Thế Hôn

Chương 474: Tích phúc


Lâm Cẩn Dung ngồi ở dưới đèn chậm rãi chải vuốt sợi

tóc dài, liếc Lục Giam nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích nói: “Chàng còn

không đi?”

Lục Giam nửa khép mắt hơi cười: “Trở mặt, lúc này muốn

đuổi ta đi sao?”

Lâm Cẩn Dung tựa đầu cầm lược, đi qua thay hắn chải

tóc, nhẹ giọng nói: “Không phải, sợ giữ chàng lại, chàng sẽ bị trách mắng? Ta

còn tưởng ban đêm có người giúp làm ấm chân đây.”

Lục Giam nhướn mày: “Phản rồi! Người ta rõ ràng đều là

thê tử làm ấm chăn cho trượng phu, ta lại thành ấm lô cho nàng.”

Lâm Cẩn Dung mỉm cười nhẹ nhàng hôn lên trán hắn:

“Chàng không muốn cũng được, dù sao ta đã có tiểu hỏa lò rồi, Nghị Lang ước gì

mỗi ngày được ngủ cùng ta a.” Nàng lông mi vừa dày vừa dài, tươi cười điềm mĩ

yên tĩnh, trong mắt khí trời một tầng mông lung ôn nhu thủy khí, môi còn hơi

hơi có chút sưng đỏ, giống như hoa hạnh nở rộ dưới ánh trăng mùa xuân.

Lục Giam đăm đăm nhìn nàng một lát, đem nàng kéo vào

trong lòng, xoa bóp mấy cái, nhẹ giọng nói: “Làm sao bây giờ? Ta còn chưa tận

hứng.”

Lâm Cẩn Dung khẽ nhấc đầu gối ngăn trở hắn: “Đi đi!

Không còn nước ấm đâu, chàng cũng không thể để ta dùng nước lạnh.”

“Thực không muốn động a.” Lục Giam mắt thấy vô vọng,

đành phải giang rộng tứ chi nằm thẳng ở trên giường, nhìn trướng đỉnh thở dài:

“A Dung, sang năm chúng ta lại sinh nhi tử đi.”

Lâm Cẩn Dung không phản đối, chỉ cười khẽ: “Nhìn xem

chàng có bản sự đó hay không đã.”

“Nàng cứ chờ coi.” Lục Giam cọ xát hồi lâu, không tình

nguyện mặc quần áo chậm rãi rời đi. Lâm Cẩn Dung thư thư phục phục nằm ở trên

giường, mỉm cười thổi tắt đèn. Chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời nàng đã

qua đi, về phần kiếp trước Lục Giam cuối cùng có trở về tìm nàng hay không, đã

không còn quan trọng, nàng không muốn truy cứu, nhân sinh có vô số khả năng,

thủy triều lên xuống, thái dương mỗi ngày đều mọc lên rồi lặn xuống, không ai

có thể khống chế được. Nàng chỉ cần biết, lời hắn nói kỳ thật rất có ý nghĩa,

nàng còn sống, hơn nữa rất tốt, sau này mỗi một bước, trải qua mỗi một ngày là

điều quan trọng nhất.

Nàng tin tưởng, ác mộng kia về sau sẽ không xuất hiện

trong giấc ngủ của nàng nữa, bởi vì nàng đã hoàn toàn chiến thắng nó, hơn nữa

chiến thắng chính mình.

Một đêm gió thổi lạnh, một đêm mộng đẹp.

“Hôm nay có vẻ công công không thoải mái lắm.” Lâm Cẩn

Dung một bên giúp Lâm Ngọc Trân chải đầu, một bên nhẹ giọng khuyên nàng: “Hôm

qua thỉnh đại phu không tốt, đợi đến khi tới nhà mới chúng ta lại thay công

công tìm đại phu, không câu nệ châm cứu hay uống thuốc, cứ tận hết sức lực là

được.”

Lâm Ngọc Trân khe khẽ thở dài, muốn nói lại thôi, cuối

cùng chỉ bảo: “Các con cứ thanh thản ổn định làm việc của các con, chỗ công

công các con không cần quan tâm, Nghị Lang ta cũng sẽ thay con chiếu cố tốt.”

Cùng trải qua nguy nan sinh tử, nàng đối với Lâm Cẩn Dung vẫn không thể nói rõ

là yêu thích, lại hiểu được có thể dựa vào giống như Lục Giam. Chính như theo

lời Lâm lão thái gia, người tích phúc mới có thể có phúc.

