Thương Ly

Chương 8: Thói quen


Bữa tối tổ chức ở một doanh trướng cực lớn, mấy cái kệ

thấp nối dài thành một bàn lớn, ai nấy đều khoanh chân ngồi trên da thú dùng

cơm, điểm chút phong vị thô sơ như hồi còn là dân Nữ Chân chưa nhập quan. Hai

dãy bàn dài đặt kế nhau, nam một dãy nữ một dãy, những người trẻ tuổi đặc biệt

thích cách sắp xếp như vậy. mấy mâm đấu lưng nhau đều bị các thiếu niên nam nữ

chiếm đầy.

Mỹ Ly được xếp vào toa vị thứ hai bên phải thái hoàng

thái hậu, nàng lẳng lặng ngồi xuống, nàng chỉ tới dùng cơm thôi mà. Tĩnh Nhàn

trước giờ đều đòi ngồi ở chỗ gần lão tổ tông nhất, lần này cũng không là ngoại

lệ, cô ta ngồi ở vị trí thứ nhất bên tay trái Hiếu Trang, thỉnh thoảng lại lườm

Mỹ Ly, ra vẻ chỗ mình ngồi gần phía trước là có ưu thế hơn.

Trước giờ Mỹ Ly vốn không hợp tính với nhóm người bên

Tĩnh Nhàn, lại vì Tử Tình tỷ tỷ nên Tĩnh Nhàn cứ hay châm chích nàng, Mỹ Ly

cũng không lấy làm lạ.

Người đã đến gần như đông đủ, hoàng thượng và lão tổ

tông cũng đều ngồi vào chỗ cả rồi, vị trí bên cạnh Mỹ Ly vẫn còn trống. Tới tận

khi thái giám cung nữ bắt đầu bưng thức ăn nóng lên, Tố Doanh mới theo Tĩnh

Hiên bước vào trướng. Nàng ta được tiểu cung nữ dẫn tới ngồi ở vị trí sát bên

tay phải của thái hoàng thái hậu, Tĩnh Hiên cũng ngồi xuống đằng sau, đấu lưng

với nàng ta. Ban đầu Mỹ Ly hơi bối rối, nàng gần y quá, gần đến mức khi y xoay

người nói chuyện với thái hoàng thái hậu và Tố Doanh, thì tay y có thể chạm

được người nàng.

Nhưng sau nàng an tâm cười nhạt, lão tổ tông lo lo

lắng hỏi thăm vết thương của Tố Doanh, hỏi han thành tích săn bắn của Tĩnh

Hiên. Chẳng ai quan tâm đến nàng, chẳng ai tỏ ý muốn nói chuyện với nàng cả,

sao cứ mãi lo sợ không đâu.

Vĩnh Hách đang rất bận rộn, nãy giờ vẫn chạy qua chạy

lại sắp xếp mọi việc bên ngoài trướng, gần đến lúc khai tiệc mới vào chỗ. Khang

Hy cho hắn ngồi cạnh Tĩnh Hiên, Mỹ Ly nghiêng người để hắn ngồi xuống dễ dàng,

Vĩnh Hách mỉm cười nhẹ giọng cảm ơn. Lúc xoay người, Mỹ Ly nhìn thấy Tử Úc ở mé

bên kia. Nhược Vũ mang thai không đến, Tử Úc cô độc một mình, nàng mỉm cười với

gã, Tử Úc gật đầu tỏ ý đã thấy.

Nhạy cảm nhận ra ánh thương hại trong mắt gã, nàng

lẳng lặng quay đi. Tuy đã quen rồi, nhưng thấy bạn bè nhìn mình như vậy, nàng

vẫn không khỏi đau lòng.

“Mỹ Ly, dạo này ngươi chịu khó ăn uống bổ dưỡng một

chút, sắc mặt không tốt tí nào.” Hiếu Trang nãy giờ đang nói chuyện với Tố

Doanh chợt chuyển chủ đề sang nàng. Vì câu nói của lão tổ tông, người xung

quanh càng quan sát nàng kỹ càng hơn nữa, nàng ngoan ngoãn gật đầu, không muốn

nói nhiều.

