Thế Hôn

Chương 413: Đại bại


Nhìn thấy Tống thị chạy xa, hai ma ma của Đại phòng và

Nhị phòng đều đồng thời đứng dậy, nhìn nhau liếc mắt một cái, tất cả đều hướng

tới chính đường để báo tin.

Là mọi người cảm thấy có thẹn tâm, Lục Giam trong tay

sổ sách đã đọc được hơn phân nửa, so sánh với lúc trước Nhị phòng chỉ trích

Phạm Bao, hiện tại mỗi người trong lòng đều có tính toán. Có một số việc, cũng

không cần căn cứ chính xác, mọi người tin tưởng ngươi làm, đó là ngươi đã làm.

Lâm Cẩn Dung nhìn Đồ thị sắc mặt tái nhợt đứng ở một

bên, lại nhìn về phía Khang Thị cúi thấp không ngẩng đầu lên, nhớ lại tình hình

năm đó. Năm đó Phạm Bao không lấy ra sổ sách này, nguyên nhân vì sao, thì nàng

cho rằng là thế này, quyển sổ sách này quá mức đáng sợ, liên lụy tới rất nhiều

người, sẽ là đắc tội đến tột cùng với người nào đó.

Phạm Bao lúc ấy ước chừng nhìn thấy bản thân vô năng,

vì muốn lưu lại đường lui cho người nhà mà tình nguyện chịu khổ; Hôm nay hắn sở

dĩ dám tiết lộ, đó là bởi vì đã cùng Lục Kiến Tân đạt thành giao dịch nào đó,

chiếm được sự cam đoan của Lục Kiến Tân. Tỷ như hiện tại, đưa ra chứng cớ buộc

tội Lục Kiến Trung, sự tình vẫn là Lục Kiến Trung tự khơi mào ra, Lục Kiến Tân

là người thiết bẫy chẳng những không bị cuốn vào, ngược lại có thể nhàn nhã tự

tại ở đó tỏ vẻ công bằng, huynh đệ hữu ái, ba lần bốn lượt trước mặt mọi người

đưa ra bậc thang cho Lục Kiến Trung, cuối cùng lại đâm cho Lục Kiến Trung một

kích thật mạnh.

Lâm Cẩn Dung âm thầm thở dài một tiếng, đáng tiếc!

Nàng vốn tưởng rằng nếu có thể cứu Phạm Bao, ngày sau Phạm Bao sẽ trở thành trợ

lực lớn cho Đại phòng, hoặc là Tam phòng, nhưng hôm nay Phạm Bao phối hợp với

Lục Kiến Tân làm chuyện này, cũng đã tự cắt đường lui, không câu nệ Phạm Bao có

thể rửa sạch oan khuất hay không, nhưng Phạm Bao không thể ở lại đây được nữa.

Vài tộc lão Lục thị trao đổi ánh mắt, đều cho rằng,

nếu muốn bảo trì tốt quan hệ, biện pháp tốt nhất là đừng xen vào. Nhưng phải

làm thế nào có thể lui khỏi chính đường một cách thuận lợi, cũng là một vấn đề…

Vì thế mọi người đều đặt ánh mắt đặt trên lão tổ công tuổi cao thể nhược.

Lão tổ công tâm lĩnh thần hội, chuẩn bị giả bộ ngất.

Ba huynh đệ bọn họ muốn ép buộc thế nào thì cứ làm như thế, lão nhân gia hắn

mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút.

Có tiếng bước chân hỗn độn từ ngoài hành lang dài của

chính đường vươn xa lại gần… Hai nhũ mẫu mặt đầy mồ hôi ló đầu vào dò xét. Lục

Kiến Tân biết được, Lâm Ngọc Trân ngăn trở Tống thị thất bại không nói, còn bị

đẩy một cái, tuy rằng khẽ nhíu mày, nhưng cũng không có biểu hiện gì đặc biệt.

Lục Kiến Trung biết được, Tống thị đến Vinh Cảnh cư

cầu cứu, thế nhưng nửa đường bị Lâm Ngọc Trân chờ ở trên đường ngăn cản! Tuy

rằng Tống thị khôn khéo cường hãn… Nhưng nghe nói Lâm Ngọc Trân giận dỗi cáo ốm

lại xuất hiện ở đó thì có chút không tầm thường! Đây là một thế cục, lúc trước

Phạm Bao chỉ trích, đào ra sổ sách, trần thuật chuyện cũ không phải là chiêu

lợi hại nhất, mà chỉ là một lời dẫn mà thôi. Hắn uất hận oán giận nhìn về phía

Lục Thiệu cùng Lục Kinh, chẳng lẽ hai nhi tử này không nghe ngóng được tin tức

gì sao?

Chính đường cao lớn sâu xa, bên ngoài dương quang

cường thịnh cũng chiếu vào được… Hắn nheo lại ánh mắt nhìn ra bên ngoài, chỉ

thấy chỗ đại môn rộng mở, dưới ánh mặt trời chói mắt… có một người đang vội vã

chạy đến, đó là tâm phúc của hắn, Lục Kiến Trung mắt tinh, hắn nhìn thấy trên

mặt tâm phúc của hắn chứa vẻ hoảng sợ cùng sợ hãi, hắn mạnh mẽ quay đầu, nhìn

về phía Lục Kiến Tân.

