Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 45: Tiểu mai tử muốn đi tìm chồng


Chớp

mắt lại đến tết, Mai Tử nhìn mọi nhà bận rộn chuẩn bị năm mới thì nhớ tới tết

năm ngoái. Năm ngoái bởi vì bầy sói, tất cả mọi người không thể yên ổn đón năm

mới, bây giờ cuối cùng cũng thái bình, thôn dân giống như muốn đem toàn bộ xui

xẻo tích tụ trong hai năm phủi đi hết, đón chào một năm mới.

Mai Tử

nương lại qua thăm Mai Tử, vừa tiến vào nhà nước mắt liền rơi xuống, nói con ở

đây quá lạnh lẽo, vẫn nên cùng ta về nhà đi. Mai Tử lại kiên quyết không chịu,

nói lỡ như hắn trở về mà không thấy con thì làm sao đây? Mai Tử nương không có

cách nào, tết đến chỉ có thể đưa tới cho nàng chút bánh du giác*, tốt xấu gì

cũng có chút không khí tết.

(*Là

một loại há cảo dành cho năm mới. Nó được cho là giống loại bánh cổ tên là Kim

Nguyên Bảo)

Tối 30,

mọi nhà đốt pháo lên, trên đường náo nhiệt hẳn. Mai Tử nương tránh pháo đang

cháy trên đường, dùng một cái khay đậy chén du giác từng bước từng bước hướng

nhà Mai Tử mà đi. Ai dè vừa tiến vào sân đã thấy trong phòng đốt đèn, giấy trên

song cửa dán hai chữ hồng phúc đang phản chiếu bóng của hai nữ nhân, mọi người

đang ở bên trong nói đùa vui vẻ.

Mai Tử

nương tiến vào phòng, chỉ thấy trên giường A Kim và Hồng Tảo cùng Mai Tử đang

nói chuyện, mọi người cắn hạt dưa, ăn táo ướp, chân tay đều vùi trong chăn đệm,

nhìn có vẻ rất vui thích hoà thuận vui vẻ.

A Kim

thấy Mai Tử nương tiến vào nhà, vội vã đứng dậy, cười la ầm lên: "Mau lên,

đến đây ấp chân, bên ngoài lạnh lắm."

Mai Tử

nương vừa cười chào hỏi, vừa đem khay bánh du giác đặt lên bàn. Hồng Tảo nhìn

thấy bánh du giác, không khỏi trêu ghẹo nói: "Rốt cuộc là mẹ thương khuê

nữ a, đêm ba mươi đưa bánh du giác đến đấy."

Mai Tử

vừa để mẹ mình lên giường, vừa cười nói: "A Kim vừa mang thịt heo cùng

bánh du giác lại đây, bên ta còn làm bánh ngọt, táo ướp, chúng ta cùng nhau ăn

a. Mẹ, mẹ nhanh nhanh lại đây ăn đi."

Mai Tử

nương liền đến bên giường, nhìn hai vị khuê nữ cùng con mình một chút, cảm khái

nói: "May mắn còn có các cháu, nếu không Mai Tử bên này thật cô

quạnh."

A Kim

và Hồng Tảo thấy mắt Mai Tử nương lại bắt đầu hồng, vội vã nói đùa an ủi một

phen, tùy tiện nói chuyện nhà, cuối cùng cũng tránh được sang chuyện khác.

Qua năm

nay, mùa đông cũng không sai biệt lắm liền trôi qua, khó khăn lắm tuyết mới tan

hết. Mai Tử nghĩ lúc đó Tiêu Kinh Sơn nói ít thì một năm liền trở về, trong

lòng mong đợi, mỗi ngày đều đứng ở khe núi nhìn về phương xa. Nhưng hôm nay đợi

ngày mai đợi, đợi cho đến khi cây liễu đã ra mầm, đợi cho đến khi hoa bồ công

anh đã theo gió bay đi, nhưng tung tích Tiêu Kinh Sơn vẫn không thấy đâu.

Mai Tử

nắm chặt lấy tay nghĩ, chẳng lẽ hắn thật sự muốn đi ba năm mới trở về sao?

Đang

khó chịu như thế, chợt truyền tới tin tức nói mấy tiểu tử trong thôn ra ngoài

đánh giặc đã trở về!

