Thế Hôn

Chương 80: Nghi ngờ


Gió đêm thổi qua, cây du khẽ run rẩy, cành lá lay

động, phát ra thanh âm sàn sạt trầm thấp dễ nghe, trăng sáng cao cao phía chân

trời, ánh trăng rơi nghiêng, chiếu vào phòng giống như nhiễm một tầng sương

trắng.

Lâm Cẩn Dung ngồi trên tháp trước cửa sổ, đã tâm sự

xong với Lâm Cẩn Âm: “Chính là như vậy, ta thay Hoàng di nương buôn bán được

lời chút tiền, bản thân ta cũng được lời chút ít. Tỷ tỷ, số tiền kia ngày mai

người ta sẽ đem tới.”

Trong phòng không châm đèn, ánh trăng chiếu vào biểu

tình Lâm Cẩn Dung phá lệ ôn nhuận, Lâm Cẩn Âm lại cảm thấy muội muội rất xa lạ.

Tiền căn hậu quả Lâm Cẩn Dung đều nói rõ ràng, giấy viết Hoàng di nương lưu lại

kia nàng cũng xem qua, nàng không phải Đào thị, chẳng những không kháng cự

Hoàng di nương vì hôn sự của Lâm Diệc Chi bỏ ra tiền để kiếm lời, mà còn thật

cao hứng, dù sao nàng là trưởng nữ, tuổi đã lớn, rất nhiều chuyện đều muốn làm,

nhưng lại không tiện. Đây là nỗi xấu hổ khi là thân nữ nhi, không cẩn thận sẽ

dễ dàng bị người lên án, nói là tính kế tài sản nhà mẹ đẻ gì đó. Nhưng Lâm Cẩn

Dung chẳng những tính toán, còn làm được, biến hóa này khiến nàng thật sự vô

cùng ngạc nhiên, cũng chưa thể thích ứng.

Lâm Cẩn Dung thản nhiên đối mặt với sự đánh giá cùng

nghi ngờ của Lâm Cẩn Âm, nàng rất rõ ràng, bản thân khác biệt quá nhiều so với

hồi trước, cơ hồ là tương phản, Lâm Cẩn Âm ngạc nhiên hay nghi hoặc cũng là

điều bình thường.

Sau một lúc lâu, Lâm Cẩn Âm rốt cục mở miệng: “Số tiền

này đã nói là cho muội mượn, ta chỉ cầm tiền vốn là được, thứ khác ta cũng

không muốn. Muội vẫn nên cẩn thận, nếu để nương biết muội giúp Hoàng di nương,

sẽ vô cùng tức giận.”

Lâm Cẩn Dung thản nhiên nói: “Cho nên ta mới đem sự

tình nói rõ ràng với tỷ a, số tiền của Hoàng di nương thực không ít, lần sau

nếu có cơ hội này nữa, ta còn tính nhắc lại với nàng……” Số tiền này của Hoàng

di nương bất quá chỉ là đánh nhỏ lẻ mà thôi, có thể được bao nhiêu tiền? Nàng

cần Lâm Cẩn Âm hỗ trợ che giấu, gạt Đào thị, nàng có thể tiếp tục mượn Hoàng di

nương làm gà đẻ trứng. Đương nhiên, bước tiếp theo cụ thể thế nào nàng sẽ không

nói với Lâm Cẩn Âm, chỉ cần Lâm Cẩn Âm biết có chuyện như vậy là được rồi.

Lâm Cẩn Âm trầm tư hồi lâu, quả quyết nói: “Vậy gạt

nương thôi, đến lúc đó nói sau, nương tuy rằng tức giận, nhưng cũng không thể

để Hoàng di nương làm ra vẻ không có tiền, trái lại lấy tiền của mình đi trợ

cấp.” Lời tuy là như thế, nàng vẫn thấy lo lắng, đến lúc đó Hoàng di nương đột

nhiên có một số tiền lớn, Đào thị còn không cùng Lâm Tam lão gia nháo loạn sao?

Sẽ khiến người khác chế giễu mất thôi.