Lục Kiến Tân cũng nhìn về phía cửa, đồng tử thu hẹp

giống như mang theo sự châm chọc. Phạm Bao đang im lặng chờ đợi, nhìn về phía

hắn trong ánh mắt tràn ngập cười nhạo. Thanh âm Lục Giam mang theo chút mỏi mệt

cùng hơi khàn khàn, nhưng Lục Kiến Trung đã không còn nghe rõ Lục Giam nói cái

gì, hắn ngửi được hơi thở nguy hiểm… Hắn ngẩng đầu nhìn về phía lão tổ công,

nhiều năm tình phân, nhiều năm chiếu cố, cho nhiều thứ tốt như thế, hẳn là nên

tỏ vẻ một chút chứ?

Lão tổ công nhận được ám chỉ của hắn, yên tâm thoải

mái đè lên ngực… chỉ hừ hừ, lập tức có Lục Trùng hỏi hắn: “Lão tổ công, lão bị

làm sao vậy?”

Lão tổ công chỉ chỉ ngực, không nói lời nào.

Lục Trùng tiếp lời: “Ai nha, đau đến độ nói không ra

lời ………………”

Lục Lăng nói: “Nhanh đi thỉnh đại phu.”

Lục Giam tất nhiên ngừng hành động.

Mấy lão già này, nghe thấy tinh mà động, thấy gió sử

đà, nhìn thấy lợi thì như ruồi bọ bay tới, vừa phiền toái liền lấy cớ, làm ra

vẻ, ngay cả giả bệnh cũng dùng đến. Cũng đúng, vốn chuyện này tiến hành đến đây

cũng đã không sai biệt lắm, chuyện Phạm Bao chính là một ví dụ có sẵn, không

thể bức người ta đến chỗ chết, cả nhà còn phải sống qua ngày, đừng nên làm quá

đáng, đối với mọi người cũng không có lợi, nên khống chế sự tình trong một phạm

vi thích hợp.

Lục Kiến Tân quyết định thật nhanh, lập tức an bài

người thỉnh đại phu, lại nâng lão tổ công xuống, thật có lỗi thử lão tổ công:

“Là chúng ta mời lão tổ cùng tới đây, không bằng trước tạm ngưng chuyện này

lại, để lão tổ công khám bệnh, đợi lão khỏe lại rồi nói sau”. Nếu lão tổ công

cứ cố bám trụ, vậy chứng tỏ, hắn cùng với Nhị phòng xác thực là chung phe cánh,

ngày sau sẽ là cái đinh trong mắt đích tôn cùng Tam phòng. Hắn không muốn như

vậy, nếu bị mang đi sẽ chấm dứt tình phân giữa bọn họ và Lục Kiến Trung, cho

nên hắn rầm rì mà tỏ vẻ: “Không cần, ta đây là tật cũ, cứ để yên một chút là

tốt rồi, đã có mấy chất nhi chăm sóc, các con cứ tiếp tục.”

Than trong bồn đồng le lói, phát ra “Đùng” một tiếng

vang nhỏ, Lục Kiến Trung lấy ra khăn tay, cố sức lau mồ hôi trên trán.

Băng hỏa lưỡng trọng thiên (băng hỏa đối đầu, tức

tâm trạng rối rắm phân vân).

Lục Kiến Tân hòa khí nhìn hắn cười: “Nhị đệ, còn muốn

tiếp tục đọc không? Cổ họng hài tử cũng đau rát rồi.”

Lục Kiến Trung hữu khí vô lực nhìn hắn: “Đại ca, rốt

cuộc huynh muốn thế nào?”

Lục Kiến Tân cười: “Không muốn thế nào, muốn cùng Nhị

đệ biết rõ ràng việc nhà này, đây là vì tốt cho mọi người. Không thể oan uổng

người tốt, cũng không thể buông tha người xấu. Phạm Bao làm chứng chuyện của

đệ, đệ có nhận hay không? Con người không phải là thánh hiền, đệ nhiều năm vất

vả, trong lòng bất bình, ta cũng có thể lý giải, chúng ta là thân huynh đệ,

cùng chung huyết thống, ta cũng sẽ không làm gì đệ. Ý của ta là, người một nhà

không cần huyên náo căng thẳng, nếu đệ trả lại những gì đã chiếm đoạt lúc hồ

đồ, ta đây cũng sẽ không truy cứu, Tam đệ là người hàm hậu, lại càng không tính

toán. Chúng ta vẫn là huynh đệ tốt, vẫn là người một nhà, đệ thấy thế nào?”

