Thương Ly

Chương 16: Hành trình


Cả Từ Ninh cung đổi hẳn vẻ trật tự yên tĩnh ngày

thường, khắp nơi đều có tiếng cười đùa trò chuyện của các thiếu nữ, đến mức đám

cung nữ tươi cười chạy vụt qua Ngọc An cô cô cũng không bị trách mắng. Các cung

nữ thái giám bận rộn khuân vác rương lớn rương nhỏ, các a hoàn lớn hầu hạ chủ

tử đi cùng với lão tổ tông đều cầm danh sách kiểm tra hành lý, nơi nào cũng

tràn ngập không khí bận rộn náo nhiệt.

Mỹ Ly lẳng lặng theo sau Hiếu Trang. Tĩnh Nhàn nhanh

nhảu đỡ lấy lão tổ tông, Tố Doanh đã lâu rồi mới nhập cung, Hiếu Trang ân cần

nói chuyện với nàng ta, thêm cả đoàn công chúa cách cách, cô cô ma ma, tú nữ

thái giám, làm gì có chỗ cho Mỹ Ly xen vào.

Xe ngựa đều dừng ở trước cổng Long Tông, niềm hứng

khởi trước chuyến đi xa khiến ai nấy đều vui vẻ ra mặt, nói cười không dứt. Đến

cả Tĩnh Nhàn tính tình thất thường cổ quái nay cũng tươi roi rói, hòa nhã trò

chuyện đùa giỡn với những người chung quanh.

Sau khi hạ chỉ tiến hành chuyến đi săn mùa xuân, hoàng

thượng đã đi bãi săn Mộc Lan trước, tiện đường ghé qua Thừa Đức tránh nóng. Tuy

chuyến đi xa này còn nhằm mục đích thao luyện và duyệt binh trước đại chiến,

nghỉ hè tại hành cung Nhiệt Hà thực chất là tăng cường sức ép và kiểm soát tình

hình của Mông Cổ, nhưng trong mắt các thiếu nữ chẳng hề có vẻ khẩn trương trước

cuộc chiến, chỉ đầy niềm hứng khởi vì dịp đi chơi dài ngày.

Vĩnh Hách phụ trách lo liệu toàn bộ mọi việc trong

chuyến đi của thái hoàng thái hậu, tạp vụ phiền phức, trình tự lễ nghi trước

khi xuất hành thường khiến cho người thực hiện phát khùng, cũng may có Tử Úc ra

sức giúp đỡ, việc gì gã cũng lo lắng chu toàn, được hoàng thượng và lão tổ tông

khen ngợi.

Mỹ Ly chỉ thuận tay cầm theo một gói đồ nhỏ, có người

hầu muốn cầm giúp cũng bị nàng khéo léo chối từ. Khi Vĩnh Hách mặc áo giáp mềm

của Chính Bạch kỳ, đi ngược hướng đoàn phụ nữ gấm hoa rực rỡ, đến trước mặt lão

tổ tông thỉnh an, Mỹ Ly cảm thấy hết sức tự hào. Trải qua rèn luyện, gã trở nên

trầm ổn tự tin hơn trước nhiều, không còn ngây ngô nữa, nhưng nét phấn khởi của

tuổi trẻ khiến gã thêm phần ung dung dũng mãnh. Hào quang riêng có của gã tỏa ra rạng

rỡ khiến người ta ngưỡng mộ.

Hiếu Trang trìu mến cho gã đứng dậy, Vĩnh Hách đỡ lấy

bà, vừa nói cười vừa đi trước dẫn đầu. Đám thiếu nữ ai nấy đều muốn bắt chuyện

với gã, hỏi gã xem dọc đường nơi nào nghỉ chân, nơi nào cắm trại. Mấy cô gái

còn cố ý xô đẩy Ngân Địch, xì xào trêu chọc. Ngân Địch xấu hổ đỏ mặt, vừa cười

vừa đuổi đánh mấy cô nàng trêu ghẹo kề bên.

Mỹ Ly chậm bước, Vĩnh Hách như vậy khiến nàng không

dám lại gần. Gã quá xuất sắc, các thiếu nữ theo sau lão tổ tông, có quá nhiều

người dùng ánh mắt vừa ái mộ vừa thẹn thùng ngắm nhìn gã. Nàng hiểu rất rõ ánh

mắt này, bởi nàng cũng từng nhìn một người như vậy. Vĩnh Hách trong mắt mọi

người không phải chàng trai hễ rảnh rỗi là tới tìm nàng nói chuyện, càng không

phải chàng trai hồi hộp nắm tay nàng trong bóng đêm, ôm nàng vào lòng mà vẫn

run lẩy bẩy… Nàng đưa mắt nhìn gã ở đằng xa, ngăn giữa họ là bao nhiêu vóc dáng

yêu kiều mỹ lệ khác. Cảm giác e sợ đầy chua xót lại manh nha xuất hiện trong

tim, tưởng đâu những lời tỏ tình vụng về giản đơn thẳng thắn của gã đã chữa

lành căn bệnh đó cho nàng rồi chứ!

Đợi lão tổ tông bước lên cỗ xe ngựa rộng rãi lộng lẫy

xong, các thiếu nữ cũng đồng loạt đi về phía xe ngựa riêng. Mỹ Ly vịn tay thái

giám, vừa định bước lên thì cánh tay đột nhiên bị níu lại, nàng giật mình ngẩng

đầu thì gặp ngay gương mặt tươi cười của Vĩnh Hách.

“Sao chỉ đem gói đồ nhỏ như vậy?” Gã nhìn gói hành lý

nhẹ tênh hoắc trên tay nàng, nãy giờ nhìn quanh, các cách cách tiểu thư đều

mang theo gói lớn gói nhỏ đồ ăn vặt để tiêu khiển dọc đường.

Nàng chưa kịp đáp, Vĩnh Hách đã ôm choàng lấy eo nàng

đỡ vào khoang xe, rồi nhẹ nhàng tung mình vào theo. Khoang xe không rộng, vóc

người gã lại cao lớn, nàng và gã phải tựa sát vào nhau. Bên ngoài nhiều người

qua lại, Mỹ Ly đâm thẹn.

