Thiếp Khuynh Thành

Chương 5: Châm chọc


Edit: Phi Nguyệt

Lâm Vi muốn gặp cô? Đuôi lông mày Mộ Dung Ca khẽ động, đôi

con ngươi đen láy đảo qua một vòng. Lâm Vi muốn gặp cô chắc chắn là vì ả muốn

nhìn thấy bộ dạng thê thảm của cô lúc này, ả ta muốn khiêu khích hay châm chọc

cô đây?

Như Băng vẫn đang đứng ở trước cửa, nàng lo lắng quay đầu lại

nhìn Mộ Dung Ca. Trước đây, tất cả mọi người ở trong Khánh Vương phủ đều biết

Lâm trắc phi cùng Mộ Dung Ca tình thân như tỷ muội, nhưng hôm qua chính Lâm trắc

phi sai người đem Mộ Dung Ca đưa đến ca kĩ phòng, sáng nay, tỳ nữ thân cận của

nàng ấy lại mang cơm thiu đến cho Mộ Dung Ca. Trong phủ chỉ cần là người biết

suy nghĩ một chút sẽ hiểu ra ngay, kỳ thực Lâm trắc phi không hề có tình cảm gì

với Mộ Dung Ca cả, thậm chí còn có thể nói, Mộ Dung Ca ra nông nỗi như ngày hôm

nay, có lẽ đều do một tay Lâm trắc phi làm ra!

Bây giờ Lâm trắc phi muốn gặp Mộ Dung Ca, tuyệt đối không phải

là chuyện tốt!

Tiểu Từ thấy Mộ Dung Ca không có phản ứng liền nhướn mày,

cao giọng quát: “Còn không mau đứng dậy? Muốn ta phải tự mình đến hầu hạ cho

ngươi chắc? Ngươi mà cũng xứng?!”

Mộ Dung Ca luôn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Tiểu Từ, giờ

nghe thấy nàng ta tức giận quát mắng nhưng cô cũng không giận mà chỉ cười, cô

không phản kích lại, từ từ đứng dậy, cùng một tỳ nữ đấu võ mồm thật lãng phí nước

bọt của cô, huống hồ gì lúc này cô còn đang cần nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi thời

cơ. Còn về phần ả Lâm Vi không muốn để cô sống yên ổn kia, chắc chắn sau này cô

sẽ cho ả ta biết thế nào là sợ hãi, thế nào là chết!

“Ngươi đứng ở đây làm gì? Còn không mau đi chuẩn bị đi? Tối

nay có Hạ quốc thái tử, cùng các vương gia, hoàng tử và sứ giả của các nước đều

sẽ đến phủ của chúng ta. Nếu đêm nay các ngươi tiếp đãi không chu toàn thì cẩn

thận cái mạng của các ngươi đấy!” – Tiểu Từ nhìn thấy Như Băng đang đứng ở cửa

liền trừng mắt mắng ngay, ả ta thấy Như Băng xinh đẹp diễm lệ thì ghen tị lắm,

nhưng lúc Tiểu Từ nhắc tới Hạ quốc thái tử, gương mặt của ả lại đỏ bừng, ngay cả

giọng quát Như Băng cũng bớt đi nhiều phần chua ngoa.

Một chút thay đổi nhỏ bé này của Tiểu Từ làm sao lọt được khỏi

cặp mắt lợi hại của Mộ Dung Ca, cô thu hồi ánh mắt, yên lặng mặc bộ quần áo Như

Băng vừa mang đến, nhưng trong đầu thì đang tiêu hóa tin tức về người kia.

Người làm cho Tiểu Từ cùng nữ nhân khắp thiên hạ phải điên

cuồng ái mộ, yêu say đắm – Hạ quốc thái tử – Nguyên Kỳ, hắn có khuynh thế chi

dung (dung mạo khuynh đảo cả thế gian), khí chất tao nhã bức người. Nghe nói,

không một nữ nhân nào đã từng gặp hắn mà lại không si mê, có rất nhiều thiên

kim tiểu thư cùng công chúa các nước muốn ngã vào lòng hắn, nhưng hắn lại chưa

từng để mắt đến ai. Tin tức cụ thể về người này cũng không nhiều, bởi vì trong

mắt chủ nhân ban đầu của thân thể này chỉ có Khánh vương Phượng Dịch thôi, (nên

những thông tin về zai đẹp khác chắn chắn không có nhiều – đây là lời giải

thích thêm thắt của editor thôi, kaka). Huống chi những lời này cũng có phần

hơi quá, dùng từ ‘khuynh thế chi dung’ để hình dung một trang nam tử không phải

có chút khoa trương hay sao? Mà những thông tin do khối thân thể này nghe được

cũng chỉ là những lời đồn đại mà thôi, chứ thực ra nàng ấy chưa bao giờ gặp Hạ

quốc thái tử. Theo trực giác của Mộ Dung Ca mách bảo, tên Hạ quốc thái tử này

tuyệt đối là một nhân vật nguy hiểm. Cô nhếch khóe môi khẽ cười khẩy, nhìn người

không thể chỉ nhìn mỗi vẻ bề ngoài!