“Sợ cái gì?” Lâm Cẩn Dung lạnh nhạt cười: “Một tiện

thiếp xuất thân nha hoàn, có thể lấy ra nhiều tiền riêng như vậy, chẳng phải rõ

ràng Tam lão gia muốn sủng thiếp diệt thê sao. Cho nên, chuyện này không cần

chúng ta quan tâm, ta đoán đến lúc đó nàng nhất định sẽ cầu Tam lão gia ra mặt,

đem số tiền này coi như của Tam lão gia trợ cấp. Tam lão gia nếu đã đáp ứng,

tương lai hắn cũng không thể không lo cho Thất đệ. Con vợ kế có, mà trưởng tức

không có thì là đạo lý gì đây? Hắn không làm cũng không được.”

Tỷ muội hai người liếc nhìn nhau, đều mỉm cười. Tam

lão gia cho dù không muốn bỏ tiền ra, cũng phải thu hoạch một chút vàng bạc của

hắn, không thể để người khác đoạt hết.

Lâm Cẩn Âm cười cười, đột nhiên có chút tư vị không

thích hợp: “Chúng ta đang tính toán gì đây? Hai tỷ muội ngồi tính kế tiền tài

của phụ thân sao, nếu để người ta biết được, sợ là sẽ bị cười đến chết mất.”

“Muốn cười cũng là cười hắn.” Lâm Cẩn Dung không cho

là đúng: “Đây không phải tính kế, mà là thay hắn chu toàn thể diện của người

làm phụ thân, tỷ đã thấy qua ai làm phụ thân như vậy chưa? Ta chưa thấy qua

nha. Nga, đã gặp qua, chính là Lâm Xương lão gia kia.”

Lâm Cẩn Âm nghe xong lời này của muội muội, nhịn không

được lại vạn phần sầu lo, lúc trước nàng thấy muội muội quá mức yếu đuối im

lặng, ngóng trông muội muội có thể cường thế khôn khéo một chút, nay lại cảm

thấy chủ ý của Lâm Cẩn Dung quá mức lớn gan. Nữ tử có chủ ý quá cũng không phải

là một chuyện tốt, không biết tương lai người ta có thể chấp nhận nổi không.

Nàng muốn khuyên Lâm Cẩn Dung hai câu, nhưng lời đến bên miệng, lại không thể

nào nói ra, liền yên lặng suy nghĩ, có lẽ nên tìm thời điểm nói với mẫu thân,

vì muội muội nghị thân, nhất định phải tìm một muội phu rộng lượng, ôn hoà hiền

hậu, những cái khác đều là thứ yếu.

Giữa trưa ngày hôm sau, Hoàng di nương quả nhiên mang

theo Tảo Nhi, cầm một thực hộp tới sân viện của Lâm Cẩn Dung.

Lâm Cẩn Dung ra lệnh cho Lệ Chi canh giữ ở bên ngoài

cửa phòng, cùng nàng thanh toán hết nợ.

Mặc kệ Hoàng di nương trong lòng nghĩ như thế nào,

nàng đều biểu hiện ra bộ dạng cảm thấy mỹ mãn, cảm động đến rơi nước mắt, nghe

nói Lâm Cẩn Dung không cần ăn chênh lệch, liền chết sống muốn đưa Lâm Cẩn Dung

một vòng tay bằng bạc làm tạ lễ, thỉnh cầu Lâm Cẩn Dung về sau có cơ hội như

vậy chớ quên Lâm Diệc Chi.

Lâm Cẩn Dung để ý đến khoảng thời gian này, tất nhiên

sẽ không nhận vòng tay của Hoàng di nương, hòa hòa khí khí đưa người đến cửa.

Thực hộp có chút nặng, Tảo Nhi dùng sức để cầm đỡ, đi

đứng thật chậm, Hoàng di nương nhìn, trong lòng vui mừng, lại có chút khổ sở.

Nàng nhớ rõ lúc ấy tiểu nha đầu nghe thấy, Lâm Cẩn Dung cầu Đào Phượng Đường

chờ đến thuế má sau mùa xuân mới bán đi, Đào Phượng Đường cũng đáp ứng rồi.