Lâm Cẩn Dung tự nhiên có thể nghe ra ý tứ của Lâm Ngọc

Trân, [bánh ít đi, bánh quy lại]: “Chờ mấy ngày nữa yên ổn rồi, chúng ta lại

sai người truyền tin báo bình an tới cho A Vân, bảo nàng lúc nào rảnh mang theo

hài tử tới thăm người và công công.”

Lâm Ngọc Trân trầm mặc hồi lâu nhẹ giọng nói: “Chỉ sợ

không quá dễ dàng, A Vân nàng, không được như ý lắm.” Tại đây ngày đông gió khe

khẽ thổi, ánh nắng sáng lạn, nàng chung quy vẫn lựa chọn đem tâm sự chôn ở

trong lòng, không dễ dàng nói với người ngoài kể cho Lâm Cẩn Dung nghe: “Kim

gia lão làm người quá mức không tốt, rất khắc nghiệt, nhất cử nhất động, mỗi

tiếng nói cử chỉ, ngay cả việc mặc quần áo, ăn uống chi phí đều gắt gao, nhẹ

thì quát mắng, nặng thì dùng cách xử phạt về thể xác……”

Lục Vân muốn xuất môn đều rất khó, càng không nói tới

cùng nhóm nữ quyến tham gia thi hội hoa yến kết giao gì đó, từ ngàn dặm xa xôi

muốn về nhà mẹ đẻ kia lại càng là si tâm vọng tưởng. Nàng vốn là người không

chịu thua, lòng dạ cao ngạo, tất nhiên sẽ xuất ra toàn bộ chiêu thức cùng Kim

lão thái thái đấu pháp, lúc trước bà tức lúc thắng lúc thua, khó phân sàn sàn

như nhau. Chờ đến khi Lục Vân có bầu, lại cao ngạo thêm vài phần, Kim lão thái

thái lại lập tức tuyển hai thông phòng mỹ mạo vào, Kim Thừa Cấp vốn đã có không

ít thông phòng, cũng không coi việc này là gì, thản nhiên thu nhận, Lục Vân tức

giận muốn chết lại không thể nề hà, cố gắng chịu đựng sinh con xong rồi nói

sau.

Tiếc rằng bào thai đầu sinh ra không ngờ là nữ nhi,

Kim lão thái thái muốn ngừng đưa canh tránh thai cho thông phòng của Kim Thừa

Cấp, Lục Vân có thể nào chấp nhận? Khẳng định muốn thu thập cơ thiếp của Kim

Thừa Cấp, Kim lão thái thái nhân cơ hội bắt lỗi nàng, cường ngạnh bắt nàng mang

đứa nhỏ về nhà học hiếu đạo học quy củ, sinh sôi đóng cửa gần một năm, mãi cho

đến khi Lục Kiến Tân viết thư cầu động cho cấp trên của Kim Thừa Cấp thì mới có

thể cứu vãn, mới để nàng đi theo Kim Thừa Cấp đi nhận chức.

Lâm Ngọc Trân nhịn không được lau lệ: “Lão yêu bà kia

không biết có trái tim hay không, tại sao lại ác độc như vậy! Ta thực hối hận,

lúc trước không nên gả nàng đi xa như thế, nàng một người độc thân bên ngoài,

chính là có ủy khuất cũng không biết nói với ai. Mặc dù là có chuyện gì, cách

sơn cách thủy, chúng ta cũng thật lâu sau mới có thể biết.”

Khó trách Lâm Ngọc Trân vẫn giữ kín như bưng, Lâm Cẩn

Dung chưa bao giờ thích Lục Vân, cũng không quan tâm Lục Vân sống như thế nào,

nhưng thấy Lâm Ngọc Trân thương tâm, không khỏi trấn an nàng: “Kỳ thật chỉ cần

cô gia trong lòng hướng về tiểu cô, sẽ tốt đẹp hơn nhiều.”

Nói đến chuyện này, Lâm Ngọc Trân càng thương tâm,

nước mắt khống chế không được chảy xuống: “Nếu nàng cùng cô gia giống như con

và Nhị lang thì tốt rồi, ta cần gì phải lo lắng? Con không phải không biết,

nàng cho tới bây giờ đều khinh thường…… Mà người kia lại là kẻ ngu ngốc không

biết tốt xấu …… đem khuê nữ xinh đẹp như hoa kia của ta ép buộc thành bộ dáng

này. Lúc trước chính là quang cảnh như vậy, nay công công con lại bị bệnh tật,

chỉ sợ càng không để vào mắt.”

