Thế Hôn

Chương 467: Chờ đợi


Xa phu bôi dầu tốt nhất cho bánh xe, chỗ nào nên đóng

đinh cũng đã được đóng chặt, nhũ mẫu chuẩn bị rất nhiều chăn đệm khô ráo trong

xe bò, lại nhồi thêm lương khô mà phòng bếp chế tạo gấp gáp vào khe hở của toa

xe. Không còn gì để làm nữa, Lâm Cẩn Dung được Song Toàn nâng đỡ đi vào bên

trong. Chuyển qua vài khúc hành lang dài, Đậu Nhi nắm tay Nghị Lang nghênh diện

đi đến, Nghị Lang thấy nàng liền mếu miệng ủy khuất bổ nhào vào trong lòng

nàng.

Đang lúc sau giữa trưa, bầu trời xanh trong, mây trắng

như họa, ánh mặt trời đem tóc Nghị Lang chiếu thành nhan sắc vàng óng trong

suốt, phảng phất mềm mại giống như hoa cỏ mùa xuân, sinh trưởng ở trong lòng

Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng v**t v* đỉnh đầu hắn, ôn nhu cười nói:

“Làm sao vậy?”

Nghị Lang không nói lời nào, chỉ tựa đầu gắt gao chôn

ở trong lòng nàng.

Đậu Nhi nói: “Mới tỉnh lại liền khóc đòi người. Hai

ngày nay không biết vì sao luôn luôn bất an, đang ngủ sẽ bừng tỉnh, cũng thích

khóc hơn so với mấy ngày trước.”

Cụ thể nói đến, Nghị Lang xuất hiện loại tình huống

này là hai ngày sau khi Nhị phòng rời đi hết, hắn lại không thấy Lực Lang cùng

Phúc nương. Cũng không biết trong cõi lòng nho nhỏ của hắn có phải cũng tràn

ngập bất an hay không? Lâm Cẩn Dung bế hắn lên, thấp giọng hỏi hắn: “Nghị Lang

làm sao vậy? Có phải không có người chơi với con đúng không? Con có thể đùa với

các ca ca, tỷ tỷ nhà cữu phụ a.”

Đậu Nhi thấp giọng nói: “Hắn cũng không phải thích

chơi lắm với mấy hài tử nhà cữu gia. Sáng sớm có hài tử cướp món đồ chơi của

hắn, hắn lập tức liền cào vào mặt người ta, sau đó cũng không chơi với người ta

nữa.” Hài tử của Lâm gia cùng Nghị Lang tuổi tác xấp xỉ cũng chỉ có hai ba đứa,

rốt cuộc không quen thuộc lắm, chơi chung một chỗ mâu thuẫn nhỏ không ngừng

phát sinh.

Mặc kệ ngày sau như thế nào, Nghị Lang đều phải học

được cách kết giao với đủ kiểu bằng hữu, Lâm Cẩn Dung nhìn hai mắt Nghị Lang

nói: “Nghị Lang, bọn họ cũng là huynh đệ tỷ muội của con, cũng thân thiết giống

như Lực Lang, Phúc nương, con nên rộng lượng một chút, đối đãi tốt với bọn họ,

bọn họ mới có thể đối đãi tốt với con mà.”

Cũng không biết Nghị Lang nghe hiểu lời của nàng

không, chỉ để ý lung tung gật đầu, nhưng vẫn chặt chẽ ôm cổ nàng không chịu

buông tay. Lâm Cẩn Dung nhịn không được khe khẽ thở dài, Nghị Lang còn quá nhỏ,

không thể biểu đạt suy nghĩ trong lòng, nhưng hắn khẳng định có thể nhận thấy

không khí khẩn trương bất an của nhóm người lớn. Nàng vốn muốn để hắn cùng Đào

thị tiếp xúc nhiều ngày sau mới có thể nhanh chóng thích ứng, hiện tại xem ra

nên ở thêm với hắn nhiều hơn mới phải, liền phân phó Đậu Nhi: “Đi đem đồ của

Nghị Lang trở lại phòng ta đi, nói với phu nhân, vẫn là để ta chiếu cố hắn.”

Nghị Lang lúc này lại nghe hiểu, cũng không nói gì,

liền thật cẩn thận hôn hai má Lâm Cẩn Dung một cái, đem mặt tựa vào trước ngực

nàng, sau đó vẫn không nhúc nhích.

