Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 69: Dùng sắc hoa phượng sơn móng tay


Ngày

hôm nay Mai Tử dậy từ sớm. Đêm qua nàng nghe mấy nha hoàn nói tiến cung phải

chuẩn bị nhiều thứ. Tuy Tiêu Kinh Sơn lại nói không cần quá mức để ý, tùy tiện

một chút là được, nhưng trong lòng nàng vẫn có chút thấp thỏm.

Thật

may là nàng cũng chẳng có gì để lo, tất cả mọi chuyện đã có người xử lý thỏa

đáng, nàng chỉ cần mặc quần áo vào là được. Tiêu Kinh Sơn thấy nàng vẫn như cũ

có chút không tự nhiên, đi tới cầm tay nàng an ủi nói: "Trước kia không

phải nàng nói muốn tới đây tìm hoàng thượng hỏi tung tích của ta sao? Sao lúc

đó không có sợ như vậy."

Mai Tử

nhớ tới trước kia, nhịn cười không được: "Lúc đó ta căn bản không hiểu

chuyện, liền một lòng nghĩ bất luận như thế nào cũng phải tìm được chàng. Bây

giờ biết nhiều rồi, đương nhiên cũng biết hoàng thượng nói một câu là có thể

muốn mạng người, ta có thể không sợ sao?"

Bàn tay

ấm áp khô ráo của Tiêu Kinh Sơn nắn tay nhỏ bé của nàng: "Đừng lo, đương

kim hoàng thượng là một quân chủ rất nhân từ, nàng nhìn thấy người thì sẽ

biết."

Nhìn

thấy người thì sẽ biết? Mặc dù nói như thế nhưng trong lòng Mai Tử vẫn bất an

như cũ. Tâm trí cứ như thế trên dưới thuận theo kiệu lắc lư, nàng căn bản không

có tâm trạng ngắm phong cảnh. Sau một hồi lắc lư cuối cùng nàng cũng đến trước

cửa cung, liền có người mời nàng xuống kiệu, theo người trong cung người ven

con đường lát đá mà đi.

Vì Tiêu

Kinh Sơn là Đại tướng quân, là võ tướng, mà Mai Tử chỉ là gia quyến cho nên

phải chờ hoàng thượng tuyên triệu mới có thể gặp mặt. Thế là hai người đương

nhiên phải chia tách.

Tiêu

Kinh Sơn sờ sờ cái tay phát lạnh của Mai Tử, trong lòng có chút nhịn không

được: "Nàng vào trước, ta phái người truyền tin gọi Minh Châu công chúa

lại đây với nàng."

Mai Tử

nghe lời này, nhớ tới Minh Châu công chúa phóng khoáng kia, trong lòng ngược

lại dễ chịu hơn nhiều, Nàng gật gật đầu: "Ừ, cũng tốt."

Lúc này

có người lại đây thúc giục, Tiêu Kinh Sơn vỗ vỗ tay nàng, nhỏ tiếng nói:

"Ta đi trước."

Mai Tử

miễn cưỡng cười: "Chàng đi đi, ta không sao."

Nói là

không sao, nhưng lúc bóng lưng koan dầy của Tiêu Kinh Sơn dần dần biến mất

trước mặt, lòng nàng cũng liền dần dần trầm xuống. Chợt nàng nhớ tới một chuyện

rất lâu rồi nàng không nghĩ tới, A Mang từng nói với nàng đừng đến kinh thành.

Dáng vẻ

A Mang lúc đó giống như ở kinh thành này có mãnh hổ sói ác, nhưng mà mãnh hổ

sói ác này rốt cuộc ở đâu?

Ở đây

sao?

Bao

quanh con đường hoa lệ là cung điện trùng trùng từng tầng từng tầng giống như

những ngọn núi không có điểm cuối nơi quê hương. Đó là cảnh tượng mà Mai Tử sẽ

không thể thấy ở thôn Bích Thủy, nhưng Mai Tử lại không có tâm trí nào để

thưởng thức. Nếu trước kia đến kinh thành nàng kinh thán một phen thì bây giờ

nàng chỉ cảm khái.

Chưa

bao giờ có một khắc như vậy, nàng cảm thấy mình chẳng qua chỉ là một cô gái

thôn quê tầm thường nơi sơn thôn xa xôi mà thôi. Thiên hạ lớn như thế, mỗi

người dường như đều yên phận ở tại vị trí của chính mình. Nhưng nàng lại giống

như một con thỏ nhỏ không cẩn thận xông ra khỏi cánh rừng của mình, trong lồng

đầy kinh hoảng sợ hãi bất an.

Thậm

chí một khắc kia, nàng bắt đầu hoài nghi, rốt cuộc vì cái gì nàng lại rời khỏi

thôn nhỏ nơi sinh dưỡng mình, đi tới nơi nàng không quen đất không quen nước

này? Nàng ngẩng đầu nhìn dãy cung điện không điểm cuối một chút, ở một chỗ nào

đó đầu kia, có một nam nhân, chính là nam nhân đã săn bắn đã mài đao đã cùng

nàng gặt lúa ngày xưa.

