Thế Hôn

Chương 445: Thẳng thắn


Màn trúc khẽ rủ, ngay bên cạnh là bồn tử vi, ló ra mấy

cành lá sum xuê nồng đậm, hoa nở như cẩm. Đậu Nhi cầm cây kéo mạ bạc, chuyên

tâm chủ định cắt bớt những đóa nào bị héo, chợt nghe thấy tiếng bước chân vang

lên ngoài hành lang, ngẩng đầu nhìn lên, chính là Lục Giam cùng Lâm Cẩn Dung

sóng vai đi tới, lập tức khuôn mặt tươi cười, buông cây kéo tiến lên hành lễ.

Thấy Lục Giam trên người có vẻ phong trần, liền nhu

thuận sai người mang nước ấm tiến vào, tự lui ra ngoài. Lục Giam thấy thùng gỗ

được đổ đầy nước ấm, không khỏi mỉm cười: “Ở trạm dịch là lúc khốc liệt không

chịu nổi, Thất đệ cùng ta thương lượng, hôm nay đến phải tắm rửa một phen. Giờ

phút này ta ở đây tắm rửa, hắn lại đang thổi phồng a.” Lời còn chưa dứt, đã bị

một đôi bàn tay lành lạnh từ phía sau ôm chặt lấy, Lâm Cẩn Dung vòng ôm thắt

lưng hắn, đem mặt dính sát vào trên lưng hắn.

“A Dung……” Lục Giam ngực căng thẳng, nhẹ nhàng thở dài

một tiếng, im lặng một lát, quay người gắt gao ôm Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung

chợt bộc phát ra nhiệt tình, dùng hết toàn lực ôm chặt thắt lưng hắn, giống như

muốn được thấm nhập vào trong xương cốt của hắn.

Lục Giam tự nhiên phát hiện nàng có chút khác thường,

vô cùng vui mừng, lại nhịn xuống……”

“Ngô.” Lâm Cẩn Dung khóe mắt tẩm ra một giọt lệ, hơi

hơi cúi đầu dán chặt vào ngực Lục Giam, để vạt áo của hắn hút khô nước mắt của

nàng.

Lục Giam mặc dù không nhìn thấy gương mặt của nàng,

lại có thể rõ ràng cảm nhận được tâm tình của nàng, nàng đang lo lắng hắn,

luyến tiếc hắn, nàng nhớ hắn, dựa sát vào hắn, nhất thời chỉ cảm thấy tâm thần

lay động, tràn đầy vui sướng, nhịn không được nhẹ nhàng hôn l*n đ*nh đầu Lâm

Cẩn Dung, trong giọng nói không tự giác mang theo chút ý cười: “Ta yên lành

đứng ở trước mặt nàng, nàng sợ cái gì?”

Lâm Cẩn Dung khép hờ mắt, hít một hơi thật sâu giống

như muốn đem mùi hương trên người hắn vĩnh viễn ghi khắc trong tâm khảm. Hơi có

chút mùi mồ hôi, mang theo một chút hương vị trầm mặc, đây là mùi hương đặc hữu

của Lục Giam, nàng tin tưởng cho dù có sống lại kiếp thứ ba cũng vĩnh viễn sẽ

không quên mùi hương này.

Lục Giam cúi mắt nhìn Lâm Cẩn Dung trong lòng. Mái tóc

đen dày của nàng được vấn cao lên, lộ ra vành tai trắng nõn khéo léo, không

mang khuyên tai, vành tai xinh đẹp như trân châu, trên cần cổ thon dài như bạch

ngọc có một vài sợi tóc tơ rối loạn, thân người vừa động, mấy sợi tóc đó liền

nghịch ngợm chui vào vạt áo màu xanh, vừa nhìn đã có thể cảm nhận được da thịt

trắng nõn bên dưới.

