Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 14: Tiểu mai tử động phòng


Tiêu

Kinh Sơn hiểu ra tác dụng của khăn trắng, rất nhanh liền hiểu được chuyện ngày

ấy, nhìn thân hình tiểu nương tử của mình bị chăn bao kín ngồi trên giường hỏi:

“Ngày đó nàng không phải sợ hãi, mà là muốn khăn, đúng không?”

Mai Tử

xoay mặt vào trong, con ngươi vừa thẹn vừa ngượng, cắn môi không nói câu nào.

Tiêu

Kinh Sơn thấp giọng nở nụ cười, nhấc chân lên giường, đôi chân thon dài khụy

xuống, cả người quỳ trước mặt Mai Tử, dùng tay kéo người nàng lại. Mai Tử khẩn

trương mở mắt, thấy Tiêu Kinh Sơn quỳ trước hai chân nàng, cúi đầu nhìn nàng.

Nàng

lập tức hoảng hốt, khẽ chớp lông mi, xấu hổ đến tâm phát hoảng, toàn thân như

có điện truyền qua run run kịch liệt, thật là muốn xỉu cho xong. Tiêu Kinh Sơn

chậm rãi ôm lấy nàng, đem hai tay nàng bỏ lên cổ của mình, trực tiếp cúi đầu

xuống ngực nàng.

Thì ra

ngực Mai Tử tuy không được lớn nhưng lại như nước mềm mại ngọc sơn sơ long,

phía trên ngọc sơn có hai đóa hoa đào đẹp đẽ. Thân hình nàng khẩn trương run

run, ngay cả hai đóa hoa cũng hơi hơi run rẩy đứng lên, giống như trên nền

tuyết trắng có hai đóa anh đào rung động, làm cho Tiêu Kinh Sơn nhịn không được

cúi đầu hôn lên.

Mai Tử

chỉ cảm thấy ngực mình bị Tiêu Kinh Sơn ngậm vào tê dại khó nhịn, nhiệt khí từ

từ đỉnh tiểu đào lan ra toàn thân, Tiêu Kinh Sơn còn cố tình c*n m*t không

buông. Mai Tử không hiểu, nhịn không được cắn môi xấu hổ nhỏ giọng hỏi: “Đây là

muốn làm gì?”

Tiêu

Kinh Sơn buông đóa anh đào trong miệng ra, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng

của nàng, nhịn không được vỗ vỗ hai má nàng, ôn nhu nói: “Nàng còn nhỏ, chịu

không được của ta, ta làm nàng thả lỏng trước”.

Mai Tử

không hiểu ý của lời này, nhưng nghe thanh âm khàn khàn ôn nhu của hắn, không

nhịn được xấu hổ, nhắm hai mắt lại mặc kệ cho hắn muốn làm gì thì làm. Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng nhẹ nhàng nhắm đôi mắt yêu kiều, hôn lấy hai đỉnh anh đào,

động tác có vài phần vội vàng, bàn tay to cũng bắt đầu v**t v* thắt lưng tinh

tế của nàng, cuối cùng từ từ đi vào khe hở hẹp phía sau Mai Tử.

Khe hẹp

phía sau Mai Tử chưa bao giờ có người chạm qua, cảm nhận được ngón tay của Tiêu

Kinh Sơn xẹt qua nơi đó, thân hình nàng lại run lên, trợn mắt mang theo ý sợ

hãi nhìn Tiêu Kinh Sơn.

Bàn tay

thô lệ của Tiêu Kinh Sơn ôn nhu nhẹ nhàng v**t v* nàng, cảm giác được Mai Tử

bình tĩnh trở lại, tay của hắn mới dọc theo khe hẹp kia chậm rãi tiến lên phía

trước. Bàn tay thô ráp hữu lực cẩn thận tách ra lông tơ bao bọc hai bên cánh

hoa mềm mại mẫm cảm của nàng, từ giữa tìm được tiểu hạch thần bí, sau đó nhẹ

nhàng trêu chọc, giống như vỗ về chơi đùa, cuối cùng ngón tay cái mạnh mẽ ma

sát hoa châu phấn nộn, ngón trỏ cùng ngón giữa trong miệng t*** h***t của nàng

không ngừng xoay tròn, day day….

