Thế Hôn

Chương 435: Giáo huấn


Lâm Cẩn Dung cảm xúc ngẩng cao nhất thời trở nên uể

oải, cúi đầu đứng thẳng, một câu cũng không dám nói. Nàng sớm đã chuẩn bị tâm

lý, chuyện này chỉ cần vừa lộ ra, vô luận là nhà mẹ đẻ, hay phu gia, cũng sẽ

không dễ dàng tha thứ cho nàng, đều cho rằng nàng xuẩn ngốc, tự chủ trương.

Đặc biệt hai người trước mặt nàng, đều nổi danh là

tính tình hỏa bạo, Đào thị mấy năm gần đây thư thái hài lòng, một lòng hướng

phật, ôn nhu rộng lượng thay đổi rất nhiều, nhưng không có nghĩa là tính cách

đó sẽ biến mất; Lâm Ngọc Trân còn lại là bị đả kích, không còn kiêu ngạo tùy

hứng như trước, nhưng một khi bùng nổ, sẽ không quản gì nữa. Lúc này, là không

thể trực tiếp đối kháng, cho nên thái độ nhận sai nhất định phải êm đẹp.

Không ai hiểu con bằng mẫu thân, Đào thị thấy bộ dạng

Lâm Cẩn Dung ủ rũ ba ba, hiểu được nàng bất quá giả bộ đáng thương, không khỏi

càng thêm tức giận. Lại thấy Lâm Ngọc Trân dường như định mở miệng nói chuyện,

rất sợ Lâm Ngọc Trân nói ra gì đó làm cho mọi người mất mặt, liền cướp lời mắng

trước: “Ta ngày thường đã dạy con thế nào? Từ bé con đã thích làm việc thiện,

ta cũng không ngăn cản con, phàm là việc nên có chừng mực, con đã trưởng thành,

làm việc thật không có mức độ! Chúng ta nhiều người như vậy, nhưng lại không

một ai biết trước một chút tiếng gió! Giấu giếm thật kín kẽ! Chúng ta làm

trưởng bối người nhà, lại vẫn không bằng một người ngoài! Trong mắt con còn có

chúng ta sao?”

Nếu cho bọn họ biết trước tiên, còn có thể thành sao?

Sự tình dĩ nhiên đã làm, mặc kệ mắng thế nào, đều thừa nhận là được. Lâm Cẩn

Dung hạ quyết tâm, mặc kệ Đào thị nói ra sao, đều chỉ cúi đầu, không nói được

một lời.

Lâm Ngọc Trân vốn ôm một bụng lửa giận, nghe Đào thị

nói như vậy, càng thêm tức giận, vừa muốn há mồm đi theo răn dạy Lâm Cẩn Dung,

lại bị Đào thị đoạt mất: “Con là kẻ ngốc a! Mấy năm nay tân tân khổ khổ, vắt

hết óc kiếm tiền lại vung ra ngoài cửa sổ như thế, kim sơn ngân hải cũng không

đủ cho con a. Mệt là bà bà, cô cô của con, bằng không con còn mặt mũi gì nữa!”

Vừa nói, vừa liếc mắt nhìn Lâm Ngọc Trân một cái, oán hận nói: “Ta thật muốn

đánh người! Nhưng nàng cũng đã làm nương, chừa cho nàng chút mặt mũi.”

Lâm Ngọc Trân mặt âm trầm không nói lời nào.

Lâm Cẩn Dung nhịn không được có chút muốn cười, rốt

cuộc vẫn là thân mẫu của mình, mặc dù là không đồng ý, thời khắc mấu chốt cũng

vẫn trăm phương nghìn kế che chở mình.

