Thế Hôn

Chương 399: Cáo biệt


Trước khi bình minh trời tối đen vô cùng, vươn tay

cũng không thấy đủ năm ngón. Trăng sáng đã lặn, nửa điểm tinh quang đều không

có, các hòa thượng đại để đều nghỉ ngơi, bọn hạ nhân không có việc gì lại càng

không đi loạn vào lúc này. Hắc ám vắng lặng, trong không khí còn mang theo một

cỗ lãnh liệt đặc biệt thấu xương làm cho người ta tim đập khẩn trương.

Lâm Cẩn Dung không dám thắp đèn lồng, lại sợ gặp phải

người nào khác, trong lòng sốt ruột, con đường thường xuyên qua lại giờ cảm

thấy thập phần khó đi lại quá dài, gập ghềnh, nàng có chút gấp gáp, lại muốn

rơi lệ. May mà có Phương Trúc vững chắc, chặt chẽ đỡ lấy nàng, còn không quên

cảnh giác hết nhìn đông tới nhìn tây.

Rốt cục thấy được đèn lồng trắng trước sân viện của

Lục Luân, phía sau lại đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, Lâm Cẩn Dung quay

đầu, nhìn thấy mấy ngọn đèn lắc lư hướng về phía bên này. Không còn kịp nữa

rồi! Nàng mạnh mẽ đẩy Phương Trúc ra, nhấc váy chạy nhanh về phía trước.

Mới chạy hai bước đã bị Phương Trúc ôm lấy, Phương

Trúc gắt gao lôi nàng ra một gốc cây, ám ách thanh âm nói: “Thiếu phu nhân

không được, người không thể đi qua đó, để cho người ta thấy người sẽ không thể

nói rõ ràng! Viện khóa cửa rồi, bên trong còn có người trông chừng, lúc này

người có thể làm sao bây giờ? Chậm một chút, còn có biện pháp mà.”

Lâm Cẩn Dung dùng sức gỡ tay nàng: “Sẽ không, ta chạy

tới tảng đá kêu lên một tiếng là được rồi.” Lục Luân biết nguy hiểm, nhất định

sẽ bỏ chạy, hắn trèo tường là lợi hại nhất, chạy trước rồi nói sau.

Phương Trúc cắn răng: “Người đừng rối loạn! Hiện tại

hơn phân nửa chính là kêu Ngũ gia đi qua hỏi một chút mà thôi, sự tình còn chưa

rõ ràng, ai sẽ làm gì hắn chứ? Nhưng thật ra với người, nếu để người ta thấy

trong cảnh tối lửa tắt đèn không ngủ được, người lại chạy đến đây làm cái gì!”

Lâm Cẩn Dung thấp giọng quát: “Buông ra, ngươi hiểu

được cái gì! Nếu ngươi thật sự muốn tốt cho ta, thì nhanh buông tay.” Các nàng

cái gì cũng không biết. Nàng không thể nhịn nổi, đây là một mạng người mà. Nàng

chỉ hận chính mình lúc trước không quả quyết, ảo tưởng canh giờ chưa tới, tạm

thời sẽ không xảy ra đại sự gì. Còn nghĩ muốn nghe rõ tin tức rồi hành động, hy

vọng Lục Giam nghĩ cách nhanh chóng làm giúp hộ tịch cho Lục Luân, đến nơi khác

ở, không hề liên lụy đến ai, để những người đó buông tha Lục Luân. Nhưng đợi

đến khi sự tình thật sự xảy ra, nàng mới phát hiện mọi suy tính của bản thân

đều rơi vào khoảng không, làm cho nàng luống cuống tay chân. Nếu giờ phút này

vô lực, qua đi sẽ vô cùng hối hận. Nhưng mà, chỉ có một mình nàng, lực lượng

thật sự quá nhỏ bé!

Phương Trúc chưa bao giờ thấy qua nàng hoảng sợ như

thế, cắn răng nói: “Vậy cũng không thể để người đi, nô tỳ đi còn có thể lấy cớ,

nói là truyền lời gì đó, người chờ ở đây, nô tỳ đi!” Không đợi Lâm Cẩn Dung trả

lời, chợt nghe cửa viện có một tiếng vang nhỏ, Lục Luân mặc đồ tang đi ra, một

bên còn có quản sự đắc lực của Lục Kiến Trung đi theo.