Tang Châu ngồi bên cạnh nàng cứ phấn khởi xoay qua

xoay lại nói chuyện cười đùa với Phúc Sâm bối tử ở đằng sau, vô ý va phải người

nàng suốt. Mỹ Ly hơi cau mày, hèn gì mấy tiểu thư ngồi cạnh cứ trừng mắt giận

dữ với cô ta.

Thức ăn bưng lên đầy đủ, hoàng thượng và lão tổ tông

nói vài câu đơn giản rồi bữa tiệc náo nhiệt bắt đầu. Vì người ngồi chật như nêm

nên không có thị giả hầu hạ gắp thức ăn. Mỹ Ly khó xử nhìn vào chén của mình,

tay trái nàng bị thương, không cách nào cầm chén gắp thức ăn, bàn lại thấp quá,

nàng cúi người và cơm thì rất khó coi. Cũng may trước mặt nàng có một dĩa bánh

nhỏ, nàng nhặt một chiếc nhai thong thả, vị rất ngon, còn có nhân thịt nữa.

“Sao không ăn thức ăn?” Giữa tiếng trò chuyện rì rầm,

giọng nói trầm ấm dễ nghe vang lên rành rành bên tai khiến nàng nhất thời nảy

sinh ảo giác, người bất thần run lên, cứ ngỡ Tĩnh Hiên đang hỏi mình.

“Ôi chao!” Tố Doanh ngồi kế bên nũng nịu bật kêu, rồi

nhõng nhẽo quay người thì thào vào tai Tĩnh Hiên. Tĩnh

Hiên tủm tỉm cười, âu yếm cầm chén nàng ta, gắp ít thức ăn bên bàn mình đưa

lại.

Mỹ Ly nhìn chằm chằm vào miếng bánh trên tay, mà qua

khóe mắt vẫn trông thấy rõ cảnh bọn họ chụm đầu thân mật trò chuyện. Nàng bỗng

căm tức bản thân, liền đặt bánh xuống cầm đũa lên, lúc này mới phát hiện mấy

đĩa thức ăn trước mặt toàn là thịt cá dầu mỡ, mấy món rau nàng muốn ăn đều nằm

ở xa, hèn gì Tố Doanh phải nhờ Tĩnh Hiên gắp giùm. Dù sao cũng cầm đũa lên rồi,

nàng gắp bừa một miếng thịt. Có lẽ nàng gắp phải miếng thịt hơi lớn, Tĩnh Nhàn

và Ngân Địch ngồi đối diện phá lên cười ha ha, ánh mắt liếc nàng vừa thương hại

vừa khinh bỉ.

Mỹ Ly lạnh lùng nhìn lại, nàng không còn xúc động háo

thắng như xưa, nhưng nếu bọn họ cứ khiêu khích, dẫu nàng không muốn để ý, nhưng

cũng không có nghĩa phó mặc họ được đằng chân lân đằng đầu.

Bị nàng lườm, Tĩnh Nhàn và Ngân Địch ngẩn người, không

ngờ nàng còn can đảm phản kháng.

Mỹ Ly vừa cầm nửa cái bánh còn lại chuẩn bị đưa lên

miệng. Bấy giờ không hiểu Phúc Sinh ở đằng sau nói gì khiến Tang Châu cười khúc

khích, người hết vặn qua vẹo lại. Mỹ Ly vô

tình bị cô ta đụng phải, bánh rơi xuống bàn. Nàng chẳng nghĩ nhiều, cầm ngay

bánh lên cắn một miếng, rồi mới phát hiện cả bàn nữ đều lặng người, những kẻ vốn

không để ý đến cửa động của nàng cũng bị vẻ kỳ lạ của người khác ảnh hưởng,

quay ra nhìn nàng chăm chăm.

Nàng ngẩn người một thoáng. Đúng rồi! Cả bàn này toàn

nữ nhân ăn sung mặc sướng, thức ăn rơi xuống bàn là bẩn rồi, chẳng khác gì rơi

xuống đất cả. Nếu người khác làm vậy, bọn họ cũng chỉ nhìn mà cười nhạt, nhưng

vì là nàng, là Mỹ Ly cách cách vừa được thả ra từ lãnh cung, lấy thức ăn bẩn

tống vào miệng thì đúng là quá tức cười. Quả nhiên, có người không chịu bỏ lỡ

cơ hội này.