Gả cho

hắn, đuổi theo hắn, tiến vào nơi đây sao?

Mai Tử

đang cúi đầu nghĩ thì chợt nghe một tiếng thét kinh hỉ: "Mai tẩu tử!"

Mai Tử

chưa bảo giờ nghe người khác gọi mình như vậy bao giờ, huống hồ ở nơi cung điện

xa lạ khiến người ta phát lạnh này. Nàng chợt ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy Minh

Châu công chúa vui vẻ điên cuồng chạy lại đây.

Minh

Châu công chúa không còn ăn mặc không ra nam không ra nữ như lúc trước. Trên

người nàng là bộ váy màu vàng càng tăng thêm vài phần kiều mị cùng cao quý.

Minh Châu

công chúa kéo lấy tay Mai Tử cười đến không khép miệng được: "Cuối cùng

muội cũng gặp được tỷ!"

Mai Tử

nhớ nàng luôn miệng nói muốn tìm mình đi chơi thì cười nói: "Muội còn nhớ

việc này à, mấy ngày nay ta chẳng thấy bóng dáng muội đâu cả."

Mai Tử

nói như thế, Minh Châu công chúa cảm thấy rất oan uổng, vội vã giơ tay lên trời

thề: "Kể từ khi vào cung, hoàng huynh nhà muội không biết bị cái gì, cả

ngày lẫn đêm đều sai người trông nom muội, vừa học này vừa học nọ, rất phiền!

Muội căn bản sức lực ra cung cũng không có a!"

Mai Tử

nghe nàng nói như thế cũng rất đồng tình: "Được rồi, nếu như vậy thì ta

đương nhiên sẽ không trách muội. Hôm nay ta tiến cung, ở đây yên tĩnh thật đấy,

yên tĩnh đến làm người ta phát lạnh. Ta đang sợ đây, thật may là gặp muội."

Mai Tử cầm tay của nàng, cảm thấy được an ủi thân thiết chưa từng gặp qua.

Minh

Châu công chúa lại cau mày ưu tư nói:

"Tỷ thấy đấy, tỷ mới vào đây lần đầu đã không chịu nổi, muội này, muội

phải ở đây cả ngày lẫn đêm, muội thấy đây chẳng phải là chỗ cho người ở!"

Gần đây

Minh Châu công chúa rất phiền não, thật vất vả mới gặp được Mai Tử, thế là kéo

lấy nàng khóc lóc tố khổ một phen. Mai Tử bất đắc dĩ cũng đành nghe nàng nói.

Hai

người nói nửa ngày, chợt có một thái giám lại đây bái kiến, nói là hoàng hậu mẹ

mẹ mời.

Mai Tử

nghe vậy khá là kinh ngạc, căn cứ theo cách nói của Tiêu Kinh Sơn thì nàng phải

ở Thiên Điện chờ hoàng thượng triệu kiến. Hắn cũng không có nói nàng phải gặp

hoàng hậu mẹ mẹ, sao bây giờ lại xảy ra chuyện này?

Minh

Châu công chúa nghe nói hoàng hậu mẹ mẹ triệu kiến, cũng rất là vui vẻ kéo lấy

tay Mai Tử nói: "Đi, chúng ta cùng đi nào!"

Mai Tử

căn bản không kịp nghĩ gì liền bị Minh Châu công chúa kéo đi theo thái giám.

Trên

đường đi Mai Tử vội vàng vội vàng hỏi Minh Châu công chúa: "Gặp hoàng hậu

phải làm thế nào? Ta cái gì cũng không biết a!" Nàng chỉ biết gặp hoàng

thượng phải lạy, Tiêu Kinh Sơn thường hay dạy nàng, nhưng gặp hoàng hậu phải

làm thế nào đây?

Minh

Châu công chúa không cho là đúng: "Thấy thì bái còn thế nào nữa, tỷ cứ

chào hỏi là được! Yên tâm, hoàng tẩu của muội là đại mỹ nhân khó gặp, tỷ mà

thấy khẳng định sẽ vui vẻ!"

Mai Tử

nghe nàng nói như thế, trong lòng lại càng thêm thấp thỏm.

Dọc

đường đi nàng giống như cưỡi ngựa xem hoa, gặp vô số cung nữ cùng thái giám,

vòng qua vòng lại một hồi trên hành lang dài khiến người ta hoa mắt, cuối cùng

nàng cũng đến trước cửa một cung điện.

Minh

Châu công chúa vung vẫy kéo Mai Tử vào, miệng còn kêu lên: "Hoàng tẩu,

người tìm Mai tẩu tử làm gì vậy?"

