Thiếp Khuynh Thành

Chương 42: Mệnh lệnh của Khánh vương


Edit: Phi Nguyệt

“Tỷ, hai ngày qua tỷ đã vất vả rồi, chờ mấy ngày nữa chúng

ta đến được Tề quốc thì tất cả sẽ tốt đẹp thôi.” – Tẫn Nhi để yên cho Mộ Dung

Ca lấy khăn lau sạch vết mỡ trên tay mình, hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay

trắng nõn ngọc ngà, ánh mắt hắn chuyển hướng sang cành hoa lan thêu trên chiếc

khăn tay, hắn đè âm lượng xuống mức thấp nhất, nói với Mộ Dung Ca.

Nụ cười tươi tắn trên môi Mộ Dung Ca khẽ đông lại, đôi mắt

cô ánh lên vẻ thương xót, nếu Tẫn Nhi đã muốn như vậy thì cô cũng không ngăn cản

được, chỉ có thể đứng ở một bên dõi theo. Khi Tẫn Nhi đi lạc đường, cô có thể

trở thành kim chỉ nang giúp nó quay lại được không? – “Ừ, tỷ tin đệ.”

“Tỷ…” – Hắn ngẩng đầu nhìn cô, gọi cô. Vốn hắn có rất nhiều

điều muốn giải thích nhưng lời còn chưa bật ra được khỏi miệng hắn đã cảm thấy

sợ hãi. Nếu Mộ Dung Ca biết giữa bọn họ không có quan hệ huyết thống thì cô có

còn đối xử tốt với hắn như vậy nữa hay không? Cô sẽ rời bỏ hắn sao? Nội tâm của

Mộ Dung Tẫn lại càng trĩu nặng.

Mộ Dung Ca hiểu những gì Tẫn Nhi đang suy nghĩ, nhưng có một

số việc nói ra chỉ càng thêm đau lòng mà thôi, và có thể hình thành nên khoảng

cách giữa họ. Hơn nữa, ai mà chẳng có những bí mật riêng? Nét mặt Mộ Dung Ca

giãn ra, cô khẽ cười: “Tẫn Nhi, chẳng lẽ đệ không muốn biết vì sao tỷ biết nấu

ăn sao?”

Mộ Dung Tẫn lập tức lắc đầu, “Đệ không muốn biết, đệ chỉ biết

tỷ là tỷ tỷ của đệ, là người thân duy nhất ở trên đời này của đệ.”

“Ừ!” Mộ Dung Ca gật đầu, cô nở nụ cười dịu dàng, nét tươi cười

tao nhã như cành lan trắng, ánh mắt ấm áp như gió xuân.

Viền mắt của Tẫn Nhi trở nên ướt át, cô luôn suy nghĩ cho hắn,

biết rõ hắn có điều đang giấu diếm nhưng cô vẫn không để ý, chỉ đơn giản là tin

hắn mà thôi.

“Tỷ…”

“Ừ?” Nụ cười ấy vẫn ấm áp, vẫn động lòng người như thế.

Người thiếu niên có tính khí trẻ con chỉ tay vào con thỏ nướng

đang quay trên lửa, bá đạo nói: “Tỷ, nó là của đệ.”

“Được.”

Ngọn gió dịu dàng nhẹ mơn man trong màn đêm đen sâu thẳm.



Tờ mờ sớm hôm sau, mặt trời đỏ ối chậm rãi mọc từ đằng Đông,

mặt đất lấp lánh ánh vàng, nắng ban mai chiếu qua những giọtsương trên các

nhánh cỏ dại khiến chúng lấp lánh thứ ánh sáng đầy màu sắc, bầu không khí thật

trong lành.

Mộ Dung Ca giơ hai tay lên trời làm động tác duỗi thắt lưng,

ngẩng đầu nhìn bầu trời trong vắt, cô khen: “Khí trời thật tốt!” – Thời tiết đẹp

như thế này mà được thư thái đi dạo thì còn gì bằng.

“Tỷ, đệ đói bụng!” – Người thiếu niên kia không biết đã tỉnh

dậy từ lúc nào, đang mở to đôi mắt đen bóng nhìn cô như con nai tơ ngơ ngác, trề

đôi môi đỏ mọng đòi ăn.

Mộ Dung Ca giả bộ làm mặt gian, cô đưa tay lên môi thành dấu

hiệu “suỵt”: “Chúng ta đi bắt cá nhé.”