Lục Giam tâm mạnh nhảy dựng, lại khống chế không được

tần suất, hắn thậm chí có thể rõ ràng nghe thấy tim trong lồng ngực đập thình

thịch, mỗi một tấc da thịt đều trở nên thực mẫn cảm, hô hấp ấm áp của Lâm Cẩn

Dung xuyên thấu qua vạt áo hắn dừng trên da thịt trước ngực hắn, làm cho hắn

thiếu chút nữa không thể hô hấp. Từ hô hấp đến tim đập, tất cả đều rối loạn.

“Nhị lang.” Lâm Cẩn Dung ngẩng đầu lên nhìn Lục Giam

ánh mắt sáng như tinh quang trong khí trời sương mù, cánh môi đỏ bừng lóng lánh

như đóa hoa. Nàng chưa bao giờ khát vọng hắn như thế, tuy rằng thời gian địa

điểm hết thảy không phù hợp, nhưng nàng thực hiểu được tâm ý của mình, nàng

khát vọng hắn, khát vọng cùng hắn thân thiết hơn nữa, khát vọng có thể mỗi ngày

cùng hắn trải qua hạnh phúc cùng khoái hoạt. Theo thời gian, nàng càng ngày

càng nhớ nhung hắn sâu đậm.

Lục Giam nhẹ nhàng thở dài một tiếng, mê muội hôn môi

Lâm Cẩn Dung, trằn trọc, m*t mát, chỉ hận không thể ép nàng thẩm nhập vào xương

cốt mình. Lâm Cẩn Dung không tiếng động thở hổn hển, vô lực tựa vào người hắn,

dùng hết nhiệt tình đáp lại hắn. Hai người ngập lửa tìm không thấy đường ra, vô

cùng khó chịu, còn phải nghiêng tai nghe lén động tĩnh bên ngoài, đang hưng

phấn, lại càng thêm hưng phấn, đã khó chịu lại càng thêm khó chịu.

Ngoài bình phong truyền đến một tiếng vang nhỏ, hai

người đều ngốc nghếch bất động, Lâm Cẩn Dung nháy mắt đỏ hồng mặt, cúi đầu vẫn

không nhúc nhích, Lục Giam vội vàng buông nàng ra, che giấu ho khan một tiếng,

lại nghe bên ngoài Nghị Lang nhu nhu gọi một tiếng: “Nương?” Trong thanh âm non

nớt còn mang theo một tia mê man mới tỉnh ngủ.

Lục Giam nhất thời hồi phục lại tinh thần, trước thay

Lâm Cẩn Dung để ý quần áo, lại thay nàng để ý tóc, lúc này mới cùng nàng đi ra,

hướng Nghị Lang đang nghiêng người nằm úp sấp trên giường vươn hai tay, lộ ra

nụ cười từ nội tâm: “Nhi tử ngoan.”

Nghị Lang vừa mới tỉnh ngủ, còn chưa có tinh thần,

nhìn thấy hắn, vẫn còn vui lòng nở rộ tươi cười cho hắn xem. Lục Giam tiến lên

bế hắn, yêu thương không gì sánh kịp, cũng không thân ái giống như với Lâm Cẩn

Dung, bất quá chỉ v**t v* đầu Nghị Lang, ôn nhu hỏi hắn: “Thời điểm phụ thân

không ở đây có nghe lời mẫu thân không?”

Nghị Lang mềm nhũn tựa vào trong lòng phụ thân, nhẹ

giọng nói: “Nghe.”

Lục Giam lại hỏi: “Có nghịch ngợm không?”

Nghị Lang lần này không nói chuyện, vụng trộm nhìn Lâm

Cẩn Dung liếc mắt một cái, nhỏ giọng nói: “Muốn uống nước a.”

Lâm Cẩn Dung véo mũi hắn, rót chén nước ấm đưa qua:

“Có muốn nói cho phụ thân con biết, chẳng những mỗi ngày con cùng các ca ca

nghịch bùn, còn cướp đồ chơi của các ca ca? Hôm kia còn ỷ vào mình nhỏ hơn, đẩy

ca ca một cái không?”

Nghị Lang làm bộ như không nghe thấy, chỉ để ý cầm tay

Lục Giam cúi đầu uống nước.