“Chàng, chàng ra ngoài đi!” Nàng cố trấn tĩnh, không

để cho mặt mình đỏ lên.

“Mệt rồi, muốn trốn một lát.” Vĩnh Hách cười hì hì,

tựa vào vai nàng như có ý làm nũng, nhưng sức nặng toàn thân không hề ép lên

người nàng.

Mỹ Ly thở dài, dở cười dở khóc, khi nãy còn tỏ vẻ

thành thục chững chạc, giờ thì đã hiện nguyên hình. Không biết các cô gái vừa

dùng ánh mắt khao khát ngắm gã sẽ nghĩ thế nào khi nhìn thấy bộ dạng con nít

này nhỉ? Dù sao, đây mới là Vĩnh Hách mà nàng quen thuộc.

“Lát nữa ra khỏi thành, ta sẽ mua thêm cho nàng.” Gã

cười khẽ, nhẹ nhàng quang tay quanh eo Mỹ Ly.

“Nhìn chàng kìa, trán đẫm mồ hôi.” Nàng dùng khăn tay

lau mồ hôi cho Vĩnh Hách. Gã tuổi trẻ máu nóng, đi một lát là mồ hôi vã đầy

người.

“Trời nóng mà, áo giáo mềm lại bí quá!” Vĩnh Hách than

thở.

Mỹ Ly mở gói đồ mang theo, bên trong toàn là khăn tay

cỡ lớn sẫm màu, nàng lấy một chiếc ra, gấp lại bỏ vào tay áo của gã. Vĩnh Hách

cứ như đứa bé vậy, nàng dặn dò nhắc nhở mãi đã thành thói quen rồi. “Dùng xong

thì đưa lại cho thiếp.” Ứng Như phúc tấn có dặn nàng, Vĩnh Hách toát mồ hôi mà

bị trúng gió thì toàn thân sẽ nổi sởi.

Vĩnh Hách ngạc nhiên nhìn đống khăn tay dày cộm trong

gói đồ của Mỹ Ly, nàng đem theo toàn là khăn lau mồ hôi cho gã ư? Thoang thoảng

hương thảo dược, “Mùi gì vậy?” Vĩnh Hách đưa khăn sát mũi, mùi hương bắt nguồn

từ đây đây.

“Phúc tấn nói chàng rất dễ nổi sởi, tắm nước ngải cứu

là khỏi. Mấy tấm khăn này thiếp đã nấu qua nước ngải cứu…” Thình lình bị gã ôm

gọn vào lòng, nàng nóng bừng mặt, không nói tiếp được nữa.

“Mỹ Ly…” Gã gọi khẽ bên tai nàng.

“Vĩnh Hách đâu rồi?” Bên ngoài xe ngựa vang lên một

giọng trầm thấp lạnh lùng, quát hỏi một cách bất nhã.

Thái giám ấp úng không trả lời được,

“Lão tổ tông sắp xuất phát rồi mà hắn lại biến đâu

mất!” Tĩnh Hiên hừ một tiếng, cau mày phủi áo bỏ đi.

“Ở đây!” Vĩnh Hách vội vã lên tiếng, luyến tiếc buông

Mỹ Ly rồi nhảy xuống xe. Mỹ Ly đặt tay lên đôi má nóng bừng, hơi thở đứt quãng.

Tĩnh Hiên lườm gã rồi lạnh lùng lướt mắt qua cỗ xe

ngựa đằng sau. “Để ý vào chứ!” Y quát mắng, “Giờ này mà còn ở đây? Hộ vệ đều đã

lên đường cả rồi kìa!” Cơn giận không đâu lại tăng lên mấy phần.

“Vâng ạ!” Vĩnh Hách biết mình sai, cũng không giải

thích, cúi đầu nghe trách móc.

“Còn không đi nhanh?” Tĩnh Hiên bực bội hừ một tiếng,

“Duệ Dĩnh đâu?”

“Tĩnh Hiên ca?” Một gã thiếu niên mặc áo giáp Tương

Hoàng kỳ mặt đầy sợ hãi chạy qua, nơm nớp đợi lệnh.

“Hai người các ngươi! Đồng loạt đi mở đường cho lão tổ

tông! Ta đến dốc Thập Lý trước, cứ lề mề mãi!”

Mỹ Ly lẳng lặng nghe y răn dạy thuộc hạ, giọng điệu

quen thuộc đến thấm thía, y từng nói giọng này với nàng bao nhiêu lần rồi.

Mặt trời lên cao, khoang xe có phần nóng nực, Mỹ Ly hé

rèm cửa để gió nhẹ luồn vào. Đã ra khỏi thành, hai bên đường cái đầy lá biếc

núi xanh, cảnh sắc mê người. Đồng ruộng đằng xa xanh ngắt hoa màu, thoạt nhìn

đã cảm thấy khoan khoái dễ chịu.

Mỹ Ly dựa vào thành xe, tận hưởng làn gió mát mẻ lướt

qua mặt, chìm đắm trong cảnh đẹp phồn thịnh tươi tốt dạo cuối xuân. Vì buổi tối

chẳng thể nào ngủ yên, thùng xe lắc lư, không khí trong lành, cơn buồn ngủ từ

từ ập tới, nàng dựa vào cửa sổ thiếp đi.

Chẳng biết được bao lâu, nàng cảm thấy có người khẽ

lay tỉnh mình, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nàng gặp ngay khuôn mặt tươi cười

tuấn tú của Vĩnh Hách. Gã vươn người vào xe, đỡ lấy hai vai nàng.

“Xuống nào, hôm nay hạ trại ở đây.” Gã kéo nàng ra

ngời, vừa ôm vừa đỡ nàng xuống xe.

