Thương Ly

Chương 13: Sao trời


Đêm đã về khuya.

Mỹ Ly ngồi trên giường, quan sát căn phòng nhỏ của

mình dưới ánh nến chập chờn. Lúc trước mỗi khi lưu lại trong cung, nàng thường

nghỉ ở đây, nhưng giờ nhìn quanh vẫn thấy có chút xa lạ.

Nàng nhẹ nhàng bước xuống giường, không muốn đánh thức

cung nữ Hồng Linh nằm ở giường nhỏ cạnh cửa sổ. Nàng sợ nằm mộng kêu thét đánh

động người khác, lại không tiện nhờ Hồng Linh lớn hơn mình hai tuổi thức canh

đêm, đành dùng biện pháp cũ: Thức trắng.

Bầu trời đêm mùa xuân dịu dàng và trong trẻo, tuy

không sâu thẳm cao vời như trời thu, nhưng dưới làn gió hây hẩy, ngẩng đầu ngắm

sao giăng, cõi lòng dường như cũng mở rộng hẳn ra.

Mỹ Ly ngồi xuống, dựa vào cột hành lang, dõi mắt ngắm

bầu trời lấp lánh sao, lòng dâng đầy cảm khái chua xót. Cũng vẫn trong một khu

vườn ở Tử Cấm Thành tĩnh mịch, cũng vẫn là

một cô gái lẻ loi nhỏ bé, nhưng bầu trời trên cao dường như đã khác hoàn toàn.

Có lẽ cuộc đời dạy nàng quá nhiều, nhưng nàng lại học

được quá chậm. Bao nhiêu hỉ nộ ái ố ngày trước theo tháng năm cô đơn dằng dặc

đã lắng đọng thành nét lãnh đạm hiện giờ. Còn tương lai… Nàng hoang mang rơi

lệ, không biết thật lâu về sau, khi nàng một mình ngắm sao trời, sẽ có tâm

trạng thế nào đây?

“Ai?” Một tiếng quát khẽ đầy đề

phòng khiến nàng giật bắn mình. Mắt vừa hoa lên, đã thấy

thị vệ tuần đêm rảo bước tiến lại, giơ cao đèn lồng chuẩn bị soi tỏ mặt nàng.

“Không có gì, các ngươi cứ tiếp tục tuần tra đi.” Giọng

nói lúc đầu nay đã bình tĩnh lại, hạ giọng ra lệnh, ngăn thị vệ tiến đến gần.

Hai mắt Mỹ Ly quen dần với ánh sáng. Đám thị vệ đã xếp

thành hang lui ra khỏi tiểu viện, ánh sáng mờ đi giúp nàng nhìn thấy rõ hơn

người vừa mới đến.

Ánh sao như tấm màn lụa lung linh quanh người gã,

khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú với những đường nét uốn lượn dễ nhìn, dưới bóng rợp

của hàng mi, đôi mắt trong sáng đầy thiện ý lấp lánh nét cười, thì ra là gã,

Vĩnh Hách.

Gió đêm thổi qua, nàng thấy mặt lành lạnh, giờ mới

nhận ra ngấn nước mắt chưa kịp lau đi, bèn đưa tay áo quệt sơ một lượt.

Vĩnh Hách! Nàng bỗng ngượng ngùng, nhớ đến lời nói của

lão tổ tông với Ứng Như phúc tấn cùng vẻ mặt của bà lúc đó.Đương nhiên nàng

không thể đối diện với gã bằng thái độ bình thản như trước được nữa. Gã còn cư

xử tử tế với nàng hay không đây? Chắc là gã sẽ oán nàng, hận nàng, bởi nàng đem

lại cho gã đủ mọi khó xử ưu phiền chứ gì?

Nàng chầm chậm cúi đầu, không dám tiếp tục nhìn khuôn

mặt tuấn tú của gã.

“Cách cách…” Vĩnh Hách cau mày, giọng trầm thấp.

Giọng nói của gã khiến trái tim Mỹ Ly quặn đau chua

xót, gã đã không còn mỉm cười với nàng nữa rồi.

“… không lạnh sao?” Gã lo lắng hỏi.

Mỹ Ly hơi giật mình, ngẩn người đưa mắt nhìn Vĩnh

Hách.Gã nhìn nàng vẻ không bằng lòng. Hai mắt

giao nhau, gã hơi sững người, nàng cũng cảm thấy lúng túng, vội dời mắt đi nơi

khác.

