Thế Hôn

Chương 408: Điểm canh


Lâm Ngọc Trân đúng là thời điểm bực bội, trừ bỏ Lục

lão phu nhân đến nàng còn có thể chịu đựng đứng dậy ra gặp, nàng thấy bất luận

kẻ nào đều là phiền, huống chi người đến lại đối thủ một mất một còn, là tới

chê cười nàng, lập tức liền lạnh lùng nói: “Không tiếp!”

Phương ma ma thật sự là không còn cách nào khác, Nhị

phòng và Đại phòng tuy rằng rơi vào tình trạng này, nhưng phía trên còn có lão

thái thái, bên ngoài còn đang tổ chức tang sự, không muốn truyền ra đồn đãi khó

nghe; Huống chi Đồ thị cũng ở bên ngoài, không cho Đồ thị mặt mũi chính là

không cho Lục Giam mặt mũi. Nàng giả bộ ốm yếu từ chối không gặp cũng đành

thôi, nhưng lớn tiếng ồn ào làm cái gì? Gấp đến độ liền quỳ xuống: “Phu nhân,

người đừng hồ đồ……”

Lâm Ngọc Trân cũng hiểu được Phương ma ma muốn tốt cho

mình, vừa thương tâm lại khổ sở, nhưng nàng vẫn không thể nhẫn nhịn nổi.

Gian ngoài Đồ thị cùng Tống thị đều nghe được Lâm Ngọc

Trân nói không tiếp, Đồ thị không kiên nhẫn chịu đựng, xoay người bước đi: “Nếu

Đại tẩu không thoải mái, ta sẽ đến vào lúc khác.” Tống thị làm sao để nàng đi,

cầm tay nàng nói: “Đại tẩu có lẽ là bị bệnh nên phiền chán, bệnh nhân làm sao

mà thoải mái được? Đi, chúng ta tới khuyên nhủ nàng.” Vì thế đứng ở trước cửa

lớn tiếng nói: “Đại tẩu, lão thái thái bảo chúng ta đến thăm tẩu.”

Nàng lôi ra tượng phật là lão thái thái, Lâm Ngọc Trân

không thể từ chối, bên trong trầm mặc một lát, Phương ma ma liền đi ra, cung

kính thỉnh hai người đi vào: “Đại phu nhân thỉnh Nhị phu nhân, Tam phu nhân đi

vào ngồi.”

Tống thị đắc ý nhếch lên khóe môi, nàng không sống

tốt, Đại phòng cũng đừng mơ tưởng được sống thoải mái. Đến khi vào phòng, trong

ánh sáng hôn ám, Lâm Ngọc Trân mộc mạc nghiêm mặt ngồi ở trên giường, thản

nhiên nói: “Sao lại kinh động đến lão thái thái, phiền hai vị đệ muội đi một

chuyến, bất quá bị cảm phong hàn, ngủ một chút đổ mồ hôi là tốt rồi.”

Tống thị ngồi xuống đôn tròn 6 cạnh có khắc hoa văn

như ý bên cửa sổ, cười thập phần hòa ái dễ gần: “Đại tẩu, không thể nói như

vậy, chút bệnh vặt không để tâm sẽ thành bệnh nặng mà. Đã thỉnh đại phu khám

chưa? Có uống thuốc không? Trăm ngàn lần phải để tâm a ~” Sau đó thở dài, tiếp

nhận trà nóng Phương ma ma dâng lên đè thấp thanh âm nói: “Đều là nữ nhân, ta

có câu nói thật, nữ nhân chúng ta có thể dựa vào ai? Có thể dựa vào được chỉ có

chính mình, không nên tổn thương bản thân, ai còn biết thương ta chứ?”

Phương ma ma nghe lời sợ dẫn tới chiều hướng không

tốt, vội vàng đưa lên một mâm trái cây, đánh gãy lời Tống thị: “Nhị phu nhân ăn

trái cây.”

