Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chương 56: Ông thần cấm dục


Vương Kì Hạo đưa Âu Hân về nhà, đặt nhẹ cô lên giường, nhíu mày.

- Hân Hân, về nhà rồi.

- ......

- Hân Hân...

Vương Kì Hạo cứ nghĩ cô giả ngất nhưng sau khi gọi mãi mà cô vẫn

không động đậy gì thì mới hay là cô ngất thật. Anh nhớ lại lúc nhảy

xuống hồ, trong làn nước thấy cô mắt nhắm lịm đang chìm dần xuống mà

không khỏi cau mày.

Lúc thấy Trương Hạ Sảnh lại biết người rơi xuống hồ là cô đã đoán được

phần nào là cô cố ý rơi xuống hồ. Nhưng điều anh không ngờ được là cô

... không biết bơi. Anh đã nghĩ cô sẽ giả chìm xuống nhưng thật chất là lặn xuống, không ngờ được lại là như vậy.

Càng nghĩ anh lại càng tức giận. Cô lại dám mang tính mạng mình ra loại đi một người mà anh không bỏ vào tầm mắt. Cô lại không thèm để lời

cảnh cáo của anh lúc trước vào trong trí não.

" Hân Hân, nhớ kĩ. Tôi không cho phép bất kì ai làm tổn thương em, ngay cả là bản thân em tôi cũng không cho phép "

Anh nên khen cô ngây thơ hay trách cô ngốc đây.

.......

Sau một thời gian khá là lâu chật vật tự bản thân thay đồ cho cô, anh cuối cùng vẫn là chịu không nổi mà " tự xử ".

Đứng dưới làn nước lạnh, trong đầu anh lúc này không ngừng hiện lên

từng hình ảnh của thân thể cô. Từ đôi môi đến cái cổ trắng hồng, rồi

xương quai xanh, ngực và tất cả. Đến cuối cùng anh vẫn rất khâm phục

bản thân mình có thể nhịn được mà vất đi cái gọi là " bản lĩnh đàn ông " để vào trong nhà tắm tự xử.

Anh trước giờ chưa từng có phản ứng như vậy trước bất kì một cô gái nào. Ngây thơ, quyến rũ, nóng bỏng, cao quý anh đều gặp nhưng chỉ có cô

là khiến anh sống dở chết dở với Tiểu Hạo Hạo ba tấc dưới rốn.

Mặc chiếc áo choàng tắm lên người, anh đi ra khỏi phòng tắm đi lại càng giường.

Đôi mắt màu hổ phách ấy chợt sững lại, sau đó là hốt hoảng. Anh thấy cô không ngừng run lên miệng mấp máy đang nói gì đó.

Khẽ đưa tay lên trán cô, anh giật nảy người. Anh quên mất cô vừa rơi

xuống hồ nước lạnh trong cái tiết trời se lạnh của mùa thu.

Cô... hình như sốt rồi.

Gương mặt anh bỗng tối sầm lại, mắt nhìn vào cô gái đang không ngừng

run rẩy kia, cất giọng trầm trầm nhưng mang bao nhiêu sát khí.

- Đồng Âu Hân, đợi em tỉnh lại, tôi sẽ không tha cho em.

Vội cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số. Khi vừa có kết nối không kịp để người bên kia " alo " một tiếng anh đã nói ngay.

- Lý Nhạc Lăng, ngay bây giờ, ngay lập tức tới Tử Uyển.

Và rồi cũng chỉ kịp để người bên kia nghe xong câu nói thì cũng lập tức cúp máy.

Lý Nhạc Lăng một tay kéo va li, một tay cầm điện thoại đứng trước cửa

sân bay Đế Hoa hướng cái nhìn ngơ ngác vào màn hình điện thoại. Sau đó

thì tức giận, chửi rủa một tiếng.

- Mẹ khiếp, Vương Kì Hạo. 10h đêm rồi, ông đây vừa xuống máy bay.

Chửi rủa một tiếng rồi vẫn là ngoan ngoãn lên xe đi tới Tử Uyển.

......

Lý Nhạc Lăng vừa vào đến biệt thự nghe Viên Phúc - quản gia nói rằng

Vương Kì Hạo đợi trên tầng thì mau chóng đi lên. Sau đó mở cửa phòng ra đi vào, nói ngay:

- Này Vương Kì Hạo, tôi đây tuy không uy quyền không bằng cậu nhưng

là bác sĩ danh tiếng của Đế Hoa tại Cổ Lạc Thành này, còn là cháu nội

của Lý gia đấy. Tiểu gia đây còn vừa xuống máy bay sau 2 tháng hội thảo, mệt muốn đứt hết dây thần kinh não vậy mà cậu đã gọi ngay tới đây rồi là sao. Có chuyện gì quan trọng để ngày mai tôi nghỉ ngơi dưỡng sức

lấy tinh thần, rồi nói chuyện không được à?

Sau một hồi trách móc Lý Nhạc Lăng mới nhìn chú ý vào Vương Kì Hạo

mặt mày nghiêm trọng ngồi trên giường. Sau đó thì hai con mắt của Lý

Nhạc Lăng nhìn như muốn rơi ra ngoài khi nhìn vào người đang được Vương

Kì Hạo ôm trong lòng.

Là..... là.... con gái. Ôi mẹ ơi Vương Kì Hạo ôm con gái.

Gương mặt Lý Nhạc Lăng tái xanh như nhìn vào một thứ vô cùng khủng khiếp vậy. Miệng cậu ta lắp bắp nói không thành lời, tay run run chỉ về

người trong lòng Vương Kì Hạo.

- Cái.....cái....con.... gái.... ôm... lòng....

Nhìn Lý Nhạc Lăng miệng lắp bắp nói không ra câu, mà Vương Kì Hạo nhéo nhéo mi tâm.

Cậu ta vừa gặp vấn đề gì sao?

Sau đó thì Lý Nhạc Lăng nhảy bổ một phát đến trước mặt Vương Kì Hạo,

mắt nhìn chăm chăm vào cô gái trong lòng anh đang được quấn chặt bằng

cái chăn bông trắng.

Đôi lông mi dài này, tóc màu hồng nhạt dài nữa, đôi môi nhỏ tuy hơi

nhạt nhưng vẫn rất mê người này. Sau đó thì Lý Nhạc Lăng hét lên một

cách kinh hãi.

- VƯƠNG KÌ HẠO ÔM CON GÁI. ÔNG THẦN KHÔNG GẦN SẮC NỮ, ÔNG THẦN CẤM DỤC ĐANG ÔM GÁI.

Vương Kì Hạo ngồi đó miệng không khỏi giật giật, hướng ánh mắt nhìn

Lý Nhạc Lăng như nhìn sinh vật lạ ngoài hành tinh. Cuối cùng anh phải

gằn giọng quát lên thì " con sâu " Lý Nhạc Lăng mới dừng lăn lộn.

- LÝ, NHẠC, LĂNG, CẬU...

Lý Nhạc Lăng ngước con mắt " thật không thể tin nổi " lên nhìn Vương Kì Hạo.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.