Vậy thật sự không còn cách nào khác, nàng vốn khinh

thường Kim Thừa Cấp, còn muốn Kim Thừa Cấp che chở nàng sao? Nhà mẹ đẻ cường

thịnh thế nào, cuộc sống là phải do mình, ai cũng không thể thay thế. Lâm Cẩn

Dung đưa khăn tay cho Lâm Ngọc Trân: “Nay hài tử đã sinh ra, vẫn là khuyên A

Vân nghĩ thông chút, cuộc sống chính là một việc như vậy. Việc khác cũng đừng

lo lắng, công công bị bệnh còn có Nhị lang ở đây. Chờ yên ổn rồi, bảo Nhị lang

viết phong thư đến hỏi.”

Lâm Ngọc Trân xoa xoa lệ, dặn dò nói: “Con không được

kể với người khác.”

Lâm Cẩn Dung hiểu được nàng trọng mặt mũi, trịnh trọng

gật đầu: “Người yên tâm.”

Chợt nghe cách vách trong phòng Lục Kiến Tân một trận

động tĩnh, bà tức hai người đều đứng dậy đi sang, chỉ thấy Lục Kiến Tân oán hận

trừng mắt, hồng hộc thở, trên vạt áo cùng chăn tất cả đều là cháo. Tiểu Tinh và

A Nhu hoảng sợ cầm khăn tay lau, Hà di nương trên mặt đầy cháo, chịu đựng hàm

chứa lệ quỳ trên mặt đất.

Lâm Ngọc Trân đau đầu thở dài: “Đi xuống gột rửa đi.

Để A Nhu và Tiểu Tinh ở lại thu thập là được rồi.”

Hà di nương chậm rãi thi lễ, ưu nhã giống như hoa sen

khoan thai đi ra ngoài.

Lâm Ngọc Trân thở dài: “Lão gia, không ăn uống thì sức

khỏe sao khá lên được? Chàng ngại các nàng hầu hạ không tốt, ta liền thay chàng

đuổi đi? Dù sao tuổi các nàng còn trẻ ……”

Hà di nương đi tới cửa cước bộ liền ngừng một chút,

ngay cả Tiểu Tinh và A Nhu động tác trên tay cũng chậm lại, tất cả đều dựng

thẳng lỗ tai.

Đã thấy Lục Kiến Tân phẫn nộ rống lên một tiếng, ánh

mắt giống như muốn ăn thịt người trừng nhìn Lâm Ngọc Trân, ngay sau đó lại

trừng Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung mạc danh kỳ diệu, tại sao lại trừng nàng? Đảo

mắt lại dựa theo tính tình của Lục Kiến Tân thì hiểu ra, Lục Kiến Tân nhất định

là không đồng ý gả bán mấy di nương này đi, còn cho rằng chủ ý này là nàng

khuyến khích Lâm Ngọc Trân. Chính mình đã thành bộ dáng này, còn muốn biến đổi

biện pháp ép buộc người khác, nhìn xem Lục Kiến Tân thời khắc đó bộ dạng tham

lam ngoan độc, Lâm Cẩn Dung ngay cả liếc hắn một cái cũng không có hứng thú,

chỉ thản nhiên chớp mắt.

Lục Kiến Tân đã như vậy, trong đầu cũng hiểu rõ, lập

tức mẫn cảm nhìn ra Lâm Cẩn Dung khinh thường, liền ô ô gào thét, đưa mắt nhìn

ý bảo muốn nàng lại đây hầu hạ hắn, Lâm Cẩn Dung đứng thẳng, chuẩn bị đi qua

tiếp nhận, hắn hận nàng, không thích nàng, nàng từ trước đến nay đều biết. Chỉ

có một lần cơ hội, liền xem Lục Kiến Tân thông minh hay không thông minh, phải

làm đến mức nào đây.

Nhưng mới bước lên một bước, đã bị Lâm Ngọc Trân ngăn

cản: “Công công con bảo con nhanh đi làm chuyện của mình đi.”

Lục Kiến Tân phẫn nộ rống lên.

Lâm Cẩn Dung kinh ngạc nhìn Lâm Ngọc Trân, Lâm Ngọc

Trân nửa điểm không quan tâm Lục Kiến Tân phẫn nộ: “Mọi người đều muốn ăn uống,

Nghị Lang cũng không rời con được, nhanh đi!”

Lâm Cẩn Dung cũng nhận ân tình của nàng: “Cô cô muốn

ăn cái gì, ta sai người đi làm.”

Lâm Ngọc Trân nói: “Đang lúc rối loạn, có thể có thứ

gì tốt? Không cần phiền toái.”