Ánh sao cũng dịu dàng soi sáng khuôn mặt nàng.

Y như lần đầu tiên gặp gỡ, Mỹ Ly vẫn hết sức yểu điệu

mỹ lệ. Ai cũng nói Tố Doanh xinh đẹp, nhưng khi gã tiến vào trướng tránh nắng

của lão tổ tông, giữa đám phụ nữ giắt đầy châu báu ngọc ngà, gã chỉ nhìn thấy

mỗi người con gái đang cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh cài vẻn vẹn một đóa hoa

nhã nhặn, khuôn mặt thon gầy mà mềm mại hơi nhìn xuống, chẳng hiểu tại sao gã

vẫn nhận rõ hàng mi dài cong vút của nàng khẽ chớp. Tố Doanh đâu thể đẹp bằng

nàng?

Khi nghe lão tổ tông và ngạch nương nói chuyện về gã,

nàng ngước nhìn lên bằng đôi mắt to lấp loáng, khiến gã hồi hộp phải liếc đi

chỗ khác, tim đập loạn nhịp.

Nàng gầy guộc yếu đuối, khi để thái y rửa sạch vết

thương máu chảy đầm đìa, mặt nàng tái nhợt, đôi môi đỏ hồng mím chặt, quật

cường không kêu đau, vẻ mặt nàng khiến tim gã nhức nhối tựa kim châm. Nhìn cảnh

Tố Doanh khóc nức nở như hoa lê đẫm mưa, gã cũng thấy thương hại đấy, nhưng Mỹ

Ly lại khiến lòng gã xót xa.

Tin đồn về nàng rất nhiều, rất ác độc, lúc chưa gặp

nàng gã cũng khinh thường, cũng a dua cùng mọi người châm biếm giễu cợt, nhưng

thấy nàng rồi, gã cười không nổi, thậm chí nghe những lời phao nhảm khắc bạc,

gã còn phẫn nộ không nguôi.

Thiên hạ bêu rếu nàng đến vậy, trong khi nàng chỉ là

một cô gái tay trắng đáng thương! Có lẽ cũng bởi nàng yếu ớt bơ vơ, mọi người

mới dám táo tợn gây thương tổn cho nàng, tình đời đen bạc trong giới quý tộc gã

biết quá rõ mà! Nếu nàng là em ruột của hoàng thượng thì ai dám nói nàng như

vậy chứ!

Mỹ Ly cụp mắt, lắc lắc đầu, búi tóc đã gỡ ra, những

sợi tóc mềm mại lòa xòa tung bay trong gió, lòng gã chợt mềm lại, suýt chút nữa

là đã đưa tay v**t v* mái tóc mượt mà đó.

“Công tử… lại tuần đêm sao?” Lặng lẽ

nhìn nhau mãi thì thật lúng túng, nàng cố tìm đề tài nói chuyện.

“Cách cách lại không dám ngủ nữa à?”

Nàng mỉm cười, gã quá thẳng thắn khi nói ra suy nghĩ

của mình, nhưng cảm giác rất thân thiện gần gũi. Thấy nàng cười, Vĩnh Hách cũng

phá lên cười. Nàng ngắm khuôn mặt tươi tắn dễ coi của gã, ngực tưng tức. Chắc

gã chưa biết ý định của lão tổ tông! Đột nhiên nàng thấy bất nhẫn, khi gã biết

chuyện rồi, nàng sẽ không còn người bằng hữu này nữa.

“Cách cách cứ thức như vậy là không được đâu. Ta trực

theo ca, ngày mai có thể nghỉ ngơi, còn cách cách thì làm sao?” Gã khó nghĩ

giùm nàng.

“Không sao đâu.”Mỹ Ly ngoảnh mặt đi, không muốn nói

chuyện thêm nữa. Để mai này gã đỡ phải hối

hận vì đã trò chuyện hòa nhã với nàng, thì nàng cứ lãnh đạm giúp gã cất gánh

nặng là hơn. “Ta vào phòng đây!” Nàng hơi cúi mặt, lạnh nhạt mỉm cười.

“À, ừ…” Gã ấp úng một hồi. “Còn lâu trời mới sáng,

cách cách làm việc gì để khỏi ngủ gật?”

Sự chân thành trong lời nói của gã khiến lòng nàng

nhói đau: “Ta thêu thùa, đọc sách.”