Tống thị không thèm quan tâm đến lý lẽ, thả chén trà

trong tay, cầm khăn tay lau lau khóe mắt, vô hạn thương cảm: “Ta xem như đã

nhìn ra, nhi tử cũng đã có nhi tức tôn tử, chúng ta cũng đã lớn tuổi, ai nha……

Lại nói tiếp, người thoải mái nhất là Tam đệ muội, Tam đệ tính tình rất tốt,

lại chỉ thích đọc sách, nhiều năm qua chưa từng thấy hắn có tâm tư khác, không

giống như vị kia nhà ta, trong phòng có thêm 5, 6 người, có mấy người là thời

điểm ta trở về nhà cũ đã thu nhận.”

Đồ thị trước hết nghe nàng nói đến nhi tức tôn tử,

tràn đầy đồng cảm; Lâm Ngọc Trân thì nghĩ Lục Giam đều có Lâm Cẩn Dung cùng

Nghị Lang, còn không phải thân sinh, là người xa lạ; Tiếp theo Đồ thị lại nghe

Tống thị nói đến thiếp thất trong phòng, cũng rất kiêu ngạo, Lục Kiến Lập uất

ức, ngàn không phải vạn không phải, về phương diện này lại rất tốt; Lâm Ngọc

Trân thì chỉ nghe thấy khoe khoang cùng trào phúng, Tam phòng không cần nói tới

tiểu thiếp, ngay cả thông phòng cũng không có một người, Nhị phòng thì có một

đống thông phòng, nhưng chưa từng đề cập muốn chính thức nạp thiếp, càng chưa

có ai sinh được nhi tử nữ nhi. Đối lập như thế, dù thế nào cũng đều khiến nàng

khó chịu, rất mất mặt.

Tống thị thấy nàng tuy rằng cố gắng chống đỡ, ánh mắt

cũng đã đỏ ửng, liền không ngừng tận lực dùng ngữ khí nhàn thoại nói: “Đại tẩu

a, ta nói tẩu cũng đừng quá để tâm, quá so đo… cũng không phải là người không

rõ lai lịch? Tuy nghe nói nàng ở Giang Nam rất được yêu thích, nhưng đó là

người ngoài không biết a, nàng có cái gì? Sao có thể so với tẩu? Vì nàng mà

chọc tức bản thân, thật đúng là mất nhiều hơn được! Bất quá ta cũng kỳ quái,

chẳng lẽ lúc trước tẩu chưa từng nghe nói qua chuyện này? Khi đó sao lại không

quản?”

Lâm Ngọc Trân tức giận đến phát run, nàng để ý nhất

chính là chuyện này, cắn chặt răng khó khăn nhẫn nhịn, bày ra tư thế cao quý

lãnh diễm răn dạy Tống thị: “Nhị đệ muội thật đúng là người lanh lợi trong

thiên hạ, ta bất quá là thổi gió lạnh có chút đau đầu, tại sao rơi vào trong

mắt muội đã sinh ra nhiều chuyện như vậy? Ta không ở Giang Nam, chẳng lẽ không

nên có người hầu hạ Đại lão gia sao? Muội không ở nhà, chẳng lẽ sẽ không nên có

người hầu hạ Nhị đệ sao? Đây là bổn phận của thê tử! Tuy muội có hảo tâm, nhưng

cũng quản hơi quá mức. Có thể thấy được Đại chất tức luôn phạm sai lầm, Ngũ

lang cũng mắc lỗi, rõ ràng là có liên quan đến tính tình tham sống thị phi này

của muội. Không phải ta làm tẩu tử muốn giáo huấn muội, nhưng thật sự chuyện

của Ngũ lang rất đáng sợ! Ngày thường thấy muội cũng không phải là người nói

nhiều, tại sao hôm nay lại phiền phức thế này! Không phải là bị chuyện của Ngũ

lang k*ch th*ch thần chí không rõ đấy chứ!”

Lâm Cẩn Dung đi tới cửa, vừa vặn nghe thấy Lâm Ngọc

Trân nói như vậy, không khỏi cười thầm hai tiếng. Lâm Ngọc Trân lần này xem như

có tài ăn nói, không phải muốn dẫm lên chân nhau sao? Ta có chỗ đau, ngươi cũng

có!

Trong phòng một trận lặng im, còn chưa nghe thấy Tống

thị phản kích, lại nghe Lâm Ngọc Trân lớn tiếng nói: “Điểm canh!” Khách tới thì

phụng trà, tiễn khách thì điểm canh, Lâm Ngọc Trân dĩ nhiên là nửa điểm thể

diện cũng không để lại cho Tống thị, trực tiếp đuổi người đi.