Mai Tử

như bị điện giật đến chấn động, một cỗ kh*** c*m xa lạ xuyên thẳng qua toàn

thân của nàng, nàng nhịn không được ngửa đầu phát ra tiếng kêu thanh thúy,

tiếng kêu kia tựa như mật ngọt vang lên, mang theo sự trong trẻo ý nhị, rất dễ

nghe: “A……Không cần nhu….không cần ở nơi đó…….A……” Cùng với tiếng kêu yêu kiều

của nàng, mật ngọt thơm ngát cũng ồ ồ chảy ra, làm ướt đẫm nh** h** đ*ng t*nh

đang mấp máy, không ngừng tỏa ra mùi thơm mời mọc cùng lấp lánh ánh nước nhầy

nhụa.

Cổ họng

Tiêu Kinh Sơn căng thẳng, hôn lên đôi môi nàng rồi chậm rãi dời xuống, lướt qua

thắt lưng mềm mại tinh tế, đi tới nơi huyền bí của nàng. Hai cánh hoa nhỏ của

nàng giống như đóa hoa xinh đẹp nhất, mỹ lệ nhất ở trước mắt hắn. Cỏ mềm mại

ướt át ôm lấy miệng hoa, hai phiến hoa hồng thuận, bao bọc lấy viên ngọc châu

đẹp đẽ, lấy tay đẩy ra hai phiến hoa làm chảy ra một dòng mật hoa ngọt ngào,

cảnh đẹp dâm mỹ ngay trước mắt làm cho yết hầu hắn căng thẳng.

Tiêu

Kinh Sơn cúi thân mình xuống, dùng ngón tay của mình thử thăm dò đẩy ra một

phiến hoa, ai biết Mai Tử cúi đầu kêu lên một tiếng, lập tức bên trong phấn môi

liền thấm ra càng nhiều mật dịch, mật dịch kia trong suốt, mê người. Tiêu Kinh

Sơn chỉ cảm thấy cổ họng khát khô, đưa lưỡi l**m thử, quả nhiên vị ngọt ngào

thơm ngát giống như tưởng tượng hương, mang theo mùi vị đặc trưng của Mai Tử.

Hắn dứt khoát cúi người xuống, tách hai chân thon dài của nàng ra, cúi đầu hút

cam lộ kia, lưỡi đưa vào trong cánh môi đỏ mọng, vừa ra vừa vào, môi đỏ rung

động, mật ngọt liền không ngừng chảy ra bên ngoài, rất nhanh làm ướt át cỏ dại

xung quanh.

Lúc này

Mai Tử đã khóc không thành tiếng, chỉ nức nở nức nở, gắt gao che miệng nhìn nóc

nhà tranh. Nàng không biết đây là chuyện gì, cũng không biết vì sao Tiêu Kinh

Sơn lại muốn ăn chỗ xấu hổ kia của nàng, cảm thấy nhiệt năng của Tiêu Kinh Sơn

ở chỗ đó, thân thể nàng giống như không còn là của nàng. Mà ngay tại lúc cái

lưỡi của Tiêu Kinh Sơn ra vào, một cổ kh*** c*m vây quanh người nàng, thân hình

không chủ động được run rẩy, tiếp theo cảm thấy phía dưới trào ra cái gì nong

nóng. Nàng bấu chặt bàn tay xuống chiếu, nghĩ không biết đây có phải là cái mà

tỷ muội ngày xưa nói hay không? Nhưng mà khăn trắng đâu, như thế nào lại không

dùng đến?

Tuy

rằng trong lòng vô cùng thẹn thùng, nhưng nàng vẫn mở miệng nhỏ giọng nhắc nhở:

“Khăn, chớ quên”.

Tiêu

Kinh Sơn gặp Mai Tử l*n đ*nh, phía dưới đã lầy lội một mảng, hiện tại hắn đã có

thể đi vào. Lúc này bỗng nhiên nghe được lời này của Mai Tử, hắn nâng con ngươi

nhìn khuôn mặt đỏ hồng của nàng, thanh âm trầm thấp nói: “Nhớ rõ, còn chưa có

bắt đầu đâu”.

Mai Tử

không dám nhìn hắn, quay mặt hỏi: “Sẽ đau đúng không?”

Tiêu

Kinh Sơn khàn khàn ở bên tai nàng nói: “Lần đầu tiên luôn đau một chút, ta sẽ tận

lực khắc chế”.

Mai Tử

không hiểu hắn tận lực khắc chế cái gì, nhưng Tiêu Kinh Sơn trả lời như vậy,

nàng cũng chỉ có thể gật gật đầu lung tung, nói: “Cũng tốt, vậy chàng chú ý

chút”. Nói xong lại nhắm hai mắt, chờ Tiêu Kinh Sơn tiếp tục làm.

