ở trong nhà tránh ra đường

để không gặp phải người nhà, đây là điềm xấu. Nhưng

ngày mai chính là ngày lại mặt, cuối cùng cũng có thể gặp lại mẹ

cùng Chu Đào, A Thu. Không biết mọi người có khỏe không?

Lại mặt đương nhiên là chuyện quan trọng,

Mai Tử có rất nhiều lo lắng trong lòng. Đầu tiên là về thái độ của

người nhà nàng đối với Tiêu Kinh Sơn, không biết mọi người sẽ đối xử với hắn

như thế nào. Trước khi lấy chồng, muội muội

nàng khi nghe nhắc tới Tiêu Kinh Sơn liền biễu môi lắc đầu, còn

mẹ thì cũng chả tỏ thái độ gì gọi là tốt cả. Bất an tiếp theo là về

vấn đền lễ tiết, lúc con rể lại mặt luôn phải mang theo lễ vật.

Tiêu Kinh Sơn ở ngoài nhiều năm như vậy, không biết có quên chuyện này không.

Nếu như hắn quên, nàng làm sao mà không biết xấu hổ đi nhắc nhở hắn?

Chẳng lẽ nói với hắn: " Này, ngày mai là ngày lại mặt, chàng nhớ

chuẩn bị lễ vật mang theo cùng ta về nhà mẹ đẻ" sao?

Mang theo một bụng tâm sự, Mai Tử khó tránh khỏi lơ

đãng. Đang cầm dao cắt thịt thỏ mà Tiêu Kinh Sơn mang về

hôm qua, tính cất ăn dần, ai ngờ lúc thất thần, một dao cắt

xuống ngón cái, máu liền chảy. Mai Tử vội vàng lấy miếng vải lau máu

đi, vừa hoảng vừa sợ. Một vết cắt sâu trên đầu ngón cái, máu từ miệng vết

thương chảy ra rất nhiều, thật dọa người.

Ngày xưa ở nhà, Mai Tử nương tất nhiên sẽ bảo Mai

Tử nhanh chóng lấy thuốc mỡ bôi lên cầm máu. Nhưng đây là nhà Tiêu

Kinh Sơn, mọi thứ đều xa lạ, nàng biết thuốc mỡ ở đâu mà kiếm?

Đang lúc nàng rối lên, Tiêu Kinh Sơn bước vào, nhìn

thấy sắc mặt nàng hoảng hốt kinh hãi đang ngẩn người ôm lấy ngón tay đầy

máu. Hắn cuống quýt chạy lại cầm lấy cổ tay nàng:

"Làm sao vậy?"

Mai Tử cảm thấy cổ tay mình được một

bàn tay to mạnh mẽ cầm lấy, cảm xúc va chạm nóng bỏng này có phần đẩy

lùi đau đớn, nàng nhíu mày nhỏ giọng nói: "Là cắt thịt không cẩn thận cắt

vào tay" Nói xong lời này nàng liền cảm thấy mình

thật là ngu ngốc.

Tiêu Kinh Sơn nhìn miệng vết thương, bảo nàng đứng

yên, chạy nhanh vào phòng cầm miếng vải trắng cùng một cái bình nhỏ đi ra,

nhanh chóng rắc bột phấn màu nâu lên miệng vết thương của nàng. Bột

phấn kia rải lên, lúc đầu nàng cảm thấy hơi rát rát, một

lát sau đến khi bột cùng máu trộn lại, máu đã ngừng

chảy, cơn đau cũng đã giảm bớt rất nhiều.

Tiêu Kinh Sơn xé miếng vải cẩn thận băng bó vết

thương cho nàng.

Lúc đầu do cảm giác đau đớn nên Mai Tử chỉ nhìn

ngón tay của mình, sau khi cảm thấy tốt hơn, nàng bắt

đầu chú ý đến nam nhân đang ngồi xổm trước mặt.

Một tay to của hắn nắm chặt tay nhỏ bé

của nàng, tay còn lại cẩn thận băng bó cho nàng. Hắn cúi

đầu, Mai Tử nhìn đôi lông mày đen rậm của hắn hơi nhíu, cùng cái mũi

thẳng cao cao, đôi môi dày cương nghị hơi mím lại. Kỳ thật nếu nhìn

kỹ, người này rất có khí khái đàn ông. Một người như vậy tại sao lại

đồng ý cưới nàng? Có phải là do vết sẹo kia hại không? Mai Tử tự

giễu trong lòng, lại có chút ngọt ngào, nam nhân này có

biết bao nhiêu chững chạc, vì nàng chăm chú băng bó, có thể

gả cho một người như thế, nàng thấy vậy là quá đủ.