“Ngươi từng ở trong lãnh cung đúng là khác hẳn,” Tĩnh

Nhàn giễu cợt, rõ ràng vẫn để bụng cái lườm của nàng khi nãy, “Biết coi trọng

thức ăn hơn hẳn.”

Người ngồi đó ai cũng dùng đủ loại ánh mắt nhìn nàng

chờ xem trò vui, Hiếu Trang sầm mặt nhưng không tiện nói gì lúc này.

Mỹ Ly bậm môi, ngồm ngoàm ăn hết nửa cái bánh còn lại

trước ánh mắt dè bỉu của mọi người. Nàng cười lạnh, “Đúng rồi, An Ninh điện ba

ngày mới được ăn thịt một lần, ta ăn thấy rất ngon. Chứ không như ngươi, ngày

nào cũng ăn sơn hào hải vị, ăn gì cũng như ăn đất, đúng là lãng phí lương thực

mà!”

Vĩnh Hách ngồi đằng sau nghe vậy, cười phì một tiếng.

“Ngươi!” Tĩnh Nhàn bị nàng chặn họng, chỉ đành trừng

mắt nhìn, nghe thấy tiếng cười của Vĩnh Hách lại càng thêm tức giận và xấu hổ,

đang định cay nghiệt phản kích thì bị Hiếu Trang trừng mắt nhìn. Quá khiếp sợ

trước thần băng giá đó, cô ta há hốc miệng, không dám nói tiếp gì nữa.

“Thấy ngon thì ăn nhiều vào! Hài tử ngươi gầy ốm đến

phát thương. Ngọc An, múc một bát canh gà rừng của ta cho Mỹ Ly!”

Mọi người tẽn tò tiếp tục ăn uống, có kẻ hạ giọng kể

chuyện cười để khỏa lấp bầu không khí gượng gạo.

Mỹ Ly uống canh xong, bẩm với Hiếu Trang rồi rời khỏi

tiệc, đã có nhiều người rời tiệc rồi, nàng đi hay ở cũng chẳng ai chú ý.

Bên ngoài trướng đã đốt nhiều đống lửa lớn, ánh lửa

bừng bừng khiến Mỹ Ly sợ run, nàng tìm một góc khuất, ép mình nhìn chằm chằm

vào ngọn lửa, sớm muộn gì cũng phải vượt qua trở ngại này, nàng không thể cứ

sống trong sợ hãi mãi được.

Mấy đứa bé như Thu Tuyền, Thu

Viện thường chẳng thích ngồi yên, sớm đã rời tiệc ra ngoài nhảy nhót hưng phấn

bên đống lửa.

Tĩnh Hiên và Tố Doanh cũng đi ra khỏi trướng, góc Mỹ

Ly đứng rất tối, ánh lửa lại quá sáng rọi, hai người vừa hạ giọng trò chuyện

vừa đi ngang qua mà không nhìn thấy nàng. Mỹ Ly thở phào, chuẩn bị đi về lán

của mình. Thu Tuyền tinh mắt gọi to: “Mỹ Ly tỷ tỷ!”

Tĩnh Hiên và Tố Doanh vốn đã đi qua đều dừng lại quay

đầu nhìn nàng, Mỹ Ly thở hắt một hơi, làm bộ thong dong bước ra ngoài sáng. Lúc

muốn gặp thì phải tốn bao nhiêu công sức mới gặp được một lần, lúc không muốn

gặp thì chẳng sao tránh thoát được. Thu Tuyền và Thu Viện chạy tới, mỗi đứa vẫn

nắm một tay nàng, nhưng không hào hứng như hồi sáng mà vờ trầm lặng nhìn nhau

không lên tiếng.

Tĩnh Nhàn cũng ăn xong, bực bội nhìn Ngân Địch. Ngân

Địch kéo tay Tĩnh Nhàn nhưng cứ một mực đuổi theo Vĩnh Hách. Cô ả cứ muốn theo

Vĩnh Hách thì sao cứ phải lấy mình làm bung xung?

“Mỹ Ly tỷ tỷ…” Thu

Tuyền dù gì cũng lớn tuổi hơn, do dự hỏi, “Đệ nghe nói hai năm nay tỷ đều sống

ở lãnh cung, nơi đó đáng sợ lắm sao?” Cũng như mọi đứa bé sống trong nhung lụa

khác, nó rất tò mò về những nơi thường nghe đồn là đáng sợ.

