Thế Hôn

Chương 9: Kẻ thù 2


“Tứ tiểu thư đừng sợ.” Thời khắc mấu chốt là Lệ Chi

lên tiếng thay Lâm Cẩn Dung giải vây, nàng đưa tay phất nhẹ qua đầu vai Lâm Cẩn

Dung một cái, khẽ cười nói: “Được rồi, sâu đã bị nô tỳ phủi rồi, người cử động

được rồi đó.” Động tác thoải mái vô cùng tự nhiên, giống như Lâm Cẩn Dung thật

sự bị sâu dọa ngây người vậy.

Lâm Cẩn Dung thầm cắn đầu lưỡi mình một ngụm, đầu óc

nháy mắt thanh tỉnh, nàng dùng bàn tay còn đang cứng ngắc vỗ vỗ ngực, thở dài

một hơi: “Dọa chết ta rồi.” Trong miệng tỏa mùi máu tươi…… Nàng nghe thấy thanh

âm này dường như không phải của chính nàng, giống như thanh âm bay tới từ một

nơi xa xôi, ở giữa còn có một tầng bao phủ, ứ đọng lại trong hư không, khó có

thể xuyên thấu.

Đào thị cùng Ngô thị lúc này mới giãn mày, Ngô Tương

nhẹ nhàng cười ra tiếng: “Tứ muội muội nhiều năm như vậy vẫn không hề tiến bộ?

Ta nhớ rõ ngày bé lần đầu tiên nhìn thấy muội, một mình muội ngồi xổm trong

vườn khóc, ta đi qua nhìn, mới phát hiện hóa ra có một con sâu ở trên người

muội, đang bò đi lên cổ, muội chằm chằm nhìn con sâu kia gào khóc, cũng không

dám vươn tay phủi đi, động cũng không dám động.”

“Xì……” Cũng là Lâm Thận Chi trước hết bật cười, đưa

tay chỉ ở trên mặt thè lưỡi chê cười Lâm Cẩn Dung: “Người nhát gan, Tứ tỷ tỷ là

người nhát gan. Vậy mà tỷ còn chê cười ta!”

Nàng còn sống, lúc này đây, nàng đã hồi phục tinh

thần, nàng không tin ông trời sẽ để nàng sống lại một lần nữa chỉ vì để chịu

tội! Máu từng chút một lần nữa lại lưu thông, thẳng tiến vào trái tim đang lạnh

như băng của Lâm Cẩn Dung, trái tim hữu lực đập loạn, đem máu và nhiệt lượng,

cùng với dũng khí thông qua mạch máu chảy về tứ chi khắp thân thể nàng. Tay

chân dần dần ấm áp trở lại, trên mặt cũng càng ngày càng nóng, Lâm Cẩn Dung mặt

đỏ tai hồng cắn răng nói: “Không có chuyện này, Ngô Nhị ca huynh nhớ lầm rồi!”

Nàng không biết khuôn mặt nàng vừa hồng vừa nóng đến tột cùng là vì ai, đến tột

cùng lại là vì cái gì, nhưng vô luận như thế nào, giờ phút này ngữ điệu cùng

biểu tình của nàng vô cùng phù hợp với tình cảnh.

“Đứa nhỏ này! Thẹn thùng a.” Ngô thị cùng Đào thị đều

nở nụ cười, không khí nhất thời trở nên thoải mái tự tại.

Ngô Tương trừng mắt nhìn, tiếp tục nói: “Đừng phủ

nhận. Ta thay muội bắt sâu, định giẫm nó một cái cho muội hả giận, lúc đó trên

mặt muội còn sót lại nước mắt, lại ngăn cản ta đừng làm như vậy, nhất định bắt

ta phải đặt con sâu đó lên cây, nhìn nó đi xa mới yên tâm. Cũng không ngờ muội

lại nhuyễn thiện như vậy.”

“Ngô Nhị ca trí nhớ thật tốt, ta có muốn quỵt nợ cũng

không được.” Lâm Cẩn Dung một trận bất đắc dĩ cười khổ, trong lòng cũng bi

thương đến cực hạn, xem đi, hóa ra tính tình nàng chính là yếu đuối thiện lương

như vậy, một con sâu không biết gì cũng đành thôi, nhưng còn con người thì sao,

nàng cũng không làm hại ai bao giờ…… Cũng khó trách người ta khi dễ nàng đến

mức này.