Lục Kiến Trung đã sớm quyết tâm, kiên quyết dù thế nào

cũng sẽ không nhận tội. Hắn đâu có ngốc như vậy, nghĩ rằng nếu mình nhận, Lục

Kiến Tân sẽ nương tay cho hắn sao. Bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến, hắn

đánh giá là lão thái thái đến, không chỉ nhờ lão thái thái, hắn còn phải tự cứu

mình. Hắn mạnh mẽ đứng lên, thân mình mập mạp run nhè nhẹ, bi phẫn lớn tiếng

nói: “Đại ca! Huynh thật là ép người quá đáng! Phụ thân thi cốt chưa lạnh,

huynh đã cấu kết với cẩu nô tài như Phạm Bao hãm hại người thân của mình! Ta ở

nhà phụng dưỡng phụ mẫu nhiều năm, để ý gia nghiệp, không nói có công lao cũng

có khổ lao! Huynh lại khổ sở bức bách như thế, thật sự là dung không nổi ta

sao? Huynh muốn cửa hàng đúng không? Cầm đi! Huynh muốn bất động sản đúng

không? Cầm đi! Muốn mạng của ta nữa ư? Cũng cầm nốt đi!”

Thấy hắn như thế, đám người Lục Thiệu, Lục Kinh, Lã

thị đều gào khóc, trong khoảng thời gian ngắn, toàn cảnh bi thảm.

Lục Kiến Trung liếc về phía cửa, tính toán khoảng

cách, cố lấy dũng khí đâm vào phía cột trụ gần cửa, lớn tiếng khóc hô: “Phụ

thân! Nhi tử bất hiếu vô năng tới gặp lão nhân gia người đây! Lão nhân gia đợi

con chút a, nơi này dung không nổi con, con đến làm bạn cùng người………”

Màn biểu diễn của hắn tất nhiên không thành công, hắn

bị Lục Kiến Tân, Lục Giam, Lục Kiến Lập giữ ngay lại. Lục Kiến Tân lắc đầu thở

dài: “Nhị đệ, cứ từ từ, có ai ép buộc đệ thành mức độ này chứ. Ta vẫn đều đang

hỏi đệ, có nên đổi phương thức xử lý, có nên quên đi hay không, sao đệ cứ phải

cưỡng cầu, sự tình là do đệ khơi mào, hiện tại thì sao, nháo đến đây thì đệ lại

không chịu nổi, thế nào cũng phải hồ nháo muốn sống muốn chết. Sao đệ không

thay mẫu thân ngẫm lại? Lão nhân gia người làm sao trải qua được chuyện này?

Vậy phải làm sao cho tốt bây giờ? Mặc dù ta đau lòng đệ phạm lỗi cũng là không

thể tùy ý đệ tiếp tục làm sai, thị phi trắng đen nhất định phải phân biệt rõ

ràng, bằng không nhà chúng ta cũng xong rồi!”

Lục Kiến Lập cũng gật đầu: “Nhị ca, chỉ cần huynh nhận

lỗi, ta sẽ không so đo.”

“Nhìn đệ đi……” Lục Kiến Tân tiếp tục nói: “Nhị đệ,

hiện tại không có người ngoài ở đây, người trong nhà nói chuyện cũng không cần

che giấu. Nói vậy vừa rồi đệ cũng đã nghe, ta bắt được một tên hòa thượng ngu

ngốc, to gan lớn mật, dám dựa theo phật sự của phụ thân mà ngầm chiếm tài vật

của nhà ta, ta suy nghĩ, có nên báo quan hay không? Nếu báo quan, ta sợ liên

lụy đến thanh danh của gia tộc, liên lụy tiền đồ của hài tử. Nếu không báo

quan, hắn sẽ luôn luôn lén lút cắn đệ và Đại chất nhi, nói là đệ bày mưu đặt kế

hắn làm như vậy. Những quản sự khác cũng biết được không ít sự tình, đệ có muốn

nghe một chút, trông thấy người rồi, thì giúp Đại ca đưa ra chủ ý?”

Nhìn Lục lão phu nhân chống quải trượng tiến vào, sắc

mặt xanh mét, phẫn hận trừng mắt nhìn hắn, Lục Kiến Trung khóc không ra nước

mắt, há mồm muốn nói, đã bị một quải trượng của Lục lão phu nhân đánh xuống,

hắn không dám tránh né, cố gắng chịu đựng, Lục lão phu nhân không chút nào

nương tay, thở hồng hộc lên án mạnh mẽ: “Kẻ bất hiếu, ngươi là nghiệt súc tham

lam ngoan độc, không từ một việc nào! Sao ta có thể sinh ra một kẻ lang tâm cẩu

phế cẩu như ngươi chứ? Ngươi muốn khiến ta sống không nổi chết không xong sao?”

Lục Kiến Tân chạy nhanh ôm lấy lão thái thái, liều

mạng khuyên nhủ: “Mẫu thân bớt giận, đều là con bất hiếu, không xử lý tốt

chuyện này, khi đó Nhị đệ trước mặt nhóm tộc lão nói muốn làm việc này, nên

ngăn cản hắn mới phải.”

“Nghiệp chướng, nghiệp chướng!” Lục lão phu nhân chỉ

kêu khóc. Nháo đến mức này, là lỗi của ai đây?

Nhưng mà sự tình còn chưa xong, Phương ma ma ủy ủy

khuất khuất đi vào, khóc nói: “Đại lão gia, Đại phu nhân bị Nhị phu nhân đẩy

ngã trên mặt đất, không xong rồi!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.