Tiêu Kinh Sơn hoàn toàn không biết suy nghĩ

của Mai Tử, cẩn thân cột miếng vải lại, ngẩng đầu nói: "Mấy ngày tới không

nên chạm vào nước, vết thương sẽ nhanh chóng lành thôi". Hắn

nhìn lên đúng lúc bắt gặp Mai Tử ngơ ngác nhìn mình, tưởng nàng đau quá ngẩn

người, vội vàng hỏi: "Sao rồi? Còn đau không?"

Mai Tử cuống quýt lắc đầu: "Không có, đã tốt hơn

nhiều, chỉ là, ta có chút sợ hãi". Vừa nói nàng vừa rút tay mình

về, có chút hụt hẫng. Bàn tay của hắn vừa to vừa hữu lực, hoàn toàn

khác tay nàng.

Tiêu Kinh Sơn nghe nàng nói vậy, nghiêm túc

nhìn nàng: "Về sau nhất định phải cẩn thận, lần này cũng may,

không nghiêm trọng lắm. Lần sau nếu không may, cắt xuống

có khi đứt luôn cả ngón tay, đến lúc đó nàng mới biết thế nào là

sợ hãi thật sự."

Mai Tử nghe hắn nói cái gì mà đứt luôn cả ngón tay,

lại nhớ đến cảnh máu chảy đầm đìa khi nãy, nhất thời cảm thấy cả mười ngón tay

đều đau, cuống quýt nói: "Không đâu, ta sẽ rất cẩn thận".

Tiêu Kinh Sơn nhìn tiểu nương tử bị mình dọa, vẻ mặt

hòa hoãn nói: "Đúng vậy, về sau những chuyện giết gà mổ thỏ như

thế này, nàng cứ để ta làm là được".

Việc này làm sao được, nàng làm vợ người ta,

làm sao có thể để cho phu quân mình làm những việc đó.

Mai Tử muốn mở miệng phản đối, nhưng nhìn ngón tay bị băng bó kín mít

của mình thì lại thôi, bây giờ xem ra chỉ có thể như thế.

Vậy là cơm chiều do Tiêu Kinh Sơn làm, Mai Tử chuyển

qua ngồi ở cái ghế nhỏ bên cạnh, thỉnh thoảng giúp hắn quạt quạt bếp lửa.

Tiêu Kinh Sơn không muốn Mai Tử ngồi ở đây, nơi này

gian bếp nhỏ lại thêm mùa hè nóng nực, nàng bị thương như vậy, vẫn nên vào

trong nghỉ ngơi. Mai Tử lại không chịu, chuyện nấu ăn may vá rửa chén với nàng

mà nói là chuyện hiển nhiên một người vợ phải làm, nay tuy mình bị thương không

nấu cơm được, nhưng đến cả chuyện nhỏ như quạt lửa mà nàng làm cũng không xong

thì thật chẳng ra gì. Tiêu Kinh Sơn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của

nàng, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ có thể tùy nàng.

Cơm chiều hôm nay, ngoài món gà còn lại hôm qua còn có

thêm canh nấm cùng rau trộn. Rau cùng với tỏi, cho thêm vài muỗng dầu vừng và

chanh, thêm chút ớt cay cay, trộn đều lên, vừa ngon vừa có thể giải nhiệt. Tiêu

Kinh Sơn thấy hôm nay thời tiết mát mẻ, đem bàn ăn chuyển đến dưới tán cây

trong sân, mang bát đũa lên, hai vợ chồng cùng nhau ăn cơm.

Trời đẹp, Mai Tử cảm thấy hai người chỉ ngồi ăn không

nói gì như vậy thì thật uổng phí, hơn nữa nàng còn có chuyện muốn hỏi hắn, nên

làm như không để ý mở miệng: “Ngày mai chàng có bận chuyện gì không?”.

Tiêu Kinh Sơn ăn một gắp rau, nâng mắt nhìn Mai Tử

nói: “Có”.

Trong lòng Mai Tử hụt hẫng, xem ra hắn không nhớ ngày

mai phải về nhà nàng nên đã sớm có kế hoạch cho việc khác. Chuyện này làm sao

mở miệng được đây? Thật là, sao lại hỏi hắn mai có việc gì hay không làm gì, cứ

nói thẳng ngày mai phải về nhà có phải hơn không.

