Thế Hôn

Chương 416: Động tâm


Mọi người hành lễ vấn an, Hà di nương đứng dậy, ẩn

tình đưa mắt nhìn Lục Kiến Tân: “Hồi lão gia, là Nhị thiếu phu nhân hiểu lầm.”

Lục Kiến Tân liền nghiêm khắc nhìn Lâm Cẩn Dung một

cái, Lâm Cẩn Dung cúi mắt, thử xem Hà di nương sẽ nói như thế nào.

Hà di nương mồm miệng rõ ràng: “Mấy tì thiếp đến thăm

phu nhân, thấy bên trong đang thỉnh y bôi thuốc, đều vội vàng, sợ thêm phiền

nhiễu thanh tịnh của phu nhân, không bảo thông truyền, đứng ngay bên ngoài chờ

tin tức, Nhị thiếu phu nhân đi ra, nghĩ rằng bọn nha hoàn chậm rãi tiếp đãi,

cho nên……” Rồi thiên kiều bá mị nở nụ cười: “Đều là tì thiếp suy nghĩ không chu

toàn.”

Lục Kiến Tân gật gật đầu, sầm mặt nói: “Cũng là hiểu

lầm thôi, ầm ỹ phu nhân mới là đại sự. Đều lui ra đi.”

Hà di nương trên mặt mang theo vài phần nhu ý vừa

đúng, quỳ gối hành lễ: “Vâng.” Lại hướng Lâm Cẩn Dung cầu tình: “Nhị thiếu phu

nhân, tha tiểu nha hoàn này đi, vốn là lỗi của ta.”

“Di nương là người thiện lương.” Lâm Cẩn Dung mỉm cười

nhìn về tiểu nha hoàn kia: “Nhưng nàng không tận chức tận trách, chính là bỏ

rơi nhiệm vụ, ngay cả không thông truyền, cũng nên dẫn ba vị di nương sang

sương phòng một bên ngồi sưởi ấm uống trà, trời lạnh như thế, cho nên nhất định

phải phạt. Dẫn đi đi, xem là nên phạt tiền hay là nên phạt cái gì.” Coi như là

đưa ra một lời cảnh cáo cho những người khác.

Phương ma ma nghiêm túc lên tiếng: “Vâng.” Rồi dẫn nha

hoàn kia đi, tìm thời cơ răn dạy thông suốt mọi người trong phòng.

Hà di nương sắc mặt không thay đổi, cùng A Nhu, Tiểu

Tinh hòa hòa khí khí rời đi.

Lục Kiến Tân nhìn bóng dáng lả lướt của Hà di nương

liếc mắt một cái, xoay người nghiêm túc nói với Lâm Cẩn Dung: “Bà bà của con bị

bệnh, chuyện nội viện con nên đứng ra quản, đừng khiến người ta chê cười.”

“Vâng. Nhi tức ghi nhớ trong lòng.” Lâm Cẩn Dung đối

với Lục Kiến Tân, luôn tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, nửa điểm sai lầm đều không

có.

Lục Kiến Tân nhìn nàng một cái thật sau, xoay người đi

vào trong phòng: “Tình hình của bà bà con thế nào rồi? Lúc trước ta vẫn muốn

tới đây, bên kia lại quấn quít không thể đi được.”

Lâm Cẩn Dung nói:“Khuỷu tay, đầu gối đều bầm tím,

nhưng quan trọng nhất là thắt lưng, đại phu nói phải tĩnh dưỡng mấy ngày mới

được.” Nàng vốn nhớ Nghị Lang muốn nhanh trở về, nhưng thấy Lục Kiến Tân cũng

không có ý để nàng đi, liền cùng Lục Giam bước vào trong phòng.

Lục Kiến Tân dặn dò: “Con còn bận việc bên kia của lão

thái thái, bắt đầu từ ngày mai, để mấy người di nương lại đây hầu hạ bà bà con.

Con nên để ý chuyện của lão thái thái.”

Lâm Cẩn Dung lại đáp ứng, Lục Kiến Tân đi đến trước

mành, dừng lại cước bộ: “Nhị thúc phụ bọn họ sau đó muốn lại đây.”

Lâm Cẩn Dung “Nga” một tiếng, phân phó mọi người chuẩn

bị nước trà trái cây.