“Được.” – Mộ Dung Tẫn lập tức hứng thú. Tuy hai ngày nay phải

chạy liên tục, không dừng lại ở thành trấn nào để nghỉ ngơi, buổi tốicòn phải

ngủ ngoài trời, nhưng không hiểu do thức ăn quá ngon hay do hắn hấp thu tốt mà

thân hình cũng không đến mức quá gầy yếu.

Gần mép sông nước trong vắt, Mộ Dung Tẫn xắn hai ống quần rồi

lội xuống sông, trong tay hắn cầm cành gỗ vót nhọn một đầu, đâm xuống vài nhát,

cuối cùng hắn bắt được một con cá.

Cá vừa được quăng lên bờ, Mộ Dung Ca lập tức bắt lấy và đem

đi xử lý sạch sẽ, bắt cá xong, hai người nhóm lửa, chuẩn bị nướng cá.

“Chúng ta phải nhanh chóng tới Tề quốc, tỷ luôn có cảm giác

Triệu Tử Duy sẽ không dễ dàng tha cho tỷ như vậy.” – Mộ Dung Ca nghiêm túc nói.

Đây không phải do cô tự cho rằng Triệu Tử Duy thích cô, mà vì trực giác của cô

mách bảo rằng có một nguyên nhân quan trọng nào đó mà Triệu Tử Duy không thể

buông tha cho cô.

“Ừ.” – Mộ Dung Tẫn vừa nghe thấy cái tên Triệu Tử Duy, đôi mắt

cười của hắn thoáng tăm tối.

Hai người cùng im lặng, tiếp tục ngồi ăn. Dù mùi vị của cá

có ngon đến đâu cũng không thể xóa bỏ được sự lo lắng đang tràn ngập trong đôi

mắt họ. Cả hai đều biết rõ, Triệu Tử Duy không phải là Phượng Dịch. Triệu Tử

Duy có thể hô mưa gọi gió ở Tề quốc, khiến khắp thiên hạ phải kiêng dè cũng đủ

nói lên hắn là con người đáng sợ đến mức nào.

“Tỷ, trong lòng tỷ còn yêu Khánh vương không?” – Mộ Dung Tẫn

im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Mộ Dung Ca, hắn trầm giọng

hỏi.

Mộ Dung Ca kinh ngạc nhìn hắn, “Sao có thể còn được?!” – Nếu

là Mộ Dung Ca trước đây thì cô không dám chắc nàng ấy có quên được Phượng Dịch

hay không, nhưng cô không phải là nàng ấy. Đối với Phượng Dịch, cô căm ghét hắn

ta còn chưa hết thì lấy đâu ra tình cảm đây?

Vẻ mặt khiếp sợ của Mộ Dung Ca khiến Mộ Dung Tẫn hài lòng, hắn

đã có thể gỡ bỏ tảng đá lớn đang đè nặng trong lòng, hắn toét miệng cười: “Vậy

thì tốt, lúc tỷ được gả cho hắn, đệ cũng đã nói rằng hắn là kẻ có tâm địa bất

chính, không xứng làm phu quân của tỷ. Bây giờ tỷ rời khỏi Khánh Vương phủ rồi,

cũng đã nghĩ thông suốt, đệ thấy an tâm.” – Ngay từ đầu Phượng Dịch đã bày mưu

tính kế để loại bỏ cha, gã giết cha xong lại còn đối xử tệ với tỷ tỷ, sau này

nhất định hắn phải tự tay đâm chết Phượng Dịch! Báo thù cho gia tộc Mộ Dung!

Người thiếu niên này đang trở nên trưởng thành hơn bao giờ hết.

Trong lòng Mộ Dung Ca cảm thấy ấm áp, thật ra Mộ Dung Tẫn rất thông minh, nó

còn nhỏ tuổi mà đã nhìn thấu tâm địa của con người, có lẽ chỉ vài năm nữa Tẫn

Nhi sẽ sánh ngang với Triệu Tử Duy, dù sao họ cũng là huynh đệ cùng cha khác mẹ.

Lúc này Mộ Dung Tẫn vẫn còn nhỏ. Nếu có một ngày Triệu Tử

Duy vì ngôi vị hoàng đế mà diệt trừ nó thì dựa vào một mình nó không thể nào chống

cự lại được Triệu Tử Duy.

“Khánh vương phi!” – Bỗng từ đằng sau vang lên một giọng nói

xa lạ.