Ra khỏi thùng xe, Mỹ Ly mới phát hiện chỉ có nàng ngủ

gật không xuống xe sớm, những người khắc đã tập trung tại khoảng đất trống. Tư

thế quá sức thân mật của nàng và Vĩnh Hách khiến không ít người dõi mắt trông

theo. Thế mà Vĩnh Hách dường như chẳng hề để ý tới, vẫn giữ chặt lấy tay nàng,

cau mày nhìn vết hồng trên trán nàng do bị khung xe cấn vào. Mỹ Ly muốn rút tay

ra nhưng gã dùng sức giữ chặt lại. Nàng sốt ruột nhìn gã chớp chớp mắt ra hiệu,

gã mới ý thức được vẻ tò mò của người xung quanh, và miễn cưỡng buông tay nàng.

Hiếu Trang nhìn thấy, mỉm cười nhìn bọn họ, rồi lại

liếc Ứng Như phúc tấn đứng bên, vẻ thông cảm. Ứng Như phúc tấn thầm thở dài,

đáp lại lão tổ tông bằng nụ cười, bất lực liếc con trai rồi đành quay sang nói

chuyện với các phúc tấn khác.

Tĩnh Hiên dẫn đám quý tộc trẻ tuổi đi giám sát việc hạ

trại, mắt lạnh lùng nhìn Vĩnh Hách vẫn còn đứng ngơ ngẩn bên cạnh Mỹ Ly. Vĩnh

Hách kín đáo bĩu môi, mỉm cười với Mỹ Ly rồi rảo bước theo Tĩnh Hiên nghe y

giao nhiệm vụ.

Nhìn bộ dạng chín chắn lĩnh mệnh dẫn binh tuần tra của

hắn, Mỹ Ly không nhịn được tủm tỉm cười, gã chẳng khác gì một tên học trò

nghịch ngợm cứ cố giả bộ nghiêm trang trước mặt sư phụ.

Vô tình liếc mắt nhìn, nàng phát hiện Tĩnh Hiên đang

đanh mặt quan sát mình, nàng giật mình thu lại nụ cười. Nàng đã làm theo đúng ý

muốn của y, rời xa y, quên lãng y, nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc riêng của mình, vì

sao hết lần này đến lần khác, y lại dùng ánh mắt đầy chán ghét nhìn nàng như

thế?

Mắt nhìn thẳng, nàng theo sau lão tổ tông, vui mừng

nhận ra mình không còn cảm giác gì nữa trước mọi kiểu ánh mắt của y. Nàng thực

sự thoát khỏi y rồi. Nét cười từ mắt chầm chậm lan đến khóe môi, nàng hít sâu

bầu không khí thơm mát nơi ngoại ô, toàn thân thoải mái nhẹ nhàng như muốn tung

bay theo gió.

Lán trại nhanh chóng được dựng xong, bởi vì chặng

đường phía trước có đi cả ngày trời cũng chưa đến chỗ thích hợp hạ trại, lại có

quá nhiều phúc tấn và tiểu thư, hoàng thượng bèn dẫn quân tinh nhuệ Bát Kỳ tiếp

tục lên đường, còn lão tổ tông cùng đám phụ nữ ở lại nghỉ ngơi.

Vị trí doanh trại được lựa chọn rất kĩ lưỡng, bãi cỏ

rộng rãi bằng phẳng dựa vào núi, kế bên có nước, một dòng sông nhỏ trong vắt

chỉ cách doanh trại có vài bước chân. Mấy cô gái dọn đồ xong

đều hào hứng chạy đến bên bờ sông nghịch nước, vừa đỡ được cơn bí bức vì phải

giam mình trong xe, vừa rửa sạch bụi đường.

Mỹ Ly cố đợi các thiếu nữ về gần hết mới chậm rãi đi

ra bờ sông. Quả nhiên, đến lúc nhập nhoạng, trong doang trại khói bếp lượn lờ,

bên bờ sông, trừ binh lính chuyên nấu bếp đang rửa rau múc nước, chẳng có một

bóng người nào. Mỹ Ly lẳng lặng ngắm phong cảnh xung quanh. Ra khỏi lãnh cung,

nàng đặc biệt thích ngắm cảnh đồng bằng rừng núi bao la không bờ bến, hoặc cảnh

đồng ruộng tĩnh mịch yên ắng, chúng khiến nàng cảm thấy bình yên khó tả.

Nàng ngồi xổm xuống, nửa vui đùa nửa thực sự giặt sạch

khăn tay. Nàng đã quen không trang điểm, không cần tỉ mỉ cẩn thận như mấy cô

nàng khác, cứ thoải mái vốc nước áp lên mặt, nước sông mát rượi khiến nàng cảm

thấy thoải mái hẳn ra, bất giác phá lên cười hi hi, chụm hết vốc nước này đến

vốc nước khác lên chơi đùa, còn vẩy nước khắp nơi, bọt nước lấp lánh dưới ánh

chiều tà. Nàng cười to, lúc này lòng nàng không nặng trĩu buồn đau, không khiêm

cung nhẫn nại, tựa hồ đã quay về thời tuổi trẻ vô tư lự, thưở nàng còn là một

cô gái tinh nghịch hoạt bát.

“Chơi đùa vui vẻ quá nhỉ!”

Giọng châm chọc phát ra từ cổ họng thanh tao của thiếu

nữ, quả thật có âm điệu đáng sợ riêng.

Mỹ Ly không quay lại ngay. Nàng vắt khô khăn tay, lau

những giọt nước đọng trên mặt, nụ cười cũng bị lau đi, khôi phục lại vẻ lạnh

nhạt như cũ. Sau đó, nàng mới đứng dậy nhìn người đang tiến đến sau lưng.

Không ngoài dự tính, không phải chỉ có một mình Ngân

Địch đến đây.