Nàng vẫn tới chậm, xem ra Lục Kiến Trung đã sớm sai

người tìm đến Lục Luân. Lâm Cẩn Dung toàn thân thấu lạnh, dính sát vào Phương

Trúc trốn trong bóng tối, mắt thấy phía sau mấy người kia bước nhanh qua chỗ

các nàng hướng tới Lục Luân. Nàng xem rõ ràng, dẫn đầu là Chu Kiến Phúc, quản

sự tâm phúc của Lục Kiến Tân mang về, mấy người khác là gia đinh cao lớn vạm

vỡ, ước chừng là để phòng ngừa Lục Luân không nghe lời mà chạy trốn.

Lục Luân cao cao đứng trên bậc thang, trên người tản

ra một vẻ bình tĩnh nhưng xơ xác tiêu điều mà Lâm Cẩn Dung chưa bao giờ thấy

qua, Chu Kiến Phúc liền đứng ở dưới bậc thang vẻ mặt tươi cười hành lễ vấn an:

“Ngũ gia, xin lỗi, Đại lão gia cùng Nhị lão gia có lệnh, thỉnh người đi Thính

Tuyết các một chuyến.”

Lục Luân thần sắc thản nhiên đứng ở nơi đó, đèn lồng

trắng chiếu lên gương mặt hắn có chút trắng bệch, cả người lộ ra một tầng lạnh

lùng. Thanh âm của hắn không lớn, thực bình tĩnh, cũng thực rõ ràng: “Làm phiền

Chu quản sự.”

Thực rõ ràng lúc này không thể xông vào nữa. Lâm Cẩn

Dung nắm lấy tay Phương Trúc, xoay người trốn vào trong gốc cây, giống như bóng

ma nhanh chóng chạy trở về, nguy cơ kích phát tiềm năng trong cơ thể nàng, nàng

hoàn toàn không cảm nhận nhánh cây quẹt qua người nàng đau đớn, càng không cảm

nhận được trở ngại gập ghềnh, nàng đi còn nhanh hơn so với Phương Trúc, động

tác càng linh hoạt. Phương Trúc lặng yên không một tiếng động theo nàng, chỉ

yên lặng thay nàng gạt ra một chút cành cây.

Lâm Cẩn Dung đi đến một chỗ vắng ngoài viện, đứng lại

dưới ngọn đèn, vuốt lại tóc, sửa sang lại quần áo, hỏi Phương Trúc: “Thế nào?”

Phương Trúc cẩn thận thay nàng để ý quần áo, nói:

“Được rồi. Trời còn chưa sáng, thiếu phu nhân đứng trong góc tối, không ai có

thể nhận ra.”

Lâm Cẩn Dung giương mắt nhìn chân trời, vẫn tối đen

như cũ. Xa xa đã vang lên tiếng hòa thượng thực hiện phật sự, một ngày mới lại

bắt đầu.

Chu Kiến Phúc trầm mặc dẫn Lục Luân đi phía trước,

đồng thời cảnh giác nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Lục Luân. Là một quản

sự tâm phúc đã đi theo bên người Lục Kiến Tân đã lâu, đại sự tiểu sự, âm mưu

quỷ kế thấy không ít, hắn có kiến thức rộng rãi, có nhất định biết phán đoán.

Mặc dù là chủ gia không nói tỉ mỉ, cũng không cho hắn biết toàn bộ sự tình,

nhưng dựa vào nhóm chủ tử trong lúc vô tình lộ ra đôi câu vài lời, còn có cảm

xúc đi kèm, hắn có thể đoán ra, chuyện của Lục gia, đại để là trêu chọc vào tai

họa gì đó, căn nguyên ngay tại vị Ngũ gia vừa cao vừa đen này, nghe nói thập

phần dũng mãnh hữu lực.

