Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 63: Quanh minh lỗi lạc


Ngày

sống ở đây rất bình thản, Mai Tử được Hồ

đại phu điều dưỡng từ từ khỏe trở lại, bây giờ đã có thể xuống giường, được

tiểu nha hoàn Bình Nhi nâng đỡ đi lại chuyển động. Chỉ là Hồ đại phu nói, bệnh

của nàng mặc dù đã đỡ, nhưng trước đó vài ngày bôn ba mệt mỏi, thân thể rất

không khỏe, nên điều dưỡng một đoạn thời gian thì tốt hơn.

Mai Tử

thường xuyên để Bình Nhi đỡ lấy mình, lúc chạng vạng thường ra đứng trong sân,

nhìn mèo chó đánh nhau, nhìn gió thổi lay mấy cọng cỏ đuôi chó, có lúc cũng đi

ra ngoài nhà xem một chút xung quanh.

Ngày

này, trừ chuyện quan tâm đến Tiêu Kinh Sơn, nàng không có tâm sự gì khác, thế

là ngày lại trở lại giống như lúc nhỏ.

Tiêu

Kinh Sơn bên kia tất cả đều thuận lợi, nghe nói đại quân đem thành Thanh Châu

lớp lớp bao vây, Bành vương gia cố thủ thành trì không đầu hàng, thế là đại

quân liền bắt đầu công thành. Rốt cuộc công thành thế nào Mai Tử cũng không rõ

lắm, hỏi Thôi phó tướng hắn cũng không nói . Nhưng ngược lại, tiểu nha hoàn

Bình Nhi không biết từ đâu nghe được tin tức, chạy đến đây nói cho Mai Tử.

"Nghe

nói thành Thanh Châu bị vây bốn năm ngày, người bên trong không có gì để ăn,

rất nhiều dân chúng phải đào củ sắn củ đất lên ăn, chết không ít người

đâu."

Mai Tử

một nghe thế thì nóng nảy, đỡ lấy giường hỏi: "Sao lại như vậy?"

Bình

Nhi u mê nói: "Ta cũng không biết, có thể là Vương gia kia có lương thực

ăn liền không quan tâm đến dân chúng trong thành đang chết đói. Hắn không mở

cửa thành một ngày thì những dân chúng kia liền đói một ngày."

Mai Tử

trong tâm thay những người đào củ sắn củ đất kia mà khổ sở, bởi vì nàng đã nghe

cha nói những thứ đó ăn chẳng ngon lành gì: "Sau đó thì sao? Sau đó thì

sao rồi hả ?"

Bình

Nhi nghĩ đến sau này, hết sức vui vẻ nói: "Sau đó tướng quân của chúng ta

phái người đột nhập vào thành, trong ứng ngoài hợp phá thành. Lần này, dân

chúng trong thành đã có lương thực ăn, mà tên Vương gia bại hoại kia cũng bị

bắt rồi."

Mai Tử

nghe vậy cuối cùng cũng yên tâm, nhưng nàng vẫn có nghi vấn: "Vậy chàng

đâu rồi, chàng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?"

Bình

Nhi không hiểu: "Cái gì chàng? Chàng là ai?"

Mai Tử

đỏ mặt: "Chính là tướng quân a. . . . . ."

Bình

Nhi bừng tỉnh hiểu ra, nhìn Mai Tử trong

mắt mang theo ý cười: "Thì ra người lo lắng cho Đại tướng quân!"

Mai Tử

chẳng những đỏ mặt, tai cũng bắt đầu đỏ: "Rốt cuộc thế nào rồi?"

Tiếng hỏi rất nhỏ.

Bình

Nhi thấy nàng lo lắng cũng nhịn không giỡn nàng nữa, cười nói: "Tướng quân

rất tốt, đã bắt được toàn bộ, người trong quân thương vong rất ít."

Mai Tử

"À" một tiếng, trong lòng nghĩ, cuối cùng hắn cũng không xảy ra cái gì

ngoài ý muốn.

Mai Tử

quan tâm hắn, cứ quan tâm là lại cứ nhớ tới lời hắn nói trước lúc đi.