Sớm có nha hoàn đã vén mành lên, Lục Kiến Tân đi vào,

nhưng thấy Lâm Ngọc Trân nửa tựa trên tháp, khuôn mặt tối tăm dưới ánh đèn, có

vẻ như đang nhìn hắn, ánh mắt yên lặng, biểu tình không có nửa điểm dư thừa.

Lục Kiến Tân tâm run lên, lập tức tươi cười, ôn hòa

nói: “Phu nhân, đỡ hơn chưa? Còn tưởng rằng nàng đã uống thuốc đang ngủ.”

Lâm Ngọc Trân nói: “Không thoải mái. Nghe được tiếng

vang bên ngoài nên tỉnh lại.”

Lục Kiến Tân nhướng mày, Lâm Cẩn Dung cướp lời đáp:

“Đều là do con lo lắng không chu toàn, nhiễu loạn sự thanh tịnh của cô cô.”

Lâm Ngọc Trân nhìn nàng, không nói nữa.

Lục Giam tiến lên nhỏ giọng hỏi nàng: “Mẫu thân đỡ hơn

chưa?”

Lâm Ngọc Trân gật gật đầu: “Vất vả một ngày rồi, ngồi

đi.”

Lục Kiến Tân tiếp nhận trà Lâm Cẩn Dung dâng lên, trầm

mặc một lát, mang theo vài phần ý cười: “Ủy khuất cho nàng, lão Nhị bọn họ lập

tức lại đây nhận lỗi với nàng. Bắt đầu từ ngày mai, Nhị đệ muội nói sẽ hầu hạ

nàng.” Lời này xem như rất hợp với tính cách của Lâm Ngọc Trân, Lâm Ngọc Trân

luôn thích tranh cường hiếu thắng, có thể đạp đổ Nhị phòng, làm cho Tống thị

cúi đầu trước mặt nàng, nói vậy nàng nhất định thực vui vẻ.

Lâm Ngọc Trân quả nhiên có thêm vài phần tinh thần,

nhưng ánh sáng này cũng chỉ chợt lóe qua trong mắt lại trở nên ảm đạm: “Ta sợ

có nàng ta hầu hạ thì ta còn chết nhanh hơn đây.”

Lục Kiến Tân tiếp lời: “Nói bừa! Ai cho nàng nói đến

chuyện chết chóc.”

Lâm Ngọc Trân vểnh vểnh lên khóe môi tràn đầy châm

chọc.

Lục Kiến Tân cúi đầu, chuyển động chén trà trong tay

không thèm nhắc lại.

Lâm Cẩn Dung cả người không được tự nhiên, vụng trộm

nhìn về phía Lục Giam, Lục Giam mắt xem mũi, mũi nhìn tim, mặt không chút thay

đổi đoan đoan chính chính ngồi ở chỗ kia, nhận thấy được ánh mắt của nàng, liền

cũng cúi mắt hướng về phía nàng, hai người ánh mắt vừa chạm phải, ngầm hiểu lại

tách ra.

Cửa viện phát ra một tiếng vang nhỏ, Phương ma ma vén

mành tiến vào nói: “Lão gia, phu nhân, Nhị lão gia bọn họ lại đây vấn an Đại

phu nhân.”

Tuy rằng đối phương là kẻ chiến bại, nhưng sau một

khoảng thời gian rất dài nữa đều còn phải sống chung dưới một mái hiên, nên giữ

lại chút mặt mũi, huống chi mới từ trong tay Nhị phòng lấy trở về nhiều tài vật

như thế, không thể quá ngoan tuyệt. Lục Kiến Tân liền dẫn Lục Giam đi ra ngoài

đón khách, Lâm Cẩn Dung thì cùng Phương ma ma nâng Lâm Ngọc Trân dậy, thay nàng

chỉnh sửa tóc tai, quần áo, sau đó lại đỡ nàng nằm lại.

Giây lát, chỉ nghe Lục Kiến Trung cách qua lớp mành

nói: “Đại tẩu, tẩu đỡ hơn chưa?”

Lâm Ngọc Trân hơi hơi nhíu mày, nửa điểm mặt mũi cũng

không lưu tình: “Không đỡ.”

Bên ngoài một trận lặng im. Mặc dù là cách qua lớp

mành, Lâm Cẩn Dung cũng cảm nhận được sự xấu hổ cùng bất bình không cam lòng

của Nhị phòng, nhưng nàng cũng hiểu được, không cho Lâm Ngọc Trân xả chút giận

là không có khả năng.