Đào thị lại kiêu ngạo mà nở nụ cười: “A Dung của ta từ

trước đến nay tính cách đều mềm mại thiện lương như thế này.” Bản thân nàng

tính nóng nảy, theo bản năng cho rằng nữ nhân mềm mại thiện lương mới có thể

được nam nhân yêu thích, cảm thấy nữ nhi có phẩm chất như vậy thật sự rất tốt.

Lâm Cẩn Dung lại một trận chột dạ, Đào thị trước mặt

người ngoài gọi nhũ danh của nàng, nàng lớn như vậy rồi, còn bé bỏng gì nữa.

Nàng buông rèm mi, Ngô Tương hướng nàng chớp mắt, vẻ mặt bỡn cợt cười xấu xa.

Sau đó, lại theo khóe mắt liếc nhìn Lục Giam mà nàng không muốn nhìn đến nhất ở

một bên đang lẳng lặng nhìn nàng, trên mặt hắn mang theo nụ cười nhợt nhạt mà

nàng từng cho rằng là đẹp nhất, hiện tại lại thấy vô cùng ghê tởm với tươi cười

dối trá này.

Lâm Cẩn Dung ngăn chặn ý muốn phun nước miếng vào mặt

hắn, bắt buộc bản thân thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Quế Viên, Quế Viên sẽ có

phản ứng thế nào nàng đã biết, nàng ta đang thẳng tắp nhìn Lục Giam, tròng mắt

cũng không chuyển.

“Nghe nói hai vị ca ca là song bích của Bình Châu, nói

vậy kì nghệ của hai người đều rất cao minh, khó phân thắng bại?” Lâm Cẩn Dung

cũng nở nụ cười nhợt nhạt như Lục Giam, nói xong lời này, nàng lưu loát nghiêng

đầu, nắm tay Lâm Thận Chi, xoay người theo sau Đào thị đi về phía trước.

Bình Châu song bích? Bình Châu song bích cái gì chứ!

Lục Giam chắc chắn sẽ thua, một người vừa trở về chưa có tài danh sao có thể

đặt ngang hàng với Ngô Tương đây? Thần đồng Bình Châu Ngô Tương mỉm cười, hướng

Lục Giam khoát tay: “Lục thế huynh, vừa rồi thắng bại chưa phân, chúng ta không

bằng tiếp tục?”

Lục Giam thản nhiên liếc mắt nhìn bóng dáng Lâm Cẩn

Dung một cái, hơi hơi gật đầu: “Ngô thế huynh, tiểu đệ cũng đang có ý này.” Hai

người một trước một sau xuyên qua rừng phong, đi thẳng đến đình trong cảnh thiên

hôn địa ám.

Đi được một đoạn xa, Ngô thị liền hỏi Đào thị: “Đây là

thiếu gia mà Cô phu nhân nhà muội tinh tế tuyển lựa làm con thừa tự sao?”

Đào thị gật đầu: “Đúng vậy.”

Ngô thị liền cười nói: “Thật sự là tuấn tú lịch sự,

nhìn cũng nhã nhặn ổn trọng, khiến ta thấy trước mắt sáng ngời, khó trách lúc

trước Cô phu nhân nhà muội lại chọn trúng hắn.” Nói xong liếc mắt nhìn Lâm Cẩn

Dung đang rủ mi chỉ lo nhìn đường một cái. Vẻ mặt khác thường này của Lâm Cẩn

Dung, cho dù nhờ có Lệ Chi đưa ra lý do thoái thác hợp tình hợp lý, lại có Ngô

Tương ở một bên giải vây, cũng không thể qua được đôi pháp nhãn của một phu

nhân chủ mẫu như nàng.