Tiêu Kinh

Sơn muốn nàng mở mắt ra nhìn, nhưng hắn biết đây là lần đầu tiên nên khẳng định

nàng rất xấu hổ, cũng không có cưỡng ép. Hắn cầm cái khăn đã được chuẩn bị từ

sớm n*ng m*ng nàng lên, để cho cái khăn sạch sẽ kia vừa vặn đặt ở phía dưới,

tách hai đùi của nàng ra để chính mình qùy vào bên trong. Phân thân của hắn đã

sớm căng trào cứng rắn như sắt, lấy tay cầm lấy, hắn còn có thể cảm nhận được

nhịp đập mơ hồ. Nhìn tiểu nương tử dưới thân, nàng chính là nương tử của hắn,

thẹn thùng xấu hổ đang chờ hắn phá cửa xông vào.

Hắn là

Tiêu Kinh Sơn, từng trên lưng ngựa rong ruổi sa trường, từng trải qua cửu tử

nhất sinh, hắn xem hết vinh hoa nhìn thấu quyền thế, quy ẩn tại thôn Bích Thủy

non xanh nước biếc này. Vốn không ngờ chuyện kết hôn nhưng nhân duyên trùng

hợp, hắn cùng thôn quê cô nương kết nghĩa vợ chồng. Nếu đã có duyên, nàng nên

là của hắn, cùng hắn vượt qua tháng năm dài dằng dặc vô tận sau này.

Tiêu

Kinh Sơn nhắm con ngươi lại, cảm thụ cảm giác được cách môi mềm mại m*t lấy

phân thân của hắn, thắt lưng từ từ dùng sức, đầu phân thân cứng rắn chậm rãi

tách hai cánh hoa, xâm nhập vào nơi ấm áp ẩm ướt kia. Mai Tử kinh hoàng mở mắt

hoảng sợ nhìn Tiêu Kinh Sơn: “Hiện tại, hiện tại đã xong chưa?”

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhìn thân hình xinh đẹp của Mai Tử, chỗ thần bí mềm mại của

nàng hắn chưa từng tiến vào, nơi đó thít chặt cùng ấm áp bao vây hắn. Hắn chưa

phá cửa thành, nhưng tiểu nương tử dưới thân đã bắt đầu kinh hoàng. Hắn dừng

lại không dám tiến, bàn tay to v**t v* chờ thân thể nàng bình tĩnh lại. Cảm

giác được nỗi kinh hoàng của Mai Tử dần dần giảm xuống, hắn dùng đầu phân thân

của mình chậm rãi đâm vào chỗ hai cánh môi khép mở kia, khắc chế dùng vài phần

lực đạo, chỉ nghe “tức” một tiếng lại tiến thêm vài phần.

Trong

lòng Mai Tử vẫn hồi hộp chờ đợi cơn đau đớn trong truyền thuyết, nhưng mà nàng

không ngờ cái loại đau đớn này lại đau đến tâm tê liệt phế, chướng bụng gian

nan đến thế. Nàng gắt gao bắt lấy tay Tiêu Kinh Sơn, bấu chặt đến tưởng chừng

như chảy máu, mê mang bất lực kêu: “Đau quá……”

Tiêu

Kinh Sơn nhíu chặt mày rậm, mím bạc môi, mồ hôi theo thái dương chảy xuống.

Mai Tử

cảm thấy phân thân Tiêu Kinh Sơn tiến vào cơ thể của mình nhẹ nhàng ma sát, vì

thế đau đớn dần dần bị đánh tan, cảm giác khó chịu dâng lên, nàng mở con ngươi

mênh mông nhìn vẻ mặt thống khổ của Tiêu Kinh Sơn, thở gấp hỏi: “Chàng cũng rất

đau sao?”

Tiêu

Kinh Sơn cắn răng phun ra vài chữ: “Ta không đau”. Chẳng những không đau mà còn

rất sung sướng, khoái hoạt đến tưởng chừng như lập tức muốn lại làm nàng đau!

Mai Tử

không rõ, dưới thân truyền đến cảm giác tê dại, nàng nhẹ nhàng vặn vẹo eo, động

tác này khiến cho Tiêu Kinh Sơn hít vào một hơi. Nàng liền cảm thấy vật dưới

kia rục rịch, lại tiến vào thêm vài phần. Mai Tử cảm thấy thân thể có vật tiến

vào tạo ra cảm giác, trong lòng nghĩ chắc là vật kia đã hoàn toàn tiến vào cơ

thể mình, vừa thẹn vừa sợ.