Tống thị nghẹn cả giận: “Đại tẩu, là ta làm sai, ta

nhận lỗi với người.”

Lâm Ngọc Trân nói: “Bồi lễ gì chứ, lần sau nhớ rõ thủ

hạ lưu tình, đừng đem ta g**t ch*t thì tốt rồi.” Đúng là trút hết giận lên

người Nhị phòng, huống chi nàng đối với phu thê Lục Kiến Trung oán niệm vốn đã

sâu đậm.

Lục Kiến Tân thở dài: “A Trân, người một nhà có thể

nào như thế? Nàng là trưởng tẩu, nên rộng lượng chút.”

Lâm Ngọc Trân cả giận nói: “Lúc này còn nhớ rõ ta là

trưởng tẩu? Thời điểm lão gia và Nhị lang không ở nhà, người ta bắt nạt mấy

nương chúng ta cơ khổ vô y, ỷ vào bản thân thân thể khoẻ mạnh, người đông thế

mạnh, thiếu chút nữa không khỏi giơ tay tát vào mặt ta! Có chàng ở nhà, cũng

còn dám đẩy ta ngã đau, trưởng tẩu sao? Chê cười!”

Lục Kiến Tân không nói gì. Nhị phòng muốn bồi lễ cho

Lâm Ngọc Trân là đúng, cũng phải làm cho chu toàn, không thể tùy tiện.

Lục Kiến Trung cười khổ: “Đó là ta sai lầm rồi, ta

thực xin lỗi Đại tẩu. Nhị chất tức, thay ta khuyên nhủ bà bà con……”

Tống thị nói: “Bắt đầu từ hôm nay ta sẽ ở lại hầu hạ

Đại tẩu, thẳng đến khi Đại tẩu khỏe lại, khi nào thì không tức giận nữa, ta mới

rời đi.”

Nói đến mức này, Lâm Cẩn Dung không thể không mở miệng

khuyên bảo, Lâm Ngọc Trân “Hừ” một tiếng, lạnh lùng thốt: “Không dám làm phiền,

ta đã có nhi tức tri kỷ chiếu cố, Nhị phu nhân vẫn nên đi lo việc đại sự đi,

miễn cho truyền ra ngoài người ta còn nói ta ỷ thế h**p người, để ý không buông

tha người khác. Nếu chậm trễ hậu sự của công công, ta không phải là kẻ đại bất

hiếu sao?”

“Nhìn xem, lại trút giận rồi. Tính tình này a.” Lục

Kiến Tân bên ngoài hít hai tiếng, nói: “Tốt lắm, đều ngồi đi. Hiểu lầm cởi bỏ,

chúng ta vẫn là thân huynh đệ đánh gãy xương cốt còn nối lại được, người một

nhà mà. Nhi tức, đến phụng trà quả!”

Lâm Cẩn Dung đi ra ngoài mang theo người dâng trà quả,

lại dẫn nữ quyến của Nhị phòng vào nội thất. Nhân Lâm Ngọc Trân không kiên nhẫn

để ý tới bọn họ, cho nên mọi người đều chỉ ngồi nghe bên ngoài Lục Kiến Tân cùng

Lục Kiến Trung nói chuyện.

Khang Thị cúi đầu, cả người đều giấu ở trong bóng tối,

Lâm Cẩn Dung biết trong lòng nàng chịu khổ sở, nhưng cũng không thể lúc này

trấn an nàng, chỉ có thể đưa tay nhẹ nhàng kéo kéo tay áo nàng. Khang Thị quay

đầu nhìn nàng một cái, đôi mắt nháy mắt đỏ ửng, Lâm Cẩn Dung sợ nàng khóc òa

lên, sợ tới mức nhanh chóng thu hồi tay. Khang Thị cúi đầu trầm mặc một lát,

lại đem nước mắt nuốt trở vào.

Bất quá chỉ trong thời gian uống chén trà nhỏ, Lục

Kiến Trung cùng Lục Kiến Tân đã hòa hòa khí khí, nói chuyện thông suốt, dần

đần, Lục Kiến Tân ẩn ẩn còn nhắc tới Mai Bảo Thanh: “Lúc trước nghe thấy đệ nói

về Mai Bảo Thanh, đó là người nào vậy? Sao đệ lại có quan hệ với hắn? Nhiều

tiền như thế, cẩn thận mắc mưu bị lừa!”

