Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chương 4: Đồng Âu Hân tôi muốn ly hôn


- Bắt đầu lễ kết hôn.

Cô tròn mắt nhìn cái con người lạnh lùng vừa phát ra câu nói ấy. Lễ kết

hôn bắt đầu, sao cô không thấy Vương Hạo Anh - Vương nhị thiếu soái,

chẳng lẽ để cô 1 mk làm lễ à, vậy mặt mũi cô ra đường còn để đi đâu

nữa. Đang định lên tiếng phản bác thì cái giọng lạnh lùng kèm đôi mắt

màu hổ phách ấy nhìn mà cô cứng họng, chữ nghẹn lại không phát ra được

- Hôn lễ kết thúc, tôi sẽ giải đáp.

Rồi cứ thế hôn lễ diễn ra 1 cách chớp nhoáng khiến Âu Hân không phản ứng lại kịp, muốn thoát khỏi vòng tay Kì Hạo nhưng càng cố bàn tay ấy lại

nắm eo cô chặt hơn. Đến lúc này cô mới ngớ người " Vương Hạo Anh đâu,

tại sao người làm lễ kết hôn với mình lại là Vương Kì Hạo " CHUYỆN GÌ

ĐANG DIỄN RA VẬY. Cô như con rối nằm trong lòng anh ta, mắt mở to hết

cỡ nhìn chằm chằm. Sau đó anh ta đưa cô 1 tờ giấy, hạ giọng nhả từng

chữ như uy h**p:

- Kí đi, nếu không kí.....em tự biết hậu quả.

Cô nhớ tới nhà tù chính phủ là tay run run cầm cây bút kí vào tờ giấy mà không thèm lật sang trang trước xem nó là giấy gì.

Kì Hạo cầm tờ giấy đưa cho vị phó quan đứng cạnh mình rồi quay ra nhìn

vị mục sư. Vị mục sư lên tiếng khiến Âu Hân hoàn toàn chết sững, không tin vào tai mình:

- Từ nay, 2 con chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp. Chúc mừng Đại

Thiếu soái và Đại thiếu phu nhân, chúc 2 con trăm năm hạnh phúc.

Cô nghe thấy cái gì mà " thành vợ chồng, " gì mà " trăm năm hạnh

phúc ", vậy là sao. Vương Kì Hạo nhìn nét mạnh xanh tím của Âu Hân thì

nhẹ cười rồi chưa kịp để ai nhìn nụ cười ấy đã biến mất, chậm rãi lên

tiếng:

- Tôi muốn tạo cho cô dâu của mình 1 bất ngờ nên nén cho người bắt đi,

không ngờ lại làm cô ấy hoảng sợ mà bỏ chạy, đã làm mọi người ở đây lo

lắng. Vương Kì Hạo tôi xin được nhận lỗi.

Vương Kì Hạo vừa nói xong Hạ phu nhân đã không chịu được mà lên tiếng có phần tức giận:

- Chuyện này là sao, không phải Vương nhị thiếu soái kết hôn sao, tại sao lại thành...

Như hiểu câu nói, Vương phu nhân tiến đến trước giải thích. Hồi nãy

còn bực bội vì Âu Hân bỏ đi không ngờ nghe được lời giải thích từ con

trai mình mà tâm trạng bà cũng như Vương Đại soái đã vui vẻ trở lại.

- Chuyện này để tôi giải thích

- Mọi người cũng Vương gia là gia tộc lâu đời nhất ở Cổ Lạc Thành này,

việc lựa chọn dâu trưởng phải đặc biệt lưu tâm. Vì nhị thiếu bị nạn 1

năm trước trọng lúc làm việc gia đình tôi đã đưa sang Đức chữa trị,

nhân đây Đại thiếu lại có ý muốn kết hôn, còn nói đến hôn ước với Hạ

gia, nên cố ý nói là tìm vợ cho Nhị thiếu để tìm 1 nàng dâu tốt, không ngờ dù biết sẽ lấy 1 người như nhị thiếu mà con bé Âu Hân vẫn chấp nhận nên Đại thiếu rất ưng, chúng tôi cũng quyết định tiến hành hôn lễ cho 2 đứa.

Ùng ùng, Nghe thấy Vương phu nhân giải thích xong thì cả nhà Hạ gia như sét đánh ngang tai, Âu Hân lại được lần 2 sững người. " Chết rồi,

chết thật rồi " AAAAA " CẢ NHÀ HỌ VƯƠNG LÀ ĐỒ LỪA ĐẢO " " ĐỒNG ÂU HÂN

TÔI MUỐN LY HÔN ". Thân tâm Âu Hân gao thét dữ dội, cô quay mặt xuống

đám khách được mời tới tìm kiếm bóng hình chả mình ở đâu để xin cứu,

kết hôn với Vương Hạo Anh và Vương Kì Hạo là 2 việc khác nhau hoàn toàn, cha nhất định sẽ cứu cô. Nhưng không.... cô thấy cha mình giả thấy

cha mình giả làm khách thương nhân, bên cạnh là Joserp cũng đang nhìn

cha nhưng cha lại bình tĩnh uống ly rượu vang trong tay như kiểu " cha

đây biết từ trước rồi ". huỵch Âu Hân như hết sức lực ngã huỵch xuống

đất " hết thật rồi, lần này cô chết thật rồi ".

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.