Thiếp Khuynh Thành

Chương 70: Lâm Thiện Nhã dũng cảm!


Edit: Phi Nguyệt

Ánh Tuyết đứng ở bên ngoài cúi đầu che giấu sự phẫn nộ, ghen

tuông nhuốm đầy ánh mắt, ả là người vừa lên tiếng thông báo. Chẳng lẽ Mộ Dung

Ca không biết cô ta làm như vậy sẽ vấy bẩn lên Thái tử hay sao? Vậy mà lúc này

cô ta vẫn hồn nhiên dụ dỗ Thái tử! Đúng là thứ không biết liêm sỉ!

Lâm Thiện Nhã? Mộ Dung Ca khẽ nhướn đuôi mày.

Nguyên Kỳ đặt miếng xà phòng thơm lên bàn đá, phân phó: “Mời

vào.”

Mộ Dung Ca thầm đoán, không biết Lâm Thiện Nhã có chuyện gì

mà lại đến đây vào lúc này? Và dường như Nguyên Kỳ cũng không nghĩ Lâm Thiện

Nhã chủ động cầu kiến…

“Mộ Dung Ca, món đồ này rất hay.” – Ngón tay như bạch ngọc

trắng nõn thon dài của hắn nhẹ lướt qua khối xà phòng, mùi hương hoa sen vương

lên ngón tay hắn, thoang thoảng qua chóp mũi khiến hắn nhẹ cười.

Nụ cười kia vừa hé, phút chốc đất trời chuyển sắc, sen trắng

ở bốn phía như khô héo trước vẻ đẹp kinh điển ấy! Mộ Dung Ca ngạc nhiên, từ lúc

gặp mặt đến bây giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy Nguyên Kỳ cười như vậy, chân

thực, dịu dàng, ánh sáng chói lòa tỏa ra khắp nơi.

Mộ Dung Ca lập tức cúi đầu, nhìn những cánh sen trắng vương

đầy trên mặt đất, cô trả lời: “Thái tử thích là được rồi.”

Lâm Thiện Nhã theo Ánh Tuyết đi vào bên trong, đây là lần đầu

tiên nàng tới Trường Xuân cung. Vốn vẫn biết trong Trường Xuân cung trồng rất

nhiều sen trắng, cảnh sắc mê người, nhưng Lâm Thiện Nhã lại không thích sen trắng,

nàng thích đầm sen nở rộ trong cung của mình hơn. Hoa sen hồng trồng trên bùn

nhưng không hề bị vấy bẩn, nó có một loại khí tiết khác. Lâm Thiện Nhã không ngờ,

người nam tử nàng vẫn luôn ái mộ ngồi giữa đám sen trắng lại tạo thành cảnh sắc

như tiên tử hạ phàm, hình ảnh này quá cao nhã khiến nàng chẳng dám nhìn thẳng.

Lúc này đây nàng không thể che dấu nỗi khiếp sợ trong lòng.

Chàng vốn là nam nhân xuất sắc nhất thiên hạ không ai sánh bằng.

Lâm Thiện Nhã thầm cười khổ, đến giờ phút này nàng mới hiểu được vì sao những

nam tử khác không thể làm nàng động tâm, thì ra trái tim nàng đã bị một người

đàn ông như vậy chiếm giữ.

“Thiện Nhã tham kiến Thái tử Hạ quốc.” – Lâm Thiện Nhã hành

lễ.

“Công chúa không cần đa lễ, mời ngồi.” – Nguyên Kỳ cười nhạt,

ngẩng đầu quan sát trang phục, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của Lâm Thiện

Nhã đã được chuẩn bị kỹ càng.

Hai khuynh thế chi dung trong thiên hạ cùng tụ họp như ông

trời se duyên tác hợp! Lâm Thiện Nhã đẹp đến từng centimet, còn vẻ đẹp của

Nguyên Kỳ lại vô cùng hoàn hảo, bất cứ ai cũng không thể phát hiện ra trên mặt

hắn có tỳ vết nào.

Trong lúc hai người này nói chuyện, Mộ Dung Ca lén thở dài,

nhìn cô lúc này tương đối chật vật, trên người vương vãi mảnh vụn của xà phòng,

hơn nữa lúc tới đây cô mặc bộ y phục tỳ nữ màu xanh hết sức tầm thường.

