Thế Hôn

Chương 46: Thính tuyết 1


Ngô Tương lặng lẽ nghiêng mặt nhìn động tác của Lục

Giam, thấy hắn không nhìn mình, trên mặt cũng không có biểu tình tức giận hay

xấu hổ, không khỏi cảm thấy có chút không thú vị, xoay người lại đối diện với

Lục Giam tiếp tục thổi sáo, muốn Lục Giam lại nhìn mình, nhưng Lục Giam cũng

không chịu liếc hắn một cái.

Một khúc nhạc kết thúc, quả nhiên lại có tiểu tỳ đạp

tuyết mà đến, trịnh trọng mời hai người: “Các tiểu thư đều ở Trúc đình đang

thưởng tuyết ngắm mai, nghe thấy tiếng sáo, đều thực kính nể, cho mời nhị vị

thiếu gia đi qua cùng náo nhiệt.”

Ngô Tương thu hồi cây sáo, mới bước được một bước,

chợt nghe Lục Giam trầm giọng nói: “Lấy tâm tình này của ngươi, ngươi cũng đã

thua nàng một bậc. Ngươi chắc chắn sẽ thua!”

Hắn lại càng muốn thắng! Ngô Tương giận dữ, dừng chân

quay đầu nhìn về phía Lục Giam, Lục Giam cũng đã thi thi nhiên nhiên đi về phía

trước.

Bên trong bảy tám chậu than bằng đồng dùng than bạc

thản nhiên đỏ rực, khiến Trúc đình gió lùa bốn phía vô cùng hoà thuận vui vẻ.

Các thiếu nữ khoác áo choàng lông cừu, dùng lò sưởi cầm tay tinh xảo, ngồi vây

quanh một chỗ nói chuyện đùa giỡn.

Phía sau có bọn nha hoàn đứng chắn gió, đằng trước có

mỹ thực tinh xảo cùng trà nóng, giương mắt ngắm cảnh tuyết xinh đẹp, chóp mũi

lại ngửi thấy hương thơm mát lạnh của mai vàng. Tình cảnh này, cho dù người có

nỗi lòng không vui như Lục Vân, Lâm Ngũ, cũng đều tươi cười thật sự.

Mà từ chỗ sâu bên trong rừng mai chậm rãi đi tới một

đôi thiếu niên khiến mọi người hai mắt đều sáng lên. Có người tính cách hàm

súc, chỉ vụng trộm liếc mắt một cái liền cúi đầu mỉm cười, có người lá gan lớn

hơn một chút, ẩn nấp sau thân hình người bên cạnh, nhìn chằm chằm vào hai

người.

Lâm Ngũ tự nhận là cùng hai người có quan hệ họ hàng,

nên cũng quen thuộc hơn, liền đứng dậy nhiệt tình tiếp đón, dẫn tới ánh mắt hâm

mộ của mọi người, trên mặt trong mắt không khỏi mang theo vài phần đắc ý.

Dương Mạt đột nhiên đứng dậy, chỉ vào phía góc lan can

đối diện mọi người nói: “Nhị ca các huynh ngồi ở chỗ đó đi!”

Ngô Tương cười cười, theo lời ngồi xuống, Lục Giam không

cần phải nói tới, cũng ngồi xuống chỗ đã chỉ định, nam nữ phân biệt rõ ràng,

cách vài chậu than cũng bàn bày điểm tâm trà nóng.

Lục Vân mặc dù không lên tiếng, tự tay rót hai chén

trà nóng, giao cho nha hoàn đưa tới trước mặt Ngô Tương cùng Lục Giam. Lục Giam

ôm chén trà nóng trong tay, mỉm cười với nàng, Lục Vân cũng hoàn trả tươi cười,

lập tức nhanh chóng liếc mắt nhìn Ngô Tương một cái, nhưng thấy Ngô Tương chỉ

để ý nhìn Dương Mạt nháy mắt, Dương Mạt cũng là một bộ dáng như cụ bà, liền cúi

đôi mắt, nhìn chằm chằm chậu than trước mặt, một đôi bàn tay trắng nõn vô ý

thức vò khăn lụa trong tay.

Lâm Ngũ nhìn nàng, lại nhìn Ngô Tương, thấp giọng ho

một tiếng, nhìn phía Dương Mạt: “Mạt mạt?”