Đào thị vốn tính vô tâm, chuyện vừa rồi đối với nàng

mà nói bất quá chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ nhoi, chỉ mỉm cười nói: “Đúng nha,

ta cũng thấy trong số tiểu bối hai nhà Lâm, Lục, hắn thật sự là người xuất

chúng nhất.” So với Ngô Tương tuấn tú lịch sự, ít nhiều đã có tài danh còn trội

hơn một phần, nhưng Ngô Tương là chất nhi của Ngô thị, nàng sợ Ngô thị trong

lòng không vui, nên bỏ qua Ngô gia.

Nhân phẩm ti tiện, cũng là hiếm thấy. Lâm Cẩn Dung

ngầm bồi thêm một câu. Nếu hỏi nàng, trên đời này người nàng hận nhất là ai?

Nàng nhất định sẽ không chút do dự trả lời, đó là Lục Giam.

Suy nghĩ của nàng không chịu khống chế trở lại một

ngày kia, ngày nàng gặp phải loạn phỉ, kỳ thật ban đầu là binh lính không chịu

nổi áp bức mà bất ngờ làm phản giết trưởng quan, bất quá chỉ có mấy chục người,

hơn nữa bọn họ rất nhanh đã trốn vào núi rừng, ai cũng không để bọn họ ở trong

lòng, nhưng sau đó phản binh này lại thần không biết quỷ không hay tiến vào

chém giết ở Bình Châu, trong lực lượng còn thu nạp thêm lưu dân cùng sơn tặc,

đối với phú hộ vọng tộc như bọn họ quả thực giống như sói đói thấy sơn dương.

Sự việc phát sinh khi Lục Giam không ở nhà, không biết

đi nơi nào. Toàn bộ Lục gia đều chỉ lo chạy trối chết thoát thân, gia phó bốn

phía bôn đào, mỗi người đều chỉ lo cho mình, bà bà, công công mà nàng cũng ít

qua lại cũng không thấy tăm hơi. Nàng và Lệ Chi, hai thiếu nữ nương tựa vào

nhau hoảng sợ trốn đi, thật sự là vạn phần thê lương, thời điểm nghe thấy Lục

Giam gọi tên nàng, nàng vui mừng vạn phần, cảm thấy hắn chung quy vẫn nhớ tới

nàng, bằng không sao có thể quay trở lại tìm nàng?

Nàng đi theo hắn đến một ngôi miếu an toàn, hắn bảo

nàng cùng Lệ Chi ở lại nơi đó chờ hắn, để hắn đi tìm của mẫu thân cùng phụ

thân, sau đó sẽ cùng nhau rời đi. Nàng ở đó đợi hắn hai ngày hai đêm, vì an

nguy của hắn lo lắng không thôi. Thẳng đến một ngày, nàng mới biết được hắn đã

sớm mang theo phụ thân mẫu thân hướng một con đường khác chạy trốn.

Nàng sững sờ ở nơi đó, tim như vỡ thành từng mảnh —

hắn lúc ấy căn bản không phải đi tìm nàng, mà chỉ quay trở lại tìm phụ thân mẫu

thân của hắn, vừa vặn gặp phải nàng mà thôi. Buồn cười là lòng nàng còn tràn

đầy vui mừng, đối với hắn còn mơ mộng, một mực tình nguyện tin vào hứa hẹn của

hắn là thật, còn có người so với nàng buồn cười hơn, ngu xuẩn hơn nữa sao?

Sau đó hai người bị loạn phỉ phát hiện, Lệ Chi chết,

mà nàng thì nhảy xuống sông tự tử. Khi nước sông lạnh như băng tràn vào khoang

mũi, cảm giác lạnh lẽo tuyệt vọng. Đối với bản thân hèn mọn cùng yếm khí, chỉ

cần nàng thần hồn bất diệt, nàng vĩnh viễn sẽ không quên. Bởi vì sự ngu xuẩn

của nàng, nàng đã hại chết chính mình, còn hại chết Lệ Chi.

Vốn dĩ, phu thê nhiều năm, nàng biết hắn không thích

bản thân bị dưỡng mẫu bắt ép cưới thê tử, cho dù có một khoảng thời gian ngắn

hắn đối tốt với nàng, đại khái bất quá là vì bên trên gây áp lực nên cùng nàng

lá mặt lá trái mà thôi. Bằng không nàng rõ ràng không hề làm sai điều gì, toàn

tâm toàn ý đối với hắn, bọn họ không hiểu vì sao lại rơi vào tình cảnh đó — hắn

bỏ nàng ở nhà một mình đi xa, mặc dù khi ở nhà phu thê cũng phân phòng, ít khi

nói chuyện, giống như người xa lạ.