Nhìn xem, bất quá là gọi đến hỏi han, liền mang theo

mấy gia đinh khổng lồ có võ này, lại bảo quản sự bên người Lục Kiến Trung canh

giữ, ánh mắt và ngữ khí của Lục Kiến Tân rất rõ ràng, đó là muốn hắn nhất định

phải làm thỏa đáng. Lục Luân thập phần trầm mặc, thắt lưng thẳng tắp, mỗi một

bước đều ổn trọng, thậm chí còn chưa từng có ý hỏi thăm nguyên nhân mục đích

hắn đến đây, không hề có vẻ kinh hoảng của một tiểu bối đột nhiên bị trưởng bối

triệu kiến.

Chu Kiến Phúc còn nhớ rõ, lúc trước hắn theo Lục Kiến

Tân nhậm chức, Lục Giam còn đi theo Lâm Ngọc Trân, Lục Vân đi theo bên người

Lục Kiến Tân, Lục Kiến Tân thường thường đột nhiên kêu hắn đi thông tri Lục

Giam qua kiểm tra việc luyện tập, hoặc là mang đi ra ngoài gặp khách, có đôi

khi là quở trách. Lục Giam khi đó tuổi còn nhỏ, rõ ràng không yên bất an, sợ

muốn chết, nhưng cho tới bây giờ cũng không chịu chủ động hỏi thăm Lục Kiến Tân

rốt cuộc muốn tìm hắn đi làm cái gì, vẫn luôn cố gắng thẳng thắt lưng, làm ra

vẻ bình tĩnh tự nhiên. Theo phương diện này, hai huynh đệ thật sự giống nhau.

Phía trước chỗ rẽ có hai nữ nhân đứng đó, trong đó một

người dáng người yểu điệu, ngóng về phía này, một người thì cúi đầu khoanh tay,

lui ra phía sau một bước. Có thể bày ra loại tư thế này, tất nhiên là nữ chủ tử

Lục gia, nhưng là ai? Chu Kiến Phúc nheo mắt nhìn qua, nhưng trời rất tối, hai

người kia lại đứng trong chỗ nhập nhèm, hắn thấy không rõ.

Hai bên dần dần đến gần, hắn nghe được Lục Luân hô

gọi: “Nhị tẩu, sớm như vậy sao tẩu đã ở đây?” Hắn mới nhìn rõ hóa ra là Lâm Cẩn

Dung.

“Không còn sớm đâu, ta nên đi hầu hạ Đại phu nhân dậy

dùng điểm tâm.” Lâm Cẩn Dung trên mặt mang theo chút thản nhiên kinh ngạc, ánh

mắt nhanh chóng quét một vòng trên người bọn họ: “Ngũ đệ sớm như vậy là muốn đi

đâu?”

Lục Luân hướng Lâm Cẩn Dung hòa khí cười: “Không có

việc gì, chỉ là một chút việc nhỏ, ta đi qua xử lý.”

“Như vậy sao.” Lâm Cẩn Dung liền hướng hắn ngoắc gọi:

“Vừa vặn, ta có việc muốn hỏi đệ, đệ lại đây.”

Chu Kiến Phúc có chút do dự tươi cười hành lễ vấn an

với Lâm Cẩn Dung: “Hạ nhân vấn an Nhị thiếu phu nhân, có việc gấp, Đại lão gia

cùng Nhị lão gia đều đang chờ Ngũ gia.”

Dưới ngọn đèn, tươi cười của Lâm Cẩn Dung có vẻ lạnh

lẽo, ánh mắt cũng lạnh như băng, thanh âm thực ngạo mạn: “Tại sao, Chu đại quản

sự, ta nói vài lời với Ngũ gia cũng không được sao? Sẽ không trì hoãn ngươi

đâu.”

Nói đến nước này, Chu Kiến Phúc không có khả năng đối

nghịch với vị chủ mẫu tương lai này, hắn cung kính nói: “Không dám, Nhị thiếu

phu nhân xin cứ tự nhiên.” Vì thế tiếp đón vài người khác lui qua một bên. Quản

sự tâm phúc của Lục Kiến Trung không có ý kiến gì, nhưng cũng đưa mắt trông

chừng.

