Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 52: Chàng cái người ác độc này


Hai mắt

nhìn kỹ nhau một hồi, cuối cùng mắt Mai Tử cũng rưng rưng hồng lên, cánh môi hồng

mọng run rẩy, muốn gọi tên của hắn nhưng làm thế nào cũng gọi không ra.

Lúc này

Tiêu Kinh Sơn mới phản ứng lại, sải chân rộng bước nhanh đến trước mặt Mai Tử,

yêu thương nhìn nàng, thấy nàng trừ tinh thần có chút tiều tụy cũng không có gì

khác trước, cuối cùng mới lên tiếng hỏi: "Làm sao nàng tới đây được?"

Mai Tử

nghe giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên, cuối cùng khắc chế không được khóc

sụt sùi, mấp máy miệng, câu thứ nhất nói với nam nhân nhà mình lại là:

"Lừa của chúng ta mất rồi."

Lúc nói

những lời này, mắt Mai Tử đã sớm nhẹ nhàng ướt át, nước mắt cuối cùng cũng lách

tách rơi xuống.

Tiêu

Kinh Sơn đành ở trước cái nhìn của thuộc hạ, của Vương gia, giơ tay lên giúp

nàng lau nước mắt, nhẹ nhàng an ủi: "Không sao, mất thì thôi." Lừa mất

không quan trọng, người không sao là được.

Mai Tử

nghe hắn nói như thế, trong lòng lại càng uất ức, nghĩ đến một đường phong

sương, "Oa" một tiếng khóc lớn, lập tức nhào vào lòng hắn.

Tiêu

Kinh Sơn có chút bất đắc dĩ nhìn cằm Thôi phó tướng ở một bên đã rớt xuống đất

rồi "Khụ" một tiếng nói: "Không sao." Mặc dù ngượng ngùng

nhưng hắn cũng không nhẫn tâm đem tiểu nương tử của mình rõ ràng ăn muôn vàn

khổ cực uất ức ở trong lòng đầy ra, chỉ có thể nâng tay có chút cứng ngắc, an

ủi vỗ vỗ sau lưng nàng.

Hắn làm

động tác này, chẳng những Thôi phó tướng không tin vào mắt của mình, ngay cả

tiểu thế tử A Mang cùng Thành vương gia ở phía sau cũng trừng lớn mắt. A Mang

chẳng những cảm thấy lạ lùng, càng thêm không dám tin, bây giờ trán hắn cũng đã

nghẹn hồng. Hắn nhìn Mai Tử thế nhưng chôn vào trong lòng Tiêu Kinh Sơn, cuối

cùng nhịn không được tiến lên lớn tiếng chất vấn nói: "Đây rốt cuộc là

chuyện gì?"

Phụ

thân của hắn, Thành vương gia đang ở phía sau hắn, sắc mặt thật không đẹp chút

nào nhìn hắn nháy mắt, nhưng hắn hoàn toàn không đếm xỉa. Hắn đương nhiên không

hiểu, vì sao Mai Tử lại xuất hiện ở đây, hắn càng không hiểu, vì sao bọn họ lại

thân mật ôm chặt nhau ở chỗ đó như thế!

Lúc này

Mai Tử mới chú ý đến xung quanh có người nên nàng vội vàng đỏ mặt, từ trong

lòng Tiêu Kinh Sơn nâng mặt lên, lùi ra sau. Nàng nhìn A Mang nộ khí xung thiên

phía sau một chút, lại nhìn Thôi phó tướng đang sửng sờ ở bên cạnh một chút,

cuối cùng lên tiếng giải thích: "A Mang, hắn là phu quân của ta." Nói

xong nàng lại quay đầu nhìn Thôi phó tướng: "Ngươi thấy rồi đấy, ta không

phải gian tế, hắn là phu quân của ta."

Sắc mặt

Thôi phó tướng phát xanh, tiến lên một bước quỳ rạp xuống trước mặt phu phụ

Tiêu Kinh Sơn hai người, trầm giọng nói: "Khấu kiến phu nhân, trước là

Thôi Hành có mắt không tròng mạo phạm tới tướng quân phu nhân, mong tướng quân

trách phạt!"

Tiêu

Kinh Sơn nhìn sắc mặt tái nhợt của nương tử trong lòng mình một chút, rồi lại

nhìn về trợ thủ đắc lực của mình đang quỳ dưới đất, cau mày hỏi: "Đây rốt

cuộc là chuyện gì?"

Thôi

phó tướng cõi lòng đầy áy náy đem chuyện hiểu lầm tối qua nói một lần, nói đến

đoạn hiểu lầm Mai Tử là gian tế đem nhốt ở trong doanh trướng thì càng thêm cúi

đầu không dám nhìn tướng quân của mình.

Tiêu

Kinh Sơn nghe thuật lại, bàn tay cầm lấy tay nhỏ bé của Mai Tử, ngón cái của

hắn nhẹ nhàng v**t v* lòng bàn tay nàng bày tỏ an ủi. Hắn nhìn Thôi phó tướng

đang quỳ trên mặt đất nhàn nhạt nói: "Chỉ là hiểu lầm mà thôi, huống hồ

nàng cũng không xảy ra chuyện gì. Ngươi lui xuống trước đi."