Động tác Mai Tử đang ăn cơm chậm lại, tay cầm đũa gẩy

gẩy cọng rau trong bát, cuối cùng có nên nói hay không?

Tiêu Kinh Sơn gắp miếng gà cuối cùng bỏ vào bát Mai

Tử: “Nàng bị thương, ăn nhiều một chút”. Mai Tử nhận miếng gà cũng không thể

nào nuốt trôi, tâm sự đầy một bụng, làm thế nào ăn vào được.

Tiêu Kinh Sơn thấy vậy, buông bát đũa. Mai Tử bị

động tác của hắn gây chú ý, ngẩng đầu thấy hắn đang nhìn mình, không khỏi đỏ

mặt: “Làm sao vậy? Có chuyện gì sao?”

Tiêu Kinh Sơn nhíu mày nói: “Nàng làm sao vậy? Mệt à?”

Mai Tử lắc đầu: “Không có, chỉ nghĩ đến chuyện ngày

mai”

Tiêu Kinh Sơn khó hiểu : “Ngày mai có chuyện gì?”

Mai Tử

rõ ràng thẳng thắn thành khẩn nói: “Dựa theo phong tục trong thôn, sau ba ngày

thành thân phải về nhà mẹ đẻ”.

Tiêu

Kinh Sơn càng thêm khó hiểu: “Như vậy thì sao?”

Mai Tử

bỗng nhiên cảm thấy tủi thân, hắn không biết thì thôi, còn muốn hỏi nàng, hỏi

thì hỏi, còn giả ngốc làm như không biết. Nàng dỗi nói: “Ngày mai là ngày lại

mặt, nhưng chàng lại có việc, tất nhiên là đi không được rồi”.

Tiêu

Kinh Sơn nhìn vẻ mặt uất ức oai oán của Mai Tử, bỗng nhiên nở nụ cười, tiếng

cười vang dội sang sảng, tràn đầy sân nhỏ. Thấy chuyện thành như vậy, nàng cũng

không phải đất đá gì nha. Nàng bực mình lập tức đứng lên, dậm dậm chân hướng

vào phòng trong mà đi, vừa đi vừa nói: “Không đi thì không đi, cùng lắm thì ở

nhà, chàng không cần cười ta như vậy” thật đáng ghét - câu cuối này nàng chỉ

dám nói trong lòng, vạn lần không dám nói cho Tiêu Kinh Sơn nghe.

Tiêu

Kinh Sơn bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Ta nói có việc, là muốn về nhà mẹ nàng lại

mặt mà, nàng đừng hiểu lầm.”

Mai Tử

nghe lời này, vốn đang muốn đẩy cửa đi vào nhà liền đứng sững lại. Nàng do dự

hồi lâu, mặt đỏ tới tận mang tai, cúi đầu trở lại bàn ăn, cẩn thận ngồi xuống,

cầm bát đũa gắp miếng cơm cho vào cái miệng nhỏ nhắn.

Tiêu

Kinh Sơn còn muốn cười, nhưng hắn nhịn xuống. Hắn thấy khả năng nếu mình còn

cười tiếp thì tiểu nương tử nhà hắn sẽ xấu hổ tức giận mà bỏ đi mất, vì thế hắn

cố làm vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nàng ăn hết thịt đi”.

Mai Tử

nhỏ giọng “Vâng” một tiếng, nhanh chóng đem miếng gà còn lại ăn hết vào bụng,

ngay cả canh còn lại cũng ăn hết.

Sau khi

ăn uống, dọn dẹp, rửa bát đũa đương nhiên là Tiêu Kinh Sơn làm, tuy rằng Mai Tử

cảm thấy hổ thẹn nhưng cũng không có can đảm tranh cãi nữa, ngoan ngoãn ngồi

trên ghế nhỏ trong sân.

Đêm nay

Tiêu Kinh Sơn đánh bộ lệ quyền, rất nhanh kết thúc động tác cuối cùng, lau mồ

hôi rồi đi đến dòng suối tắm rửa. Hắn trở về không quên mang theo hai thùng

nước, lúc đưa nước vào phòng còn không quên dặn Mai Tử phải cẩn thận đừng để

ngón cái động vào nước. Mai Tử ngoan ngoãn đáp ứng. Tắm rửa xong, nàng nhẹ

nhàng khoan khoái đi ra khỏi phòng, thấy Tiêu Kinh Sơn một tay cầm theo mấy

khối thịt được buộc chặt chẽ, một tay mang theo một cái bao giấy từ ngoài sân đi

vào.