Lâm Cẩn Dung ý bảo Lục Luân cùng nàng đi đến một bên:

“Ngũ thúc, đệ lại đây.”

Trên mặt Lục Luân lộ ra phiền chán cùng bất an, nhưng

vẫn nhẫn nại đi qua: “Chuyện gì? Nếu Nhị tẩu không vội, sau đó lại nói sau,

được không?”

Lâm Cẩn Dung tới gần hắn, đè thấp thanh âm nói: “Chạy

mau, nếu muộn sẽ thiệt mạng.”

Miệng Lục Luân đột nhiên mở lớn, mở to hai mắt nhìn

chằm chằm Lâm Cẩn Dung, Lâm Cẩn Dung cố định nhìn hắn, vẻ mặt chân thật đáng

tin: “Cái gì cũng đừng ăn bậy.”

Bất quá chỉ trong lúc đó, Lâm Cẩn Dung lại cảm thấy cả

đời tang thương bỗng biến ảo, nàng thấy trong mắt Lục Luân có chút ánh sáng,

lại chậm rãi tắt dần, biến thành vẻ hoang vắng bình thường.“A…” Hắn nhẹ nhàng

nở nụ cười một tiếng, ngữ khí bình tĩnh mềm nhẹ: “Trời lạnh, Nhị tẩu mau trở về

đi thôi.”

Hắn không tin? Hắn không tin chí thân cốt nhục sẽ độc

giết hắn? Sao hắn không nghĩ rằng, mặc dù hắn làm chuyện như vậy, hắn bỏ của

chạy lấy người là được, người khác sẽ không làm gì hắn mà? Lâm Cẩn Dung hận

không thể véo cho hắn tỉnh táo: “Đệ nghĩ rằng ta không ngủ được chạy đến nơi

đây chờ đệ là vì sao?”

Lục Luân thở dài: “Đã biết. Cám ơn tẩu, Nhị tẩu, chờ

thấy Nhị ca ta, nhớ rõ nói lời cám ơn thay ta.”

Lâm Cẩn Dung nước mắt tràn mi: “Đệ……”

Lục Luân đột nhiên xoay người tránh ra, Lâm Cẩn Dung

đuổi theo hai bước, ý đồ ngăn hắn lại, Lục Luân quay đầu nhìn nàng, vẻ mặt ôn

nhu, cực thấp nói ra tám chữ, sau đó lớn tiếng tiếp đón đám người Chu Kiến

Phúc: “Đi a.”

Chân trời rốt cục hiện lên một tia sáng, Lâm Cẩn Dung

ngơ ngác nhìn bóng dáng Lục Luân đi xa, hai giọt nước mắt ấm áp dọc theo hai má

nàng chảy xuống, chảy tới bên môi liền lạnh lẽo thấu xương, nàng run rẩy công

đạo Phương Trúc: “Nhanh, đi tìm Nhị gia trở về! Mặc kệ hắn đang làm cái gì, đều

gọi hắn trở về.” Bản thân nàng thì nhấc váy, liều mạng hướng tới Vinh Cảnh cư,

tuy rằng vừa rồi Lục Luân thanh âm rất thấp, nàng lại nghe rõ ràng, hắn nói là:

“Trường mệnh trăm tuổi, bình an hỉ nhạc.”

Hắn làm sao lại không tin lời của nàng? Làm sao không

hiểu lời của nàng chứ? Hắn cái gì cũng đều biết, những hắn vẫn muốn đi, vẫn lựa

chọn như thế, nguyện ý thừa nhận trách nhiệm hắn nên gánh vác.

Cảm tạ, chúc phúc, đó là lời nhắn lại cuối cùng của

hắn dành cho nàng và Lục Giam.

Lâm Cẩn Dung liều mạng chạy, một hơi vọt vào Vinh Cảnh

cư, nghênh diện đụng vào Tố Tâm, Tố Tâm ngạc nhiên hỏi: “Nhị thiếu phu nhân,

người từ đâu tới đây vậy? Muốn làm cái gì?”

Lâm Cẩn Dung vò áo, thở hồng hộc: “Ta có việc gấp muốn

gặp lão thái thái!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.