Thế Hôn

Chương 386: Đoàn tụ


Tuyết mới tan đi, trời chưa kịp trong, chung quanh một

mảnh lạnh lẽo ẩm ướt.

Tang sự của Lục gia náo nhiệt phi phàm, một nghìn hòa

thượng thực hiện phật sự, tất nhiên vô cùng to lớn, thanh thế chấn nhân. Nam nữ

già trẻ trong Lục gia quỳ sát ở trước linh tiền, ai ai thê thê, đủ bộ dáng hiếu

tử hiền tôn.

Đợi đến khi có thể đứng dậy, Lâm Ngọc Trân thấy hai

chân đã không còn là của chính mình, lại càng không muốn nói tới ngực một mảnh

lạnh lẽo. Nhưng nhìn thấy Tống thị phía trước rõ ràng so với nàng còn mệt mỏi

hơn, đứng lên phải dựa vào người nha hoàn, nàng lại có chút đắc ý cùng thư

sướng, giả bộ già dặn đi, giả bộ hiếu thuận đi, giả chết ngươi, mệt chết ngươi.

Tống thị phát hiện ánh mắt của nàng, quay đầu lại cười

nhẹ, vẻ mặt ôn hoà nói: “Đại tẩu, Đại ca hôm nay sẽ đến đây. Nhìn tẩu thật tiều

tụy.”

Lâm Ngọc Trân tâm tình tốt nhất thời tan thành mây

khói, hận không thể cắn Tống thị một ngụm. Cả nhà đều biết Lục Kiến Tân mang

theo mĩ thiếp trở về, so sánh với nàng xa cách nhiều năm, đã sớm hoa tàn ít

bướm ngược lại có chút thê thảm. Đang lúc nghiến răng nghiến lợi, Lâm Cẩn Dung

tiến lên đỡ nàng, thấp giọng nói: “Cô cô, vừa nhận được tin tức, Nhị lang đã

trở lại.”

Lâm Ngọc Trân lúc này mới thu hồi ánh mắt, bình tĩnh

ngẩng cằm, giương giọng nói: “Tới nhanh vậy sao? Hài tử này thật hiếu thuận……

Tất nhiên là ngày đêm đi đường! Người đâu?”

Nghe nói Lục Giam đã trở lại, nhất thời khiến cho một

phạm vi nhỏ xôn xao, Đồ thị, Lục Kiến Lập, Lục Luân tất cả đều nhìn Lâm Cẩn

Dung.

Lâm Cẩn Dung cũng còn chưa gặp Lục Giam, nhân tiện

nói: “Lập tức sẽ tiến vào.” Lời còn chưa dứt, Lục Luân đã muốn lôi Lục Thiện đi

ra ngoài.

Tống thị vẻ mặt kinh dị: “Di, còn tưởng rằng là Đại bá

tới trước, không nghĩ tới đúng là Nhị lang tới trước. Hài tử này, qua lại như

vậy, cũng thật sự là đủ hiếu thuận.”

Lâm Ngọc Trân vừa tức vừa đau. Này không phải mịt mờ

nói Lục Kiến Tân bất hiếu sao? Lâm Cẩn Dung kéo nhanh cánh tay nàng, trấn định

nói: “Cô cô chớ lo lắng, thời tiết không tốt, công công lớn tuổi, không thể so

với Nhị lang thân cường thể tráng, đi đường chắc hẳn sẽ chậm chạp hơn.”

Lục Kiến Lập cũng nói: “Đúng, Đại ca lần trước gởi

thư, đã nói Giang Nam ẩm ướt lạnh lẽo, mỗi khi vào thu đông, liền có chút chịu

không nổi.”

“Sức khỏe hắn gần đây không thể so với từ trước.” Lâm

Ngọc Trân lúc này mới thu lại khẩu khí, giây lát lại hận Lục Kiến Tân muốn đổ

máu, tất là bị tiểu yêu tinh dụ dỗ quên cả phương hướng thiên nam địa bắc. Hai

tiểu yêu tinh này, đều là người Lục Kiến Tân thu nạp sau khi nàng mang theo

huynh muội Lục Giam, Lục Vân trở về đây. Lần này trở về nhà, những người từ

trước nàng để lại không nghe nói đến một ai, hơn phân nửa là thừa dịp cơ hội

này đuổi đi rồi. Chỉ thấy người mới cười, không thấy người cũ khóc, nàng nhất

thời có chút ngây người, lại có chút muốn cười lạnh.

