Thiên Hạ Vô Song

Chương 350: Phân Chia Sa Mạc (1)


Cho dù hắn muốn học một chút ma pháp cao cấp hơn, c*̃ng không thể nào làm được.

Nữ hoàng Tinh Linh đương nhiên không biết Mạnh Hàn có ý định gì. Nàng

chỉ cảm thấy kinh ngạc vì mình lại không thể nắm bắt được suy nghĩ của

người trẻ tuổi này. Đây không phải là lần đầu tiên. Trên thực tế, mỗi

lần nàng giao lưu với Mạnh Hàn, ngoại trừ càng ngày càng quen thuộc với

thái độ một thương nhân của Mạnh Hàn ra, nàng chưa lần nào có thể nắm

bắt được suy nghĩ thực sự của Mạnh Hàn. Điều này khiến nữ hoàng bệ hạ

luôn cao cao tại thượng, trong sâu thẳm nội tâm lại có một tí tẹo cảm

giác bị thất bại nho nhỏ như thế.

Càng như vậy, nữ hoàng bệ hạ dường như càng thêm hiếu kỳ đối với Mạnh

Hàn. Tuy nhiên, nữ hoàng bệ hạ vẫn chính là nữ hoàng bệ hạ. Điều đó chỉ

khiến nàng ngạc nhiên chậm lại mất mấy giây, ngay lập tức liền phản ứng

lại:

- Ngươi đã nói với Pháp Thần muốn cùng chúng ta đồng thời phân chia sa mạc này?

- Đúng vậy, bệ hạ!

Mạnh Hàn nhanh chóng trả lời. Rốt cuộc đã chuyển vào đề tài chính. Mạnh

Hàn lại lên tinh thần. Lần này hắn lại muốn cùng nữ hoàng bệ hạ cố gắng

so chiêu. Phải biết rằng, tùy tiện nhượng bộ, đặt ở trên bản đồ sa mạc,

chắc hẳn đều là diện tích rộng tới mấy chục dặm. Nếu như Mạnh Hàn

nhượng bộ trên phương diện này, vậy thiệt thòi không phải là một điểm

hai điểm.

- Chỉ bởi vì ngươi biết sa mạc đã không bị ảnh hưởng của cấm chú?

Nữ hoàng bệ hạ nhíu mày. Đối với mở mang diện tích, là một thủ lĩnh,

bất kỳ ai cũng sẽ không ghét bỏ. Nhưng nếu như chỉ vì một tin tức đã

muốn được phân chia sa mạc với Tinh Linh Tộc, dường như Mạnh Hàn còn

chưa đủ tư cách này.

Vừa nhíu mày, nữ hoàng bệ hạ đồng thời nhìn trừng trừng vào mặt Mạnh

Hàn. Mạnh Hàn không biết nữ hoàng đang nhìn cái gì. Nhưng hắn không muốn vào lúc này có biểu hiện yếu lòng. Cho nên hắn đã đánh bạo cũng nhìn

chằm chằm không chớp mắt màu khuôn mặt của nữ hoàng bệ hạ.

Lại nói, Tinh Linh Tộc quả nhiên đều là tuấn nam mỹ nữ. Mạnh Hàn chẳng

qua chỉ có tướng mạo bình thường. Nhưng nữ hoàng bệ hạ lại khác. Mạnh

Hàn biết rõ nữ hoàng bệ hạ chí ít đã tới mấy trăm tuổi, nhưng vẫn không có cách nào liên hệ giữa nàng và một lão thái bà tóc bạc da mồi lại

cùng một chỗ. Chí ít nữ hoàng bệ hạ trước mắt Mạnh Hàn chắc chắn một mỹ

nữ với khí tức đầy thành thục diễm lệ.

Hai người Joey và Juli liếc nhau một cái, dường như có phần không nói

nổi khi thấy đại nhân của mình không lễ phép, dám nhìn chằm chằm vào nữ

hoàng bệ hạ Tinh Linh Tộc như vậy. Trên thực tế, từ thời điểm nữ hoàng

bệ hạ bắt đầu lên tiếng, trên người nữ hoàng vẫn tản ra một khí tức uy

nghiêm. Cỗ khí tức uy nghiêm này rất nhạt, tuy rằng không đến nỗi khiến

người ta khuất phục, nhưng lại có thể khiến người ta cảm thấy được sự

cao quý của nữ hoàng bệ hạ.

Cho dù là Louisa và Louise, sau khi nữ hoàng bệ hạ xuất hiện, đều phải

theo khuôn phép cũ, không dám có nửa điểm thất lễ. Joey và Juli cũng chỉ dám tìm một cơ hội lén lút liếc mắt nhìn nữ hoàng một cái. Huynh đệ

Gavin và George lại càng không cần phải nói. Trước tình cảnh như vậy còn có biểu hiện vô cùng bình thường, hẳn chỉ có đại nhân của bọn họ mới

làm được.