Nàng nhướng mày, muốn cười nhưng cười không nổi, Ngân

Địch phùng mang trợn má nhìn nàng, quên mất rằng nói về chuyện ỷ mạnh h**p yếu,

Mỹ Ly mới là bậc tiền bối. Nàng nhìn thẳng vào đám thiếu nữ cùng tuổi đối diện,

bọn họ ai cũng giận dữ nhìn nàng, vẻ mặt khinh thị, nhưng nàng biết trong lòng

bọn họ cũng rất e sợ, nếu không thì đã chẳng cần kết bạn kết bè đến đây. Lúc

trước, nàng và Tử Tình ghét bộ dạng điệu đà mê hoặc đàn ông của Nhược Vũ, ghen

tỵ muốn chết, mỗi lần định đi “dạy cho cô ả một bài học” cũng đâu có dám đi một

mình.

Phía sau đám thiếu nữ non nớt là Tĩnh Nhàn, miệng cười

ruồi, vẻ thờ ơ xem diễn trò. Quả nhiên sóng sau đè sóng trước, Mỹ Ly cũng có

lúc bị cả đám người vây lấy khi dễ, hồi trước chẳng phải giỏi giang nhanh miệng

lắm sao?

Mỹ Ly nhìn Tĩnh Nhàn, nhận ra vẻ phẫn hận luôn ngự trị

trong mắt cùng nụ cười lạnh luôn đọng trên môi, rõ ràng cô ta đến để xem nàng

bẽ mặt, nhân thể tiêu khiển một chút. Cô ta vẫn chưa thoát khỏi hồi ức tổn

thương ấy. Mỹ Ly thở dài, cảm thấy đôi chút thương hại. Nàng đã bắt đầu lại

được, còn Tĩnh Nhàn vẫn đứng nguyên chỗ cũ.

“Ngươi!” Nhân Địch hung hăng trỏ thẳng vào mặt nàng,

hậm hực quát, “Tránh xa Vĩnh Hách ra!”

Mỹ Ly không giải thích, ý tác hợp của lão tổ tông chỉ có

mấy người trong cuộc hiểu ngầm với nhau mà thôi, nàng không tiện, cũng không

muốn nói huỵch toẹt ra.

“Không phải ngươi mê Tĩnh Hiên ca ca đến phát cuồng

sao? Cứ đi mà theo đuổi! Huynh ấy còn chưa lập phúc tấn cơ mà!” Tang Châu bị

chị họ trừng mắt mấy lượt, cảm thấy không tích cực quát tháo Mỹ Ly thì mình quả

thực không có nghĩa khí gì cả.

“Đúng rồi!” Có người dẫn đầu đứng ra hạch hỏi, số

người phụ họa tăng hẳn, các cô gái nhao nhao cất tiếng như thể đang thi xem lời

nói của ai mỉa mai nhất vậy.

“Đừng lẳng lơ mê trai đến mức

độ ấy chứ? Cả kinh thành đều biết người ngươi thích là Tĩnh Hiên ca mà!”

Lẳng lơ mê trai?

Trong bao lời mắng chửi của bọn họ chỉ có câu này là

lọt tai, nàng cảm thấy hết sức mỉa mai, giờ nàng đã buông lòng, buông tay,

nhưng lại khoác tiếng lẳng lơ mê trai?

“Chẳng lẽ…” Mỹ Ly nhìn bóng chiều ngả dài, hạ giọng tự

trào, “Vì sai lầm đó, ta phải trả giá đắt đến vậy mà vẫn chưa đủ sao?”

Giọng nói trầm thấp của nàng chẳng hiểu vì sao lại át

được tiếng gào thét cay cú của những thiếu nữ kia, mọi người tựa hồ nghẹn

giọng, bốn phía đột ngột yên tĩnh trở lại.

Bọn thiếu nữ tuy không cam lòng nhưng cũng đành miễn

cưỡng im miệng, đúng vậy, ai cũng biết, năm xưa vì Tĩnh Hiên không chịu lấy Mỹ

Ly, nàng bị quẳng vào lãnh cung suốt hai năm trời, quả thật rất thảm thương.

Bọn họ có thể cười nhạo sự nghèo khó của nàng, có thể cười nhạo thói quen thấp

kém thời ở lãnh cung của nàng, nhưng không nhẫn tâm mỉa mai trái tim si tình

tan nát của nàng. Đều là thiếu nữ, ai chẳng thầm thương tưởng một người, dù sao

thì bọn họ cũng chưa độc ác đến mức đó.

“Tóm lại, ngươi… ngươi đừng sán đến gần Vĩnh Hách là

được!” Ngân Địch hậm hực đe dọa, cô ta phát hiện ra, phe mình tuy đông người

nhưng đã rơi vào thế thất bại.

“Các cô lầm rồi! Là ta muốn sán lại gần cô ấy!” Không

biết tư khi nào, Vĩnh Hách đã rời doanh trại đến đứng sau lưng đám thiếu nữ. Gã

nghiêm mặt, trông dáng điệu có phần đáng sợ. gã nhìn chằm chằm vào Ngân Địch,

“Cho các cô biết, ta thích cô ấy, sau này còn cưới cô ấy làm vợ nữa! Đừng để ta

nhìn thấy cảnh các cô ăn h**p cô ấy, nếu không thì đừng trách ta đánh đàn bà.”

Gã cảnh cáo với vẻ kích động của tuổi trẻ.

Tim Mỹ Ly đột nhiên nhói đau, tuy người Vĩnh Hách mắng

là Ngân Địch, nhưng nàng rất cảm thông với cảm giác bị người đối diện thẳng

thừng cự tuyệt. Nàng đưa mắt ngăn Vĩnh Hách lại, Ngân Địch thích gã thì đâu có

gì sai trái, gã không nên mắng cô ta như vậy.

Tổn thương vì thái độ của gã, Ngân Địch tức giận đỏ

bừng mặt: “Chàng muốn cưới ả?” Cô ta phát cuồng chỉ thẳng mặt Mỹ Ly, “Chàng có

biết bộ dạng đê tiện của ả khi theo đuổi Tĩnh Hiên không? Ả chẳng hề thích

chàng, chẳng qua là Tĩnh Hiên không cần ả nữa, ả mới liếc mắt đưa tình với

chàng mà thôi!”