Đệ đệ

Trần Hồng Vũ tên là Trần Hồng Hiểu cũng đã về đến, hơn nữa trên người còn mang

theo phong thưởng, nói là hắn ở trong quân cũng không tệ, được cấp trên nhìn

trúng. Sau này hắn muốn đi theo con đường nhà binh, lần này trở về chỉ thăm

người thân mà thôi.

Lúc

Trần Hồng Hiểu đi ra ngoài vẫn là một thanh niên nhà quê, hôm nay trở về đã

khác xưa rất nhiều. Cao lớn khỏe mạnh, người cũng uy phong hơn nhiều, lúc nói

chuyện lại thẳng thắn không vòng vèo. Trần gia lão Nhị dĩ nhiên là vui đến rơi

nước mắt, kéo Trần Hồng Hiểu đông nhìn tây nhìn, nói con ta a, cuối cùng con

cũng trở về rồi. Những thôn dân khác cũng tò mò, chạy đến nhà họ Trần hỏi Trần

Hồng Hiểu việc này chuyện kia.

Trần

Hồng Hiểu nói, bọn họ đi ra ngoài, lúc đầu không quá thuận lợi, đến mùa xuân

năm ngoái chợt trở nên tốt hơn, phản quân bị tiêu diệt rất nhiều, binh bại như

núi đổ, hôm nay đã lui về một góc, xem ra tình thế đã không xong rồi.

Thôn

dân người nào cũng gật đầu khen ngợi, vui vẻ khoái trái vỗ bắp đùi nói, xem ra

thiên hạ lại thái bình rồi. Nhưng sau khi vui vẻ, chợt nhớ tới nhà Tiêu Kinh

Sơn đầu thôn có Mai Tử mỏi mắt chờ chồng trở về, thế là liền cẩn thận hỏi:

"Ở bên ngoài ngươi có từng nhìn thấy Kinh Sơn đại ca không?"

Trần

Hồng Hiểu sửng sốt: "Sao, Kinh Sơn đại ca cũng đi ra ngoài?"

Thôn

dân thở dài, nhìn tình huống này chắc là không gặp rồi, Trần Hồng Hiểu tiểu tử

này cũng không biết Kinh Sơn đi đâu, thế là mọi người hai mặt nhìn nhau, hoàn

toàn bất đắc dĩ.

Mai Tử

nghe tin Trần Hồng Hiểu trở về liền thu thập xong xuôi chạy lại đây, vốn định

hỏi một chút, ai dè lúc đến liền nghe thấy lời nói này, nhất thời cảm thấy bi

ai, một câu cũng nói không nói quay đầu lủi thủi rời khỏi.

Đều là

ra bên ngoài nhập ngũ, người ta đã trở về, bây giờ chàng lại đang ở đâu?

Vệc này

cứ thế liền trôi qua, mọi người ngại Mai Tử biết sẽ buồn nên tận lực không nhắc

tới chuyện Trần Hồng Hiểu trở về trước mặt Mai Tử. Nhưng lúc bình thường Mai Tử

cùng A Kim nói chuyện, A Kim vẫn khó tránh khỏi việc nhắc tới tiền đồ của tiểu

thúc nhà mình. Cứ đến lúc đó, Mai Tử chỉ có thể cười gượng nói vài câu. Đến lúc

một mình ngồi đầu giường may vá, không để ý cây kim liền đâm vào đầu ngón tay.

Nàng kinh ngạc nhìn giọt máu đỏ tươi chảy ra, nghĩ đến nếu Tiêu Kinh Sơn ở đây,

bây giờ hắn sẽ rất lo lắng cho mình, vội vã tìm thuốc băng đầu ngón tay, có

đúng không?

Nhưng

hắn không có ở đây, hắn không có ở đây, không ai quan tâm nàng, thế là nàng

cũng không muốn quan tâm, ngơ ngác nhìn máu chảy ra, sau đó nước mắt từ từ rơi

xuống.

Lại qua

được mấy ngày, muội muội Mai Tử - Chu Đào về nhà mẹ đẻ. Chu Đào ôm một Tiểu Tử

mập mạp trong lòng, phía sau là một thanh niên thật thà. Thanh niên dắt lấy con

lừa, mà con lừa này hơi giống con lừa nhà Mai Tử.