Lâm Cẩn Dung ôm hắn vẫn đi về phía trước, thấp giọng

nói: “Không biết phụ thân con có kịp trở về hay không?” Từ sau khi Nhị phòng

bắt đầu rời đi, tộc nhân bên ngoài cũng bỏ đi hơn phân nửa, bao gồm cả lão tổ

công lúc trước nói không đi, hiện tại còn lại đa phần là người nghèo không còn

cách nào khác, hoặc là người già cả hoặc người có bệnh trong nhà gặp khó khăn.

Cũng vì nhìn thấy bọn họ không đi, muốn chờ một chút xem thế nào.

Nhưng Thanh châu bên kia lại không có tin tức mới

truyền về, bọn họ chỉ biết người bên ngoài thành Thanh châu đã có rất nhiều nhà

chạy về phía bờ sông. Người phái đi hỏi thăm tin tức trở về hình dung kỵ binh

của Đại Vinh hung thần ác sát, kh*ng b* đến cực điểm, nguyên văn là thế này:

“Nghĩ đến bọn họ ở phía đông? Tuyệt không hề thấy, nhưng bọn họ lặng yên không

một tiếng động liền xuất hiện ở trước cửa nhà ngươi, ngay cả phụ nữ có thai

cùng trẻ con cũng không buông tha……”

Lâm lão thái gia lại ngồi không yên, quyết ý sáng sớm

ngày mai sẽ khởi hành, theo lời đề nghị của Đào thị đi tìm toàn gia Đào Thuấn Khâm.

Lục Kiến Lập sốt cao cuối cùng đã lui bớt, hiện tại chờ Lục Giam cùng Lục Kiến

Tân. Lâm Cẩn Dung từ buổi sáng tỉnh lại vẫn bị vây trong trạng thái lo âu, năm

ấy nàng không đợi được Lục Giam, lúc này đây nàng có thể đợi được hay không?

Nghị Lang có chút nặng, Lâm Cẩn Dung rất nhanh liền

cảm thấy mỏi tay, thay đổi tư thế, tiếp tục nhẹ giọng cùng Nghị Lang nói

chuyện: “Nghị Lang, tương lai con sẽ trưởng thành thành người như thế nào?”

Không nghe thấy Nghị Lang trả lời, nàng còn nói: “Nếu nương không ở bên cạnh

con, con nhất định phải dũng cảm kiên cường, hiếu kính trưởng bối trong nhà, tự

mình có thể nuôi dưỡng bản thân? Chân chính có thể gọi là nam tử hán đại trượng

phu.”

Ánh nắng ấm áp chiếu vào trên người Nghị Lang khiến

toàn thân hắn ấm áp dào dạt, dựa vào trong lòng thơm hương của mẫu thân, nghe

nàng ôn nhu nói chuyện, Nghị Lang chỉ cảm thấy thoải mái chi cực, mí mắt đánh

nhau, xê dịch thân mình nhỏ nhắn, tựa vào đầu vai Lâm Cẩn Dung liền ngủ say.

Lâm Cẩn Dung cười khổ một tiếng, chọn chỗ nắng ấm ngồi

xuống, để hắn ngủ yên. Trong đình viện trừ bỏ nàng cùng Nghị Lang, Song Phúc và

thê tử của Chu Kiến Phúc ra, cũng không có người bên ngoài. Trên tảng đá bị năm

tháng mài bóng loáng như ngọc phản xạ hào quang, vài cọng hoa cúc sắp chết héo

phủ phục ở chân tường, trên một cái ao đựng nước tùy thời dự bị hoả hoạn cần

dùng gấp có một con chim đang đậu, tựa đầu uống từng ngụm nước, không hề có dấu

hiệu sợ người.

Nếu không phải gặp phải việc này, đâu có buổi trưa mùa

đông nào thích ý thoải mái như thế? Nên đến sẽ đến, không nên đến cũng sẽ không

đến, nàng đã tận lực, không cần thiết khiến bản thân khẩn trương đến vậy. Lâm

Cẩn Dung nhẹ nhàng thở phào, ở trên ót Nghị Lang hôn một cái, toàn thân thả

lỏng tựa vào trên tường, lấy một tư thế thoải mái nhất hưởng thụ chút tự tại

cuối cùng.

