Tiên Vốn Thuần Lương

Chương 143: Câu thú phấn


Tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng không dễ dàng chết đuối như vậy. Hai tu sĩ được Kim

Phi Dao sai Mập Mạp xuống vớt lên cả người đen thùi lùi, đều do bị lôi

điện đánh thành như vậy.

Do gặp yêu thú cấp bốn nên chỉ có thương không có vong. Sau khi toàn bộ tu sĩ được vớt lên, tu sĩ trấn thuyền

liền rút một cái còi ra thổi.

Xa xa xuất hiện hai đốm màu đỏ, rốt cục hai con cá vàng đột nhiên biến mất đã trở về. Thấy chúng lông tóc

không tổn hao gì, Kim Phi Dao rất kinh thán năng lực chạy trốn của

chúng, thân hình lớn như vậy mà có thể thuấn di xa đến thế.

Sau

khi cá vàng trở về, tu sĩ trấn thuyền không biết dùng cách gì mà đám dây thừng tự động bay lên, lại buộc chặt vào người cá vàng. Linh quang

phòng ngự trên thuyền đã được tiêu trừ, thuyền lớn như vậy, pháp trận

tiêu hao rất nhiều linh thạch, đương nhiên nếu tiết kiệm được thì sẽ

tiết kiệm.

Đuôi cá vàng bắt đầu vung vẩy, thuyền Hải Thạch tiếp tục tiến ra biển lớn.

“Mập Mạp, tại sao cùng là yêu thú cấp bốn mà yêu thú trong biển lại lợi hại

hơn yêu thú trên lục địa nhỉ? Hơn nữa ngươi xem, những người Thượng Tiên lâu này cũng thật đen tối, cả con bạch tuộc to thể mà cũng không phân

cho chúng ta một phần. Những tu sĩ bị thương ngay cả một phần linh rượu

miễn phí cũng không có.” Kim Phi Dao nhìn chằm chằm vào hoa văn trên sàn tàu, có chút bất mãn nói với Mập Mạp.

Cái xoáy ánh sáng lúc nãy

chính là xuất phát từ cái hoa văn vòng tròn kia, bảo sao mà các tu sĩ

chỉ được ở trong các căn phòng lại bé tin hin, nguyên nhân là để tiết

kiệm khoang thuyền làm không gian chứa yêu thú sao?

Nhưng điều

Kim Phi Dao thấy khó hiểu là chỉ một cái túi càn khôn đã có thể chứa

được ba con bạch tuộc Tiên Hà to, vậy thì sao lại phải luyện chế thân

thuyền thành cái pháp bảo càn khôn làm gì.

Mấy ngày sau đó Kim Phi Dao rốt cục minh bạch vì sao lại cần tới pháp bảo càn khôn to như thế.

“Mập Mạp, đừng chạy xa, tốc độ của chúng rất nhanh.” Kim Phi Dao nhảy sang

một bên, né tránh một con cá kiếm dài ba thước, quát to lên với Mập Mạp.

Mập Mạp phi lưỡi ra, bổ đôi hai con cá kiếm đang lao như bay tới, một lần nữa chạy về bên người Kim Phi Dao.

“Tựa lưng vào ta, không được lộn xộn. Còn nữa, ngươi không được tiết độc ra, lưng ta còn đang dựa vào ngươi đó.” Kim Phi Dao quay lưng dựa vào Mập

Mạp, một cái Thông Thiên Như Ý hóa thành một tấm chắn mỏng manh, cái

Thông Thiên Như Ý còn lại hóa thành một thanh thương ngắn bốn thước, bị

Kim Phi Dao nắm chặt trong tay.

Hễ có cá kiếm bay tới chỗ nàng là nàng liền dùng khiên ngăn trở, sau đó dùng đoản thương mà đâm. Chỉ chốc lát, trên sàn tàu chung quanh nàng đã rơi đầy những con cá kiếm dài

dẹt.

Chiến tích của Mập Mạp cũng không tồi, bên người cũng đắp

đầy cá kiếm, tất cả chúng đều bị cái lưỡi cứng như thép của Mập Mạp đâm

thủng.

Tất cả các tu sĩ trên thuyền đều đang ra sức giết cá kiếm, thân mình dẹt mỏng của nó sắc bén vô cùng, bay lên từ lòng biển giống

như phi tiêu lao vào thuyền Hải Thạch, sau khi cắt vào người đám tu sĩ

xong lại lao xuống biển.

Sáng sớm hôm nay thuyền Hải Thạch đã không cẩn thận xông vào giữa một bầy cá kiếm, sau đó bị mấy trăm vạn con cá tập kích.

Ai cũng nói là xông nhầm vào đàn cá, Kim Phi Dao lại không tin, cứ nhìn

đám tu sĩ đánh nhau tới phát rầu mà hai con cá vàng lại đã thoát khỏi

dây thừng, nhảy lên khỏi mặt biển, há miệng nuốt từng vốc từng vốc cá

kiếm một cách khoái trá kia thì biết.