Lâm Thiện Nhã khoác lên mình một bộ trang phục màu trắng

tinh xảo, xa hoa. Vạt áo, ống tay, làn váy đều dùng chỉ bạc thêu hoa văn chìm nổi,

quý khí dạt dào.

Mộ Dung Ca nhìn sang Nguyên Kỳ, không hiểu vì sao hắn lại

không thích mặc trang phục trắng, kỳ thực khí chất tiên tử của hắn rất hợp với

màu trắng nhưng hắn trường xuyên mặc trang phục màu đen hoặc màu đỏ tía, thi

thoảng hắn cũng mặc những bộ trường bào màu xanh đơn giản. Nhưng dù hắn mặc cái

gì thì khí chất trên người hắn cũng sẽ biến bộ trang phục ấy trở nên tao nhã đẹp

đẽ. Tỉ dụ như lúc này hắn chỉ mặc một bộ trường bào màu đen đơn giản, nhưng vẫn

có phong thái uy nghi của bậc vương giả.

Mộ Dung Ca cúi nhẹ, chờ đợi Nguyên Kỳ phất tay cho cô lui xuống,

nhưng chờ mãi vẫn không thấy Nguyên Kỳ có mệnh lệnh gì.

Lâm Thiện Nhã nhìn thoáng qua bàn cờ ở trước mặt, lòng thầm

kinh ngạc. Ván cờ vô cùng trúc trắc, nếu không dốc hết tâm tư vào đó e rằng khó

có thể tiếp tục. – “Chi bằng Thiện Nhã cùng đánh một ván cờ với Thái tử?”

“Rất tốt.” – Nguyên Kỳ mỉm cười gật đầu.

Khóe miệng Lâm Thiện Nhã hơi cong lên tạo thành nụ cười mềm

mại, phô ra vẻ đẹp yêu kiều của thiếu nữ: “Xin Thái tử nương tay.”

Trong mắt Nguyên Kỳ vẫn hiện lên ý cười bình thản, không hề

gợn sóng, khóe miệng đọng lại một nụ cười như có như không, nhìn kỹ mới thấy

trong nụ cười này ẩn giấu sự lạnh lùng rét lạnh thấu tới tận linh hồn.

Lâm Thiện Nhã trầm tư nhìn ván cờ, lát sau mới hạ xuống một

quân đen, một hồi chiến tranh trên bàn cờ bắt đầu. Nàng cẩn thận ứng phó, mỗi

nước đi đều có sự cân nhắc suy tính, không dám đi lầm một bước. Nàng biết rõ

tài đánh cờ của mình không thể so sánh với chàng, nhưng nàng muốn cho chàng biết,

Lâm Thiện Nhã nàng có thể làm bất cứ việc gì, nàng tuyệt đối có tư cách đứng cạnh

chàng, cùng chàng đi hết cuộc đời.

Một khắc sau (15 phút), Lâm Thiện Nhã thua, ván cờ không thể

tiếp tục.

“Tài đánh cờ của Thiện Nhã không tốt khiến Thái tử chê cười

rồi.” – Lâm Thiện Nhã cười nói, vẻ mặt không hề vì bị thua mà trở nên lúng

túng. Có thể cùng Nguyên Kỳ đánh cờ trong một khắc, trình độ của nàng cũng

không tệ. Chỉ có nàng tự biết khi đánh cờ cùng chàng mình đã kích động và cẩn

thận như thế nào, mỗi nước đi đều tính toán trái phải, không dám có bất cứ sai

lầm nào, vậy mà chỉ trong một khắc chàng đã khiến nàng thảm bại.

Một nam nhân xuất sắc như vậy càng làm cho nàng ái mộ, lưu

luyến si mê. Khoảng thời gian đi từ Lạc Hoa cung tới Trường Xuân cung nàng vẫn

luôn do dự, sợ những điều ca ca Lâm Khinh Trần nói sẽ thành sự thực. Nàng không

thể thay đổi bất cứ cái gì, cũng không biết trong lòng Nguyên Kỳ có nàng hay

không.

Nhưng khi Lâm Thiện Nhã bước vào Trường Xuân cung, từ xa đã

nhìn thấy chàng tao nhã ngồi trên ghế, ánh mắt bao quát cả thiên hạ, toát lên sự

tự tin nắm trong tay toàn cục càng khiến nàng trở nên si mê hơn. Lâm Thiện Nhã

biết, nếu không có được chàng thì đời này chẳng đáng sống nữa, càng phụ lòng trời

xanh đã ban tặng cho nàng một vẻ đẹp tuyệt mỹ.