Tĩnh Nhàn nghe thấy, hài lòng giật tay khỏi Ngân Địch,

mặt lộ vẻ giễu cợt bước lại gần, “Đúng rồi, Mỹ Ly à, kể cho đám trẻ con nghe,

để chúng biết sợ mai mốt lớn lên đừng giống ngươi!”

Mỹ Ly lườm Tĩnh Nhàn, cố nén cơn giận. Thu Viện bĩu

môi trừng mắt nhìn ca ca, cô bé cũng tò mò nhưng nói ra vậy sẽ làm Mỹ Ly tỷ tỷ

đau lòng lắm.

“Mỹ Ly tỷ tỷ, cho tỷ đồ ăn ngon nè!” Thu Viện buông

tay Mỹ Ly, vội vàng mở túi lấy ra mấy viên mứt. Tuổi còn nhỏ, cứ tưởng chỉ cần

có đồ ăn ngon thì người ta sẽ vui ngay.

Mỹ Ly cười với cô bé. “Thu Viện để dành ăn đi, tỷ tỷ

không thích ăn đâu.” Nàng nựng nịu khuôn mặt bụ bẫm của Thu Viện.

“Ăn đi!” Tĩnh Nhàn cười lạnh, không buông tha cho

nàng. “Chẳng phải hai năm trời không được ăn sao? Không thèm sao?”

Mỹ Ly không chịu được nữa, trừng mắt nhìn cô ta, đang

định mở miệng thì thấy Tử Úc đã ra khỏi trướng tiến đến phía mình, gã cau mày

lắc đầu. Nàng nhẫn nhục cúi mặt, hiểu ý Tử Úc. Nếu nàng gây sự với Tĩnh Nhàn,

bất kể ai đúng ai sai, người thiệt thòi vẫn là nàng, hoàng thượng có lẽ sẽ

trách nàng không biết hối cải. Sao nàng lại thế này? Những lời châm chọc cay

độc hơn thế nàng vẫn có thề ngoảnh mặt làm ngơ, bình thản chịu đựng, sao lại

bất giác tính toán chi li với Tĩnh Nhàn? Chắc là do lúc trước quen đối đầu với

cô ta quá rồi.

Thói quen, có rất nhiều thói quen nàng tưởng đã từ bỏ

được, nhưng chúng vẫn còn ở đó. Nàng cười nhạt, nửa tự trào nửa lạnh lùng:

“Không ăn được thì chẳng thèm làm gì.”

Không buồn để ý đến phản ứng của mọi người, nàng xoay

người quay về lán của mình.

Nhắm mắt lại, không để bất cứ chuyện gì xảy ra trong

ngày làm rối loạn tâm trí, nàng lẳng lặng nằm xuống, chờ cơn buồn ngủ bao trùm.

Lửa, lửa trập trùng cháy bỏng khiến toàn thân nàng đau

nhức, hít thở khó khăn, nàng kinh hãi bừng tỉnh, vừa mở mắt thì khắp nơi đều là

lửa! Một góc chăn cũng đã bén lửa cháy bùng lên, không khí nóng bỏng khiến cảnh

tượng trước mắt bỗng quằn quại méo mó.

Cháy rồi! Cứu

mạng! Cứu, cứu với!

Cổ họng của nàng nghẹn lại, không sao phát ra tiếng,

nàng cuống quýt đến mức tim muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Cứu mạng! Cứu mạng!

Cuối cùng nàng cũng bật thành tiếng, khàn cả giọng

nhưng chẳng ai đến cứu! Một mình nàng chìm trong biển lửa, cô đơn không ai giúp

đỡ. Nỗi tuyệt vọng vì bất lực trước tử vong khiến tim nàng như tan vỡ. Nàng

biết chẳng ai tới cứu đâu, chỉ nàng mới có thể tự cứu mình thôi! Lúc nàng cố

nén sợ hãi, dùng đôi chân mềm nhũn chạy ra khỏi cửa tìm đường

sống, nỗi bi ai cô độc ấy chỉ mình mới cảm nhận được. Đã nhìn thấy trời sao lấp

lánh ánh lửa rồi, nàng nhìn những ngôi sao lấp lánh sau làn không khí nóng

bỏng, nàng được cứu rồi! Một thanh xà ngang cháy bùng bùng rơi xuống, theo bản

năng nàng giơ tay ra đỡ…

Đau, đau đến mức không sao hình dung được!