Tám phần là hai con cá vàng phát hiện ra nơi này có bầy cá kiếm mới kéo thuyền tới, Kim Phi Dao rất hoài nghi.

Yêu thú cấp hai không tính là gì với tu sĩ Trúc Cơ, giơ tay không lên cũng

có thể g**t ch*t một con, còn tu sĩ có pháp bảo thì chỉ một chiêu cũng

giết được một đám. Cái chính là đám cá này quá nhiều, muốn giết hết

chúng cũng tốn không ít thời gian.

Kim Phi Dao tức giận muốn

chết, từ sau hôm gặp phải bạch tuộc Hà Tiên đến giờ, mỗi ngày thuyền Hải Thạch gặp ít nhất hai, ba con yêu thú từ cấp bốn đến cấp sáu, luân

phiên lên sân khấu, khiến cho đám tu sĩ tán loạn, mệt đến chết khiếp.

Hơn nữa, những tu sĩ mới lên thuyền lần đầu tiêu hao đan dược và linh phù

vèo vèo, có vài người đã hết sạch, kể cả có mang theo tài liệu thì trên

thuyền Hải Thạch cũng không cho chỗ nào để luyện đan.

Ở trong

những căn phòng dài nhỏ kia mà ngươi dám phun chân hỏa ra thì có thể

thiêu sạch cả thuyền lâu cũng nên, cũng không có ai dưới cái nhìn soi

mói của người khác mà ngồi luyện đan trên sàn tàu, cuối cùng chỉ có thể

mua đồ từ cửa hàng nhỏ trên thuyền.

Giá cả thì thật kinh khủng.

Một lọ mười viên Lưu Tức hoàn tam phẩm ở Vạn Tiên Thủy thành chỉ cần một trăm linh thạch hạ phẩm thì ở đây giá cao gấp mười lần. Dù sao thì đan

dược cứ bày ở đó, muốn mua hay không là chuyện của ngươi, còn giá cao

hay không cao là việc của ta.

Kể cả bây giờ không mua thì nửa năm đi săn cũng sẽ bắt buộc bọn họ phải tiêu tiền.

Kim Phi Dao nhẩm tính, không tính hơn trăm vạn con cá kiếm thì sau mười bảy ngày tiến vào ngoại hải, Thượng Tiên lâu không mất chút sức đã kiếm

được mười hai con yêu thú cấp bốn, hai mươi bảy yêu thú cấp năm, chín

yêu thú cấp sáu.

“Kiếm đến chết đi, lúc trở về chắc chắn lại phải giúp bọn họ giết mấy chục con yêu thú nữa.” Kim Phi Dao vẩy một con cá

kiếm găm trên đoản thương ra, tức giận bất bình mắng.

Tuy nhiên,

điều khiến người ta cảm thấy quái lạ là số lần yêu thú cấp năm chủ động

tập kích thuyền nhiều hơn yêu thú cấp bốn nhiều, mà yêu thú cấp sáu trên cơ bản là phải bị thuyền xâm nhập vào địa bàn mới xông lên.

Chắc là thực lực yêu thú cấp bốn quá yếu, thấy thuyền Hải Thạch to lớn nên

không dám động thủ gây sự, còn yêu thú cấp sáu lại đã mở linh trí, biết

đám tu sĩ trên thuyền đang giết chóc đỏ mắt nên không chủ động trêu

chọc. Chỉ có yêu thú cấp năm có thực lực cường đại, linh trí lại không

cao, đang ở thời kỳ hiếu chiến l* m*ng cho nên thấy cái gì cũng dám tấn

công.

Kim Phi Dao hồn nhiên suy nghĩ, phỏng đoán xem vì sao lại gặp nhiều yêu thú như vậy.

Những yêu thú này cũng giúp Kim Phi Dao luyện tập, nàng vẫn chưa dùng toàn

lực nhưng có thể tự đoán được nếu một mình nàng đi giết yêu thú thì cũng chỉ giết được yêu thú cấp năm, nhưng không thể giết ngay mà phải dây

dưa vài canh giờ mới được.

Kim Phi Dao không quá hài lòng với kết quả này, cảm thấy hiệu suất cần phải cao hơn nữa.

Thật ra hiệu suất này của nàng đã là không thấp rồi. Các tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ như nàng, ngoại trừ những tu sĩ không thích bầy đàn và những người

có thực lực cao cường ra thì không có ai nguyện ý một mình đi giết yêu

thú cấp năm cả vì nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không có ai giúp

đỡ.

Đàn cá kiếm này phải đánh tới nửa đêm mới hoàn toàn bị tiêu

diệt, cá kiếm đầy sàn tàu bị đẩy hết xuống biển cho cá vàng ăn. Tuy

nhiên, có lẽ thấy mọi người quá mệt mỏi, tu sĩ trấn thuyền phát ra thiện tâm hiếm hoi, bảo tiệm rượu trên thuyền lấy cá làm một bữa ăn mời các

tu sĩ.