“Câm miệng ngay!” Vĩnh Hách phát cáu, liền rảo chân

chạy đến trước mặt Ngân Địch, khí thế hung hãn khiến mấy cô gái vội rúm sang

một bên. Mỹ Ly cũng phát hoảng, tính gã hay xúc động, nếu thực ra tay đánh Ngân

Địch thì hậu quả rất nghiêm trọng. Nàng vội chạy lại kéo tay gã, đàn ông con

trai sao lại đi cự mãi với các cô gái làm gì? Chẳng lẽ… lòng nàng chùng xuống,

Ngân Địch nói trúng chuyện gã vẫn canh cánh trong lòng?

Ngân Địch hếch cằm lên, giả vờ không sợ, nhưng khi

thấy Vĩnh Hách giận thật, cô ta khiếp đảm đến mức run rẩy cả người.

“Hôm nay là lần cuối cùng ta để yên cho các cô!” Vĩnh

Hách giơ tay trỏ đám thiếu nữa mặt đang tái nhợt. “Nếu để ta nghe thấy các cô

nói xấu Mỹ Ly thêm lần nữa, để ta thấy cảnh các cô ăn h**p cô ấy, thì đừng

trách ra không khách khí!”

Mỹ Ly kéo kéo tay Vĩnh Hách nhằm xoa dịu cơn giận của

gã, nghe kiểu nói chuyện trẻ con này, nàng vừa buồn cười vừa cảm động.

Vĩnh Hách khăng khăng bảo vệ Mỹ Ly trước mặt bao nhiêu

người như vậy, làm Ngân Địch chẳng còn chút thể diện nào, cô ta òa lên khóc rồi

ôm mặt chạy đi.

Tĩnh Nhàn chứng kiến mà nghiến răng nghiến lợi, oán hận

sôi trào trong lòng. Năm xưa, tên đàn ông đó cũng vì bảo vệ một ả đàn bà khác

mà sỉ nhục cô ngay ở Thái Hòa điện!

Khiến cả đời cô không ngẩng đầu lên được trước văn võ triều đình, quý tốc hậu

cung. Oán hận khiến mắt Tĩnh Nhàn đỏ ngầu, cô cười khẩy rồi phất tay áo bỏ đi.

Bất kì thiếu nữ nào được bảo vệ như thế đều khiến cô căm hận, huống hồ Mỹ Ly!

Vĩnh Hách tức giận thở hồng hộc, “Đáng ghét quá, hạng

đó làm sao mà lấy chồng được chứ?”

Mỹ Ly cười khổ nhìn gã: “Chàng tranh cãi với các cô

gái như vậy sẽ bị chê cười đấy! Đàn ông con trai gì mà…”

“Đàn ông con trai thì sao, đàn ông con trai thì phải

nhịn nhục chắc?” Gã lườm nàng, giọng nói vẫn đầy tức giận.

Nàng siết chặt tay gã hơn, mắt cụp xuống, mỗi lúc thế

này nàng đều không dám nhìn thẳng vào gã, đều tại nàng không tốt, chuốc vạ cho

gã. “Chàng… chàng băn khoăn chuyện này lắm hay sao?” Nàng không tài nào lặp lại

lời nói của bọn họ được, lúc nghe vậy thì còn có thể ra lệnh cho mình bình

tĩnh, nhưng trước mặt gã, nàng vẫn cảm thấy áy náy xấu hổ.

Vĩnh Hách ngẩn người, không ngờ nàng lại nghĩ gã là

hạng như vậy. “Mỹ Ly, nàng còn thích Tĩnh Hiên ca sao?” Gã hỏi thẳng không chút

vòng vo.

Mỹ Ly ngẩn người, đột nhiên chẳng biết trả lời thế

nào.

“Ta chỉ muốn biết vậy thôi.”

Nàng cụp mắt lắc đầu, “Không, không còn thích nữa.”

Nàng không hiểu tại sao mình không dám nhìn thẳng vào

mắt Vĩnh Hách, dù sao thì cảm tình nàng dành cho Tĩnh Hiên là chân thật, tuy

đáng chê cười, đáng xấu hổ, cũng là quá khứ cả rồi, nhưng bắt nàng lạnh lùng

phủ định, nàng làm không được.

“Vậy thì tốt!” Vĩnh Hách không phát hiện ra sự trốn

tránh của nàng, nhận được câu trả lời gã muốn, vậy là đủ. Bao nhiêu tức giận

khi nãy chớp mắt đều biến thành vui sướng, gã còn đắc ý hôn một cái thật kêu

lên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi cúi xuống của nàng.

Mỹ Ly bối rối liếc mắt nhìn quanh, sợ đám người hầu tò

mò nhìn thấy cử chỉ thân mật vượt quá lễ giáo của bọn họ. Bên tai vang tiếng

cười nho nhỏ cởi mở của Vĩnh Hách, nàng xấu hổ nhìn ra, từ

hành động vụng về ban đầu, giờ đã quen tay thành thục, gã đúng là tiến bộ thật

nhanh! Nàng mím môi, gã mau giận mà cũng mau quên, Mỹ Ly bất giác mỉm cười, gã

đúng là như con nít vậy.

Gần giờ cơm tối, Vĩnh Hách vẫn còn nhiều chuyện lặt

vặt phải lo, đến cổng doanh trại, Mỹ Ly chủ động bảo gã rời đi, để khỏi bị chủ

quản Tĩnh Hiên trách móc là lề mề lười biếng.

Vừa định bước vào lán trại của mình, nàng chợt nghe

thấy tiếng cười, bóng đêm đã lờ mờ bao phủ, theo thanh âm, nàng nhìn thấy Tĩnh

Hiên đang khoanh tay đứng dựa vào lán, lưng quay ra chỗ tối.

Mỹ Ly thoáng chau mày, nhún mình chào y, “Khánh vương

gia cát tường!” Không định nói nhiều với y, nàng vén rèm chuẩn bị tiến vào. Y

giơ ngay tay ra, kéo tuột nàng vào góc khuất giữa hai lán trại, tay siết chặt

lấy cằm nàng. Đau quá!