Những ngày đó, chính nàng cảm thấy như bị tra tấn, đối

với hắn mà nói, chỉ sợ cũng là một loại tra tấn — hắn là nam nhân, tuổi trẻ,

lại xuất thân là tiến sĩ đứng thứ hai trên bảng tài danh, hắn có nhiều cơ hội

để cưới người trong lòng, không nên cưới nàng, một người không có chút hữu ích

nào làm thê tử, khiến hắn hỏng một đời. Hắn tâm tư thâm trầm như vậy, có sẵn

một cái cớ có thể thoát khỏi thê tử mới cưới, vừa được toại nguyện, còn không

bị liên lụy thanh danh, sao lại không lợi dụng trọn vẹn?

Nàng bị Lục gia vứt bỏ, nàng mặc dù hận cùng cực cũng

không nguôi tự trách, hơn cả là hận bản thân vô dụng, tai vạ đến nơi, ngươi

không phải nên tự biết lo cho mình sao? Nhưng bị trượng phu mình yêu thương vứt

bỏ, tự tay đẩy vào chỗ chết, tâm nàng vừa lạnh vừa hận. Một khắc kia khi hắn

thấy nàng sao không trực tiếp làm bộ như chưa từng nhìn thấy nàng chứ? Nàng đã

hiểu được tâm tư của hắn, cũng sẽ không dám da mặt dày lao vào lòng hắn, hắn

cần gì phải khiến nàng trong lúc đang tuyệt vọng lại nảy sinh hy vọng, sau đó

dùng phương thức như vậy đối đãi với nàng? Nói vậy sau lưng nàng, chắc hẳn hắn

luôn cho rằng nàng rất ngu xuẩn chăng?

Người ta nói gặp trư không ăn có ba phần tội, nàng

chính trư kia chăng. Lâm Cẩn Dung cúi hạ lông mi che đậy đôi mắt nhanh chóng

hiện lên một tầng sương mù mỏng manh, khóe môi hơi nhếch, cười châm chọc nói

không nên lời.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn trời xanh như ngọc bích, buộc

bản thân đem hối hận cùng chua xót này đều nuốt xuống.

Trên đời vốn không có hối hận, nhưng nàng lại được ông

trời ban cho cơ hội.

Từ nay về sau, nàng không bao giờ làm việc ngu ngốc

như vậy nữa!

Hoàng di nương ở một bên nhìn lén biểu tình của Lâm

Cẩn Dung, nhìn mà thấy hồ đồ, Tứ tiểu thư rốt cuộc là người như thế nào? Ban

đầu thấy nàng nhìn Lục Giam đến ngây người có vẻ như đã để ý Lục Giam, nhưng

sau đó lại nhìn thấy nàng đối với Ngô Tương biểu hiện xinh đẹp đáng yêu, đối

với Lục Giam ôn hoà, còn xúi giục Ngô Tương cùng Lục Giam tranh tài, lại có vẻ

như cực kỳ không thích Lục Giam. Hiện tại trong chốc lát buồn trong chốc lát

lại vui vẻ, đây là làm sao vậy? Tứ tiểu thư khác thường là do sau khi trông

thấy Lục Giam, chẳng lẽ, Tứ tiểu thư như vậy kỳ thật muốn khiến cho Lục Giam

chú ý?

Lâm Cẩn Dung nếu biết suy nghĩ của Hoàng di nương, nói

không chừng sẽ tức giận đến hộc máu. Nhưng nàng tuy biết kế tiếp sẽ phát sinh

đại sự, cũng không sao đọc được suy nghĩ của người khác, giờ phút này tâm tư

của nàng đều suy nghĩ nên lợi dụng cơ hội thế nào, để nàng giành chỗ tốt nhất,

nếu thuận tiện, lại hung hăng đá Lục Giam mấy cái.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.