Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 36: Mũi tên của tiêu kinh sơn


Lời này

vừa nói, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Tiêu Kinh Sơn. Bọn họ sợ cướp

đường, hi vọng bọn cướp đi chỗ khác, nhưng điều Tiêu Kinh Sơn vừa nói, bọn họ

cũng biết là không nên để bọn cướp đi hại những thôn khác. Nhưng mà bây giờ bọn

cướp muốn Tiêu Kinh Sơn thể hiện bản lĩnh, Tiêu Kinh Sơn bản lĩnh gì?

Mai Tử

nắm chặt búa trong tay, lại sờ sờ đao nhọn trên eo, nghĩ không biết phải làm

sao để đưa cho Tiêu Kinh Sơn.

Ai dè

nàng còn không kịp đi ra ngoài, liền thấy thân hình Tiêu Kinh Sơn động một cái,

bay lên lại giống như nhảy, nhảy lên lưng ngựa của một tên cướp. Tên cướp kia

trợn mắt hốc mồm còn không kịp phản ứng, Tiêu Kinh Sơn lại lật người một cái,

cây đuốc lay động, ánh lửa chợt sáng chợt tối, người đã yên ổn lần nữa đứng

trước ngựa của bọn cướp.

Thủ

lĩnh bọn cướp kinh hãi nhìn Tiêu Kinh Sơn, chỉ thấy trong tay hắn cầm một cây

cung, tay còn lại cầm một mũi tên.

Trong

lòng Mai Tử mừng rỡ, nàng biết Tiêu Kinh Sơn bắn cung rất chuẩn xác, bây giờ

hắn lại đột ngột nhảy lên cướp lấy cây cung, đương nhiên có thể đẩy lùi bọn

cướp này rồi. Nhưng lập tức Mai Tử lại bắt đầu lo lắng, sao hắn chỉ cầm một mũi

tên a, bọn cướp nhiều người như thế, làm sao chống chọi nổi đây.

Tiêu

Kinh Sơn giơ tay lên, kéo cung, lên mũi tên, liếc thủ lĩnh bọn cướp một cái

nói: "Bắn tên, các ngươi lúc ở trong quân trại chắc cũng đã luyện qua loại

công phu này."

Khuôn

mặt của thủ lĩnh bọn cướp cứng ngắc, gật đầu nói: "Được, liền so cái

này." Vừa nói hắn vừa lấy cây cung trên lưng xuống, lên mũi tên rồi nói:

"Ngươi muốn so thế nào?"

Tên

trong tay Tiêu Kinh Sơn đã yên ổn nằm trên cung, hắn cúi đầu, áp sát lên cung.

Cung trong tay thong thả di chuyển, cuối cùng nhắm vào một tên cướp đứng ở bên.

Lúc bị

hắn hướng mũi tên lên, lúc đầu tên cướp kia còn không có cảm giác gì, sau này

chỉ cảm thấy mũi tên tỏa ra hàn khí dày đặc, mà ánh mắt cứng rắn của nam nhân

cũng ngắm chuẩn như mũi tên.

Tên

cướp kia có thể nói là "Thanh tú" chỉ cảm

thấy trong lòng "Lộp bộp" nổi lên hàn khí, không nhịn được kinh hoảng

sợ hô to: "Đừng bắn ta!". Hô xong lời này, dường như hắn có chút xấu

hổ, nhưng vẫn cầu cứu nhìn về phía thủ lĩnh của mình.

Ánh mắt

hẹp dài của tên thủ lĩnh bọn cướp bắn về phía Tiêu Kinh Sơn, quát lớn:

"Ngươi định làm gì?"

Tay

Tiêu Kinh Sơn vẫn vững vàng cầm cung tên, nghe lời này, hắn nhàn nhạt nói:

"Bắn tên."

Vừa nói

lời này, hắn vừa nới lỏng tay.

Tên,

rời dây cung.

Ánh

đuốc lay động, tên b*n r* như bay, tạo ra âm thanh xé gió.

Thủ

lĩnh bọn cướp nhíu chặt lông mày, phi thân lên định chạy qua cứu người, nhưng

làm sao kịp!

Tim Mai

Tử thót lên tới cổ họng, nếu Tiêu Kinh Sơn giết một tên trong bọn cướp, bọn

cướp làm sao có thể cho qua!

Mà tên

cướp vốn bị mũi tên nhắm trúng kia, lúc này cứng đờ ngồi trên lưng ngựa, không

hề nhúc nhích, mắt hắn trợn tròn nhìn mũi tên kia uy h**p mang theo ngàn quân

lực bắn tới. Cả người hắn nhũn ra vô lực, muốn động cũng không được.

