Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Chương 1: Chương 1 Vương phi nhảy xuống h� Tá»± tá»­


Nước Sở, phủ Ly Vương.

“Tiện nhân, ngươi biết rõ ngà y mai bổn vương thà nh hôn với Nguyệt Nhi mà lại dám tính kế bổn vương?”

Nam nhân mặc áo gấm thét toáng lên, mắt đầy ý hận liếc nhìn nữ nhân trên giường, sau đó hắn dùng tay xé rách quần áo nữ nhân rồi lộn người nà ng lên trong sự tức giận điên cuồng.

Nhìn động tác của nam nhân, Vân Nhược Linh lặng lẽ rơi nước mắt.

Nà ng gả cho hắn đã được nửa năm, nhưng trong lòng hắn mãi cũng chỉ có hình bóng của Nam Cung Nguyệt, cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng chạm qua nà ng, tất cả đều là bởi vì nà ng có một da mặt xấu xí, hơn nữa hắn còn có oán hận với cha mẹ nà ng.

“A!” Đau đớn truyền tới kịch liệt, nó đau đến mức khiến Vân Nhược Linh chảy đầy mồ hôi lạnh, nà ng khó chịu cắn môi, nhìn về phía khuôn mặt vừa chán ghét vừa tà n nhẫn ở phía trên, tim nà ng đau như dao cắt.

So với sự chán ghét và sự căm thù của hắn, thì nỗi đau trên người nà ng có là cái gì chứ.

Sở Diệp Hà n lạnh lùng trừng Vân Nhược Linh: “Ngươi muốn có được bổn vương phải không, được, hôm nay bổn vương thà nh toà n cho ngươi! Chỉ là bổn vương nhìn không nổi gương mặt nà y của ngươi, bởi vì nó thật sự quá kinh tởm!”

Sở Diệp Hà n nói xong thì giật khăn lụa ở mà n giường vứt lên trên mặt Vân Nhược Linh.

Lời nà y của hắn đã là m Vân Nhược Linh đau nhói đến nặng nề.

Nà ng đau khổ chạm và o mặt mình, trên má phải của nà ng có một vết sẹo lớn bằng lòng bà n tay khiến nà ng vô cùng tự ti.

Người đời ai cũng gọi nà ng là nữ nhân xấu xí, nhưng nà ng cũng có một lòng theo đuổi tình yêu.

Cha nà ng biết nà ng từ nhỏ đã ngưỡng mộ Ly Vương Sở Diệp Hà n, nên ông đã kiên quyết lợi dụng quan hệ của mình với hoà ng thương để cầu hoà ng thượng ban nà ng cho Sở Diệp Hà n.

Nhưng mà , Sở Diệp Hà n không hề yêu nà ng.

Lúc nà y, động tác của nam nhân đột nhiên tăng thêm, hắn gần như là đang tà n bạo hà nh hạ nà ng, trong tròng mắt đen láy kia tất cả đều là ý muốn giết người: “Vân Nhược Linh, loại nữ nhân lòng dạ rắn rết, ngươi biết bổn vương thích Nguyệt Nhi, ngươi liền sắp đặt để bổn vương cưới ngươi, ngươi biết ngà y mai bổn vương thà nh hôn với Nguyệt Nhi, ngươi liền tính kế để cho bổn vương đụng và o ngươi. Nếu như ngươi không tính kế bổn vương thì chỉ bằng khuôn mặt nà y, ngươi nghĩ ai sẽ đụng và o ngươi? Bổn vương thà rằng đụng và o kỹ nữ ở bên ngoà i, cũng sẽ không đụng và o ngươi!”

Vân Nhược Linh nhìn Sở Diệp Hà n, nà ng chịu đựng sự dè bỉu của hắn mà cười khẩy: “Ở trong lòng ngươi, ngay cả một kỹ nữ ở bên ngoà i ta cũng không bằng sao?”

“Không. Nói đúng hơn thì ở trong lòng bổn vương, ngay cả một con chó ngươi cũng không bằng!”

…

Rất lâu sau, Sở Diệp Hà n cuối cùng cũng hết sức, hắn như một cơn gió mạnh đứng dậy khỏi người của Vân Nhược Linh.

Hắn nhanh chóng mặc y phục, vốn dĩ không hề quan tâm đến nữ nhân đang hấp hối, cả người bầm tím ở trên giường.

Giải độc, đối với hắn mà nói thì nữ nhân nà y đúng là một điều tồi tệ.

Sau đó, hắn chán ghét liếc nhìn nữ nhân trên giường mà  tà n nhẫn đi ra ngoà i, phân phó nha hoà n: “Chuẩn bị nước, bổn vương muốn tắm, bổn vương không muốn bị ả ta là m bẩn!”

Nghe được lời lạnh đến thấu xương nà y, Vân Nhược Linh chợt run lên, trong lòng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Lời của Sở Diệp Hà n giống như lưỡi dao sắc nhọn đâm mạnh và o trái tim của Vân Nhược Linh, mãi đến bây giờ nà ng mới hiểu được, thì ra hắn chán ghét nà ng như vậy.

Lúc trước hắn lạnh nhạt, không để ý tới nà ng nhưng nà ng vẫn sinh ảo tưởng đối với hắn, ảo tưởng rằng chỉ cần nà ng đối tốt với hắn thì sớm muộn hắn cũng sẽ thấy rõ lòng nà ng, hắn sẽ không giống như những nam nhân khác bởi vì nà ng xấu xí mà chán ghét nà ng.

Không nghĩ tới, trong lòng hắn, nà ng đã trở nên kinh tởm như vậy.

Nà ng nhìn phần th*n d*** đầy máu tươi, nhìn cả người mình đổ nát, suy nghĩ về chuyện hắn đối với nà ng chỉ có căm ghét và khinh thường, trong lòng nà ng bỗng dưng hiểu được không còn nơi nà o để nương tựa, nà ng run rẩy trùm áo choà ng lên, chân trần bước và o trong luồng gió rét xà o xạc của đêm đông.

Đêm khuya, gió lạnh đến thấu xương, nước hồ như muốn giết người.

Chỉ nghe một tiếng “Tủm”, có người hô lớn: “Không xong rồi, vương phi nhảy hồ tự tử rồi!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.