Đào thị thấy Lâm Ngọc Trân sắc mặt khó coi, rõ ràng là

không được phát tác, nghĩ rằng đều bị một mình mình nói hết, không cho Lâm Ngọc

Trân xả giận, Lâm Cẩn Dung trở về chỉ sợ còn bị trách mắng, đến lúc đó công

công bà bà cùng nhau mắng, thật sự có điểm dọa người, không bằng khiến cho Lâm

Ngọc Trân trước mặt mình mắng Lâm Cẩn Dung một chút, như vậy sau khi trở về Lâm

Ngọc Trân sẽ đỡ gay gắt hơn. Vì thế giả dối sửa lời nói: “Tiểu cô, tuy nói sự

tình không làm cũng đã làm, cũng không thể đổi ý lấy tiền về, nhưng thật sự cần

giáo huấn nàng! Muội đừng khách khí, không cần để ý đến mặt mũi cứ giáo huấn

nàng! Nên mắng thì mắng, nên đánh thì đánh, đỡ cho nàng lần sau còn to gan lớn

mật làm xằng làm bậy!” Nói xong lấy cây quạt dùng sức vung vẩy, oán giận nói:

“Nghiệp chướng này, thật sự là tức chết ta!”

Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm mà ba

tiếng thì lại khiến người ta suy kiệt, Lâm Ngọc Trân vốn nổi giận đùng đùng,

nhưng bị Đào thị vài lần cướp hết những lời cơ bản muốn nói, thời điểm đến

phiên nàng ngược lại chỉ rặn ra một câu: “Thôi, nương con dĩ nhiên đã nói rồi,

tuy đồ cưới là do con mang đến, tiền cũng là con vất vả kiếm được, nhưng đừng

quên Lục gia cũng đưa sính lễ cho con, con vẫn là nhi tức của Lục gia, con

không chừa lại cho Nghị Lang một chút, không giữ đường lui lại cho mình, tương

lai xem con phải làm sao bây giờ? Lúc con muốn cho người bên ngoài thì thật dễ

dàng, nhưng đến lúc con muốn nhờ vả người bên ngoài cũng cực kỳ gian nan.” Lời

này nói ra không hề mất khí thế, cũng rất trung lập.

Lâm Cẩn Dung cùng Đào thị cũng không nghĩ đến Lâm Ngọc

Trân lại dùng thái độ như vậy nói ra nên đều có chút ngoài ý muốn. Đào thị liền

dùng sức hướng Lâm Cẩn Dung nháy mắt, mắng: “Nhìn xem, cô cô con đối đãi với

con thế nào? Chẳng những không mắng chửi, còn dạy dỗ con! Còn không nhận lỗi

với cô cô con?!” Nói xong vung quạt lên đầu vai Lâm Cẩn Dung, cũng không giả

bộ, thực sự dùng lực.

Lâm Cẩn Dung bị nàng đánh đầu vai tê rần, nhịn xuống,

đối với Lâm Ngọc Trân làm đại lễ, thành khẩn nói: “Đa tạ cô cô.”

Cảm tạ cái gì? Lâm Cẩn Dung không nói rõ, Lâm Ngọc

Trân cũng không có ý miệt mài theo đuổi, nhưng còn biết, Lâm Cẩn Dung đây là

cho mình mặt mũi, trên thực tế vài năm nay chung sống, nàng cũng rõ ràng tính

tình của Lâm Cẩn Dung, miệng nói cho có lệ, cái gì cũng đều đáp ứng, muốn làm

thì nhất định phải làm. Cho nên hơi có chút rã rời, thản nhiên nói: “Nửa đời

trước của ta, cái gì cũng đều muốn quản, kết quả cái gì cũng không quản nổi,

lúc này cũng là như thế, ta quản các con không được, cũng không thể nói rõ. Con

đứng đây nói chuyện với ta, chịu nhận lỗi cái gì, còn không bằng cẩn thận suy

nghĩ, sau đó về nhà nên phân giải thế nào với công công. Con phải biết rằng,

hắn là người chú trọng quy củ này nhất!”

Lục Kiến Tân đương nhiên không dễ dàng cho qua, hơn

phân nửa là tuân theo gia pháp.

Lâm Cẩn Dung quyết tâm, cũng không nói nhiều, chỉ cung

kính hành lễ với Lâm Ngọc Trân.