Tất cả

đều xảy ra ở giữa con đường rực ánh lửa, tên cướp thanh tú vẫn ngơ ngác ngồi

trên lưng ngựa, trừng tròn mắt nhìn mũi tên kia bay tới trước mặt mình, rồi

xược qua đỉnh đầu.

Hắn

thậm chí ngây ngốc mà nghĩ, có phải máu sẽ chảy xuống hay không.

Hắn đã

thấy qua rất nhiều người chết, hắn biết mũi tên này găm vào trán có lẽ sẽ có

máu từ trán chảy xuống, sẽ che kín hai mắt, sau đó liền ngán ngẩm ngã xuống

ngựa.

Nhưng

là không có, không có máu, không có đau, hắn vẫn như cũ ngồi trên lưng ngựa.

Một lát

sao hắn mới có thể phản ứng lại, vội vàng nhìn về phía bốn phía, chỉ thấy người

xung quanh kinh ngạc nhìn về phía sau hắn.

Hắn

cũng vội vã quay đầu, nhưng lúc quay đầu tóc hắn liền rơi xuống, hắn không

ngừng cố kị, nhìn về chỗ không xa phía sau, chỉ thấy trên một gốc cây đại thụ

có một mũi tên, đầu mũi tên còn có gì đó sáng chói.

Thủ

lĩnh bọn cướp lật người xuống ngựa, đi tới trước cái cây, rút mũi tên ra. Lúc

hắn rút mũi tên kia ra phải sử dụng chút sức lực.

Tên rút

ra, lúc này mới phát hiện, trên đầu mũi tên còn có một cây trâm mà nam nhân hay

dùng.

Tên

cướp thanh tú thấy cây trâm, lúc này mới kinh ngạc sờ sờ đầu mình, quả nhiên

không thấy cây trâm của mình đâu.

Sắc mặt

thủ lĩnh bọn cướp nặng nề nhìn cây trâm trên mũi tên kia. Cây trâm này vốn làm

bằng gỗ, với sức lực của mũi tên lúc nãy b*n r* cũng đủ đem nó bắn vỡ nát.

Nhưng mà tên xuyên qua trâm gỗ, trâm gỗ vẫn như cũ hoàn hảo không thương tổn

gì, vả lại mũi tên còn xuyên qua cây trâm cắm lên thân cây.

Thủ

lĩnh bọn cướp đã nhiều năm dùng cung, luận về độ chính xác, hắn tự tin có thể

cùng người so sánh, bách phát bách trúng hồn hậu không sợ hãi; luận về sức bắn,

hắn cũng được xưng với cái tên Trung Sở kiều. Nhưng hắn biết, tài bắn cung

trong cứng có mềm như vậy, hắn chưa từng thấy qua, cả đời này hắn luyện cung

cũng sẽ không đạt được trình độ như vậy.

Thủ

lĩnh bọn cướp một lần nữa đem ánh mắt hướng lên người Tiêu Kinh Sơn, nam nhân

này thân hình cao lớn, dưới ánh đuốc nửa sáng nửa tối cầm cung mà đứng, hoà nhã

lại có vài phần cứng rắn, ngạo mạn lại có vài phần khiêm tốn, chỉ tùy tiện mặc

một thân quần áo vải thô, nhưng lại lờ mờ tỏa ra khí thế khuynh tẫn thiên hạ.

Ngày

xưa ở trong quân đội, thủ lĩnh bọn cướp cũng là người quen nhiều biết rộng,

ngay lúc này hắn liền biết người này tuyệt đối là người hắn không thể chọc nổi,

thế là trịnh trọng đi lại, chắp tay thành khẩn nói: "Vị đại ca này, tiểu

đệ xác thực có mắt không thấy Thái Sơn, xông tới chỗ đại ca, cũng làm mất mặt

quân sĩ Đại Chiêu chúng ta. Lúc này đã biết tự thẹn thùng, từ đây trở đi không

dám quấy nhiễu dân chúng nữa."

Lời này

vừa ra, tất cả mọi người, bao gồm Mai Tử, trong lòng liền trầm trồ khen ngợi,

mà bọn cướp kia, thì hai mặt nhìn nhau, sau này phải làm sao đây a!

Thủ

lĩnh bọn cướp hiển nhiên hiểu ngay lúc này không phải là lúc quan tâm phiền não

chuyện chén cơm, thế là cung kính nói: "Đại ca, nếu không còn gì phân phó,

tiểu đệ liền cáo lui."

Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu, lại trầm giọng cảnh cáo nói: "Sau này đừng để ta

nghe thấy lời đồn các ngươi ức h**p dân lành."