Chỉ nghe bên trong “Rầm” một thanh âm vang lên, Tống

thị cười lạnh một tiếng: “Ta vốn có ý tốt tới khuyên giải Đại tẩu, Đại tẩu lại

lòng dạ hẹp hòi như thế không thể khiến người tôn kính! Ta thấy thần chí không

rõ là tẩu. Ta đang thương tâm, ta không cùng tẩu chấp nhặt! Tam đệ muội, chúng

ta đi!”

Lâm Cẩn Dung vén mành lên đi vào, cười nói: “Đây là

làm sao vậy? Đang yên đang lành sao Nhị thẩm nương lại tức giận như vậy?”

Tuy biết được lúc này Lâm Ngọc Trân cũng tức giận vô

cùng, nhưng Tống thị trong mắt đã bốc hỏa, cũng không để ý tới Lâm Cẩn Dung,

chỉ cười lạnh một tiếng liền phẩy tay áo bỏ đi.

Từ đầu tới cuối, Đồ thị không nói qua một câu. Giờ

phút này mới dừng lại, nhìn Lâm Ngọc Trân nói: “Đại tẩu an tâm dưỡng bệnh, lão

thái thái bảo ta tới thăm tẩu thôi.” Cũng là cố ý phủi sạch quan hệ với Tống

thị, không câu nệ thế nào, nàng cũng có chút cảm động và nhớ nhung chút ân tình

của Lâm Ngọc Trân, không để Nhị phòng xâm phạm tài sản của Tam phòng.

Đáng tiếc Lâm Ngọc Trân làm sao còn tâm tư để quản

nhàn sự, cũng mặc kệ ý tốt của Đồ thị, chỉ mím môi sầm mặt không nói gì. Lâm

Cẩn Dung nhân tiện nói: “Ta đưa hai vị thẩm nương ra ngoài.”

Xoay người lại, chỉ thấy Lâm Ngọc Trân cắn răng nói:

“Ta không muốn để tiểu tiện nhân kia đắc ý! Bức ta nóng nảy, ta liền đi gặp lão

thái thái! Ta thật muốn hỏi lão thái thái xem, lúc này muốn cất nhắc một tiện

nhân lên làm thiếp, đến tột cùng là có hiếu hay là bất hiếu?”

Tuy rằng biết là lời nói khi tức giận, nhưng Phương ma

ma vẫn bị kinh hãi, nhỏ giọng đáp: “Phu nhân, phu nhân, người trăm ngàn lần

đừng hồ đồ, đây là chuyện tổn hại địch 1000 cũng tự tổn hại bản thân 800 mà.”

Cố nhiên việc Hà di nương không thể thành, nhưng Lâm Ngọc Trân cùng Lục Kiến

Tân chỉ sợ cũng đã đến mức gay cấn, lại càng không nói tới thanh danh của đích

tôn bởi vậy bị hao tổn, đây đúng là kết quả Nhị phòng mong muốn.

Phương ma ma cầu xin nhìn Lâm Cẩn Dung, Lâm gia không

có ai biết Lục Kiến Tân không thể sinh, nàng đi cầu người Lâm gia khuyên Lâm

Ngọc Trân thì dễ dàng, nhưng sự tình nháo lớn đối với Lâm Ngọc Trân cũng không

tốt.

Lâm Cẩn Dung cúi mắt nói: “Cô cô, nghị luận chuyện này

không tới phiên ta quản, nhưng ta nghĩ, chúng ta chính là thân cô chất. Ta chỉ

muốn hỏi người một câu, công công có từng đề cập rõ ràng với người hay không?”

Nàng nói qua mặc kệ, cũng không muốn quản, nhưng rốt cuộc vẫn không thể không

quản.

Lâm Ngọc Trân nói: “Hắn dám!”