Nhưng tiền Lâm Cẩn Dung đưa cho nàng vừa rồi chính là dựa theo giá vàng và giá

bạc ở Thanh Châu của mùa thu năm trước, lại kết hợp với việc Lâm Cẩn Dung từ

chối nhận chênh lệch và lễ vật, có thể thấy được, Lâm Cẩn Dung rõ ràng là mượn

tiền của nàng để kiếm lời.

Tuy rằng nàng cũng hiểu được, thiên hạ không có chuyện

ăn cơm không trả tiền. Lâm Cẩn Dung nếu không đạt được chút lợi ích, sao có thể

vô duyên vô cớ giúp đỡ nàng cùng Lâm Diệc Chi? Cơ hội kiếm tiền này cũng là

hiếm có, nhưng nàng rốt cuộc vẫn có chút đau lòng, hận không thể khiến Lâm Diệc

Chi nhanh thi đậu công danh, cưới nhi tức về, sau đó nhà mình tự bỏ vốn kiếm

tiền làm chủ, nếu không chỉ một việc nhỏ như vậy đều phải cầu người, cuộc sống

khá bấp bênh.

Thôi, thôi, ở dưới mái hiên nhà người khác sao dám

không cúi đầu, Tứ tiểu thư như vậy thật sự không muốn gả vào Lục gia, con bài

Phương ma ma nàng nắm trong tay kia căn bản vốn không hữu dụng, ở trước mặt Tứ

tiểu thư càng không thể nói rõ, vì vậy càng phải cúi đầu khuất phục. Chỉ cần Tứ

tiểu thư ở thời khắc mấu chốt giúp Lâm Diệc Chi nói tốt vài câu, chịu mệt này

một chút cũng không sao. Còn phải tìm một cơ hội đề cập với Tứ tiểu thư, thỉnh

nàng hỗ trợ nói tốt trước mặt Đào thị, kể cả không nói, hỗ trợ hỏi thăm một

chút tình huống cũng được rồi.

Hoàng di nương đang suy nghĩ, phía đối diện tâm phúc

của Chu thị là Hứa ma ma đang đi tới, đúng là không kịp vấn an, mà Hứa ma ma dĩ

nhiên cũng hấp tấp đi lên. Tránh được nàng, lại va vào Tảo Nhi phía sau nàng,

va chạm này thật mạnh, Tảo Nhi lảo đảo ngã xuống, mắt thấy thực hộp trong tay

sẽ rơi xuống đất, Hoàng di nương khẩn trương, vội bước lên phía trước, chặt chẽ

bảo vệ thực hộp.

Hứa ma ma dừng chân, quét mắt qua Tảo Nhi, ánh mắt

dừng ở thực hộp trong lòng Hoàng di nương, khuôn mặt béo núc lộ ra tươi cười,

vươn tay kéo Tảo Nhi dậy: “Di, hóa ra là di nương. Lão nô mắt mù, vậy mà không

phát hiện người, cứ thế mà va vào. Khiến Tảo Nhi cô nương ngã, là lão nô không

phải.”

Hoàng di nương nào dám đắc tội tâm phúc bên người của

đương gia phu nhân? Chỉ ôm chặt thực hộp, rồi cười nói: “Ma ma có việc gì vội

sao?”

Hứa ma ma nói: “Cũng không có gì. Người nhà mẹ đẻ của

Đại phu nhân tới. Ta đang vội vã đi bẩm báo. Di nương đây là từ đâu đi về vậy?

Lại làm đồ ăn ngon gì sao?”

“Cũng không có gì, chỉ là chưng chút canh, đưa cho hai

vị tiểu thư nếm thử. Ma ma có việc, ta sẽ không trì hoãn ngươi.” Hoàng di nương

có chút chịu không nổi trước ánh mắt Hứa ma ma chăm chú nhìn thực hộp của mình,

hướng Tảo Nhi ra hiệu, nhanh như chớp rời khỏi.

Hứa ma ma quay đầu cẩn thận đánh giá động tác của

nàng, suy nghĩ một lát, rồi tiếp tục bước đi. Vào Phác Giản cư, trước nói với

một tiểu nha hoàn: “Đi hỏi thăm xem, hôm nay Hoàng di nương đã làm những gì,

sau đó đến nói với ta.” Sau đó chân cũng không ngừng bước tới: “Phu nhân, trong

nhà có người tới!”