Đào thị tuy rằng tức giận, nhưng nghĩ đến nữ nhi kế

tiếp khẳng định sẽ phải chịu xử phạt của gia pháp Lục gia, vì thế lại lo lắng,

dùng sức véo cánh tay Lâm Cẩn Dung, cả giận nói: “Oan gia này! Quỷ mê tâm hồn

mà!”

Đào thị khí lực không nhỏ, Lâm Cẩn Dung bị nàng véo

hít một ngụm khí lạnh, cắn răng nói: “Nương a…”

Đào thị cười lạnh: “Thế nào? Đau sao? Từ bé chưa từng

bị đòn đau, cho nên không hiểu được lợi hại.” Trên tay lại dùng thêm sức: “Lần

sau nhìn xem con còn dám làm xằng làm bậy hay không? Về thanh danh, lót bên

trong áo hay chăn đều không cần.”

“Lần sau con không dám gạt các người nữa, nhất định

cùng các người thương lượng trước.” Lâm Cẩn Dung ôm đầu cầu xin tha thứ, thấp

giọng nói: “Con không phải vì thanh danh, con muốn tích đức tích phúc. Rất

nhiều người thật đáng thương. Con tình nguyện vĩnh viễn là người đem cho, mà

không phải hỏi người bên ngoài muốn, chờ người bên ngoài cho trước!”

Lâm Ngọc Trân nhịn không được cười lạnh: “Lần sau con

không dám gạt chúng ta nữa, con nhất định sẽ cùng chúng ta thương lượng, nhưng

mà thương lượng chỉ là thương lượng, còn đâu nhất định sẽ làm theo.”

Như thế nào Lâm Ngọc Trân nhìn thấy nàng giáo huấn Lâm

Cẩn Dung chẳng những không khuyên, lời này dường như là muốn châm ngòi nàng lại

đánh thêm Lâm Cẩn Dung vậy? Đào thị cầm cánh tay kia của Lâm Cẩn Dung chẳng

những không thể véo tiếp, trong lòng còn có chút không thoải mái, liền chỉ nhẹ

nhàng nhéo một cái, tiếng sấm to mà mưa nhỏ vỗ Lâm Cẩn Dung, mắng: “Nha đầu

không bớt lo! Đều là ta không giáo dưỡng tốt, không khỏi phải mang cái mặt già

này đi nhận lỗi với công công con.” Không khỏi phân trần, đi theo Lâm Ngọc Trân

cùng Lâm Cẩn Dung lên xe hướng tới Lục phủ.

“Toàn gia ở đây bị tổn thất, đánh mất gia tài, sứt đầu

mẻ trán, ăn không ngon ngủ không yên, nàng lại ở đó tiêu tiền như nước, tiện

nghi mấy người ngoài?” Lục Kiến Tân lạnh lùng cười, đưa tay đặt mạnh chén trà

sứ men xanh lên bàn, đưa mắt nhìn Lục Giam: “Con có thê tử thật tốt a! Trong

mắt không có hai chữ “Hiếu đạo”, chỉ có chính nàng. Ham hư danh, cả gan làm

loạn, cũng không biết là ai cho nàng lá gan đó? Nàng có phải còn muốn làm đệ

nhất phu nhân ở Bình Châu hay không a?”

Ai cho lá gan? Không phải là chỉ hắn sao? Lục Giam

trầm mặc đứng dậy, trầm mặc quỳ xuống, không giải thích, không biện bạch, cũng

không khuất tùng.

“Phu thê hai ngươi đúng là một lòng.” Lục Kiến Tân tức

giận vô cùng, trời biết, hắn lúc này hận nhất chính là tính tình này của Lục

Giam. Nhìn Lục Giam thắt lưng thẳng thắn, buông xuống mi mắt, nhếch môi, biểu

tình cố chấp trầm mặc, hắn có nhiều lời muốn nói cũng không thể thốt ra, bởi vì

hắn biết, vô luận nói cái gì, Lục Giam đều sẽ chỉ có thái độ này, đánh chửi đều

được, nhưng đừng nghĩ hắn khuất tùng, cho dù là có lệ.