Nữ hoàng Tinh Linh nhìn chằm chằm không phải vào khuôn mặt Mạnh Hàn, mà

tập trung cảm ứng ấn ký không nhìn thấy của hắn. Benson lưu lại ấn ký,

dường như chỉ cần đến cảnh giới Pháp Thánh, đều có thể nhìn thấy. Nữ

hoàng cũng bởi vì ấn ký này, đang không ngừng suy đoán rốt cuộc giữa

Mạnh Hàn và Benson có quan hệ như thế nào. Trong lần giao dịch này sẽ

chiếm được bao nhiêu lợi thế, cũng không phải cho rằng Mạnh Hàn nhìn

gần.

- Ngươi muốn phân chia thế nào?

Nữ hoàng Tinh Linh vừa đưa ra câu hỏi, lại khiến mọi người thêm một lần nữa kinh ngạc.

- Dã tâm của ta không lớn. Chia đều là được rồi.

Mạnh Hàn cười hì hì nói. Đây là điều hắn đã sớm muốn. Dù sao đi nữa một

mình hắn ăn không vào. Cho người khác lại cảm thấy đáng tiếc. Chia đều

là lựa chọn tốt nhất.

- Ngươi dự định làm sao lấy được sa mạc vào tay?

Nữ hoàng Tinh Linh không tỏ rõ ý kiến đối với đề nghị chia đều của Mạnh

Hàn, trái lại nàng hỏi một vấn đề khác. Trên thực tế, đây cũng là điều

nàng rất muốn biết.

- Có hai biện pháp.

Mạnh Hàn đưa ra hai đầu ngón tay:

- Biện pháp thứ nhất, ta làm giao dịch với những quốc gia xung quanh sa

mạc, mua lại diện tích sa mạc này. Nói vậy, diện tích sa mạc cằn cỗi này hắn sẽ không khiến các quốc gia khác cảm thấy hứng thú. Có tỷ lệ thành

công rất cao.

- Đó chỉ là lời nói, sao có thể biết được có thành công hay không?

Nghe thấy Mạnh Hàn nói vậy, nữ hoàng bệ hạ nhíu nhíu mày, lại hỏi một câu.

- Nhất định có khả năng.

Mạnh Hàn thực sự cầu thị nói:

- Nếu như người khác tới mua nói, có thể những Công quốc này sẽ bán

đấu giá. Nếu như là ta, nói không chừng những gia hoả kia sẽ cân nhắc

cẩn thận một phen. Không phải tăng cao giá cả, chính là không dự định

bán đi, chờ vớt lợi ích.

Lúc nói chuyện, Mạnh Hàn tỏ ra khá khó chịu.

- Ngươi có mị lực lớn như vậy sao? Có thể khiến mấy quý tộc Công quốc đều động tâm sao?

Nghe thấy Mạnh Hàn trả lời có phần tự phụ như vậy, nữ hoàng Tinh Linh không nhịn được đả kích hắn một chút.

- Thật ngại quá. Bây giờ ta đã có tiếng là hóa đá thành vàng.

Mạnh Hàn không hề để ý tới lời chế nhạo của nữ hoàng, trái lại còn đắc

chí nói. Cũng không phải hắn khoe khoang. Nếu như hắn thật sự muốn đứng

ra mua lại, nói không chừng thật sự sẽ xuất hiện có người treo giá hoặc

căn bản không bán, với suy nghĩ chờ làm theo Mạnh Hàn sẽ buôn bán lớn.

Người của thế giới này không phải chỉ toàn người ngu. Thời điểm còn là

sa mạc không ai cảm thấy hứng thú với nó. Nhưng nếu như trong sa mạc có

thể tạo ra kim tệ, đó lại là một chuyện khác. Nói không chừng những gia

hoả kia sẽ cho rằng Mạnh Hàn tìm được bảo tàng của vương triều Lưu, như

vậy Mạnh Hàn đã có thể ăn ngủ bất an.

- Một biện pháp khác thì sao?

Nữ hoàng bệ hạ đương nhiên hiểu rõ lý do này. Nàng mở miệng hỏi hắn biện pháp thứ hai.

- Biện pháp thứ hai lại đơn giản hơn nhiều.

Mạnh Hàn thu hồi ngón tay của mình, cười nói:

- Tinh Linh Tộc đứng ra, ai dám không nể mặt? Đến lúc đó, chỉ cần khống

chế cây cối sinh trưởng trong sa mạc, chờ liền lại thành một vùng với

rừng rậm Tinh Linh, còn ai dám vượt qua ranh giới một bước?

Ý nghĩ này có chút vô sỉ. Đây hoàn toàn là do Mạnh Hàn điên cuồng chiếm

tiện nghi của Tinh Linh Tộc. Nhưng lúc này Mạnh Hàn lại không có một

chút suy nghĩ chiếm tiện nghi nào, ngược lại là một tư thế theo lẽ

thường phải làm thế.

- Mọi chuyện đều do chúng ta làm, tại sao chúng ta phải chia cho ngươi một nửa diện tích sa mạc đó?

Nữ hoàng Tinh Linh lại thoáng nhìn về phía ấn ký vô hình của Mạnh Hàn,

lạnh lùng hỏi. Lòng tham của Mạnh Hàn thật sự có phần quá lớn. Bằng vào

ấn ký của một cao thủ còn chưa đủ để hắn có thể lấy được phân nửa lợi

ích từ trong tay của Tinh Linh Tộc.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.