Lâm Cẩn Dung cầm khăn tay thay hắn lau mồ hôi trên

trán, câu nói kia tự nhiên thốt ra: “Mẫn Hành, ta ở Giang Nam có sản nghiệp.”

Lục Giam lơ đễnh: “Ân.”

Lâm Cẩn Dung trầm mặc một lát, nói: “Không phải ở Đình

huyện. Là địa phương khác, Tín châu.”

Trong phòng một mảnh im lặng. Lâm Cẩn Dung nhìn về

phía Lục Giam, nhưng thấy ánh mắt hắn còn dừng ở trên người Nghị Lang, vẻ mặt

lại hơi hơi thay đổi, từ vẻ mặt ôn nhu mỉm cười, biến thành không chút thay

đổi.

Lâm Cẩn Dung thở dài một hơi, tiếp tục thấp giọng nói:

“Có cửa hàng cùng điền trang, cũng có tiền lời. Bình thường là phu thê Lệ Chi

để ý, sản nghiệp của Tam ca ở phụ cận, hắn ngẫu nhiên cũng tới trông chừng.”

Lục Giam không nói được một lời, chỉ cầm cái chén,

chậm rãi lấy ra khăn tay giúp Nghị Lang lau miệng. Sau đó trầm mặc đứng dậy, bế

Nghị Lang đi đến cửa sổ, giương mắt nhìn đình viện xanh tươi, đưa lưng về phía

Lâm Cẩn Dung.

Lâm Cẩn Dung đợi một lát, không thấy hắn có động tĩnh

khác, chỉ đành gọi một tiếng: “Mẫn Hành?”

“Không phải nàng vẫn nói với ta, Lệ Chi ở Đình huyện

sao?” Lục Giam thanh âm không lớn, bên trong lại mang theo chút tức giận.

Lâm Cẩn Dung thản nhiên nói: “Ta lừa chàng.”

Không khí yên lặng như tờ.

Lâm Cẩn Dung đi qua, nhân cơ hội rửa mặt cho Nghị

Lang, cố ý đứng trước mặt Lục Giam. Lục Giam sầm mặt không nhìn nàng, Lâm Cẩn

Dung cũng không nổi giận, thấp giọng nói: “Khi đó không phải chúng ta đang bất

hòa sao?”

Lục Giam khẽ mím môi, giống như định mở miệng, chung

quy vẫn không nói được một lời.

Lâm Cẩn Dung hiểu được hắn lại bướng bỉnh, nhưng cũng

do mình giấu giếm quá lâu, hắn không tức mới là lạ, liền tự nhủ nói: “Chuyện đã

rất lâu từ trước, dù sao hiện tại ta cũng đã nói ra, sẽ không chọc giận chàng

đúng không?” Vừa dứt lời, chợt nghe Lục Giam giương giọng nói: “Đậu Nhi, đến bế

Nghị Lang ra ngoài!”

“Ai.” Đậu Nhi lên tiếng, bước nhanh tiến vào, mẫn cảm

phát hiện không khí không đúng, lo lắng nhìn Lâm Cẩn Dung một cái, vươn tay

tiếp nhận Nghị Lang. Nghị Lang lại giống như da trâu gắt gao quấn quít lấy cổ

Lục Giam, treo trên người hắn không chịu buông tay: “Không đi, không đi. Đậu

Nhi trứng thối.”

Lục Giam nghiêm mặt nói: “Hài tử này sao vừa há mồm

liền mắng chửi người ta?”

Nghị Lang không đề phòng lại bị mắng, lập tức ủy khuất

há mồm khóc òa. Lâm Cẩn Dung vươn tay đón hắn, thấp giọng giải thích: “Bất quá

là vừa học một câu của ca ca hắn thôi.”

Đậu Nhi cũng vội vàng cười làm lành: “Nhị gia bớt

giận, Nghị Lang mỗi khi nghe thấy một câu mới mẻ đều hiếu kỳ lặp lại như vẹt

nói vài ngày mới có thể quên. Đều không phải là cố ý. Sau đó hắn sẽ nói Đậu Nhi

là người tốt.”