Cứu ta, ai có thể cứu ta?

Trong cơn sợ hãi và đau đớn, tuy biết chẳng có ai tới,

chẳng ai bảo hộ, nàng vẫn thống khổ hy vọng, có ai đó kéo nàng, có lồng ngực để

nàng tựa vào òa khóc, có người chăm sóc vết bỏng tấy cho nàng.

Không ai, vĩnh viễn không có ai.

Nàng run lẩy bẩy co rúm trong một góc viện, tổng quản

thái giám biết tin chạy tới chỉ liếc nhìn nàng, nói một câu: “Chạy ra được thì

tốt.” Không ai để ý đến nỗi đau đớn củanàng, không ai an ủi nỗi sợ hãi của

nàng, mọi người đều vội vàng cứu hỏa, nàng bị bỏ quên trong góc tối, lẩy bẩy

lạnh run.

Mồ côi… Vào giây phút đó, nàng mới sâu sắc hiểu được

nỗi chua xót của từ “mồ côi”.

Nàng ôm chặt lấy hai gối, toàn thân co rúm lại hết mức

có thể, nước mắt chảy qua da mặt nứt nẻ khiến nàng đau nhói, hàm dưới nàng run

lẩy bẩy, răng va vào nhau lập cập, nàng dùng toàn bộ hy vọng yếu ớt như đốm lửa

tro còn sót lại, chăm chăm nhìn ra cửa viện, hy vọng cò người tới, tới cứu

nàng. Hy vọng người kế tiếp vào cửa là người đến cứu nàng.

Cứu, cứu ta, cứu ta với!

Thứ nàng cầu xin cứu giúp chính là linh hồn bị thiếu

cháy trong cô độc và tuyệt vọng.

“Mỹ Ly cách cách! Mỹ Ly!”

Có người nắm chặt lấy hai tay nàng, lắc qua lắc lại.

Hai mắt nàng bị hơi nóng thiêu đốt không nhìn thấy rõ, người nàng khao khát chờ

đợi cứu vớt đã đến rồi sao? Nước mắt tràn mi, nàng chẳng thể nhìn rõ dung mạo

của hắn.

“Cháy rồi! Cháy rồi! Ta đau lắm! Tay ta đau

lắm!” Nàng òa lên khóc, cuối cùng cũng có người nghe nàng thốt lên những lời này.

Dẫu không được an ủi, không được che chở, có người chịu lắng nghe nỗi sợ hãi và

đau đớn trong lòng cũng tốt lắm rồi.

“Mỹ Ly, không có lửa cháy! Không có lửa cháy nữa!”

Nàng nắm chặt tay người đó, nước mắt

lưng tròng: “Đưa ta đi, đưa ta rời khỏi nơi này!”

“Cách cách gặp ác mộng đấy! Mở mắt

nhìn xem, đã an toàn rồi!”

An toàn? Nàng run rẩy đưa mắt nhìn bốn phía… Đây là

đâu? Nàng nhất thời hoảng hốt, nhận ra mấy tên thị vệ vẻ mặt kinh ngạc, một tay

cầm đuốc một tay cầm đao nhìn nàng đầy quái lạ.

Nàng sững người, dần dần tỉnh táo lại, đây là lán ở

bãi săn. Nàng nhìn kỹ người đến cứu mình, bắt gặp một đôi mắt trẻ trung trong

sáng, đầy cảm thông và thương xót. Ánh lửa rọi vào đôi mắt đẹp, tạo thành nhiều

điểm sáng tựa sao trời lấp lánh dưới đáy nước thẳm sâu.

Đẹp quá! Trong một lúc nàng chìm lỉm vào đôi mắt đó,

mắt Vĩnh Hách.

“Thích khách đâu?” Giọng lạnh băng vừa vang lên bên

ngoài lều, người đã tiến vào trong, vai chỉ khoác hờ áo ngắn, tay nắm chặt

trường kiếm. Mặt không chút biểu tình, Tĩnh Hiên nhìn lướt Vĩnh Hách và Mỹ Ly

trên sập, buông một tiếng cười khẩy.

Tuồng cũ giở lại? Nàng ta dùng tới dùng lui cũng chỉ

mấy chiêu đây thôi sao! Lần này mục tiêu là Vĩnh Hách thì phải?