Lâm Cẩn Dung nghiêm mặt nói: “Chỉ cần người muốn, chỉ

cần có thể làm ra, ta nhất định sẽ suy tính.”

Lúc này báo ân nhanh như vậy. Tuy rằng mới chỉ làm một

chút, nhưng Lâm Ngọc Trân trong lòng lại càng kiên định – nhi tử thân sinh và

nhi tức của hắn có đôi khi còn không đáng tin cậy, luận gì đến dưỡng tử dưỡng

tức, Lục Kiến Tân đã thành bộ dáng này, muốn trút giận thế nào thì xằng bậy như

thế, nhưng nàng còn muốn sống sót, còn có Lục Vân cũng không thể rời Lục Giam.

Đương nhiên, vì thanh danh sẽ không làm gì bọn họ, nhưng thật tình cùng giả ý

có thể giống nhau sao? Những lời này Lâm lão thái gia đã nói qua rất nhiều lần

với nàng, mấy ngày nay nàng mới xem như chân chính có chút hiểu được. Lâm Ngọc

Trân cũng sẽ không khách khí: “Lại nói tiếp, mấy ngày nay mệt mỏi, miệng đạm

mạc, ta muốn ăn vài trái cây tươi.”

Lâm Cẩn Dung lại cười nói: “Này thì dễ. Ta lập tức đi

an bài.”

Đợi Lâm Cẩn Dung hành lễ rời khỏi, Lâm Ngọc Trân bưng

bát thuốc do Hà di nương đã tắm rửa sạch sẽ đưa vào ngồi trên tháp đút cho Lục

Kiến Tân uống, Lục Kiến Tân thấy tất cả mọi người đối nghịch với hắn, hận muốn

chết, vừa ngậm một ngụm canh đang muốn diễn lại trò cũ, Lâm Ngọc Trân nói: “Tội

gì phải làm vậy? Chàng không uống thuốc thì không thể đứng dậy. Đã đến tình

trạng này, vẫn là tích phúc có vẻ tốt hơn.”

Lục Kiến Tân tức giận, nghiêng đầu xoay qua nhìn về

phía Hà di nương, tỏ vẻ muốn Hà di nương đút cho hắn, Lâm Ngọc Trân trong lòng

không khỏi khó chịu, lại có vài phần phẫn hận, liền thả bát đứng dậy đi ra

ngoài: “Mấy người các ngươi hầu hạ lão gia cho tốt, xảy ra chuyện ta sẽ hỏi tội

các ngươi!”

Hà di nương nghiêm túc đáp: “Phu nhân yên tâm, tì

thiếp nhất định hầu hạ lão gia thật tốt.” Đợi Lâm Ngọc Trân rời đi, liền bưng

chén thuốc phân phó Tiểu Tinh và A Nhu: “Các ngươi trước đi xuống ăn cơm rồi

đến lượt ta.”

Tiểu Tinh và A Nhu lặng yên không một tiếng động lui

xuống.

“Lão gia, tì thiếp đóng cửa sổ lại, cẩn thận gió thổi

người lạnh.” Hà di nương tỉ mỉ đóng cửa sổ lại, bưng lên chén thuốc đi đến

trước mặt Lục Kiến Tân, ôn nhu cười: “Người uống thuốc không?”

Lục Kiến Tân ý bảo nàng dựa vào, nàng lắc đầu: “Lại

cho người cắn ta một ngụm a? Không được. Người không uống thuốc, phu nhân sẽ

không bỏ qua cho ta. Phu nhân muốn người tích phúc mà, nay trong nhà nghèo,

thuốc này cùng cơm canh cũng không thể lãng phí.” Nói xong nắm mũi Lục Kiến

Tân, Lục Kiến Tân không thở được, há to miệng ra, nàng nhân cơ hội lưu loát đem

chén thuốc đổ vào.

Lục Kiến Tân bị nghẹn nước mắt đều chảy ra, Hà di

nương ôn nhu cầm lấy khăn tay thay hắn lau miệng, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, ôn nhu

nói: “Chậm một chút, chậm một chút, thân mình không tốt không cần cậy mạnh.”

Lại gần sát lỗ tai Lục Kiến Tân nói: “Hôm qua vị đại phu kia nói cho dù người

không được, nếu người cố ý kéo ở trong chăn, ta sẽ cho người ôm, nhớ kỹ chưa?”

Lục Kiến Tân ánh mắt đột nhiên trợn to.

Hà di nương ách xì 1 cái: “Phải tích phúc a.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.