Thôi

phó tướng đương nhiên biết theo tính tình của tướng quân nhà mình thì hắn sẽ

không trách phạt mình, nhưng nhớ đến chuyện tối qua, trong bụng lại khó an, còn

đang muốn nói cái gì thì ai dè Tiêu Kinh Sơn lại trực tiếp vung tay: "Đi ra

ngoài trước đã."

Thôi

phó tướng cũng đành phải đem áy náy cực kỳ của mình nuốt vào, hướng tướng quân

nhà mình cùng tướng quân phu quân hôm qua thoạt nhìn có vẻ nhà quê nhưng hôm

nay nhìn thế nào cũng dịu dàng động lòng người chắp tay hành lễ, lúc này mới

cúi đầu lui xuống.

Vị

Thành vương gia này dĩ nhiên là người khá thông tình đạt lý, nhìn thấy vợ chồng

người ta lâu ngày gặp lại lập tức liền cười ha hả nói: "Chúc mừng vợ chồng

Tiêu tướng quân đoàn viên!"

Tiêu

Kinh Sơn chỉ có thể buông tay nương tử mình, hướng Thành vương gia làm lễ:

"Để Vương gia chê cười."

Thành

vương gia cùng Tiêu Kinh Sơn hàn huyên vài câu, lúc này mới nói: "Tiêu

tướng quân cùng phu phân lâu ngày gặp lại, Bổn vương đây liền không quấy rầy

nữa, chuyện hôm nay ngày khác bàn sau cũng được, Bổn vương cáo lui trước."

Tiêu

Kinh Sơn biết mình và nương tử cùng ở trong đại quân doanh thế này nếu truyền

ra ngoài thật sự không ổn, nhưng nương tử ở ngay cạnh mà mình lại đàm luận

chiến sự thì hiển nhiên cũng không có tâm tình nào, huống hồ bây giờ Thành

vương gia cũng thức tình đạt lý muốn cáo từ, đương nhiên hắn vội vàng cảm tạ,

chắp tay nói vài tiếng "Chê cười" .

A Mang

từ lúc nghe Mai Tử nói phu quân của nàng là Tiêu Kinh Sơn thì vẫn sững sờ ngây

ra. Bây giờ lại nghe phụ thân mình nói muốn đi, lập tức hắn phản ứng lại, xông

lên chạy đến bên cạnh Mai Tử kéo tay nàng, lớn tiếng chất vấn: "Ngươi cái

đồ lừa đảo, cho tới bây giờ ngươi cũng không nói cho ta biết!"

Mai Tử

rất không hiểu: "Cái gì, ta lừa ngươi cái gì?"

Tiêu Kinh

Sơn đương nhiên đã sớm chú ý đến vị tiểu thế tử này cùng nương tử của mình

dường như có quen biết, trong lòng mặc dù có nghi vấn, nhưng trước mắt không

nhắc tới. Bây giờ thấy tiểu thế tử cứ như thế lớn tiếng kéo lấy tay nương tử

của mình, trong mắt loáng qua một tia không vui, nhưng rất nhanh liền che giấu

dưới tròng mắt đen.

Hắn mỉm

cười hỏi nương tử của mình: "Mai Tử, nàng lừa tiểu thế tử khi nào

vậy?" Hắn chính là mỉm cười, nụ cười này mang theo sủng nịch, giống như

đối với đứa bé gây họa nhà mình, nhưng ánh mắt của hắn thì lại như có như không

lướt qua cái tay của Mai Tử đang bị A Mang cầm lấy.

Mai Tử

bị A Mang cầm tay cũng không có bất cứ biểu hiện gì không tự nhiên, thậm chí

nàng giống như còn chẳng cảm thấy như vậy có gì không ổn, chỉ nghi ngờ hỏi lại

A Mang.

Thành

vương gia là nhân vật cỡ nào, hắn đương nhiên là nhìn ra trên người Tiêu Kinh

Sơn tỏa ra tia không vui, với lại dù sao chuyện này như thế nào cũng là con

trai mình quá đáng nên hắn liền tiến lên cao giọng nói: "Làm càn, ngươi

nghịch tử này, nói chuyện nhảm nhí!"

A Mang

lại tràn đầy uất ức, ngẩng đầu nói: "Cha, chính nàng lừa ta! Nàng không

nói cho ta biết nàng đã sớm lập gia đình!"

Lời này

vừa nói ra, mặt Thành vương gia đã đen lại, ngay cả nụ cười nhạt trên mặt Tiêu Kinh

Sơn cũng biến mất không thấy bóng dáng, con ngươi thâm trầm loáng qua một tia

sắc bén.

Lúc này

cuối cùng Mai Tử cũng phản ứng lại, nổi giận hất tay hắn ra, lớn tiếng nói:

"Ta chưa từng lừa ngươi, ngươi không hỏi qua ta a! Ta vốn đến Vân Châu để

tìm phu quân của ta, ngươi cũng biết ta đến đây tìm hắn ."