Tẫn Nhi lập tức ném con cá nướng, kéo Mộ Dung Ca ra sau lưng

mình. Hắn không hề sợ hãi nhìn thẳng vào kẻ vừa xuất hiện, đôi mắt hắn lạnh lẽo

như núi băng vạn năm.

Mộ Dung Ca đứng ở phía sau cũng nhìn kẻ đó bằng đôi mắt

phòng bị.

Không phải là Triệu Tử Duy!

Hắn là Lâm Nghiệp, thủ h* th*n tín bên cạnh Phượng Dịch,

quanh năm suốt tháng hắn đi theo Phượng Dịch làm những việc xấu xa, võ công của

hắn rất cao, nhưng thái độ giả dối hung ác thì không hề kém Trương tướng quân,

hắn chỉ hơn Trương tướng quân ở một điểm, là hắn không bao giờ thích đùa bỡn nữ

nhân.

Bình thường hắn vẫn luôn đi theo sau Phượng Dịch, sao hôm

nay lại xuấy hiện ở đây?

Hắn đến là vì cô ư?! Sắc mặt Mộ Dung Ca trầm xuống. – “Có

chuyện gì?” – Cô lạnh lùng hỏi.

“Khánh vương có lệnh, nếu ngươi giết Tề quốc thái tử thì người

sẽ giữ lại mạng sống cho Mộ Dung Tẫn. Nếu không nghe theo thì haingươi phải chết!”

– Lâm Nghiệp bước từng bước về phía hai người bọn họ, giọng nói âm trầm.

“Hắn dựa vào cái gì? Ngươi ư? Chỉ một mình ngươi mà cũng đòi

uy h**p chúng ta? Nực cười!” – Mộ Dung Tẫn cười lạnh, hoàn toàn coi thường Lâm

Nghiệp.

Mộ Dung Ca bình tĩnh nhìn Lâm Nghiệp, cô suy nghĩ thật

nhanh. Phượng Dịch đúng là chó cùn dứt dậu! Nhưng, việc hắn phái Lâm Nghiệp đến

đây đã nói lên hắn không còn đường nào để đi nữa, chỉ có thể lợi dụng cô mới bảo

toàn được Nguyên quốc.

Nực cười, quá nực cười! Hắn nghĩ dùng cô có thể lật ngược lại

thế cờ ư?

“Ngươi về nói với Khánh vương, hắn chính là tội thần đã hủy

diệt Nguyên quốc!” – Mộ Dung Ca khẽ nhếch khóe môi, cười khinh thường.

Lâm Nghiệp nổi giận muốn tấn công hai người, nhưng Mộ Dung Tẫn

đã sử dụng khinh công, ôm Mộ Dung Ca lùi lại phía sau.

Lâm Nghiệp ngạc nhiên nhìn Mộ Dung Tẫn, “Ngươi lại biết võ

công?!”

Người dân trong Nguyên quốc ai cũng biết Mộ Dung Tẫn của phủ

tể tướng là đệ nhất mỹ nam của Nguyên quốc, hắn chỉ yêu thích cầm kỳ chứ chưa từng

học qua võ thuật, hơn nữa năm nay hắn mới mười hai tuổi, dù có học võ cũng

không thể có nhiều thành tựu. Nhưng thật không ngờ hắn lại có khinh công cao cường

đến vậy.

Mộ Dung Tẫn thì thầm vào tai Mộ Dung Ca: “Tỷ! Chúng ta đi!”

Mộ Dung Ca gật đầu, cô ôm thật chặt thắt lưng của hắn. Mộ

Dung Tẫn lướt rất nhanh băng qua rừng cây, qua con suối nhỏ. Lâm Nghiệp cũng

không phải tay vừa, hắn đuổi theo sát nút. Nếu lúc này Mộ Dung Tẫn chạy một

mình thì chắc chắn sẽ bình yên vô sự, Lâm Nghiệp không bao giờ đuổi kịp được hắn.

Nhưng hắn lại mang theo Mộ Dung Ca, chỉ nội việc duy trì khoảng cách với Lâm

Nghiệp đã rất khó khăn rồi.

Mộ Dung Ca ngẩng đầu nhìn Tẫn Nhi, cô thấy hắn đang cắn chặt

bờ môi đỏ mọng, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi trong suốt. Cô căng thẳng, nếu

vẫn tiếp tục mang cô theo, chắc chắn hắn sẽ bị Lâm Nghiệp đuổi kịp.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.