Bị ánh mắt giá buốt của y xuyên qua, Mỹ Ly mới phát

giác mình còn níu chặt cánh tay Vĩnh Hách, bèn cúi đầu lẳng lặng buông ra. Vĩnh

Hách không đứng dậy, vẫn nhíu mày như cũ, tư lự ngồi bên cạnh nàng như đang

ngẫm nghĩ chuyện gì.

“Bắt được thích khách chưa?” Ngọc An đại cô cô cũng

đến nơi, tuy không đeo trang sức và không mặc trang phục đúng nghi thức, nhưng

khi bước vào lều, trông bà vẫn hết sức chỉnh tề, phong thái đoan trang. Mỹ Ly

tự nhìn lại bản thân, bấy giờ mới phát hiện mình chỉ mặc một lớp áo lót, tóc

tai rũ rượi, nước mắt đầm đìa, trông vừa thảm hại vừa thất lễ.

“Xem ra…” Tĩnh Hiên lạnh lùng nhìn nàng bấy giờ đang

cúi đầu, “Chẳng có thích khách nào cả, chẳng qua là nằm mơ la bậy mà thôi.”

“Ôi!” Ngọc An đại cô cô vỗ tay, có chút trách móc: “Mỹ

Ly cách cách, người làm lão tổ tông sợ hãi quá!”

Mỹ Ly ngẩn ngơ giương mắt nhìn bà, chợt hiểu ra: “Ta

lại hét lên sao?” Nàng liếc Vĩnh Hách, gã bình thản mỉm cười gật đầu, chẳng hề

có ý trách cứ gì nàng.

Mỹ Ly khổ sở thở ra một hơi dài, từ lần hỏa hoạn đó,

nàng thường kêu thét trong mơ, ở một mình không sao, giờ thì phiền phức to.

Chưa nói đến việc làm kinh động những người tuần tra, mà mấy chủ tử ở mấy căn

lều chung quanh xem ra đều bị nàng làm giật mình tỉnh giấc hết rồi.

“Mỹ Ly cách cách! Nếu ổn thì sang vấn an lão tổ tông

đi. Lão nhân gia nửa đêm nghe tiếng kêu thê lương như vậy, sợ đến run lẩy bẩy,

cứ tưởng thích khách làm cách cách bị thương rồi! Vương gia, ngài cũng đi bẩm

báo hoàng thượng đi, khi nãy hoàng thượng còn phái người sang hỏi, hết hồn ngỡ

lão tổ tông gặp chuyện. Các ngươi,” Ngọc An cau mày quét mắt nhìn đám thị vệ

đang ngẩn người, “mau ra ngoài đi thôi, nửa đêm khuya khoắt xông vào lán cách

cách thì còn ra thể thống gì! Mau đi bẩm báo với các chủ tử bị giật mình, để họ

an tâm ngủ lại.”

Đám thị vệ hậm hực lui ra, mặt lộ vẻ ấm ức, có phải họ

muốn xông vào đâu, nghe cách cách kêu thảm như vậy, cứ tưởng là sắp mất mạng

rồi! Không lập được công còn bị mắng vốn một trận, oan uổng quá!

Mỹ Ly hiểu, tuy đại cô cô không trực tiếp trách mình,

nhưng vẫn cáu kỉnh vì đang yên đang lành nàng gây náo loạn. Ma ma họ Thân dạy

dỗ nàng lúc trước nay đã xuất cung, Ngọc An cô cô vốn không ưa nàng, giờ thì

càng chắc còn ghét nàng thêm nữa.

Tĩnh Hiên cũng đã bực bội vén rèm ra ngoài, Vĩnh Hách

vỗ vai nàng: “Hôm nay ta trực đêm, có chuyện gì cách cách cứ gọi ta.”

Mỹ Ly gật đầu nhìn gã gật đầu cười cảm tạ, đêm nay gã

là người duy nhất không trách móc nàng.

Sau khi thỉnh an tạ lỗi với lão tổ tông, Mỹ Ly lui

khỏi khu lều, nhìn bầu trời đầy sao thở dài một hơi không dám ngủ tiếp, sợ lỡ

kêu thét thêm lần nữa thì toàn doanh trại bị nàng đánh thức mất.