Mai Tử

tùy ý để nàng ta kéovào trong điện. Nàng đi vào liền thấy cuối hai hàng cung nữ

đang cúi đầu đứng hai bên có một cô gái tùy ý ngồi ở đó.

Nàng ấy

xác thật là mỹ nhân.

Nếu như

nói Minh Châu công chúa là giọt sương mai thì nàng ấy chính là ánh hoàng hôn

rực lửa chiếu lên ngọn núi.

Nữ nhân

kia mặc váy sắc đỏ thêu hình phượng, đoan chánh mà không mất đi vũ mị ngồi ở

đó, cả người giống như một đóa hoa lan nở ở nơi cực kỳ phồn hoa, bên môi là nụ

cười nhạt như có như không nhìn nàng.

Nhất

thời Mai Tử nhìn ngây người, nếu như nói trước kia nàng cảm thấy cung điện này

lạnh như băng không phải là nơi con người nên ở thì bây giờ, nàng thấy cung

điện có cô gái này không còn lạnh như băng nữa, càng thêm vài phần sinh động.

Nữ nhân

kia, cũng chính là chủ nhân cung điện này, hoàng hậu Đại Chiêu, thấy Mai Tử

nhìn mình như vậy thì cúi đầu cười: "Ngươi tên là Mai Tử?"

Giọng

nói của nàng nhu hòa, trầm thấp, giống như tiếng gió thổi qua cành trúc, xào

xạc nhưng nghe vào tai lại rất thoải mái.

Lúc này

Mai Tử mới tỉnh lại rồi vội vàng muốn quỳ xuống.

Đợi đến

khi Mai Tử bên này kinh hoảng luống cuống quỳ xuống thì hoàng hậu lại nâng mắt,

nhẹ nhàng cười: "Miễn."

Minh

Châu công chúa vội vã đỡ Mai Tử dậy: "Hoàng tẩu đã nói có thể miễn lễ

rồi, Mai tẩu tử nên đứng dậy thôi."

Hoàng

hậu nghe lời này, tay vốn đang bưng một tách trà tinh xảo khẽ ngừng: "Mai

tẩu tử? Minh Châu, muội gọi thật thân thiết đấy."

(P/S :

Tẩu tử là cách gọi thân thiết vợ của bạn)

Minh

Châu công chúa đỡ Mai Tử đang quỳ dậy có chút gian nan, lúc này nghe hoàng hậu

chị dâu hỏi thế thì nói: "Đây là nương tử của Tiêu đại ca, đương nhiên

muội nên gọi nàng là tẩu tử."

Hoàng

hậu nghe nàng nói như thế, bên môi nở nụ cười nhẹ nhu hòa nhưng cũng không nói

thêm gì.

Lúc

này, Minh Châu công chúa dẫn Mai Tử ngồi lên ghế con một bên. Mai Tử biết ở

trước mặt hoàng hậu không nên ngồi tùy tiện, nhưng Minh Châu công chúa nhất

định muốn nàng ngồi, cuối cùng hoàng hậu ở một bên cũng nói: "Ngồi đi,

cũng không có người ngoài."

Mai Tử

không còn cách nào đành ngồi xuống, nhưng tuy ngồi nàng vẫn cục xúc bất an.

Cung nữ

thái giám xung quanh tất cả đều cúi đầu hít thở nhẹ nhàng, phía trước là hoàng

hậu mẹ mẹ ung dung hoa quý làm người không dám nhìn, bên cạnh thì Minh Châu

công chúa phóng khoáng căn bản không hiểu được thần sắc của mọi người.

Mai Tử

chỉ đành phải cúi đầu, im lặng nghe, có hỏi thì sẽ đáp.

Hoàng

hậu ưu nhã thong dong thả ly trà trong tay xuống, khóe mắt Mai Tử lờ mờ có thể

thấy ngón tay nàng thon dài, trắng nõn dường như trong suốt, mà móng tay là sắc

đỏ chu sa, cơ hồ còn diễm lệ hơn cả quần áo của nàng.

Nàng

nhịn không được cúi đầu nhìn tay mình một chút, nàng vẫn cho là tay mình cũng

xem như đẹp. Lúc nhỏ khi phụ thân còn sống, trong nhà cũng có sơn móng tay màu

đỏ sắc phượng để Mai Tử cùng muội muội sơn. Màu đỏ sơn lên đầu ngón tay út

trắng noãn, mọi người thấy đều khen.

Nhưng

bây giờ nhìn thấy tay hoàng hậu trong lòng nàng lập tức hiểu, được dùng sơn màu

hoa phượng mà đã mừng đến sôi nổi chỉ có Mai Tử cùng Chu Đào nơi thâm sơn thôn

Bích Thủy mà thôi.

Bởi vì

các nàng không biết, ở bên ngoài núi lớn còn có một nơi phồn hoa như vậy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.