Dương Mạt thanh thanh cổ họng, nói: “Nhị ca, vừa rồi

mọi người nghe huynh thổi sáo, đều cảm thấy, khụ, khụ, là thiên ngoại chi âm,

vô cùng hiếm có. Huynh có thể thổi lại một khúc cho chúng ta nghe được không?”

Các nữ hài tử đều chờ đợi nhìn Ngô Tương, thiếu niên

tài tử hàng đầu ở Bình Châu. Lục Vân thì vò chặt khăn lụa trong tay.

Lâm Cẩn Dung thờ ơ lạnh nhạt, đột nhiên cảm thấy, nàng

dường như phát hiện ra một bí mật nhỏ mà kiếp trước mình không biết.

Hiếm khi Ngô Tương đứng trước mặt nhiều nữ hài tử như

vậy, nghe xong Dương Mạt khen ngợi câu “thiên ngoại chi âm” kia, nửa điểm không

đỏ mặt, nửa điểm không khó xử, thản nhiên cười, rồi thở dài: “Chỉ là chút tài

vặt, nhiễu loạn tai nghe của mọi người, thật sự quá mức hổ thẹn. Một người vui

không bằng mọi người vui, nếu chỉ một người thổi, không khỏi quá mức nhàm chán,

như vậy đi, chúng ta bên này cử ra một người, bên kia các vị cũng cử ra một

người, phân định thắng thua, có được không?”

Tất cả mọi người đều nở nụ cười, Lục Vân đang muốn mở

miệng, Lâm Thất liền đi trước thanh thúy nói: “Được a, được a, chúng ta trước

tiên sẽ cử Ngũ tỷ! Nàng cũng biết thổi sáo!”

Vì thế tất cả mọi người đều nhìn về phía Lâm Ngũ, Lâm

Ngũ tức giận mặt đỏ hồng, oán hận nhìn Lâm Thất, đông cứng nói: “Ta không ra.”

Rõ ràng muốn nàng xấu hổ trước mặt mọi người. Nàng bất quá theo Lâm Cẩn Dung

học chưa được nửa tháng, còn chưa nhập môn Đào thị đã bị bệnh, Lâm Cẩn Dung

cũng không có tâm tư cùng thời gian dạy nàng, nàng làm sao thổi ra được khúc

gì?

Lâm Lục thiên chân vô tà cười nói: “Ngũ tỷ tỷ, tỷ cũng

đừng khiêm tốn , trước đó vài ngày, chúng ta mỗi ngày đều nghe thấy tỷ thổi

sáo, buổi sáng nào mà không luyện tập nửa canh giờ? Mà sáo của tỷ chính là sáo

cổ Tứ tỷ tỷ đưa cho mà, ra đi được không? Tứ tỷ tỷ?” Nói xong liền nhìn về phía

Lâm Cẩn Dung, muốn Lâm Cẩn Dung làm chứng.

Lâm Cẩn Dung tất nhiên sẽ không vào hùa cùng với bọn

họ, chỉ cười không nói.

Lâm Ngũ tức giận cắn cắn môi, ủy ủy khuất khuất, thỉnh

giáo nhìn Lục Vân: “Ta thật sự không thể, nếu là cái khác, ta sẽ có thể thử

xem.”

Lục Vân trấn an nhìn nàng một cái, nhướn mày cười nói:

“Thổi sáo là tài nghệ gia truyền của nhà Ngô Nhị ca, nhân tài ít ỏi. Ngô Nhị ca

nếu không chê, ta nguyện ý dâng lên một khúc. Ta mặc dù học nghệ không tinh,

nhưng cũng xem như thuần thục.”

“Tất nhiên không chê, bất quá xin hãy để sau.” Giờ

phút này Ngô Tương cả tâm tư đều muốn cùng Lâm Cẩn Dung quang minh chính đại tỷ

thí một lúc, trước mặt mọi người thắng Lâm Cẩn Dung, khiến Lục Giam không còn

lời nào để nói, làm sao còn cảm thấy hứng thú đối với đề nghị của Lục Vân nữa

đây? Lập tức liền trực tiếp điểm danh Lâm Cẩn Dung: “Tứ biểu muội, muội đã học

thổi sáo từ nhỏ, tại sao trốn tránh giả bộ không nói lời nào?”