Hắn ở

sát bên tai nàng nói: "Đời này, người có thể làm ta đau lòng như thế cũng

chỉ có mình nàng."

Mai Tử

nằm trên giường nhìn nóc nhà, có vô số lần nghĩ tới lời nói này, trong lòng

ngọt ngào giống như ăn mật. Bây giờ nàng đã nghĩ thông, bất kể trước kia hắn

muốn cưới ai, dù sao bây giờ người gả cho hắn là nàng chứ không phải người

khác. Gả cho hắn, đó chính là tất cả mọi chuyện.

Này cả

đời cùng nhau sinh con sống qua ngày, mặc cho nữ nhân kia là ôn uyển như nước

hay là nữ nhi hào hùng, nhiều hơn nữa cũng đã là chuyện quá khứ phải quên đi.

Huống

hồ, bây giờ không cần một đời, chỉ mới một năm vợ chồng mà thôi, hắn đã nói

người khiến hắn đau lòng nhất là nàng.

Người

khiến hắn đau lòng nhất là nàng, người khác, không so được.

Mai Tử

sinh bệnh lần đầu, giống như lần thứ nhất qua được quỷ môn quan, hơn nữa câu

kia của Tiêu Kinh Sơn làm nàng ngọt từ trong tâm ngọt ra, nàng đã triệt để nghĩ

thông suốt.

Nghĩ

thông suốt rồi, Mai Tử bắt đầu cảm thấy trước kia mình tính toán thật là buồn

cười. Nam nhân này có suy tính chuyện quá khứ riêng của hắn, hắn không nói tất

nhiên là có nguyên do, mình cần gì ép hắn nhớ lại hồi ức.

Mặt

khác, Mai Tử cũng có chút nhớ lại trước kia, nam nhân này lúc đầu không phải

cũng có tính toán này rồi sao?

Tâm

tình Mai Tử bắt đầu tốt trở lại, tâm tình tốt trở lại thì Mai Tử cũng phối hợp

với Hồ đại phu bắt đầu điều dưỡng cơ thể.

Mai Tử

hi vọng lúc Tiêu Kinh Sơn trở về với mình, thì mình đã là một Mai Tử hồng nhuận

thanh tú như trước.

Thật

vất vả mới nghe được tin tức đại quân từ Thanh Châu trở về Vân Châu, Mai Tử

nghĩ cuối cùng Tiêu Kinh Sơn cũng đến. Thế là mỗi ngày nàng đều mặc một bộ quần

áo mới, ăn mặc sạch sẽ, trông mong Tiêu Kinh Sơn về.

Một

ngày kia, nghe bên ngoài có tiếng đập cửa, nàng cho là Tiêu Kinh Sơn nên vội vã

chạy ra. Ai dè ở cửa, Thôi phó tướng sắc mặt khó coi nhìn người đến bên ngoài.

Mai Tử

đi qua nhìn nhìn, người bên ngoài dắt một con ngựa phong trần mộc mộc đứng ở đó

không phải là ai khác, chính là A Mang đã lâu không gặp.

Hơn một

tháng không thấy, khuôn mặt của A Mang thế nhưng đã không còn vẻ non nớt, nó

mang theo vài phần cứng rắn cùng thê lãnh.

Mai Tử

nhớ tới trước kia mình đã quyết tâm, nhìn thấy hắn hoàn toàn không vui chút

nào, quay mặt đi không nhìn nữa, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Ngươi đến đây làm

gì?" Ngữ điệu của nàng có chút giống như dáng vẻ Tiêu Kinh Sơn ngày thường

nói chuyện, đó không phải là cố ý giả vờ. Hai người ở cùng nhau một thời gian

dài, Mai Tử không ý thức được mình nói chuyện đã có chút bắt chước Tiêu Kinh

Sơn.

A Mang

thấy nàng lãnh đạm như thế, mong đợi trong mắt chợt phai nhạt đi, thay vào đó

là cô đơn cùng bất đắc dĩ.

Không

đợi hắn nói, Thôi phó tướng tiến lên nói chuyện: "Thế tử, đây là nơi phu

nhân điều dưỡng thân thể, tướng quân không có ở đây. Bây giờ thế tử một mình

đến, sợ là có nhiều bất tiện."