A Mang

nghe lời này lại càng thêm uất ức: "Ngươi chỉ nói ngươi phải tìm Tiêu Kinh

Sơn chứ chưa từng nói hắn chính là phu quân của ngươi! Với lại, hắn lớn tuổi

hơn ngươi nhiều như vậy, ta làm sao nghĩ được hắn là phu quân của ngươi!"

Lời này

vừa ra, sắc mặt Tiêu Kinh Sơn cũng có chút phát đen.

Chuyện

phát triển đến nước này, Thành vương gia thật cảm thấy mình đã mất hết mặt mũi

rồi. Hắn cao giọng trách mắng: "Nói bậy cái gì vậy, ngươi nghịch tử này,

còn không trở về với ta."

Vừa nói

hắn vừa hướng Tiêu Kinh Sơn chắp tay, vô cùng áy náy nói: "Khuyển tử từ

nhỏ lớn lên trên tay phụ nhân, quá mức sủng nịch cứ thế thành ra không hiểu lễ

nghĩa, bây giờ còn không có mắt còn đắc tội Tiêu tướng quân!"

Tiêu

Kinh Sơn có thể nói gì? Đương nhiên cũng chỉ có thể chắp tay nói một tiếng

không sao.

Thành

vương gia e sợ nghịch tử nhà mình lại nói ra cái gì kinh người nữa nên vội vàng

vừa xin lỗi vừa cáo lui, còn lặp đi lặp lại nói trở về sẽ nghiêm trị cái tên

nghịch tử này. Trong lòng Tiêu Kinh Sơn đương nhiên hiểu, Thành vương gia đối

với tiểu thế tử này luôn luôn sủng nịch có thừa, nghiêm trị là không thể nào,

hắn chỉ khách sáo nói thế thôi.

Cuối

cùng Thành vương gia kéo lấy A Mang đang cực kỳ phẫn phẫn bất bình uất ức rời

khỏi, doanh trướng to như vậy chỉ còn lại Mai tử đang cúi đầu nắm chặt góc áo

cùng Tiêu Kinh Sơn mặt không biểu tình, không biết đang nghĩ cái gì.

Mai Tử

cảm thấy hít thở cũng có chút khó khăn. Thật ra lúc trước nàng quen biết với A

Mang, bởi vì là giả nam trang nên không có cảm giác gì, đánh một chút nháo một

chút cũng cảm thấy bình thường giống như đang đánh nháo với đệ đệ A Thu nhà

mình. Nhưng bây giờ A Mang lại nói vài câu kia rõ ràng là có ý khác .

Nàng

nhìn trộm Tiêu Kinh Sơn, chắc hắn sẽ không hiểu lầm cái gì chứ? Trời đất chứng

giám, nàng chưa từng làm ra chuyện gì phải xin lỗi hắn a! Nếu hắn không hiểu

lầm thì sao lại đen mặt như vậy, không nhìn nàng, cũng không để ý tới nàng?

Mai Tử

chợt có chút uất ức, đây là chuyện gì, A Mang người kia nghĩ thế nào thì có

liên quan gì đến nàng. Với lại, lúc đó hắn ra đi còn rộng lượng muốn nàng tái

giá, bây giờ cần gì phải bày ra tư thái như vậy.

Tiêu

Kinh Sơn vốn âm trầm nghiêm mặt không nói một lời, lúc này lại thấy nương tử

của mình chu chu cái miệng nhỏ nhắn, sắc mặt lộ vẻ uất ức, cuối cùng cũng không

đành lòng "Khụ" một tiếng phá vỡ không khì trầm tĩnh trong doanh

trướng.

"Đi

đường có tốt không?" Lời này mới xuất ra hắn liền biết mình nói một câu dư

thừa. Mất lừa, Mai Tử còn bị hiểu nhầm là gian tế bị bắt giam, chuyến này làm

sao có thể tốt được đây?

Mai Tử

nhỏ giọng nói: "Gặp phải rất nhiều chuyện a."

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, còn có vài sợi tóc

lòa xòa thì trên mặt lộ ra vẻ thương yêu. Đầu tiên là giơ tay vén tóc cho nàng,

sau đó lại đem tay nhỏ bé của nàng đặt trong lòng bàn tay, mềm giọng nói:

"Không sao, đã trôi qua, chuyến này nàng chịu nhiều cực khổ rồi."

Mai Tử

mấp máy cái miệng nhỏ nhắn, nước mắt lại lần nữa rơi xuống: "Người ta đợi

chàng một năm cũng không thấy một chút tin tức nào của chàng nên mới đi ra

ngoài tìm a. Dọc đường đi thứ này thứ nọ dọa ta sợ muốn chết." Hôm nay

thật vất vả mới tìm được hắn, hắn lại dùng sắc mặt như thế nhìn nàng.

Trong lòng

Tiêu Kinh Sơn càng đau, cuống quít đem nàng ôm vào lòng, không ngừng lên tiếng

trấn an nói: "Ngoan, đừng khóc, đều tại ta không tốt, là ta không

tốt."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.