Lâm Thất lập tức nhanh mồm nhanh miệng nói: “Đúng vậy,

đúng vậy, Tứ tỷ tỷ nhà chúng ta từ nhỏ đã yêu thích thổi sáo, thổi rất hay.”

Lâm Cẩn Dung cũng không chối từ, chỉ nói: “Đáng tiếc

ta không mang theo sáo.”

Ngô Tương lập tức từ trong tay áo lấy ra một cây sáo

nói: “Ta có!”

Lục Vân nhìn Lâm Cẩn Dung, lại nhìn Ngô Tương, đột

nhiên che miệng cười nói: “Ngô Nhị ca, huynh thật không chu toàn! Đồ huynh đã

dùng qua, có thể nào để Tứ tỷ tỷ dùng?” Vậy không phải nam nữ trao nhận thì là

gì?

Ngô Tương ngẩn ra, đang muốn nói sáo này là mới, lại

nghe Lục Giam nói: “A Vân, trong phòng muội không phải có vài cây sáo sao? Lấy

ra cho Tứ tỷ dùng đi.”

“Đi đến phòng ta lấy cây sáo tốt nhất, cầm của ta và

ngọc tiêu của ca ca đến đây.” Lục Vân lập tức đáp ứng, lại ân cần hỏi mọi

người: “Các vị tỷ tỷ muội muội có thích nhạc khí gì không? Ta sai người đem

đến.”

Ngày thường học mấy thứ này để làm gì? Không phải là

vì một ngày kia có thể hiển lộ trước mặt người khác sao? Lập tức có người muốn

tiêu, có người muốn đàn tranh, lại có người muốn tỳ bà, cũng có người tỏ vẻ

muốn mượn cầm của Lục Vân.

***

Lâm Cẩn Dung bắt đầu thổi một khúc [ thính tuyết ].

Tuyết quang mai ảnh, thiếu nữ biểu tình trầm tĩnh, ánh

mắt sâu thẳm, như thần du cửu thiên, lại dường như đang chuyên tâm chủ định,

mười ngón tay nhỏ dài trắng nõn, từ từ thổi ra thanh âm như thiên âm, tuyết

trắng mai vàng làm nền cho khúc sáo, hồng nhan như mộng, nhân sinh tịch mịch.

Sau đó, vô luận là ai dùng loại nhạc khí tấu lên thủ

khúc gì, mọi người đều không còn quan tâm nữa. Các nàng chỉ nhớ rõ Lục Giam

thật lâu không nói được lời nào, Ngô Tương vẻ mặt khiếp sợ, vẻ mặt không thể

tin được, mặc dù có Lâm Ngũ lên tiếng hoà giải, nói là không phân cao thấp, Ngô

Tương cuối cùng đứng dậy đối với Lâm Cẩn Dung thành tâm thành ý vái chào, cất

cao giọng nói: “Ta thua. Tâm phục khẩu phục.”

Dương Mạt đắc ý vô cùng, giống như người thắng Ngô

Tương là nàng vậy, hơi hơi cười nói: “Ai nha, Nhị ca huynh luôn coi thường các

tiểu nữ tử, lúc này rốt cục đã có tiểu nữ tử thắng huynh một lần rồi!”

Lâm Cẩn Dung nghiêm mặt thành tâm thành ý làm lễ: “Đa

tạ Ngô Nhị ca.” Điều này không thể so với lúc trước nàng thắng Lục Vân cũng

không thấy thẹn thùng, đối với Lục Vân, nàng tự tin từ đầu tới cuối Lục Vân

không phải là đối thủ của nàng, mà đối với Ngô Tương, nàng cũng là nhờ chuyện

trọng sinh mà thắng hắn.

Luận về tài nghệ, bọn họ xem như cùng có một danh sư,

hắn có thiên phú, nàng cũng có thiên phú, nhưng tuổi của hắn so với nàng lớn

hơn, chiếm được tiên cơ, lại là nam tử, nhiều năm xuất môn, nhãn giới tâm tình

so với nàng rộng lớn hơn, khúc từ tâm sinh, nàng tất nhiên không phải là đối

thủ của hắn. Mà lúc này, nàng được trọng sinh, trải qua sinh tử, tài nghệ thành

thạo, tâm tình khác biệt, đã sớm trưởng thành, tuy là vô tình, cuối cùng vẫn có

lợi thế.