Mai Tử

không hiểu hắn muốn làm gì, chớp mắt hỏi : “Vừa ăn cơm xong, chàng còn muốn làm

gì?”

Tiêu

Kinh Sơn đem thịt đặt trên bàn ở trong sân, cởi dây buộc thịt rồi mới nói :

“Ngày mai phải về nhà, không thể cứ tay không mà đi”.

Mai Tử

vốn không trông mong gì, nghĩ mẹ chắc cũng không đến mức làm khó hai vợ chồng

nàng, còn về phần hàng xóm láng giềng, họ muốn cười cứ cho họ cười đi. Nhưng

nay mới biết, thì ra Tiêu Kinh Sơn đã sớm có chuẩn bị, trong lòng nàng tràn

ngập ấm áp cùng cảm kích, khóe mắt có chút nong nóng.

Tiêu

Kinh Sơn thấy Mai Tử thật lâu không nói gì, ngẩng đầu lên chạm phải đôi mắt

trong suốt của nương tử đang nhìn mình, hắn có chút không được tự nhiên, cúi

đầu “ Khụ” một tiếng, thản nhiên nói: “Nàng vào nhà lấy giỏ trúc mang ra đây

cho ta, nhiều như vậy không thể cầm tay mang đi được”.

Mai Tử

chạy nhanh vào nhà tìm thấy giỏ trúc mới tinh đem ra. Tiêu Kinh Sơn hái một ít

lá chuối, đem thịt bao lại từng lớp rồi mang cả bọc giấy bỏ vào trong giỏ trúc.

Mai

Tử đợi cho hắn làm xong xuôi, nhận lấy giỏ trúc tỉ mỉ buộc lại. Vừa buộc nàng

vừa hỏi hắn: “Trong bọc giấy có gì vậy?”

Tiêu

Kinh Sơn ngồi bên nhìn động tác khéo léo nhanh nhẹn của nàng, nghe nàng hỏi

liền giải thích : “Đó là nhân sâm mấy bữa trước ta tìm thấy trên núi, tuy không

nhiều, nhưng bán ra cũng được kha khá”.

Mai Tử

tuy không có kiến thức phong phú, nhưng những thứ quý giá khan hiếm ở ngọn núi

này nàng đều biết, nghe đến nhân sâm nhất thời bất an: “Vậy sao được, mang theo

thịt là được rồi, thứ quý giá như vậy sao cũng mang đi, chàng cứ để lại, đem

đổi thành tiền mà dùng”. Nói xong tính cới giỏ

trúc ra.

Tiêu

Kinh Sơn duỗi bàn tay to nắm lấy tay Mai Tử, ngăn động tác của nàng lại. Mai Tử

cảm nhận hơi ấm từ tay của hắn, mặt nàng đỏ lên, tâm cũng nhanh chóng khẩn

trương. Tiêu Kinh Sơn nhận ra tay nàng run nhè nhẹ, liền phát hiện hành động

của mình có chút khiếm nhã, liền rút tay về, nhìn Mai Tử chậm rãi nói: “Nhân

sâm này, về sau tìm lại cũng được”.

Mai Tử

cúi đầu đỏ mặt, còn muốn mở miệng nói tiếp, lại nghe Tiêu Kinh Sơn thong thả mà

kiên định nói: “Như thế nào? Nữ nhi mới gả ra khỏi nhà chưa được bao lâu liền

không muốn mang gì về cho nhà mẹ đẻ nữa sao?”

Mai Tử

đột nhiên ngẩng đầu, cái gi? Lời như vậy mà hắn cũng nói ra được sao?

Nàng

nhìn hắn, dưới ánh trăng, gió thổi nhè nhẹ, Tiêu Kinh Sơn nhìn nàng mang theo

chút ý cười, thản nhiên hỏi: “Không phải nàng muốn giữ lại để đổi lấy tiền

sao?”

Mai Tử

ngẫm lại cũng đúng, suy nghĩ của mình vừa rồi thật ra cũng có phần xem Tiêu

Kinh Sơn là người xa lạ, nói cái gì mà vì để Tiêu Kinh Sơn có chút tiền tiết

kiệm, nghĩ sâu xa một chút đó không phải vì chính bản thân mình tiết kiệm sao?

Nàng

cũng thấy suy nghĩ của mình buồn cười, mím môi cười nói: “Vậy cứ mang theo đi”.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.