Bỗng nhiên Mộ Dung Ca lại nhíu mày, hình như cô vừa nhìn ra

được chuyện gì đó. Đêm nay có nhiều nhân vật quan trọng đến Khánh Vương phủ như

vậy, chẳng lẽ là… Khánh vương muốn cướp ngôi? Đương kim hoàng đế hiện tại rất tốt,

nhưng tính tình thì lại quá nhu nhược, hắn không đành lòng sát sinh nên đăng cơ

đã năm năm mà chiến tranh lại càng ngày càng ít. Ngược lại, Khánh vương thì rất

hiếu chiến! Vậy đã rõ vì sao người trung thành với hoàng thượng như cha của Mộ

Dung Ca lại bị người ta hãm hại.

Cô mặc xong quần áo liền đi tới chỗ gương đồng ngắm nghía,

người con gái bên trong tấm gương có dáng người tuyệt hảo, màu đỏ nổi bật của

Bạn đang đọc truyện Thiếp Khuynh Thành tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


chiếc yếm sau lớp lụa mỏng trông rất chói mắt, bộ quần áo này càng tôn lên làn

da trắng nõn như tuyết của cô, Mộ Dung Ca thầm huýt sáo, Như Băng thật có mắt

nhìn. Đối với nữ nhân ở thời cổ đại thì bộ quần áo cô đang mặc trên người trông

vô cùng hở hang, nhưng đối với cô mà nói thì nó chẳng khác gì một chiếc váy hai

dây ở thời hiện đại, mà bộ quần áo này so với bộ Như Băng đang mặc trên người

thì kín đáo hơn rất nhiều rồi, ít nhất nó không bị lộ ngực, chỗ nào cần che đều

che được cả.

Như Băng ngạc nhiên, không thể tin được Mộ Dung Ca lại có thể

thản nhiên mặc quần áo như thế, dù sao thì bộ quần áo này cũng nói lên việc

thân phận của nàng ấy đã bị biến đổi triệt để, từ tôn quý biến thành hèn mọn.

Nhưng lúc này Như Băng cũng không có tâm tư đi cảm thán hộ người khác, nếu nàng

còn ở lại đây thì e rằng say này sẽ rất khó sống, hơn nữa nàng còn đang muốn gặp

lại Hạ quốc thái tử — Nguyên Kỳ. Người kia nàng chỉ gặp một lần nhưng đã quá

lưu luyến si mê, không thể quên được. Như Băng rời đi mà lòng tràn đầy tâm sự.

Khánh vương phủ, Sắc Vi uyển.

Tiểu viện của Trắc phi – Lâm Vi.

Nơi này bày la liệt những vàng bạc châu báu, lưu ly phỉ thúy

đầy phòng, tài khí dạt dào, khắp nơi đều lộ ra sự xa hoa, căn phòng này thể hiện

mức độ được sủng ái của chủ nhân sống trong đó.

Dung mạo quyến rũ, kiều diễm của Lâm Vi đã được son phấn kĩ

càng, ngay cả đôi tay ngọc ngà cũng đang có một nhóm tỳ nữ cẩn thận sửa sang lại

bộ móng cho ả.

Có hạ nhân vào thông báo, Mộ Dung Ca đã đến. Lâm Vi nhẹ

nhàng nâng mi mắt lên, trên gương mặt trắng nõn hiện ra một nụ cười tươi rói,

ánh sáng chói lòa từ nụ cười đó b*n r* bốn phía, đúng lúc ấy Mộ Dung Ca bước

vào. Lâm Vi lập tức đứng dậy, từ tốn đi đến trước mặt Mộ Dung Ca, ngữ khí của ả

vẫn thân thiết như trước đây, nhưng trong lời nói lại có ý tứ châm chọc rõ

ràng, khiến cho nhóm tỳ nữ đang ở trong phòng cũng phải che miệng cười trộm.

“Ui ya, tỷ tỷ đến đấy à! Hôm nay tỷ tỷ thật đúng là kiều diễm

động lòng người nha, tối nay Khánh vương mà nhìn thấy tỷ tỷ thì nhất định sẽ liếc

mắt với tỷ một cái đấy.”

Mộ Dung Ca vừa bước vào phòng đã nghe thấy mấy lời này, bất

giác khóe miệng cũng hơi động, hàn quang trong mắt b*n r*, trong lòng cô thầm

cười lạnh. Tốt! Rất tốt!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.