Ngày ảnh tây tà, gió lạnh bắt đầu thổi, Đậu Nhi đi đến

phía sau nhẹ giọng gọi: “Thiếu phu nhân?” Lâm Cẩn Dung bừng tỉnh lại: “Có phải

Nhị gia đã trở lại hay không?”

Đậu Nhi nhẹ nhàng lắc đầu: “Là phu nhân bảo người đi

qua thương lượng sự tình.”

Lâm Cẩn Dung nhìn nhìn sắc trời, lại nhìn viện môn

trống rỗng, im lặng đứng dậy, thật cẩn thận đem Nghị Lang đưa cho Đậu Nhi. Mới

bất quá chỉ hơi giật giật cánh tay tê mỏi, Nghị Lang liền bừng tỉnh dậy, ở Đậu

Nhi trong lòng vặn vẹo, hướng Lâm Cẩn Dung vươn tay khóc kêu: “Nương, muốn ôm,

muốn ôm!”

Đậu Nhi ý đồ cùng hắn phân rõ phải trái: “Nghị Lang

không ngoan, nương vừa bế con như vậy, tay đều đau nhức rồi, con không đau lòng

nàng sao?”

Nghị Lang cũng không cùng nàng giảng đạo lý, chỉ để ý

khóc lóc, thật sự thương tâm, nước mắt như bão táp. Lâm Cẩn Dung đành phải tiếp

nhận hắn, chậm rãi hướng tới sân viện của Lâm Ngọc Trân, chỉ hy vọng nàng vừa

đi tới, lại đột nhiên có người từ phía sau gọi nàng, nói cho nàng biết Lục Giam

đã trở lại.

“Nhị lang bọn họ sao còn chưa đến? Dựa theo lộ trình,

bọn họ nên đến vào lúc buổi trưa rồi, hiện tại trời đã sắp tối, vẫn không thấy

bóng dáng.” Lâm Ngọc Trân thật sự phiền chán.

Lâm Cẩn Dung nhẹ giọng nói: “Có lẽ là công công không

tiện di động, trên đường phải đi chậm một chút. Bằng không, con sai thêm người

tới đón bọn họ.”

Lâm lão thái gia nói: “Không phải đã phái nhiều người

đi sao? Hiện tại nhân thủ khẩn trương, bên ngoài lại loạn, không có vài người

cam tâm tình nguyện chạy một chuyến. Không cần khó xử người ta, chờ một chút

đi.”

Lâm Ngọc Trân không nói gì mà chống đỡ, chỉ trầm mặc

vươn tay tiếp nhận Nghị Lang.

Lâm lão thái gia liền cùng Lâm Cẩn Dung nói chuyện:

“Ta vừa rồi đã bảo Nhị bá phụ con nhìn qua, xe ngựa chuẩn bị thật sự thỏa đáng.”

Lâm Cẩn Dung miễn cưỡng nở nụ cười thản nhiên, muốn

nói thêm hai câu cũng không có tâm tình.

Lâm lão thái gia hiểu được bà tức nàng lo lắng Lục

Giam cùng Lục Kiến Tân, nhân tiện nói: “Không có tin tức thì đó là chuyện tốt.

Nếu bọn họ không tới được, tất nhiên sẽ để người về trước báo tin, nếu không có

ai tới báo tin, liền chứng tỏ đang đi đường rồi. Đến trời tối nhất định sẽ có

tin tức.”

Lâm Cẩn Dung tin tưởng Lục Giam chỉ cần có khả năng

nhất định sẽ không để các nàng phải lo lắng, nhất định sẽ phái người tới báo

tin bình an, nàng sợ hắn gặp phải biến cố không thể đoán trước. Nàng nghĩ, năm

ấy, nàng đã chết, vậy Lục Giam thì sao?

Đang trầm tư, chỉ thấy Lục Thiện đầu đầy mồ hôi tiến

vào, vừa tức vừa hận nói: “Nhị tẩu, đại phu mời đến đã lặng lẽ bỏ trốn! Còn

trộm của chúng ta một con lừa!”

Lâm Cẩn Dung trầm mặc sau một lúc lâu, nhẹ giọng nói:

“Bỏ đi.” Người ta cũng có thê tử cũng muốn chạy trối chết, không có đạo lý gắt

gao túm người ta lại.