Thần sắc phức tạp kia dừng ở trong mắt Tống thị, tất

nhiên là sảng khoái một phen.

Kỹ xảo châm ngòi chọc giận nhằm ly gián thế này, Tống

thị làm không ít, dùng trên người Lâm Ngọc Trân lần nào cũng có tác dụng. Lần

này lại là trò cũ, Lâm Ngọc Trân vốn đối với Lục Kiến Tân còn có hận ý, lại bị

chế ngạo như vậy, có thể tưởng tượng được, Lâm Ngọc Trân sẽ dùng thái độ gì đối

đãi với Lục Kiến Tân vừa về nhà. Nhưng mà lấy cứng đối cứng, nháo loạn cuối

cùng lại khiến mình chịu thiệt không phải là Lâm Ngọc Trân sao? Lâm Cẩn Dung

nhẹ nhàng xoa tay Lâm Ngọc Trân, cúi đầu gọi một tiếng: “Cô cô.”

Lâm Ngọc Trân quay đầu nhìn nàng, môi trắng bệch.

Lâm Cẩn Dung dán tại bên tai Lâm Ngọc Trân thấp giọng

nói: “Đừng mắc mưu. Nàng liền ước gì người khổ sở mà.”

Lâm Ngọc Trân trừng mắt nhìn, hít sâu một hơi, mặt

không chút thay đổi lại quay đầu đi.

Chỉ nghe một tiếng khóc kêu: “Tổ phụ!” Hai huynh đệ

Lục Luân, Lục Kinh cùng Lục Giam sóng vai mà đến, Lục Giam gục ở trước linh

tiền Lục lão ông, khóc khàn cả giọng.

Lâm Cẩn Dung ở một bên nhìn Lục Giam, đúng là so với

trước khi nàng đi gầy hơn rất nhiều, hiểu được hắn là thực thương tâm, nhưng

cũng không thể khuyên nhủ, chỉ có thể nhìn hắn quỳ ở đó khóc rống. Hắn vừa

khóc, đám người Lục Kiến Trung lại cùng lau nước mắt, lại gập lại cúi, ép buộc

đến nửa ngày, Lâm Ngọc Trân không tiện khuyên Lục Giam đứng lên, Đồ thị và Lục

Kiến Lập cũng không tiện mở miệng, còn lại đám người Tống thị và Lục Kiến Trung

thì không chịu mở miệng. Dường như Lục Giam muốn quỳ mãi ở đó vậy.

Lâm Cẩn Dung đang muốn không quan tâm đi khuyên Lục

Giam đứng lên, Lục Luân dĩ nhiên đã tức giận, lớn tiếng nói: “Nhị ca, huynh từ

xa trở về, nên trước gột rửa, ăn một chút gì, nghỉ ngơi rồi lại đến! Tổ phụ

biết huynh như vậy, cũng sẽ không cao hứng nổi!” Không khỏi phân trần, cường

ngạnh kéo Lục Giam đứng lên, phụ giúp ra bên ngoài.

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng thở ra, cùng Lâm Ngọc Trân nói

một tiếng, bước nhanh đi theo an bài cơm canh cho Lục Giam. Mới ra linh đường,

còn có quản sự ma ma bên người Khang Thị đi lên nói: “Nhị thiếu phu nhân, Tam

thiếu phu nhân bảo nô tỳ nói với người, cơm canh của Nhị gia đã được chuẩn bị

tốt, lập tức có thể ăn.”

Lâm Cẩn Dung vốn đã sớm an bài tốt, ngẫm lại vẫn là

nhận ý tốt của Khang Thị: “Thay ta đa tạ Tam thiếu phu nhân các ngươi.”

Quản sự ma ma mặt mày hớn hở: “Nhị thiếu phu nhân

khách khí.”

Chỉ một cái chớp mắt, đám người Lục Giam liền không

thấy bóng dáng. Đi nhanh như vậy, cũng không biết đợi nàng một chút, Lâm Cẩn

Dung vội vàng bước nhanh, đi đến chỗ rẽ, chợt nghe Lục Luân nói: “Nhị tẩu gấp

cái gì, Nhị ca ở chỗ này chờ tẩu mà.”