Ngô Tương lại không biết nguyên do trong đó, chỉ biết

lúc trước mạnh miệng, giờ phút này hơi có chút xấu hổ. Nhưng hắn từ nhỏ ngạo

khí, chính là thua cũng có tư thái cực cao, chỉ cười nói: “Ngày khác ngu huynh

tất nhiên lại hướng Tứ muội muội lãnh giáo.” Ý tứ thực trong sáng, hắn tin

tưởng hắn sẽ không thua tiếp.

Lâm Cẩn Dung cười khổ, lấy tính tình của Ngô Tương, về

sau sợ là sẽ thường thường tìm nàng luận bàn. Bất quá như vậy cũng tốt, vẫn là

một cơ hội.

Lục Giam trong mắt hiện lên mỉm cười, cầm ngọc tiêu, ý

bảo Lục Vân: “Chúng ta huynh muội hợp tấu một khúc, vì mọi người thấu hưng.”

Lục Vân cúi mắt, yên lặng nhìn cầm cổ trước mặt, thanh

âm trầm thấp chậm rãi nói: “Được.”

Tiếng đàn vang lên, tiếng sáo của Lục Giam cũng nhanh

chóng đuổi kịp. Huynh muội hai người phối hợp thập phần tinh diệu thành thạo,

Lâm Cẩn Dung nghe thấy rõ ràng, Lục Giam cố ý vượt qua tiếng đàn của Lục Vân,

cố ý phụ trợ cho nàng. Vẫn giống như lúc trước, Lục Giam cùng Lục Vân cảm tình

luôn tốt đẹp, săn sóc cho nhau, suy nghĩ cho đôi bên.

Một khúc kết thúc, cả sảnh đường đều ủng hộ. Các thiếu

nữ hoài xuân nhịn không được ngắm nhìn Lục Giam vừa mới thổi tiêu phong tư tiêu

sái trở về chỗ cũ, Lâm Ngũ nhìn Lục Giam ánh mắt thêm phần nóng bỏng, Ngô Tương

lại không có tinh thần, lười biếng vỗ tay vài cái rồi đứng dậy: “Ta còn có

việc, cáo từ.” Sau đó đối với Lục Giam nói: “Ta sau khi trở về sẽ sai người đưa

vật đó cho ngươi.”

Lục Giam hướng mọi người hơi hơi gật đầu: “Ta đưa hắn

đi ra ngoài.”

Nhìn theo bóng dáng hai người đi dần xa, Lục Vân quay

đầu nhìn Lâm Cẩn Dung, ánh mắt u buồn, tươi cười lại ngọt ngào: “Tứ tỷ tỷ, tỷ

thật lợi hại, về sau có cơ hội tỷ nhất định phải dạy ta, chớ giấu tài.”

Hôm nay Lục Vân là lần thứ hai nói với Lâm Cẩn Dung

đừng giấu tài. Lâm Cẩn Dung tự biết sở tác sở vi của mình hôm nay rất khác

biệt, lại không nghĩ ra mình còn có thể có lựa chọn gì khác, chỉ có thể lung

tung gật gật đầu.

Lục Vân nhìn Lâm Cẩn Dung chăm chú, khóe môi khẽ

nhếch, lộ ra một tươi cười mơ hồ. Tươi cười này vô cùng quen thuộc, Lâm Cẩn

Dung đột nhiên nhớ tới kiếp trước, Lục Vân từng vô số lần cười với nàng như

vậy. Trong lúc điện quang hỏa thạch, có thứ gì đó nhanh chóng lóe qua trong đầu

nàng, nàng kiệt lực muốn nắm bắt, nhưng lại không thể.

Lâm Cẩn Dung đang thất thần, đột nhiên thân mình bị

người hung hăng đập một cái, tiếp theo bên người Lâm Lục bộc phát ra một tiếng

thét chói tai, lại tiếp theo, Lâm Cẩn Dung đã bị một người khác đẩy ra, sau đó

Lâm Thất phẫn nộ chỉ vào nàng mắng: “Tứ tỷ tỷ, sao tỷ lại làm vậy, không phát

hiện Lục tỷ ta đang uống trà sao? Tỷ muốn nàng bỏng chết a!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.