Tuy

rằng dưới thân xúc động mãnh liệt, nhưng bản tính Tiêu Kinh Sơn lại trầm ổn

khắc chế, tại thời khắc mấu chốt này vẫn cố kỵ đây là lần đầu tiên của Mai Tử,

tiến ba phân lùi hai phân, một bước một đẩy mạnh, v*ch th*t nộn hồng gắt gao

bao quanh thiết nóng, rốt cuộc thiết nóng cũng đã vào hơn phân nữa. Lúc sau,

Mai Tử chống đỡ không nổi, nũng nịu khóc nói không được, đừng vào nữa, Tiêu

Kinh Sơn đành phải dừng lại.

Kỳ thật

phân thân của hắn còn ở bên ngoài mấy tấc chưa vào hết, nhưng hắn biết chính

mình so với những nam nhân bình thường khác có phần to hơn, Mai Tử tuổi còn

nhỏ, lại là lần đầu, hắn không dám dùng toàn lực, chỉ có thể chấp nhận như vậy.

Lúc này bên ngoài mưa to cuồng xả, tiếng sấm từng trận, Tiêu Kinh Sơn nhịn

xuống xúc động dâng lên ào ạt trong cơ thể, không dám lộn xộn, tay v**t v* chỗ

hai người chặt chẽ tiếp xúc để làm cho Mai Tử bình tĩnh lại.

Lúc mới

bắt đầu Mai Tử cảm thấy khó chịu chống đỡ, sau lại chỉ cảm thấy chỗ vật kia ở

trong cơ thể phát ra hơi nóng thiêu đốt chính mình, liền nhịn không được động

đậy. Mai Tử uốn éo nhích người, mặc cho Tiêu Kinh Sơn khắc chế thế nào cũng

nhịn không được nhẹ nhàng chậm chạp đi động hông. Mà Tiêu Kinh Sơn vừa động,

Mai Tử liền cảm thấy cả người như nổi sóng, thậm chí nàng cảm thấy lúc Tiêu

Kinh Sơn rút ra, cánh môi của mình còn m*t lấy hắn không chịu buông tha. Tiêu

Kinh Sơn khí lực lớn làm sự việc này cũng mãnh, nàng cảm giác giống như ruột

gan chính mình cũng bị kéo ra ngoài.

Mà Tiêu

Kinh Sơn chuyển động vài lần, phát hiện Mai Tử đã không còn kêu đau đớn, chỉ

kêu to, động tác của hắn liền nhanh lên. Hắn động một chút, Mai Tử liền sợ hãi

kêu lên một chút, đi vào mỗi lúc càng nhanh, tiếng kêu của Mai Tử chưa từng

ngừng lại, đến cuối cùng nàng kêu không thành tiếng, chỉ còn lại tiếng nức nở

yêu kiều.

Tiêu

Kinh Sơn vẫn tận lực khắc chế chính mình, nhưng mà động tác ra vào vẫn nhanh

hơn. Bên ngoài mưa to tầm tã, thế công của hắn chưa từng ngừng lại, chẳng qua

mỗi lần tiến vào cũng không dám tiến hoàn toàn, e sợ tiểu nương tử của hắn chịu

không nổi.

Nếu Mai

Tử nương lúc trước lo lắng hoa màu nhà mình không có đủ nước thì nay đã không

cần lo lắng nữa, ruộng đồng sau một hồi mưa sa càng thêm màu mỡ, bao nhiêu gia

đình sung sướng mừng thầm. Thời điểm bên ngoài mưa đã muốn ngừng, bên trong nhà

lá, tiểu Mai Tử vẫn như cũ chịu cuồng phong bạo vũ giày xéo.

Nàng đã

khóc không thành tiếng, thân thể nhỏ bé uyển chuyển run rẩy đến xụi lơ, nhưng

mà Tiêu Kinh Sơn trên người nàng vẫn chưa từng ngừng nghỉ.

Lúc

trước bên ngoài mưa lớn át mất mọi âm thanh, bây giờ khi mưa đã nhỏ dần, nàng

mới biết tiếng kêu của mình mắc cỡ đến chừng nào, mới biết Tiêu Kinh Sơn thở

gấp là như thế nào làm lòng người nóng bức khó chịu. Hắn gắng sức cày cấy, giọt

mồ hôi rơi xuống trước khuôn ngực mềm mại của nàng, chọc cho nàng bất lực vặn

vẹo eo, nhưng không biết động tác này của mình chỉ làm cho đầu v* nhỏ càng thêm

diễm lệ, khiến cho nam tử cường tráng trước mắt càng ra sức vì đ*ng t*nh.

Lúc

cuồng phong trong nhà tranh chấm dứt cũng là lúc gà trong thôn cũng bắt đầu gáy

sáng rồi.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.