Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chương 89: Ai đến trước, ai đến sau


Vương Kì Hạo ra lệnh cho Trương Hạ đưa Đồng Âu Hân trở về. Âu Hân lúc này mới thấy bụng mình sôi sùng sục vì đói. Bây giờ đã là 5h sáng, tính ra thì

một ngày cô không ăn gì rồi, vậy mà cũng không cảm thấy đói cho đến bây

giờ mới có cảm giác. Cũng đúng thôi, lúc còn ở Hạ gia cô thường xuyên bị hai vị tiểu thư của Hạ gia bày trò hãm hại lên thường xuyên bị phạt

nhốt trong nhà kho không cho ăn cơm nên thành ra quen. Đáng ra trưa hôm

qua đã có thể ăn được rồi nhưng lại bị cái đám kh*ng b* phá hoại. Không

sao, giờ cô sẽ về nhà ăn bù rồi nên giường ngủ bù một thể.

Nghĩ vậy nên Âu Hân rất là ngoan ngoãn nghe lời mà đi về Tử Uyển, theo sau là Trương Hạ.

Thời điểm đi tới cạnh xe chuẩn bị bước lên thì đôi mắt đen của Âu Hân

nhìn thoáng qua một bóng người chạy hối hả vào trong. Đôi chân Âu Hân

dừng lại, cô xoay người nhìn vào bóng người đi khuất sau cánh cửa bệnh

viện.

Trương Hạ Sảnh....

Cái tên này xuất hiện trong đầu Âu Hân cũng là lúc cô bước nhanh đôi

chân vào lại bệnh viện. Cô chỉ đi vào theo tiếng lòng thúc giục thôi.

Trương Hạ Sảnh chạy hối hả vào bệnh viện này làm gì? Không phải là....

Âu Hân quay lại đứng sau bức tường ở ngã rẽ ngó chút chút cái đầu ra nhìn hai con người đang đứng cạnh phòng cấp cứu.

Trương Hạ Sảnh vừa nhận được tin từ một người bên cạnh Trương Hạ báo

Vương Kì Hạo bị thương phải đưa vào phòng cấp cứu liền hốt hoảng chạy

đến. Ngay khi thấy Vương Kì Hạo đứng trước cửa phòng cấp cứu thì lo lắng nhìn khắp người Vương Kì Hạo rồi hỏi ngày:

- A Hạo, anh bị thương ở đâu? Bị thương sao rồi? Có nặng lắm không?

Vương Kì Hạo cũng không tỏ ra ghét bỏ gì mà trả lời điềm đạm:

- Không sao.

Trái lại Trương Hạ Sảnh nghe được tin nửa thật nửa quá vấn đề là phải đưa vào phòng cấp cứu thì vẫn bày ra gương mặt không tin.

Vương Kì Hạo cũng chẳng buồn nói gì nữa mà xoay người đến phòng bác sĩ.

Anh không ghét bỏ gì mà trả lời là tôn trọng tình bạn bè với Trương Hạ

Sảnh bao năm nay. Trương Hạ Sảnh có tin anh hay không đó không phải việc anh bận tâm.

Âu Hân thấy Trương Hạ Sảnh cứ kéo tay Vương Kì Hạo mãi mà không buông

thì chẳng hiểu sao trong lòng như có lửa đốt mà chạy ngay lại, gọi một

câu.

- Anh yêu!

Vương Kì Hạo và Trương Hạ Sảnh cùng quay lại nhìn. Âu Hân nở nụ cười

cho có nhưng trên mặt vẫn mang nét lo lắng. Mặt cô sưng và môi bị rách

nên khi giả cười có phần đau.

Âu Hân cũng mặc kệ đau mà đi lại ôm cánh tay Vương Kì Hạo ngước mặt lên

nhìn anh. Đôi mắt đen có chút long lanh như có nước gì đó trực trào ra

càng làm tăng thêm nét buồn cho khuôn mặt đang cố cười tươi của cô.

Âu Hân ôm tay anh trong lòng mà nhẹ nhàng nói:

- Em về một mình không có anh cảm thấy rất sợ. Cứ nhắm mắt lại là lại nhớ lại việc hôm qua là không nhắm mắt được. Em rất sợ.

Giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc của cô, cả cơ thể run nhẹ của cô

làm anh không chịu được mà ôm vào lòng, tay anh còn xoa nhẹ lưng cô dù

biết là cô nói dối nhưng vẫn là anh chịu không nổi. Anh vừa xoa lưng cô

vừa dịu dàng nói:

- Không sao, mọi việc ổn rồi, có tôi ở đây rồi. Tôi về với em.

Rồi cả hai người đều chẳng ai chú ý đến người đối diện mà xoay người đi về.

Trương Hạ Sảnh mở to đôi mắt nhìn Vương Kì Hạo bế Âu Hân lên, đem cô bao bọc trong lòng đưa về nhà. Móng tay cô ta đã chẳng biết từ lúc nào ghim vào lòng bàn tay của đã thịt.

A Hạo, em là thanh mai trúc mã của anh mà. Em rõ ràng là quen anh trước

mà. Chúng ta đã ở cạnh nhau 11 năm rồi mà. Tại sao người anh cưới không

phải là em?

Phải rồi, một người hoàn hảo như Vương Kì Hạo thì làm sao một tiểu thư

cao ngạo như Trương Hạ Sảnh dễ dàng bỏ cuộc. Dù sau này đến lúc chết

biết được sự thật là bản thân đến muộn hơn người ta 1 năm nhưng vẫn là

cố chấp nói bản thân mới là người đến trước.

Dù có là người đến trước thì đã sao? Người đến trước đâu phải lúc nào cũng là người thắng.

- --+++

Vương Kì Hạo bế Âu Hân ra xe, đặt cô ngồi trên đùi mà thản nhiên tự bản thân lái xe về nhà mặc Âu Hân giãy giụa đòi xuống.

Cô chỉ định tới để ngăn cuộc kéo nhau giữa Trương Hạ Sảnh và Vương Kì

Hạo thôi mà. Ai biết đâu là cái miệng với cái cơ thể của cô lại không

nghe theo lí trí mà " anh yêu " với chả " ôm ấp ".

Âu Hân hạ người xuống để mặc vậy không làm gì nữa mà nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cô thực sự đã buồn ngủ lắm rồi.

Khi về tới Tử Uyển, cô cố gắng khống chế cơn buồn ngủ mà ăn cơm rồi tắm thay đồ rồi leo lên giường đắp chăn nằm ngủ.

Vương Kì Hạo đứng cạnh giường nhìn cô ngủ ngon mà lắc đầu. Anh muốn lại

chút khoảnh khắc vừa nãy ở trong bệnh viện cô nhõng nhẽo anh nhưng cô

chính là kiểu người dùng người ta xong rồi thì kệ. Từ lúc xuống xe đến

giờ cô không nhìn đến mặt anh 1 giây.

Là cô nói cô sợ, không có anh cô ngủ nhông được mà? Nhưng lúc này cô lại ngủ ngon mà không quan tâm có mặt anh hay là không.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.