Chu thị đang xem sổ sách, nhìn mà nổi trận lôi đình.

Nhị phòng cũng thật tiết kiệm tiền quá mức. Cặp song sinh lĩnh tiền tiêu hàng

tháng, lại chạy đến chỗ lão thái thái hỗn ăn hỗn uống, cái gì cũng muốn ăn, ăn

ngon ăn đủ, nửa điểm cũng không buông tha, La thị trong ba năm qua cũng tới đó,

tất cả chi tiêu toàn tính trên đầu lão thái thái, còn thường xuyên cầm mấy thứ

trở về, sao lại không biết xấu hổ như vậy? Mà lão thái bà đáng giận cũng quá

bất công ! Đang buồn bực, đột nhiên nghe thấy thanh âm của Hứa ma ma, liền không

khỏi hờn giận nói: “Gào to cái gì?”

Hứa ma ma nhìn thấy nàng đang nghiêm mặt khó coi, mới

thu liễm thần sắc, nói: “Đại lão gia bảo lão nô tiến vào bẩm báo phu nhân, bên

thông gia có người tới. Nhị cữu lão gia dẫn Tam biểu thiếu gia theo chuẩn bị đến

bái Chư tiên sinh làm thầy.”

“A? Thật sự?” Chu thị là lúc trước Lâm lão thái gia

còn nhậm chức làm chủ cưới vào cửa, nhà mẹ đẻ cách khá xa, cũng đã rất nhiều

năm chưa gặp ai, trong lòng vui mừng đến cực điểm, đã quên vừa rồi không thoải

mái, lập tức đứng dậy nói: “Đi thôi, ta đi nhìn một cái.”

Hứa ma ma cười nói: “Phu nhân, lúc này Cữu lão gia

cùng biểu thiếu gia đang ở Thính Đào cư đàm thoại với lão thái gia.”

Chu thị vỗ ót, cười nói: “Xem ta thật hồ đồ, không

phải trước nên bái kiến ngoại viện đã sao, chuẩn bị cơm chiều đi, Nhị cữu lão

gia thích ăn canh tuyết hà, thịt hầm nhừ, hai món này nhất định không thể

thiếu. Biểu thiếu gia, ta chưa gặp hài tử này, ngươi sai người đến hỏi hắn

thích ăn cái gì, rồi phân phó hạ nhân.”

Hứa ma ma đi ra ngoài một chuyến trở về, giao việc

xong, dán tại bên tai Chu thị thấp giọng nói: “Phu nhân, lão nô vừa rồi gặp

Hoàng di nương và Tảo Nhi cầm theo một thực hộp nặng trịch, lão nô vội vàng đến

báo tin với người, không chú ý, nên va vào Tảo Nhi. Người nói có kỳ quái hay

không? Hoàng di nương bình thường đối đãi với nha đầu kia không phải vô cùng

tốt sao? Vậy mà nàng không để ý đến nha đầu kia bị ngã, giành trước ôm lấy thực

hộp, mà thực hộp kia rất bền chắc a, ngay cả Tảo Nhi quăng ngã không thể đứng

dậy ngay mà nàng cũng không quan tâm, sau đó cũng không đưa Tảo Nhi cầm, mà

mình tự ôm lấy……”

Chu thị không kiên nhẫn nói: “Nói trọng điểm!”

Hứa ma ma vội nghiêm mặt nói tiếp: “Lão nô cảm thấy kỳ

quái, liền sai người đi tìm hiểu, Hoàng di nương là từ trong viện của Tứ tiểu

thư đi ra.”

“Trong thực hộp có cái gì?” Chu thị không kiên nhẫn.

Hứa ma ma có chút xấu hổ: “Không hỏi thăm được. Cho

nên lão nô cảm thấy kỳ quái.”

Chu thị thản nhiên nói: “Vậy tiếp tục hỏi thăm! Sẽ có

người biết gì đó.” Lâm Tứ khi nào thì cùng Hoàng di nương giao hảo vậy? Điều

này rất không bình thường!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.