A Mang

liếc nhìn Thôi phó tướng, biết mình khiến người ta không vui vẻ gì nên hắn cười

lạnh nói: "Ngươi không cần đuổi ta, ta cũng không muốn vào, chỉ muốn đứng

đây nói vài câu với phu nhân nhà ngươi, nói xong ta liền đi."

Thôi

phó tướng tiến lên chắp tay, không nóng không lạnh nói: "Thế tử, thân thể

phu nhân không khỏe, chịu không nổi gió lạnh, hơn nữa không chịu nổi cái gì

k*ch th*ch, có lời gì Thế tử có thể nói cho mạt tướng biết trước, sau đó mạt

tướng sẽ chuyển lời cho phu nhân."

Vừa nói

hắn vừa quay đầu, phân phó những người bên cạnh: "Thân thể phu nhân không

khỏe, còn không nhanh mang phu nhân trở về phòng?"

A Mang

quýnh lên, đang muốn ngăn cản thì lại nghe Mai Tử bình tĩnh nhìn Thôi phó

tướng, phân phó nói: "Thôi phó tướng, nếu thế tử có lời muốn nói, vậy thì

cứ để hắn nói. Thế tử đi xa mà đến, đặc biệt có lời muốn nói với ta, ta cũng

không thể trốn tránh, như thế truyền ra ngoài thật không tốt."

Thôi

phó tướng nghe lời này, ngược lại là ngạc nhiên nhìn Mai Tử. Tiểu phu nhân ngày

xưa không hiểu chuyện, bây giờ đã lờ mờ có khí thế phu nhân đương gia rồi.

Thôi

phó tướng cũng chỉ có thể chắp tay nói: "Dạ, nếu phu nhân nói như thế, vậy

mời Thế tử có lời cứ nói."

A Mang

nhìn Thôi phó tướng đứng một bên, biết mình muốn một mình nói chuyện với Mai Tử

là không thể nào. Bất đắc dĩ, hắn nhìn Mai Tử, do dự rồi lên tiếng: "Mai

Tử…ta…ta cũng không có lời gì muốn nói."

Thôi

phó tướng nghe lời này, trán phát đen, chau mày nói: "A Mang thế tử nếu

không có gì để nói, vậy thì mời trở về thôi."

A Mang

vội vàng lắc đầu: "Không, ta có lời muốn nói."

Mai Tử

cúi đầu, thở dài: "A Mang, ngươi nói đi, ta nghe đây."

A Mang

ngẩng đầu nhìn kỹ vẻ mặt lạnh lùng của Mai Tử, cười khổ nói: "Mai Tử, bây

giờ ta vô cùng nhớ những ngày trước kia cùng ngươi gấp rút lên đường, thời gian

đó cái gì ta cũng không biết, ban ngày gấp rút lên đường, buổi tối tá túc trong

rừng, thật tự tại. Bây giờ ta chỉ hối hận, thời gian đó ác thanh ác khí với

ngươi, không chăm sóc ngươi cho tốt."

Mai Tử

nhớ tới mấy ngày đi cùng hắn kia, trên khuôn mặt cũng có vài phần chán nản, nói

nhỏ: "Đã là chuyện quá khứ, nhắc lại làm gì."

A Mang

thê lương mà cười: "Gần đây ta một mực suy nghĩ, nếu như có thể cùng ngươi

đi lại con đường kia một lần nữa, ta có chết cũng cam nguyện, ta nhất định sẽ

chăm sóc ngươi thật tốt."

Mai Tử

vốn đang cúi đầu, không nhìn hắn. Bây giờ nghe lời này, lại ngẩng đầu nhìn rồi

lãnh đạm nói: "A Mang, ngày sau này rất dài, đoạn đường kia, chẳng qua chỉ

là đoạn đường đi mười mấy ngày mà thôi, ngươi không cần nghĩ về nó nhiều như

thế."

A Mang

nghe vậy sửng sốt, ngơ ngác đứng ở đó không biết nghĩ cái gì, trên khuôn mặt

một hồi bi một hồi lãnh, cuối cùng lên tiếng nói: "Đối với ngươi, đó xác

thực là một đoạn đường ngắn ngủn mà thôi. Nhưng đối với ta, lại là đoạn đường

hạnh phúc nhất cuộc đời này."