***

Xe bò thong thả chuyển động, so với đi bộ không hơn

được bao nhiêu, gió đêm thổi qua, thái dương giống như một lòng đỏ trứng thong

thả lại kiên định lặn dần xuống sau dãy núi, sương mù bốc lên, dần dần bao phủ

trong bóng đêm mông lung.

Lục Giam nhẹ nhàng phun ra một hơi, mắt thấy hơi thở

đều biến thành sương trắng, không khỏi nguyền rủa thời tiết quỷ quái này quá

lạnh. Lục Kiến Tân giống như người chết nằm trong xe, rõ ràng trên người không

động đậy, ánh mắt cùng biểu tình lại phá lệ phẫn nộ, trong cổ họng phát ra một

chuỗi tiếng rên ý tứ hàm xúc không rõ.

Chu Kiến Phúc ghé vào một bên thấp giọng khuyên Lục

Kiến Tân: “Lão gia, người nhất định phải cố gắng, dù đau cũng phải chịu đựng.

Rất nhanh sẽ tới nhà cũ.” Hắn hiểu được tâm tư Lục Kiến Tân, Lục Kiến Tân còn

trông cậy vào Khưu lão trượng có thể giúp đỡ chữa khỏi bệnh, không cần biến

thành phế nhân, nhưng hiện tại chẳng những không thể trị liệu, còn phải chịu

đường dài xóc nảy, sao không khiến người ta phẫn nộ chứ? Nhưng thật sự không

còn cách nào khác, Đại Vinh dã man đánh lại đây, nghịch tặc cũng tùy thời ra

khỏi thành quấy rầy, người một nhà Khưu trang chủ cũng muốn rời đi, cũng không

thể sống chết không cho người ta đi. Nếu không vội vã mà tiến đến cùng người

nhà hội hợp chạy tới bờ sông, cuối cùng chỉ sợ kết cục càng bi thảm.

Lục Kiến Tân hướng tới mặt Chu Kiến Phúc phẫn nộ ói ra

một ngụm nước miếng mang theo tơ máu, chỉ có thể nặng nề chuyển động đầu hung

tợn trừng mắt Lục Giam. Chu Kiến Phúc thở dài, yên lặng thối lui đến một bên.

Lục Giam đưa khăn tay cho Chu Kiến Phúc, cũng không

khuyên Lục Kiến Tân, chỉ thản nhiên chống lại ánh mắt Lục Kiến Tân, trầm mặc

đối diện với hắn.

Hắn không nói gì, cũng không có biểu tình gì dư thừa,

Lục Kiến Tân lại hiểu ý tứ của hắn, hắn đang hỏi Lục Kiến Tân, ngươi cảm thấy

ta còn có chỗ nào không làm tốt? Chỗ nào không chu toàn? Ngươi còn muốn như thế

nào nữa?

Lục Kiến Tân đột nhiên sợ hãi, hắn sợ Lục Giam bỏ mặc

hắn ở giữa đường! Hắn phi thường hiểu được tình trạng của bản thân trên đường

lẩn trốn sẽ là phiền toái lớn cỡ nào cho người khác, hắn không muốn bị bỏ rơi,

vừa lạnh vừa đói lại đau không có người quản. Hắn vừa sốt ruột, một cỗ nhiệt

lưu liền tẩm ẩm ướt đệm giường dưới thân hắn.

Lục Giam hơi hơi nhíu nhíu mày, bình tĩnh bảo xe bò

dừng lại, chỉ huy người giúp Lục Kiến Tân thay quần áo quần đệm giường, đợi cho

hết thảy đều chuẩn bị tốt, sắc trời đã tối đen. Lục Giam lúc này mới nhẹ giọng

nói: “Người yên tâm.”

Lục Kiến Tân nhắm mắt giả chết. Hắn không có cách nào

hình dung tâm tình giờ phút này, hắn chỉ biết là, cả đời này của hắn xem như

xong rồi, tiền đồ thênh thang, Giang Nam mưa bụi mông lung, Hà di nương xinh

đẹp, đều vô duyên với hắn rồi. Cả đời này của hắn, chỉ có thể vô điều kiện dựa

vào Lục Giam.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.