Lục Kiến Tân thật sự cảm thấy vô lực, chuyện tới nay,

không có khả năng rút tiền về, cũng không có khả năng gióng trống khua chiêng

vì chuyện này trừng phạt hai người. Nhưng bị nhi tử nhi tức đối đãi, khinh thị

như thế, khẩu khí này thật sự là không thể nuốt trôi, nghĩ đến hắn thực sự

không còn cách nào với bọn họ sao? Vì thế cười lạnh: “Đi đi, ngươi đã cứng cáp

rồi, cưới một thể tử phát tài tâm nhãn có bao nhiêu, không coi ai ra gì, là có

thể không đem ta để vào mắt sao. Đứng lên đi, ta không dám nhận lễ quỳ của

ngươi!” Lại lớn tiếng phân phó Chu Kiến Phúc một bên thò đầu ra nhìn: “Nhị

thiếu phu nhân trở về thì bảo nàng lập tức lại đây gặp ta!”

Lục Giam lúc này mới thấp giọng nói: “Phụ thân bớt

giận. Trước đó chưa từng cùng phụ thân bẩm báo là lỗi của chúng con, nhưng con

không thấy việc này có gì sai trái.”

Lục Kiến Tân không tiếng động cười lạnh. Lục Giam chỉ

cho rằng chưa từng bẩm báo trước là hắn sai, cũng không cho rằng chuyện này là

sai. Cũng chính là quyết định rồi, không cần Lâm Cẩn Dung phân trần về việc

quyên tiền làm việc thiện này, dù sao bốn chữ “Lễ nghĩa nhân Hiếu” là hắn quảng

cáo rùm beng, hắn phải làm ra vẻ, cũng chỉ có thể trách Lâm Cẩn Dung vô lễ, bất

hiếu, nhưng lời nhiều không hay, truyền ra ngoài không khỏi mất đại nghĩa, bị

người nhạo báng. Đơn giản không cùng Lục Giam nhiều lời, thích quỳ bao lâu thì

cứ quỳ bấy lâu.

Chu Kiến Phúc ở ngoài cửa thấp giọng nói: “Lão gia,

Nhị thiếu phu nhân đã trở lại. Cái kia, thân gia phu nhân cũng đến đây, nói là

tới nhận lỗi với lão gia.”

Lục Kiến Tân “Hắc” một tiếng, cũng không nói gì.

Chu Kiến Phúc ở bên hắn nhiều năm, tất nhiên biết hắn

không muốn gặp Đào thị, cũng không lên tiếng, lặng lẽ lui xuống. Không bao lâu,

lộn trở lại đến nói: “Lão gia, thân gia phu nhân nói, nếu người không rảnh gặp nàng,

nàng liền đi thăm lão thái thái, chờ người rảnh rồi, nàng sẽ qua nhận lỗi.”

Lục Kiến Tân không khỏi giận dữ, nói: “Lâm lão Tam là

người chết sao!” Sao để thê nhi bên ngoài kiêu ngạo không quy củ như thế, chính

hắn lại trốn ở trong nhà tiêu diêu tự tại qua ngày lành, mọi sự không quan tâm,

kẻ bất lực này sao lại là thân gia của hắn!

Chu Kiến Phúc tất nhiên không dám trả lời hắn, cúi đầu

im lặng đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích. Lục Kiến Tân thở dài, khoát tay:

“Truyền lời của ta, bảo Nhị thiếu phu nhân trực tiếp đến quỳ ngoài từ đường,

khi nào suy nghĩ cẩn thận rồi thì nói sau.”

Lục Giam nói: “Phụ thân, chuyện này là con……”

Lục Kiến Tân chỉ định hắn: “Câm miệng! Ngươi cũng quỳ

đi!” Quay đầu phân phó Chu Kiến Phúc: “Truyền lời của ta, lập tức sai người thu

dọn đồ của Tứ thiếu gia, bế Tứ thiếu gia đến phòng phu nhân!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.