Nguyên Kỳ cười nhạt: “Trình độ đánh cờ của công chúa rất tốt,

chẳng qua lo lắng quá nhiều mới bị bó buộc tay chân, không thể phát huy toàn bộ

thực lực.” – Khi đang nói chuyện, khóe mắt hắn lướt qua Mộ Dung Ca vẫn luôn im

lặng từ đầu tới giờ, nếu là cô đánh ván cờ vừa rồi, chắc hẳn sẽ có một… cục diện

khác.

Nhận thấy ánh mắt xao lãng của Nguyên Kỳ, lúc này Lâm Thiện

Nhã mới phát hiện Mộ Dung Ca đang đứng cạnh họ. Ánh mắt nàng khẽ động, Mộ Dung

Ca đứng đây từ nãy đến giờ mà nàng lại không nhận ra! Cái nhìn của Nguyên Kỳ

dành cho Mộ Dung Ca tuy không rõ ràng, nhưng lại khiến nàng cảm thấy có cái gì

đó khác lạ, rõ ràng là một tỳ nữ thấp kém, dung mạo cũng không quá kiều diễm,

nhưng lại khiến chàng phải liếc mắt nhìn…

“Thái tử quá lời.Thiện Nhã tình cờ biết được bây giờ đang là

mùa sen nở ở Hạ quốc, cảnh đẹp vô cùng nên luôn ghi nhớ ở trong lòng. Mấy ngày

nay Thiện Nhã không thể nghỉ ngơi, đầu óc lúc nào cũng nghĩ tới việc không biết

có cơ hội được cùng Thái tử thưởng thức cảnh hoa sen nở rộ không?” – Lâm Thiện

Nhã nắm chặt hai bàn tay giấu dưới ống tay áo dài, tim đập như trống đánh, nàng

cố thể hiện nét mặt tươi cười như hoa ở trước mặt Nguyên Kỳ.

Mộ Dung Ca thầm giật mình, thì ra mục đích lần này của Lâm

Thiện Nhã là muốn nghe lời hứa hẹn chính thức từ Nguyên Kỳ! Cô thực sự bội phục

dũng khí và lòng can đảm của Lâm Thiện Nhã! Có lẽ đây cũng là một trong những

lý do khiến nam tử khắp thiên hạ điên cuồng vì Thiện Nhã.

Mộ Dung Ca nhìn Nguyên Kỳ, cô cũng giống như Lâm Thiện Nhã,

đều chờ mong câu trả lời của hắn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, thong thả nhưng khắc vào lòng

người.

Nét mặt tươi cười của Lâm Thiện Nhã hơi biến sắc trước sự trầm

mặc của Nguyên Kỳ.

“Cuối tháng chín là thời điểm hoa sen nở rộ, nếu Thiện Nhã

công chúa đã có lòng thì không nên bỏ lỡ cơ hội này.” – Nguyên Kỳ mỉm cười lãnh

đạm.

Nhận được câu trả lời, Nụ cười sáng lạn như hoa, cùng dung

nhan nghiêng nước nghiêng thành của Lâm Thiện Nhã chợt thay đổi. Nàng lập tức đứng

dậy thi lễ, “Thiện Nhã cám ơn Thái tử.”

Mộ Dung Ca thầm cười lạnh, ở thời loạn thế này, những người

đứng ở trên cao thường không được sống theo ý muốn, mỗi giờ mỗi khắc đều như

đang đứng giữa một bàn cờ, và họ là những người chơi cờ. Số phận con người là một

ván cờ, nếu trận này Lâm Thiện Nhã có bản lĩnh khiến Nguyên Kỳ thay đổi, vậy nàng

ta thắng, còn nếu không thì nàng ta chỉ như con thiêu thân thảm hại tự lao đầu

vào hố lửa mà thôi!

Lâm Thiện Nhã mãn nguyện rời đi, đến cửa Trường Xuân cung

nàng dừng lại, quay đầu lạnh lùng nhìn lướt qua Mộ Dung Ca, nếu đứa tỳ nữ này

còn tiếp tục ở bên cạnh Nguyên Kỳ, chắc chắn sẽ là một mầm họa.