Thủ

lĩnh bọn cướp lặp đi lặp lại gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, sau này bọn ta

có đói chết cũng không bao giờ làm loại chuyện như vậy nữa!"

Nói xong

lời này, thủ lĩnh bọn cướp lại hướng Tiêu Kinh Sơn làm lễ, lúc này mới run run

rẩy rẩy đứng dậy dắt ngựa muốn rời khỏi, ai dè Tiêu Kinh Sơn lại chợt nhớ tới

cái gì, mở miệng nói: "Chậm đã."

Cũng

thương tình cho thũ lĩnh bọn cướp thật vất vả mới nhảy được lên ngựa tính vội

vã chạy đi, lúc này lại nghe này một tiếng "Chậm đã" , lòng nhất thời

lại chìm xuống, quay đầu cười gượng hỏi: "Không biết đại ca còn có chuyện

gì phân phó?"

Tiêu

Kinh Sơn nghiêm nghị nói: "Hôm nay bên ngoài đang loạn, các ngươi nếu đã

đào binh, dĩ nhiên sẽ không dám trở về quân doanh. Như vậy đi ra ngoài, không

trộm không cướp, sớm muộn gì cũng đói chết."

Trên

khuôn mặt thủ lĩnh bọn cướp xanh xao, cau mày ưu tư nói: "Đại ca nói phải,

nhưng mà tiểu đệ đâu có cách nào khác để kiếm ăn."

Tiêu

Kinh Sơn giảng giải: "Các ngươi đều cưỡi được ngựa, bắn được cung, không

bằng vào trong núi tránh một chút, trong đó có thú rừng trái cây, dù sao cũng

có thể tạm thời lấp no bụng, qua được mùa đông này."

Thủ

lĩnh bọn cướp nghe vậy, vui vẻ nói: "Thật ra bọn ta cũng có ý đó, chẳng

qua là chúng ta chưa vào núi sâu bao giờ, không biết tình hình trong đó, cho

nên trước tiên muốn kiếm chút đồ ở đây. Hôm nay được đại ca chỉ bảo, chúng ta

liền nghe theo."

Thủ

lĩnh bọn cướp lại cảm ơn Tiêu Kinh Sơn, xong rồi mới xoay người lên ngựa, thét

một tiếng cùng huynh đệ rời khỏi.

Mai Tử

núp trong góc, nghe tiếng móng ngựa dần dần đi xa, cuối cùng biến mất ở khe

núi, nghĩ rằng bọn cướp chắc là chạy thẳng vào trong núi sâu a.

Lúc này

Mai Tử mới từ chỗ núp chạy ra, lập tức xông đến trước mặt Tiêu Kinh Sơn:

"Vừa rồi làm ta lo lắng chết mất, chàng không sao chứ?"

Tiêu

Kinh Sơn vốn không nhúc nhích đứng vững như núi, lúc này lại bị vẻ sợ hãi của

nương tử làm giật mình, cau mày nói: "Nàng sao lại ra đây, không phải ta

đã bảo nàng ở trong nhà sao?"

Mai Tử

rút đao nhọn bên eo ra, lại cầm búa, đưa lên nói: "Ta vốn định đưa cho

chàng mấy thứ này."

Sau khi

mọi người trong thôn nhìn bọn cướp đi khuất, sắc mặt cũng khôi phục lại như cũ,

thấy Mai Tử một tay xách búa một tay cầm đao nhọn, cũng không khỏi khẽ cười.

Trong đó có Diêm lão đã sớm quen thuộc, liền trêu ghẹo nàng nói: "Ai nha,

Tiêu đại ca của chúng ta rất lợi hại, tay không lên ngựa đoạt mũi tên, đâu cần

búa của tiểu Mai Tử."

Tiêu

Kinh Sơn cười, cúi đầu nhìn dáng vẻ Mai Tử có chút ngượng ngùng, trấn an nói:

"Nếu ta biết nương tử đem búa đến cho ta từ sớm thì đâu cần phí hơi phí

sức đi cùng bọn họ liều mạng tranh tài bắn cung, trực tiếp một búa liền kết

thúc a."

Mai Tử

nghĩ đến dáng vẻ cầm búa tán dóc của Tiêu Kinh Sơn, nghĩ thế nào cũng cảm thấy

buồn cười, nên nàng cũng khẽ cười một tiếng.

Sau đó,

những người khác trong thôn đều đi ra, thật ra mọi người sớm đã bị tiếng chó

sủa đánh thức, chẳng qua là chưa mặc quần áo chạy ra thấy tình hình bên ngoài

liền không dám đi ra mà thôi. Lúc này thấy Tiêu Kinh Sơn đã đuổi bọn cướp đi,

bây giờ mới chạy lại, đương nhiên hướng Tiêu Kinh Sơn ngàn ân vạn tạ một phen.