“Đừng có giở trò này với ta! Khánh vương gia!!! Chúng

ta xa lạ đến vậy sao hả Mỹ Ly?” Y cười nhạt, vẻ trào phúng đặc quánh trong mắt

như thuốc nổ. Vương gia! Nô tỳ! Nàng thật giỏi tìm cách để chọc giận y mà!

Mỹ Ly liếc mắt đi không nhìn Tĩnh Hiên, “Xa lạ không

phải là tốt lắm sao?”

Ngón tay nghiến mạnh hơn, ép nàng ngẩng đầu nhìn y,

“Nghe cho rõ đây, phải ở lãnh cung hai năm, là do người xui xẻo giẫm chết

người, chẳng liên quan chút nào tới ta cả!” Y nhìn xuống, nàng gầy yếu quá!

Khuôn mặt bụ bẫm như trái táo chín mọng đã chuyển hẳn sang những đường nét xinh

đẹp của thiếu nữ, mỗi khi mở to mắt, đồng tử long lanh khiến người ta mềm lòng.

Y chưa hề phát hiện ra đôi mắt của nàng lại sáng đến vậy, đẹp đến vậy.

“Ừ.” Nàng nhạt nhẽo mỉm cười, đúng rồi, y đã nói rõ

với nàng chuyện này từ lâu, cần gì phải tức giận đến phát cuồng mà nhấn mạnh

thêm lần nữa.

“Ngươi phải trả giá đắt là vì sai lầm đó. Đa phần

chẳng can hệ gì đến ta!” Y hung hãn nói.

Nàng run lẩy bẩy, câu chuyện bên bờ sông, y nghe hết

rồi sao?

Dưới ánh sáng mờ ảo, thấy chiếc cằm thon thanh thoát

của nàng đã bị siết chặt đến xanh tái, Tĩnh Hiên bất giác buông lỏng tay.

“Người đàn ông của ngươi thật tức cười! Gã nhảy ra nói

những lời này, sẽ chỉ khiến đám phụ nữ kia thêm hận ngươi mà thôi.” Y cười mỉa,

“Đúng là một tên ngốc.” Quyến rũ được mỗi một tên nhóc khờ khạo xốc nổi mà còn

định khoe mẽ với y?

Mỹ Ly lạnh lùng nhìn trang nam tử tuấn tú mê người.

Đúng, trong mắt y, suy nghĩ hành động của Vĩnh Hách đều vụng về như đứa ngốc,

vì tức giận nhất thời gã có thể khiến mọi chuyện thêm tệ hại, nhưng thế thì sao

chứ?

Nghe Tĩnh Hiên chê trách Vĩnh Hách, Mỹ Ly không sao

nhịn được nữa, nàng cũng cười lạnh, khiến y sững sờ. “Dù sao chăng nữa, lúc tôi

cần đến chàng, chàng liền đứng ra giúp.” Giọng nàng pha lẫn kiêu hãnh.

Mắt Tĩnh Hiên co hẹp, đôi môi mím chặt.

“Khi nãy, lúc trả lời câu hỏi của gã, vì sao lại do

dự?” Y lạnh lùng miết ngón tay vê vê cằm nàng. Không thể phủ nhận câu nói đứng

ra giúp khi nàng cần đã đâm thẳng vào vết thương y cố ý lờ đi, y không hùng hổ

được nữa. Đúng vậy, năm đó quả thật y đã nhẫn tâm bỏ rơi nàng.

Vì đứng quá gần, Mỹ Ly ngửi thấy mùi hoa lài phảng

phất trên người Tĩnh Hiên. Mùi hương rất quen, bởi nàng từng ngửi thấy trên

người Tố Doanh. Lão tổ tông từng khen mùi hương này đặc biệt thanh nhã, chính

là tinh dầu hoa lài thượng hảo hạng, chỉ một bình nhỏ xíu cũng đáng giá bằng

chi phí sinh hoạt suốt mấy tháng trời của Khiêm vương phủ.

Y tựa hồ đã nhìn thấy tất cả, nghe thấy tất cả. Hơn

nữa, điều Vĩnh Hách không phát giác, y cũng đã nhận thấy ngay. Nàng tủm tỉm

cười, y vĩnh viễn luôn đứng bên lề khoanh tay đứng nhìn.

“Bởi vì tôi cảm thấy áy náy! Áy náy với Vĩnh Hách!”

Y trừng mắt nhìn nàng, cười dài rồi phẩy tay buông

nàng ra, “Được lắm!”

Nắng trưa cuối xuân đã tỏa hơi nóng hầm hập, khiến

khoang xe vừa ngột ngạt vừa nóng nực. Vì không có chỗ thích hợp hạ trại, cả

đoàn phải đi suốt ngày để trước khi trời tối sẽ kịp đến nơi đã chuẩn bị. Chặng

đường này không định sẵn thời gian nghỉ ngơi chung cho cả đoàn người ngựa, ai

mệt hoặc có việc thì cứ cho xe mình rời khỏi đội, nghỉ ngơi xong thì lại đuổi

theo.

Ngồi trong xe một thời gian dài, đến chân cũng tê dại,

Mỹ Ly xuống xe, chậm rãi bước đi dưới bóng râm ven đường. Vì đông phụ nữ, tốc

độ của cả đoàn rất thong thả, nàng vừa hít thở không khí trong lành, vừa thư

giãn gân cốt cho thoải mái mà không sợ lạc lại phía sau.

Xe ngựa đằng trước cũng ghé vào lề dừng lại, Tố Doanh

từ trên xe bước xuống, xem ra cũng bí bức phải ra ngoài hóng gió. Lúc nàng ta

được hai a hoàn đỡ xuống xe, vô tình thấy Mỹ Ly đi ở đằng sau, do dự một lát,

nàng ta hướng về phía nàng tủm tỉm cười chào.

Mỹ Ly lễ phép mỉm cười đáp lại.