Ánh Tuyết phát hiện cái nhìn thiếu thiện cảm mà Lâm Thiện

Nhã dành cho Mộ Dung Ca, ả lập tức mừng thầm. Lâm Thiện Nhã vừa ra khỏi cửa, ả

đã rỉ tai nói nhỏ: “Đứa tỳ nữ kia tên gọi Mộ Dung Ca, giỏi nhất thuật dụ dỗ,

đêm qua nó còn tự ý vào phòng Thái tử với ý đồ muốn được thị tẩm. Nhưng Thái tử

ghét nó dơ bẩn nên đuổi ra, vậy mà hôm nay nó vẫn chưa từ bỏ ý định, lại đến

dây dưa muốn dụ dỗ Thái tử thêm lần nữa.”

Nghe thấy vậy, đáy mắt Thiện Nhã chợt tối sầm, nhưng nàng vẫn

quay sang mỉm cười với Ánh Tuyết: “Ánh Tuyết cô nương thông minh hơn người,

không hổ là thân tín bên cạnh Thái tử.”

“Thiện Nhã công chúa quá khen, nô tỳ chỉ một lòng hộ chủ mà

thôi.” – Ánh Tuyết lập tức cúi đầu, trong mắt tràn đầy ý cười, ả biết những lời

nói của mình đã đánh động được Lâm Thiện Nhã!

Lâm Thiện Nhã nheo mắt nhìn Ánh Tuyết, nàng tươi cười, thướt

tha rời đi.

Lại nói về hai kẻ vẫn đang đứng giữa đầm sen kia, Nguyên Kỳ

nhìn Mộ Dung Ca, nhẹ hỏi: “Nếu để cô đánh ván cờ này, cô sẽ đi như thế nào?”

Nghe vậy, Mộ Dung Ca lập tức nhìn thoáng qua bàn cờ, trả lời:

“Thiếp không thể so sánh với công chúa Thiện Nhã, tài đánh cờ của công chúa

điêu luyện, chính là người chơi cờ tốt nhất cùng Thái tử.”

“Hình như cô có hơn ba ngàn lượng thì phải? Nộp hết cho bản

cung đi.” – Nguyên Kỳ lãnh đạm nhìn ván cờ, tay nhẹ nhàng v**t v* bánh xà phòng

thơm hương hoa sen, giọng nói của hắn thản nhiên như gió nhẹ mây trôi.

Mộ Dung Ca ngẩng phắt lên nhìn hắn, cô thầm cắn răng, con

người này thật gian xảo! Hắn biết thứ mà cô bận tâm nhất chính là bạc, nên trực

tiếp đánh vào điểm yếu chết người của cô. Số bạc mà cô cực khổ lắm mới có được,

hắn lại đem chúng ra để áp chế cô. Đáng ghét! Mộ Dung Ca hít sâu vào một hơi,

ho khan hai tiếng rồi mới trả lời: “Thiếp xin thử xem sao.”

Sau khi ngồi xuống, Mộ Dung Ca sắp xếp lại ván cờ như lúc

ban đầu, sau đó nhanh chóng hạ xuống một quân cờ đen, như thể không kịp suy

tính gì cả.

Động tác của Mộ Dung Ca khá lưu loát, biểu hiện của cô lúc

này khác hoàn toàn với kiểu ngụy trang hèn mọn thường thấy, Nguyên Kỳ cười nhẹ:

“Mộ Dung Ca, cô làm bản cung thật tốn sức. Tốt lắm!”

Đuôi lông mày khẽ động, khóe miệng cũng co giật, cô cười

không được tự nhiên. Mộ Dung Ca cố gắng tập trung vào bàn cờ để trấn an lửa giận

đang bùng lên trong lòng.

“Thái tử Hạ quốc thật nhàn nhã khiến bản cung phải ganh tị!”

Sau lưng bỗng vang đến một giọng nói quen thuộc.

Bàn tay đang chuẩn bị đặt quân cờ đen xuống bỗng dừng lại ở

giữa không trung, lửa giận vừa bùng lên bỗng nhiên biến mất, Mộ Dung Ca bình

tĩnh lại, vẻ mặt trở nên lạnh lùng.

Nguyên Kỳ liếc qua Mộ Dung Ca, sau đó nhìn về phía người nam

tử không thông báo đã trực tiếp xông vào kia.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.