Vĩnh Hách dẫn theo một đội thị vệ đi tuần một vòng

quanh lều chính, Mỹ Ly đợi gã đến gần thì nhún mình xin lỗi, đều là lỗi tại

nàng, khiến gã thêm phiền phức.

“Không ngủ nữa sao?” Vĩnh Hách phẩy tay lệnh cho đám

thị vệ sau lưng tiếp tục đi tuần, rồi tự mình dẫn nàng đến gần đống lửa nhỏ

đang đun một ấm nước, gã mời nàng ngồi xuống rồi rót chén nước cho nàng, “Coi

chừng nóng.”

Mỹ Ly bối rối ngồi xuống, gã không chê cười mà còn đối

tốt với nàng, khiến nàng càng thêm áy náy.

Vĩnh Hách cũng ngồi xuống bên cạnh, tựa hồ hiểu rõ nỗi

khổ vì sợ giấc ngủ của nàng, “Có phải sau đám cháy ở An Ninh điện, cách cách cứ

bị vậy không?” Gã hỏi thẳng nàng chứ không mỉa mai hay vòng vo như những người

khác. Thái độ bộc trực tự nhiên của gã khiến nàng có thể nhẹ nhàng gật đầu. Gã

vào kinh được bao lâu mà biết rõ ràng đến vậy? Đúng là tiếng xấu đồn xa, nàng

lặng lẽ mỉm cười.

“Không sao đâu, qua một thời gian thì ổn thôi. Lúc nhỏ

có lần ta bị bóng đè trong mơ, trong đó cũng đi ngủ y như cách cách, lớn lên

thì khá hơn.” Gã tỏ vẻ từng trải khuyên nhủ.

Mỹ Ly tủm tỉm cười gật đầu, nàng thích nói chuyện

phiếm với Vĩnh Hách, tuy chưa quen lâu, nàng đã phát hiện ra vẫn còn chân thành

nhiệt tình như trẻ nhỏ. Ít nhất suy nghĩ của gã không vòng vo, muốn cười thì

cười, muốn nói thì nói thẳng.

“Công tử từ nhỏ đến lớn đều ở quan ngoại hả?” Mỹ Ly cố

ý tìm đề tài nói chuyện.

“Ừ.” Vĩnh Hách mỉm cười, đôi môi tươi bậu cong lên, để

lộ hàm răng trắng muốt, nụ cười trong sáng cởi mở, khiến lòng nàng đang nặng trĩu

cũng cảm thấy có làn gió ấm áp thổi qua.

Chàng trai này… nếu vĩnh viễn không trưởng thành thì

tốt quá!

Bất giác nàng thầm than như vậy khi nhìn thấy nụ cười

của gã. Lớn lên rồi, gã sẽ thay đổi, biến thành… Nàng cau mày, bỏ qua cái tên

mình không muốn nghĩ đến. Dẫu gã trở thành người giống Tử Úc thì cũng thật đáng

tiếc, sẽ không còn giữ được nụ cười hồn nhiên như thế này.

Vĩnh Hách chắc cũng cảm thấy cứ im lặng như thế này

mãi thì thật lúng túng, nên lựa theo câu hỏi của nàng kể vài chuyện tình nơi

quan ngoại. Thấy vai nàng từ từ sum xuống, gã ân cần hỏi: “Cách cách mệt sao?”

Không để nàng kịp ngăn cản, gã đã sai người hầu ôm đến mấy tấm thẩm lông thú

dầy cộm, chồng lên nhau để nàng tựa vào. Vì không có chỗ dựa, đống chăn không

đỡ nổi nàng, cứ nghiêng nghiêng ngả ngả, Vĩnh Hách bèn dứt khoát ngồi sang phía

bên kia đỡ lấy đống chăn, cười hì hì: “Cách cách cứ tựa thoải mái, giờ sẽ không

bị đổ nữa.”

Mỹ Ly an tâm dựa vào thảm lông, trên người đắp một tấm

chăn mỏng, lẳng lặng ngắm bầu trời sao xa thẳm, lâu lắm rồi, nàng không cảm

thấy vững lòng thế này. Tuy chỉ là chỗ dựa tạm thời, và nàng cũng tự nhủ đừng

quá buông thả, nhưng đêm nay nàng mệt lắm, cũng tựa vào như vậy, một lát thôi

cũng tốt rồi.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.