Lục Kiến Trung hiểu được ý tứ của hắn, liền thay đổi

khẩu khí lấy lòng: “Đại ca, người này rất lợi hại, là đại thương nhân nổi danh

trong kinh thành, giỏi nhất việc buôn bán. Xưa nay cùng chúng ta có sinh ý lui

tới, Nhị chất nhi và Nhị chất tức cũng có quen biết hắn, sao có thể lừa chúng

ta được đây. Lại nói tiếp, lúc trước ta nói về chuyện đội tàu kia, hiện tại ta

không còn nhiều tiền, không công tặng cho những người khác thật sự là đáng

tiếc, huynh xem có muốn ta đi thay huynh kinh doanh chút không? Số tiền này bỏ

không đó là tiền chết, không có lời.”

Lục Kiến Tân thản nhiên nói: “Quên đi. Quan không cùng

dân tranh lợi, phụ thân để lại cho ta đa số là điền trang, cửa hàng cũng bất

quá chỉ có mấy gian, đủ rồi.”

Cái gì quan không cùng dân tranh lợi? Ai lại ngại có

nhiều tiền hơn chứ? Nếu thật sự không muốn làm, thì nhớ kỹ chi tiết này làm cái

gì? Rõ ràng là động tâm mà, dối trá. Lục Kiến Trung trong lòng hèn mọn, trên

mặt cũng vẫn nở nụ cười: “Đại ca, không thể nói như vậy, từ đương triều tể phụ

đến tiểu quan bên dưới, ai mà không muốn kiếm nhiều tiền một chút? Này cũng

không phải tham ô cướp đoạt ai, chính là làm sinh ý thôi. Coi như là vì Đại tẩu

giải sầu, kiếm chút tiền son phấn bột nước.”

Lục Kiến Tân trấn định nói: “Ngày khác lại nói sau, ta

chỉ là quan tâm các đệ.”

Lâm Cẩn Dung ở trong phòng nghe bọn hắn nhắc tới Mai

Bảo Thanh kiến lập đội tàu, không khỏi trong lòng vừa động, lâm vào trầm tư.

Không bao lâu, Lục Kiến Trung đứng dậy cáo từ, Tống

thị lại giả ý biểu lộ một phen, Lâm Ngọc Trân không để ý tới, Lục Kiến Tân giả

bộ nói Lâm Ngọc Trân vài câu, mang theo Lục Giam, Lâm Cẩn Dung tiễn mọi người

trong Nhị phòng ra ngoài.

Xoay người lại, Lục Kiến Tân đánh giá Lâm Cẩn Dung

cùng Lục Giam, nói: “Đều mệt mỏi rồi, các con đi về trước đi.”

Lâm Cẩn Dung thấy trong con ngươi hắn lóe chút hào

quang, trong lòng ẩn ẩn hiểu được là chuyện gì xảy ra, chỉ nhẹ nhàng quỳ gối

hành lễ cáo lui, cùng Lục Giam đi ra ngoài.

Đợi đến khi hai người rời đi, Lục Kiến Tân ngồi xuống

bên cạnh tháp của Lâm Ngọc Trân, kéo tay nàng cầm trong tay, hỏi: “Còn đau phải

không?”

Lâm Ngọc Trân nhìn hắn: “Chàng nói xem?”

Lục Kiến Tân thở dài: “Nhìn xem nàng đi, đã lớn tuổi

rồi, còn có tình tính của tiểu hài tử. Đúng rồi, ta đã nói với nhi tức, nàng

còn chịu trách nhiệm chỗ bên kia của lão thái thái, lúc này nên để tâm làm

việc, bắt đầu từ ngày mai, để mấy người Hà di nương lại đây hầu hạ nàng.”

Lâm Ngọc Trân đang muốn nói nàng không kiên nhẫn, lời

đến bên miệng, lại sửa lại: “Chàng bỏ được sao? Chàng không sợ ta ép buộc các

nàng?”

Lục Kiến Tân cúi mắt: “Các nàng hầu hạ không tốt, thì

nên bị phạt.”

Lâm Ngọc Trân trầm mặc không nói.

Lục Kiến Tân lại nói: “Mai Bảo Thanh tổ kiến đội tàu,

chuyện Nhị lang tức tham gia nàng có nghe nói không?”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.