Hắn

chẳng qua mới hơn 18 tuổi mà thôi, 18 tuổi hắn ra khỏi vương phủ, ở trên đường

gặp được một tiểu cô nương thanh thuần trong trẻo đến từ trong núi, đánh một

chút nháo nháo, cả đường đi tới, tình cảm bắt đầu manh nha. Hắn cho đây là

duyên phận trong miệng người khác, hắn thậm chí nghĩ thật may mình ra khỏi

vương phủ mới gặp được mảnh duyên phận này. Nhưng cuối cùng hắn mới biết, thứ

mình cho là duyên phận hạnh phúc này chỉ là một đoạn đường ngắn đi tìm duyên

phận của người khác.

A Mang

cười khổ một tiếng rồi thở dài, lảo đảo thối lui vài bước, chỉ thấy trên khuôn

mặt tiểu cô nương trong trẻo mát mẻ ngày xưa bây giờ lại mang một tầng sương

mông lung, lạnh lùng đứng ở bên cửa nhà.

A Mang

lắc đầu, nhìn Mai Tử lầm bầm nói: "Mà thôi, ta đi đây."

Mai Tử

gật đầu: "Đi khỏe."

A Mang

quay đầu lại, kéo lấy ngựa, hướng chỗ xa mà đi.

Hắn

không lên ngựa, hắn chỉ dùng chân, từng bước một đi về phía trước.

Mai Tử

thở dài, cúi đầu mím môi, mắt có chút ẩm ướt.

Nàng

biết mình sẽ không bao giờ gặp lại thiếu niên ác thanh ác khí nói mình là

"Nông thôn tiểu nha đầu", thiếu niên hận không thể nhắc nhở mình là

"Cô nương " kia nữa rồi.

Bên tai

mông lung truyền tới tiếng Thôi phó tướng: "Phu nhân, người không sao

chứ?"

Mai Tử

dụi dụi mắt, ngẩng đầu cười với Thôi phó tướng nói: "Ta không sao."

Thôi

phó tướng gật gật đầu, chắp tay nói: "Phu nhân, bên ngoài gió lớn, mời

người trở về phòng nghỉ ngơi."

Mai Tử

gật đầu, xoay người trở về phòng.

Thôi

phó tướng bỗng nhiên gọi nàng lại.

Mai Tử

quay đầu thấy Thôi phó tướng muốn nói lại thôi.

Mai Tử

dịu dàng cười cười: "Thôi phó tướng, có lời mời nói."

Thôi

phó tướng giống như hạ quyết tâm, tiến lên nói: "Theo lý mà nói có một số

việc mạt tướng không nên chen miệng vào, nhưng mà phu nhân, lần này thân thể

người không khỏe, tướng quân biết phu nhân mang tâm sự nặng nề rất là lo lắng,

mặc dù chiến sự khẩn trương, nhưng người đã vài lần hỏi tin thân thể của phu

nhân."

Mai Tử

nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nghe hắn nói tiếp.

Thôi

phó tướng tiếp tục nói: "Năm xưa mạt tướng đi theo tướng quân, đối với tâm

tư của tướng quân cũng vài phần rõ ràng. Quá khứ tướng quân xác thực có nhiều

kinh nghiệm hơn sóng gió, nhưng ——"

Thôi

phó tướng nói đến đây, cúi đầu xuống, có chút do dự: "Nhưng nếu luận về

phương diện nam nữ, tướng quân lại luôn luôn quang minh lỗi lạc, chuyện này

mong phu nhân yên tâm. Chỉ là có chút chuyện quan hệ trọng đại, tướng quân

không muốn nhắc tới cũng vì không muốn gây chuyện."

Mai Tử

nhớ tới lúc mình mới thấy Thôi phó tướng lần đầu tiên, hắn là một đầu lĩnh lạnh

lùng. Bây giờ cư nhiên lại nghe hắn nói với mình chuyện tình cảm giữa hai vợ

chồng chợt cảm thấy có chút tức cười. Có chút không nhịn được cười nói:

"Ta hiểu rồi."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.