Thanh

niên thật thà thấy Mai Tử thì thẹn thùng kêu một tiếng tỷ tỷ. Mai Tử vội vã đáp

ứng, mời tiểu vợ chồng vào trong phòng ngồi.

Chu Đào

so với lúc chưa gả ra ngoài càng trở nên mượt mà, người cũng trắng noãn ra,

giống như một cái bánh trôi vậy. Tiểu Tử mập mạp trong lòng Chu Đào nháo không

ngừng, một hồi khóc lớn một hồi đạp chân. Chu Đào dụ dỗ, hoàn toàn không còn

tính tình cáu gắt khi còn là cô nương nữa.

Mai Tử

nương thấy, vui mừng cực kỳ, nói đứa bé này cuối cùng cũng lớn, hiểu chuyện

rồi.

Chu Đào

thấy Mai Tử, nhàn nhạt gật đầu, kêu một tiếng tỷ tỷ rồi cũng không nói gì thêm.

Mai Tử không để ý thái độ của nàng, trực tiếp đi qua ôm tiểu cháu ngoại. Tiểu

cháu ngoại rất nặng, Mai Tử ôm trong lòng cảm thấy cánh tay nặng trĩu. Mai Tử

duỗi đầu ngón tay ra trêu chọc tiểu cháu ngoại, bé tránh tránh, mở to mắt nhìn

Mai Tử, mắt to lúng liếng, rất đáng yêu.

Chu Đào

sai chồng nàng đi ra ngoài làm chuyện này chuyện kia, chồng nàng thế mà cũng

rất nghe lời. Không nói hai lời liền ra khỏi cửa, thấy thế tiểu đệ A Thu há hốc

miệng.

Mai Tử

ở một bên cười, nghĩ thầm Chu Đào thật là có phúc, gặp được một nam nhân thật

thà như vậy, có thể dung nhẫn tính tình của Chu Đào.

Chu Đào

liếc nhìn Mai Tử, không tốt nói: "Tiêu Kinh Sơn người này thật chẳng ra

sao, không nói tiếng nào cứ thế rời khỏi? Chờ hắn trở về thì phạt hắn nặng

vào!"

Mai Tử

nghe lời này, thu lại nụ cười: "Không sao, cũng không phải là không trở

về."

Chu Đào

thở dài: "Tỷ, tính tình tỷ tốt quá, làm cho hắn chạy mấy!"

A Thu

trừng Chu Đào, không vui nói: "Nhị tỷ, tỷ đừng nói như thế, đại tỷ phu vì

bình định thiên hạ mới đi ra ngoài, hắn là nam tử hán đại trượng phu, đương

nhiên trong lòng là thiên hạ!"

Chu Đào

trừng A Thu “phi” một tiếng: "Gì, chuyện ruộng đồng cơm áo không lo lại lo

đi bình định thiên hạ, việc này có quan hệ gì đến chúng ta!"

A Thu

rất không hài lòng, lớn tiếng nói: "Nhị tỷ, sau này đệ cũng muốn học đại

tỷ phu, đi ra núi lớn, làm một phen đại sự!"

Chu Đào

liếc A Thu một cái, không cho là đúng nói: "Mà thôi, đệ vẫn nên lo lớn lên

nhanh nhanh rồi vội vã cưới vợ đi."

Đến

tối, ba mẹ con nằm trên giường ngủ. Tiểu tử của Chu Đào không chịu yên, nửa đêm

luôn khóc, Chu Đào không có cách nào đành ngồi dậy cho nó bú sữa. Mai Tử nương

lớn tuổi, bị nháo tỉnh sau đó lại nằm vật xuống ngủ tiếp, nhưng Mai Tử không

ngủ được, liền tựa vào giường nhìn Chu Đào cho đứa bé ăn.

Chu Đào

đút hết sữa, liền lấy tay vỗ sau lưng đứa bé, dỗ nó ngủ. Ánh trăng bên ngoài

xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào khuôn mặt Chu Đào, dáng vẻ nàng nhìn rất ấm áp

an tường. Mai Tử không khỏi thở dài: "Chu Đào, cuối cùng muội cũng lớn."

Chu Đào

ngẩng đầu liếc nhìn Mai Tử: "Tỷ, ta biết trước kia ta không hiểu chuyện,

để tỷ chịu uất ức. Sau này ta lập gia đình, có bố chồng mẹ chồng, cũng chịu qua

khổ cực, liền hiểu trước kia mình thật ương bướng, các người quá cưng chiều ta

rồi."