Gã không tiện gọi nàng dừng lại, chỉ thở dài thườn

thượt.

“Đừng buồn, khi nào hết sợ, cách cách sẽ không gặp ác

mộng nữa đâu.” Nói ra miệng rồi gã mới

nhận ra đã từng nói y hệt như vậy với nàng. Mỹ Ly

ngoái đầu mỉm cười cảm tạ.

“Đợi ta một lát nhé!” Chợt

nghĩ ra gì đó, Vĩnh Hách vội vàng quay mình chạy đi.

Nhìn theo hình bóng thoáng một cái đã biến mất trong

màn đêm, nàng nở nụ cười từ tận đáy lòng, gã quả là một người tốt, nhiệt tình

như một đứa trẻ vậy.

Một lát sau, Vĩnh Hách thở hồng hộc chạy trở lại, nhét

một quyển sách vào tay nàng, “Đây là mấy truyện cười nho nhỏ lưu truyền trong

dân gian, buổi tối đọc mấy quyển sách chán ngắt thì càng buồn ngủ thêm, cách

cách đọc quyển này đi, cười một hồi thì sẽ không muốn ngủ nữa.”

Mỹ Ly nín lặng siết chặt quyển sách nơi tay.

“Cách cách cứ đọc đi, nếu thấy hay thì ta sẽ mua thêm.

Và trước khi đọc xong thì nhớ phải hết sợ đấy!” Gã tha thiết dặn dò.

Nàng gật đầu, “Cám ơn…”

Gã vội vẫy tay, không muốn nghe nàng nói hết, “Ta đi

tuần đây, cách cách mau vào phòng!”

Mỹ Ly dõi theo bước chân gã xa dần, bất thần lại ngẩng

đầu ngắm bầu trời đêm. Sao mùa xuân đẹp thật, nàng thở dài, giá được ở mãi dưới

màn sao mỹ lệ này thì tốt quá!

Sáng sớm Hồng Linh tỉnh dậy thì Mỹ Ly đã rửa mặt xong.

Cả đêm không ngủ, sáng ra mệt mỏi rã rời, nàng cố chấn chỉnh tinh thần, phải đi

thỉnh an lão tổ tông rồi mới nghỉ ngơi được.

Hồng Linh vào thông báo Vĩnh Hách thiếu gia ghé thăm,

giọng hơi ngạc nhiên, chắc không ngờ sớm vậy đã có khách đến. Mỹ Ly hiểu ý mỉm

cười, chắc là gã giao ban xong, không an tâm nên lại thăm nàng chứ gì?

Vĩnh Hách tuần tra hết cả đêm, mắt thâm quầng, hai

người nhìn nhau mỉm cười đồng cảm.

“Sách đọc hay không?” Gã mở to mắt chân thành hỏi

thăm.

Mỹ Ly gật đầu không nói gì thêm. Lâu lắm

rồi nàng không nhẹ nhõm như đêm qua, những câu chuyện tiếu lâm giúp nàng xua

tan cảm giác buồn ngủ.

“Vậy ngày mai ta sẽ mua thêm cho cách cách.” Gã hài

lòng mỉm cười, nụ cười còn tươi hơn cả nắng sớm.

“Không, không cần đâu.” Trước thiện ý chân thành như

vậy, Mỹ Ly bỗng chẳng biết cảm ơn thế nào mới phải, bèn tìm đại một lý do,

“Công tử gác đêm cũng mệt lắm rồi.” Buột miệng xong mới cảm thấy nói năng thế

này quá thân mật, nàng tái mặt sợ gã cho rằng mình đường đột.

“Không sao đâu!” Vĩnh

Hách có vẻ phấn chấn, nụ cười càng nở rộng, “Thuận đường ta về nhà mà. À, đúng

rồi,” gặp nàng thì đầu óc gã cứ rối tung beng, giờ mới nhớ ra, bèn đưa hộp thức

ăn nhỏ cho nàng, “Đây là món gà bát trân. Cách cách cả đêm đói bụng, buổi sáng

ăn chút cháo loãng thì sao no được.”

Mỹ Ly ngẩn người nhìn hộp thức ăn trong tay, chợt thấy

thật khó tiếp nhận tấm lòng tử tế này.

Vĩnh Hách ngắm nàng, được một lúc thì ngượng ngùng,

bèn quay mặt đi, trong lòng thấp thỏm, chỉ sợ nàng phát hiện ra khuôn mặt gã

ửng hồng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.