Nhìn hắn cao hứng đứng trên mái nhà, vẻ mặt khao thưởng

mọi người, ai ai cũng muốn kéo hắn xuống mà giẫm chết, rõ ràng là bọn

hắn vất vả g**t ch*t yêu thú, cuối cùng còn thành ban ơn.

Bốn

huynh đệ săn tiền thưởng kia cũng cảm thấy đầu như to ra, khi lão đại

còn ra khơi vẫn chưa gặp ba người còn lại, lúc đó hắn còn trẻ tuổi,

huyết khí sôi trào mà đi biển hai lần, đó cũng là việc của mấy chục năm

trước rồi. Sau này gặp ba người kia thì bắt đầu làm công việc săn tiền

thường, từ đó không ra biển bao giờ nữa.

Không ngờ lần này ra

khơi lại khó khăn hơn trước kia rất nhiều, đám yêu thú ở ngoại hải giống như ăn phải bả, thấy thuyền là xông tới. Năm đó cả đi cả về cũng chỉ

giúp Thượng Tiên lâu giết chưa tới mười con yêu thú, dọc đường đi phần

lớn thời gian là nhàm chán hứng gió biển.

Bi thảm nhất là vì lão

mập không mua đồ tiếp tế nên trong túi càn khôn của bốn người chỉ còn

lại một ít đan dược dùng để tu luyện. Mấy thứ này không có tác dụng với

việc trị liệu miệng vết thương, khôi phục linh lực và chữa trị thần

thức.

Nhìn cái bản mặt biết sai đang cố ý làm ra vẻ vô tội của

hắn, lão đại rất muốn bóp cổ hắn ném xuống biển cho cá vàng ăn. Vụ làm

ăn này có khi bọn hắn còn phải bù tiền vào, đến lúc tới khu vực đi săn

thì không muốn đi cũng không được.

Lão đại ở trong này bi phẫn, lại không biết tu sĩ trấn thuyền đứng trên thuyền lâu đang cảm thấy thập phần sảng khoái thoải mái.

Đi thuyền thật đúng là thoải mái, chỉ cần đi một chuyến là có thể kiếm hơn mười vạn linh thạch trung phẩm, không cần tự mình động thủ cũng được

phân cho một nửa chiến lợi phẩm, thật sự là một vốn bốn lời. Hắn không

ngờ bột phấn do mấy lão già trong Thượng Tiên lâu làm ra lại có hiệu quả tốt như vậy, đám tu sĩ Trúc Cơ kia thật là đáng thương.

Nếu để

cho đám tu sĩ Trúc Cơ này biết được trên các con thuyền Bàn Cổ của

Thượng Tiên lâu đều chứa không ít bột phấn có tác dụng làm cho đám yêu

thú trong biển ph*t d*c thì chỉ sợ không có bất cứ kẻ nào đồng ý lên

thuyền.

Đây là bí mật của Thượng Tiên lâu, là sản phẩm luyện ra

trong lúc vô ý của mấy lão nhân si mê luyện đan, có lực hấp dẫn rất lớn

đối với yêu thú cấp bốn cấp năm, đôi khi cũng hấp dẫn một vài con yêu

thú cấp sáu đang đến thời kỳ ph*t d*c.

Thôi phấn rất dễ sử dụng,

chỉ cần treo ở đáy thuyền, dùng một cái bao đặc chế để đựng, thuốc bột

sau khi bị ngấm nước biển sẽ hóa thành dạng lỏng màu vàng, theo sự

chuyển động của thuyền mà khuếch tán trong nước, giống như là một yêu

thú giống cái ph*t d*c, quyến rũ đám yêu thú đực chung quanh, lúc đi qua địa bàn của yêu thú cái khác cũng có thể khiến chủ nhân địa bàn bất

mãn, vậy nên mới có yêu thú không ngừng tìm tới cửa.

Chuyện này

đã diễn ra vài thập niên cho nên đám tu sĩ trẻ kia đều không biết, mà

những người đã từng đi từ lâu như lão đại cũng chỉ nghĩ rằng do tuyến

đường khác nên số lượng yêu thú gặp phải mới không giống nhau, không có

một ai nghĩ tới phương diện này.

Trước kia cũng từng có người

nghĩ tới việc dùng thuốc loại này để dụ yêu thú, nhưng khi hắn bôi nó

lên một con yêu thú cấp hai rồi thả vào vùng đi săn thì người cũng không thấy trở lại nữa.

Thứ này không thể dùng bừa bãi được. Thượng

Tiên lâu cũng là dựa vào việc tu sĩ trên thuyền Bàn Cổ đông đúc, hơn nữa tàu lại luôn di động nên mới dám dùng. Hơn một ngàn người đồng thời

đánh một con yêu thú, chỉ cần quen tay là có thể dễ dàng g**t ch*t yêu

thú, độ nguy hiểm không cao.

Nhưng trước khi thuyền dừng lại ở

khu vực đi săn cần phải thu lại đám phấn này, nếu không các tu sĩ đều

chạy đi săn hết, trên thuyền không có ai, lại đứng im một chỗ, rõ ràng

là tự tìm ngược.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.