Mọi

người lập tức trêu đùa, Trần Hồng Vũ nhìn mọi

người cười nói: "Lúc đó các ngươi còn nói Tiêu đại ca từng làm cướp

đường,bây giờ mới biết, Tiêu đại ca của chúng ta là người chuyên gia đuổi bọn

cướp cho chúng ta đấy!"

Mọi

người nhớ tới chuyện lúc trước, đều cảm thấy chính mình buồn cười, nhưng mà

cũng có cách giải thích:

"Lúc đó hắn mới trở về, cả người đầy sát khí, hơn nữa còn có vết sẹo kia,

đó không phải là tên cướp sống sờ sờ đó sao! Nhưng mà từ khi hắn có vợ, cả

người ngược lại càng lúc càng thân thiện, nhìn không giống với lúc trước, này

đều là nhờ Mai Tử của chúng ta dạy chồng có cách !"

Mọi

người một phen nói đùa, lại khen ngợi tiểu Mai Tử một trận, trời còn chưa sáng,

cả thôn ngược lại bắt đầu náo nhiệt. Đang nói, Mai Tử nương dẫn A Thu cẩn thận

từng li từng tí lại đây, thấy Mai Tử cùng Tiêu Kinh Sơn không có chuyện gì, lúc

này mới yên tâm. Bà lại nghe nói chuyện Tiêu Kinh Sơn đuổi bọn cướp, ngược lại

càng thêm sợ hãi, nói thẳng sau này nhất định phải cẩn thận, đừng để xảy xa bất

cứ chuyện gì, một mình Mai Tử làm sao sống yên ổn.

Người

toàn thôn đều ra đây, mọi người cùng nhau cảm ơn Tiêu Kinh Sơn, sau đó mới ngáp

ngủ giải tán ra về, về đến nhà liền lên giường đi ngủ.

Tiêu

Kinh Sơn cầm tay Mai Tử về đến nhà, lần nữa chui vào trong chăn bắt đầu ngủ.

Mai Tử lại chẳng cảm thấy buồn ngủ, tay nhỏ bé sờ sờ vết sẹo trên ngực của Tiêu

Kinh Sơn, nhẹ nhàng hỏi: "Trước đây chàng cũng làm ở trong quân đội

sao?"

Tiêu

Kinh Sơn cầm tay nhỏ bé của nàng, không để nàng sờ loạn trêu chọc mình, trầm

thấp nói: "Đúng vậy."

Mai Tử

đã sớm đoán được, hôm nay được hắn xác thực, trong lòng càng thêm thấp thỏm, lo

âu hỏi: "Vậy chàng có

thể lại đi ra ngoài không?"

Tiêu

Kinh Sơn lại không đáp, chỉ là kéo tay nàng đi xuống. Mai Tử cọ xát, dính lên

người hắn, cảm thụ hắn cứng ngắc rung động, mềm giọng làm nũng nói:

"Không cho chàng đi, chàng phải ở nhà, đâu cũng không được đi, có được

không?"

Tiêu

Kinh Sơn cười nhẹ ra tiếng: "Vậy ta ở nhà làm cái gì đây?"

Mai Tử

không đáp, chỉ ở trong lòng hắn vặn vẹo giống như rắn mềm mại, giống như muốn

dây dưa với hắn. Tiêu Kinh Sơn bị nàng quấn lấy, dần dần hô hấp có chút bắt đầu

dồn dập. Lật người một cái, đem con rắn nhỏ mềm mại này níu lấy, lợi kiếm nhập

động, tiếng nước bốn phía, một phen dây dưa động đãng cùng yêu cùng chết. Lúc

sau, Mai Tử bị lật cả người quay lại quỳ trên giường, hơn phân nửa động hẹp bị

buộc phơi bày ra, bị người phía sau bừa bãi hành hạ, chuyện này cũng liền thôi,

bàn tay thô tháo kia còn đưa đến phía trước bắt lấy con thỏ nhỏ v**t v*. Mai Tử

chống đỡ không nổi, nằm trên mép giường mềm giọng cầu xin tha thứ. Thanh âm vỡ

vụn mềm nhũn, một tiếng kêu yêu kiều, làm lòng người càng thêm ngứa, hận không

được đem nàng vò nát nuốt vào bụng.

Tiêu

Kinh Sơn trèo non lội suối, cuối cùng mệt mỏi ngã xuống, mồ hôi đầm đìa. Hắn

nhỏ giọng thở dài: "Nàng bây giờ đâu còn là tiểu Mai Tử ngây thơ trong

trẻo như lúc trước. Bây giờ nàng chính là quả độc trên núi a."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.