Thật bất ngờ, Tố Doanh cho phép chiếc xe đi trước,

mình nàng ta đứng bên đường đợi nàng đến gần. Mỹ Ly hơi ngạc nhiên, nhưng vẻ

cau mày suy tư của Tố Doanh khiến nàng hiểu ra, Tố Doanh có lời muốn nói với

nàng, Mỹ Ly điềm đạm mỉm cười.

Vì Tĩnh Hiên, nàng ta và nàng thành ra có khúc mắc

chẳng thế nào tháo gỡ được.

Hai a hoàn của Tố Doanh thông minh lanh trí, từ cử

động của chủ nhân lập tức đoán ra được ý đồ của nàng ta, khi Mỹ Ly và Hồng Linh

đến gần, hai cô lập tức thỉnh an rồi kéo tay Hồng Linh, khẽ khàng nói đùa mấy

câu và kéo giãn khoảng cách với chủ nhân.

Mỹ Ly và Tố Doanh nhìn nhau mỉm cười, sánh vai đi dưới

tàng cây. Bởi vì đường cái chật hẹp, hai người lại đi song song, mấy chiếc xe

chạy ngang đều sượt qua người. Tố Doanh đi bên ngoài có phần e sợ, Mỹ Ly mỉm

cười đổi vị trí, nàng ta yếu đuối đến mức khiến ai cũng muốn thương yêu bảo vệ.

Tố Doanh mỉm cười ngọt ngào cảm ơn, không từ chối ý tốt của nàng.

“Mỹ Ly… tỷ tỷ.” Đây là lần đầu tiên hai người nói

chuyện riêng với nhau, cách xưng hô thân mật này khiến Tố Doanh không khỏi

ngượng miệng, khuôn mặt bối rối ửng hồng.

Cả hai sánh vai cùng đi, mùi hương thơm ngát trên thân

thể Tố Doanh càng thêm thấm đượm lòng người, Mỹ Ly kín đáo nhếch môi cười, nhớ

lại chuyện Tĩnh Hiên áp sát nàng vào tối qua, lúc ngón tay của y vân vê cằm

nàng, lòng nàng chợt có cảm giác thật quái lạ. Sau khi chụm đầu gần gũi với mỹ

nữ đang đi cạnh nàng đây, y lại tìm nàng lạnh lùng hạch hỏi, nàng cảm thấy thật

tức cười.

“Tỷ…” Tố Doanh do dự hồi lâu, cảm thấy không có chuyện

phiếm gì có thể nói được, bèn dứt khoát cau mày hỏi thẳng, “... Còn thích Tĩnh

Hiên không?”

Mỹ Ly nhìn nàng ta, câu hỏi đó có ý nghĩa gì sao?

Chuyện nàng thích hay không thích Tĩnh Hiên chẳng có gì quan trọng cả, tâm ý

của nàng, cảm nhận của nàng trước giờ toàn bị xem thường bỏ qua.

Tố Doanh lúng túng vì ánh mắt nàng, đành giả vờ ngắm

cảnh ngoài xa.

“Lúc còn nhỏ ai cũng khó tránh sai lầm.” Mỹ Ly bình thản

mỉm cười, “Lớn lên thì hiểu đời hơn, biết lượng sức mình.”

Đôi lông mày của Tố Doanh không vì câu trả lời của

nàng mà giãn ra, nàng ta cụp mắt nhìn mặt đất dưới chân, tựa hồ tập trung vào

từng bước đi một. “Xin lỗi Mỹ Ly tỷ tỷ.” Nàng ta bỗng thành khẩn xin lỗi. “Muội

biết không nên hỏi như vậy.” Nàng ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào Mỹ Ly, hôn sự

giữa Mỹ Ly và Vĩnh Hách đã không còn là bí mật nữa, nàng ta quá băn khoăn thế

này thì có phần hơi hẹp lượng.

Mỹ Ly mỉm cười lắc đầu, tỏ vẻ không bận lòng.

Tiếng vó ngựa gấp gáp dồn đến, Mỹ Ly lui lại một bước

nghiêng người nhường lối, vô tình nhướng mắt thì thấy hóa ra là Tĩnh Hiên dẫn

Vĩnh Hách từ cuối đoàn chạy tới.

Tĩnh Hiên giảm tốc độ, lạnh nhạt liếc nhìn Mỹ Ly bấy

giờ đã cụp mắt, rồi mới mỉm cười với Tố Doanh: “Sao lại xuống xe?” Y khẽ hỏi,

giọng điệu có thể nói là ân cần.

“Xe vừa ngộp vừa nóng.” Tố Doanh cong môi tố khổ,

ngẩng mắt nhìn y đang ngồi chất ngất trên lưng ngựa. Mấy ngày đi đường, da y

phơi nắng ngăm đen, vô cùng nam tính, kết hợp với khuôn mặt đẹp như tạc, trông

oai phong lẫm liệt chẳng kém chiến thần giáng trần, khiến người nhìn bất giác

nghẹt thở.

Tĩnh Hiên mỉm cười, tư thế xuống ngựa cũng tiêu sái

phong nhã, lúc đi ngang qua Mỹ Ly, y liếc nhanh nàng, không ngờ phát hiện nàng

đã quay đầu tủm tỉm cười với Vĩnh Hách. Lại kiểu cười đó! Kiểu cười mỉm dịu

dàng quyến rũ đó!

Nàng từng khóc lóc, từng cười cợt với y, nhìn y một

cách thâm tình, điệu đà làm nũng, chỉ khác là chưa hề dùng ánh mắt dịu dàng như

vậy nhìn y! Nếu như ngày trước nàng dành cho y ánh mắt thế này, làm sao y chán

ghét nàng được?