Nghị Lang cũng là tính tình quật cường, chẳng sợ ngay

cả bị Lục Giam mắng cũng không chịu buông tay, vẫn vòng quanh cổ Lục Giam, há

to miệng dùng sức khóc, giống như không được Lục Giam tha thứ sẽ không dừng

lại. Lục Giam bị hắn làm cho lỗ tai ong ong tác hưởng, nghiêm túc nói: “Lập tức

câm miệng, bằng không sẽ ném con ra ngoài.”

Nghị Lang quả nhiên ngậm miệng, thương tâm cắn môi

không nhịn được nức nở, đến mức thân thể nho nhỏ đều run run, còn không quên

vụng trộm đánh giá thần sắc Lục Giam, lấy lòng vươn tay nhẹ nhàng sờ mặt hắn.

Hắn thật cẩn thận như thế, Lục Giam dù tâm địa cứng

rắn cũng mềm nhũn, mặc dù còn cố gắng nghiêm mặt, khẩu khí cũng đã trở nên nhu

hòa hơn: “Đó là mắng chửi người khác, không phải lời tùy tiện có thể nói ra,

Đậu Nhi mỗi ngày chiếu cố con vất vả, lời nói đó sẽ tổn thương người ta, hiểu

hay không?”

Nghị Lang cũng không biết đã hiểu chưa hay chỉ đáp cho

có lệ, nước mắt lưng tròng nhìn hắn gật đầu nhận sai: “Sai lầm rồi.”

Lục Giam liền đem hắn đưa cho Đậu Nhi: “Đi rửa mặt.”

Lần này Nghị Lang không dám bướng bỉnh, mới ngã vào

trong lòng Đậu Nhi trước hết vang dội hôn Đậu Nhi một cái, dỗ cho Đậu Nhi mặt

mày hớn hở, cười tủm tỉm đồng ý dẫn hắn đi xem con kiến.

Lâm Cẩn Dung không khỏi tâm sinh cảm khái, hài tử này

tinh quái quá, nên dạy dỗ cẩn thận mới phải, bằng không chỉ sợ quá thông minh

không nghĩ tới bước đi đầu tiên sẽ bị sai lệch. Đang ôm tâm sự, chợt nghe Lục

Giam lãnh đạm nói: “Nàng cũng đi đi, ta muốn tắm rửa, nước nguội rồi.”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt đứng đó một lúc lâu, nói: “Được.

Ta đây trước đi ra ngoài.” Nói xong quả nhiên xoay người, đi tới cạnh cửa, đột

nhiên quay đầu, chỉ thấy Lục Giam oán hận trừng mắt nàng, sắc mặt càng khó coi,

không khỏi khẽ cười, nhanh chóng quay trở về giữ chặt tay hắn, ôn nhu nói:

“Chúng ta không cần giận dỗi, được không?”

Lục Giam tùy ý để nàng lôi kéo, phụng phịu nói: “Là ta

và nàng giận dỗi sao? Rõ ràng là nàng cố ý chọc giận ta.”

Lâm Cẩn Dung nghe hắn nói những lời này, tâm tình lập

tức thả lỏng, mặt mày hớn hở nói: “Là ta không tốt. Chớ tức giận.”

Lục Giam thản nhiên nói: “Làm sao, rõ ràng là ta không

tốt mới đúng. Nàng làm sao mà không tốt? Nàng cái gì cũng tốt hơn ta. Nếu không

cũng sẽ không đề phòng ta như thế.”

Lời này rõ ràng chính là cố ý giận dỗi, Lâm Cẩn Dung

trừng mắt nhìn, cười nói: “Chàng làm sao mà không tốt? Trừ bỏ suốt ngày phụng

phịu không tươi cười, ngậm miệng không nói một câu, có chút keo kiệt ra, nhưng

mặt khác cũng không tệ lắm.” Nói ra những lời này, nàng đột nhiên thấy bóng

dáng của Lục Giam kiếp trước mông mông lung lung dần dần biến mất giữa hai

người. Lục Giam trước mặt này, là một con người mới.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.