Lâm Cẩn Dung nói: “Vậy người nói với lão thái thái thế

nào? Hôm nay công công ở trước mặt lão thái thái nói quản sự rất tốt, cũng chưa

đề cập nửa điểm.” Nếu người ta cũng chưa nhắc tới muốn xử lý chuyện Hà di nương

ra sao, bất quá chỉ nói về việc giao sổ sách, Lâm Ngọc Trân nháo loạn cái gì, cáo

trạng ra sao? Không phải tự khiến bản thân mất mặt ư? Mắng Tống thị tuy rằng

nhẹ nhàng vui vẻ, cũng hoàn toàn xả giận, nhưng rốt cuộc vẫn là không nên manh

động, rất dễ dàng phạm lỗi.

Mặc dù là phu thê mới cưới, nhưng lại hoạt bất lưu

thủ, nửa điểm sai lầm đều không có. Lâm Ngọc Trân cũng đã khôi phục lại bình

tĩnh, ngồi yên bất động.

Lâm Cẩn Dung nhìn bộ dạng này của Lâm Ngọc Trân, trong

lòng có tư vị nói không nên lời. Giống như thấy được bản thân ở kiếp trước,

cũng bị mọi người xa lánh, không có đường nào để đi, vô kế khả thi. Chẳng qua

khi đó nàng hèn mọn hơn, lặng yên không một tiếng động mà tồn tại, Lâm Ngọc

Trân bề ngoài thì phong quang vô hạn, kỳ thật cũng lạnh lẽo vô cùng. Vì vậy

nàng liền tự tay bưng bát canh đi qua, ôn nhu nói: “Cô cô, đây là Bình châu,

không phải Giang Nam.”

Phương ma ma không mất thời cơ khuyên nhủ: “Phu nhân,

cần gì phải tổn hại sức khỏe bản thân!” Nếu Hà di nương còn có thể sinh, cũng

đành thôi, tranh đoạt một chút sẽ có lợi; Nhưng nếu không thể sinh, vì sao phải

khiến bản thân khó chịu?

Lâm Ngọc Trân vươn tay ngăn bát canh Lâm Cẩn Dung đưa

qua, nghiêng người nằm xuống, hồi lâu không nói được lời nào.

Hoàng hôn buông xuống, gian ngoài đã thắp đèn, tiếng

hòa thượng thực hiện phật sự vang lên, lại là thời điểm khóc tang vào buổi tối.

Phương Linh vén màn lên tiến vào, khó xử nói: “Đại lão

gia hỏi, Đại phu nhân và Nhị thiếu phu nhân đã đỡ hơn chưa, nên tẫn hiếu đạo

rồi.”

Lâm Ngọc Trân thở phào một cái, chậm rãi nói: “Nói cho

Đại lão gia biết, hôm nay đã quá muộn, bảo quản sự từ Giang Nam trở về ngày mai

tới dập đầu với ta đi.” Dừng một chút, nói: “Còn có hai người trở về lúc trước

nữa, nhàn rỗi hồi lâu, cũng nên lại đây giữ quy củ.” Lâm Cẩn Dung nói đúng, đây

là Bình Châu không phải Giang Nam, đại Hiếu ba năm, cũng không thể làm gì được.

Phương ma ma thở phào một cái. Cái này đúng rồi, há có

thể để nữ nhân kia một chiêu đã siêu quần xuất chúng? Trong lúc đại tang, ai có

thể làm được gì? Trước giữ vàng bạc vào tay rồi nói sau.

Lâm Cẩn Dung nhìn đèn lồng giấy trắng xoay tròn theo

gió ngoài cửa sổ kia, thầm nghĩ, thời gian trước tại sao Lục Kiến Tân có thể

dung Lâm Ngọc Trân, tại sao hiện tại lại dung không được? Quả nhiên là tâm ý

thay đổi rồi.

Nếu Lâm Ngọc Trân đã mềm mỏng trở lại, Lục Kiến Tân

cũng nên thu bớt ép buộc, phân phó người đến nói: “Nếu phu nhân và Nhị thiếu

phu nhân vẫn bị bệnh, thì nên lấy thân thể làm trọng, chọn thời điểm khác tới

cáo tội trước linh đường của lão thái gia là được rồi.”

Lâm Ngọc Trân cười lạnh một tiếng, nhìn Lâm Cẩn Dung

nói: “Con mới đáng tin, đáng tiếc con không phải là thân sinh của ta. Nhưng con

nên trông chừng kỹ Nghị Lang.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.