Mai Tử

nghe lời này, an ủi cười: "Chu Đào ngốc, thật ra ta đâu để ý những thứ

kia, chỉ cần muội vui vẻ là tốt rồi."

Chu Đào

suy nghĩ một chút, cũng cười: "Đúng vậy a, trước kia ta không hiểu chuyện,

tỷ cũng không có tức giận ta."

Tỷ muội

hai người cũng có chút không ngủ được, liền dứt khoát tựa vào đầu giường nói

chuyện, nói về cuộc sống của mình rồi chuyện của nam nhân.

Nhắc

tới Tiêu Kinh Sơn, Chu Đào cũng thay Mai Tử u sầu: "Hắn đi như thế, nếu

còn trở về thì may, nhưng một khi hắn không trở về, sau này tỷ tính thế nào?

Thật sự muốn tái giá sao?"

Mai Tử

cười nói: "Thật ra việc này ta đã nghĩ rồi, tái giá thì không thể nào. Một

ngày hắn chưa trở về, ta liền chờ hắn một ngày, nếu cả đời hắn không trở về, ta

liền tìm một đứa bé không ai muốn nuôi dưỡng rồi lấy họ hắn, coi như là vì hắn

mà duy trì nòi giống, tốt xấu gì cũng có thể chăm sóc ta lúc về già."

Chu Đào

thấy Mai Tử nói đến chuyện lúc về già, chợt cảm thấy một trận chua xót, mắt

cũng có chút hồng, kéo lấy tay Mai Tử an ủi nói: "Tỷ, không sợ, mặc kệ thế

nào, còn có ta, còn có A Thu, nếu chưa đủ, còn có

cháu ngoại tỷ đây."

Mai Tử

vui mừng cầm tay Chu Đào đã có chút mập mạp: "Tỷ biết, không sao, hắn sẽ

trở về ."

---------------

Chu Đào

ôm đứa bé ngồi trên lưng lừa, nam nhân nhà nàng dắt lấy lừa ven theo con đường

trong núi hướng chỗ xa mà đi. Con lừa vẫy vẫy đuôi, Chu Đào một tay ôm con một

tay vẫy vẫy bọn họ: "Mẹ, tỷ, các người cũng trở về đi thôi, giờ còn sớm,

đừng để bị cảm lạnh."

Mai Tử

nương cùng Mai Tử và A Thu, miệng thì đáp ứng nhưng vẫn đứng ở khe núi vẫy tay

với bọn họ. Mãi cho đến khi không thấy bóng lưng của bọn họ đâu nữa mọi người

mới quyến luyến trở về.

Lúc đi

đến cửa nhà Mai Tử, Mai Tử chợt ngẩng đầu, nhìn mẹ nói: "Mẹ, con muốn ra

ngoài tìm hắn."

Mai Tử

nương kinh ngạc: "Tìm hắn? Con muốn đi đâu tìm? Thiên hạ rộng lớn, con làm

sao mà tìm?"

Mai Tử

mê mang hướng nhìn dãy núi đầu xa: "Con cũng không biết phải đi đâu để

tìm, nhưng con muốn ra ngoài tìm hắn."

Nàng

nhẹ nhàng nói: "Con thật sự phải ở đây chờ hắn cả đời sao? Không, con muốn

ra ngoài tìm hắn, dù hắn đã không còn trên nhân thế này, con cũng muốn đem tro

cốt của hắn mang về."

Mai Tử

quay đầu nhìn mẹ của mình, nhẹ nhàng mà kiên định nói: "Mặc kệ chân trời

góc biển, con phải tìm cho được hắn. Nếu hắn không còn trên đời, con liền trở

về giữ lấy bia mộ của hắn, nếu như hắn còn, con nhất định đem hắn trở về."

Mai Tử

nương sửng sốt trong chốc lát, lại nhìn thần sắc trong trẻo mà kiên định của

Mai Tử, cuối cùng cũng gật đầu, lầm bầm nói: "Cũng tốt, vậy con đi tìm hắn

thôi."

Khuê nữ

này, xem như là đang ở thôn Bích Thủy nhưng tâm đã sớm không còn ở đây.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.