Lúc nàng mỉm cười ngọt ngào, làn môi nhỏ nhắn cong lên

khiến đàn ông nhìn vào muốn say muốn mê, dẫu không có lúm đồng tiền thì đã đủ

làm người ta nghẹt thở. Đôi mắt nàng khi cười hơi nheo lại, đồng tử long lanh

dưới hàng mi dài cong vút, khiến đàn ông chỉ muốn xông lại hôn tới tấp lên ánh

mắt lóng lánh mê người đó. Nàng không còn là nha đầu đáng ghét khờ khạo ngây

thơ như trước, mà là thiếu nữ dịu dàng, tình cảm như nước.

Chẳng phải nàng rất thích y sao? Chẳng phải luôn miệng

nói chỉ gả cho y sao? Tại sao chưa bao giờ nhìn y như vậy!

Một cô nàng ngốc nghếch chẳng được ai yêu thích, bỗng

làm y cảm thấy mình bị phụ rẫy chân tình!

Chỉ mới hai năm thôi, bao lời thề son sắt của nàng đã

thay đổi hết cả! Cái gì mà thích y suốt cả đời, cả đời của nàng chỉ dài có hai

năm trời cách mặt thôi sao?

Mắt chợt lạnh đi, Tĩnh Hiên kéo mạnh cương, ngựa bị

đau đột ngột giậm vó trước, cất tiếng hí vang. Mỹ Ly giật bắn mình, lùi lại một

bước, vô tình va phải cành cây ven đường, đau đến mức phải nhíu mày, nụ cười

biến mất. Y hừ lạnh, cảm thấy hả giận.

“Chắc chàng còn chịu nóng nôi nhiều hơn, dãi nắng dầm

sương nhiều hơn.” Tố Doanh đau lòng xuýt xoa, rảo bước đuổi theo y.

“Ổn mà.” Tĩnh Hiên đáp bừa.

Tố Doanh ngạt thở vì bụi đất tung bay dưới vó ngựa,

liền bật ho nhẹ, bờ vai mảnh dẻ run run. Tĩnh Hiên thấy thế mềm lòng, tháo túi

nước giắt bên yên đưa cho nàng ta. Tố Doanh duyên dáng đón lấy, kéo thử mấy lần

vẫn không mở được nút gỗ. Tĩnh Hiên cười khẽ, âu yếm trêu chọc nàng trói gà

không chặt, rồi mở nút giúp.

Tố Doanh vừa uống nước, vừa nhìn đằng sau cười. Tĩnh

Hiên nghi hoặc nhìn theo ánh mắt nàng ta, thì ra Mỹ Ly đang lau mồ hôi trán cho

Vĩnh Hách, Vĩnh Hác cao lớn phải khom người xuống cho vừa tầm tay nàng.

Mỹ Ly lườm Vĩnh Hách, nàng lo lắng vậy mà gã chẳng

chịu để ý chút nào. Nàng kéo cổ áo gã nhìn vào trong xem có nổi sởi không,

“Chàng đừng sơ ý coi thường nữa, bị nổi sởi thì trên đường đi làm sao kiếm đủ

ngải cứu cho chàng tắm chứ…” Nàng đang càu nhàu thì tay đột ngột bị Vĩnh Hách

nắm chặt, kéo ra khỏi cổ áo. Nàng thắc mắc ngẩng đầu ngước nhìn thì thấy mặt gã

ửng hồng, nàng sững người, giờ mới nhận ra hành động của mình quá sức mờ ám,

mặt cũng nóng bừng, hậm hực ngoảnh đầu phẩy tay. Thấy nàng thẹn thùng, Vĩnh

Hách còn phá lên cười rộ. Mỹ Ly trừng mắt lườm đôi giày của gã, đoạn xoay người

chạy về xe của mình, Vĩnh Hác đứng tại chỗ cười một hồi rồi mới chạy đuổi theo

nàng. Đường cái chật hẹp, lúc vượt qua ngựa của Tĩnh Hiên, gã còn ngoảnh lại

cười chào y và Tố Doanh. Bị Tĩnh Hiên lạnh lùng trừng mắt, gã lén bĩu môi,

chính Tĩnh Hiên ca ca cũng đi chơi với vợ sắp cưới, sao còn trách gã phân tâm

biếng nhác! Tĩnh Hiên ca ca chuyện gì cũng tốt, chỉ là đối xử với bọn gã quá

nghiêm khắc mà thôi.

“Vĩnh Hách và Mỹ Ly thật hòa hợp!” Tố Doanh kín đáo

quan sát Vĩnh Hách vừa dắt ngựa đi cạnh xe Mỹ Ly vừa hạ giọng cười đùa với bên

trong. Tuy Tĩnh Hiên rất cưng chiều nàng, nhưng ánh mắt y chẳng bao giờ nồng

nàn thế kia cả. Đã vô số lần Tố Doanh tự nhắc nhở bản thân, một người đàn ông

như y, có lẽ đã thờ ơ với tình ái từ lâu, chỉ cần y chịu cưng chiều thương xót

nàng, nàng nên cảm thấy đầy đủ rồi mới phải.

Mỹ Ly nhoài ra đưa cho Vĩnh Hách một bình nước nhỏ, gã

ngẩng đầu uống cạn, thoải mái thở hắt ra đến mức bọn họ đứng cách vài bước cũng

nghe rõ, “Trời này được uống nước ô mai thì ngon thật!”

Tố Doanh thấy ghen tuông trỗi dậy trong lòng, có lẽ

năm xưa Mỹ Ly cũng đối xử với Tĩnh Hiên như thế, lúc ấy y cũng thích thú đón

nhận như Vĩnh Hách bây giờ chăng? “Mỹ Ly tỷ tỷ có tài chăm sóc người khác quá!”

Tĩnh Hiên hừ lạnh, “Cô ta ư?” Cô ta biết cái quái gì!

Chỉ giỏi gây phiền chuốc bực cho y! Có bao giờ đối xử dịu dàng tình cảm như vậy

với y đâu? Y hầm hầm nhìn nét mặt trông nghiêng thanh tú của Mỹ Ly, nhìn vẻ vui

sướng của Vĩnh Hách, chẳng hiểu sao lửa giận bỗng bùng dậy trong tim.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.