Lục Giam quả nhiên đứng ở nơi đó chờ nàng, tuy là vẻ

mặt mỏi mệt phong trần, ánh mắt cũng có chút sưng đỏ, nhưng khi nhìn về phía

nàng lại tràn đầy ôn nhu. Lâm Cẩn Dung ngực nhảy dựng, cười cũng không được,

giả bộ đau thương càng giả tạo, đơn giản trừng mắt Lục Luân: “Không lớn không

nhỏ!”

Thúc tẩu hai người từ ngày ấy nói chuyện với nhau thì

cũng không tiếp xúc mấy, Lục Luân còn có ý thức tránh đi Lâm Cẩn Dung, một bộ

rất sợ nàng lại khuyên bảo hắn. Giờ phút này thấy nàng nghiêm mặt nói như vậy,

Lục Luân cũng chỉ cho rằng nàng còn đang giận hắn, liền cả cười cười vỗ vỗ đầu

vai Lục Giam: “Nhị ca, ta sau đó sẽ tới tìm huynh.”

Lâm Cẩn Dung tức giận: “Lục Luân, đệ đứng lại đó cho

ta!”

Lục Luân bất đắc dĩ nói: “Nhị tẩu, tẩu vẫn nên an trí

trước cho Nhị ca đi, này không vội.” Trong miệng nói như vậy, lại mãn nhãn cầu

xin, cầu nàng đừng nói cho Lục Giam biết.

Lâm Cẩn Dung rũ mắt xuống. Nàng không biết Lục Giam

đối với loại sự tình này có cái nhìn thế nào, lúc trước Lục Luân xảy ra chuyện,

nàng chỉ cùng hắn chạm mặt vài lần, mỗi lần hắn đều là mặt không chút thay đổi

đứng ở nơi đó, đối với người và sự việc chung quanh mắt điếc tai ngơ, làm như

không thấy, không biết hắn có bao nhiêu ưu thương, cũng không thấy hắn có bao

nhiêu vui mừng. Nàng thật sự không biết đánh giá của hắn, nhưng Lục Luân rõ

ràng không chịu nghe lời nàng, nàng không hướng Lục Giam xin giúp đỡ, thì nên

làm cái gì bây giờ?

Lục Luân thấy nàng không chịu cùng mình đối diện,

trong lòng sầu lo, nhưng cũng không có biện pháp gì khác. Lục Giam nhìn xem

hiểu được, nói: “Các ngươi làm cái gì vậy? Sao Ngũ lang lại đắc tội với Nhị

tẩu?”

Lục Luân thở dài: “Không có gì, Nhị tẩu chính là trách

ta lúc trước lặng lẽ trốn đi, vẫn không chịu tha thứ cho ta. Ta đi trước.”

Lục Giam vỗ vỗ vai hắn, nói một tiếng: “Hảo huynh đệ.”

Lục Luân thấy Lâm Cẩn Dung không phản bác cách nói của

hắn, miễn cưỡng buông lỏng một nửa tâm tư, chậm rãi rời đi.

Đợi hắn đi xa, Lục Giam mới ôn nhu nói: “A Dung, nàng

và Nghị Lang có khỏe không?” Từ lúc nhận được tin Lục lão ông chết đến bây giờ

ước chừng đã hơn một tháng, dù có nhiều bi ai cũng phai nhạt rất nhiều, đã khóc

lóc một hồi, lúc này bình tĩnh trở lại, đa phần là quan tâm thê nhi thế nào.

Lâm Cẩn Dung nói đến Nghị Lang, trên mặt tự nhiên toát

ra nồng đậm ôn nhu ngọt ngào thỏa mãn: “Tốt lắm, Nghị Lang mọc răng rồi, có thể

ngồi ổn, nếu đỡ nách cũng có thể đứng dậy, nhưng còn chưa học đi, không thể lơ

là trong giây lát.”

Lục Giam nhìn biểu tình của Lâm Cẩn Dung trong lòng

liền cảm thấy thực thoải mái, mỏi mệt cùng bi ai đầy người bớt đi một nửa, lại

hận không thể lập tức nhìn thấy Nghị Lang mới tốt: “Các nàng mới vừa đi, ta đã

nhớ hắn.” Đương nhiên lời này kéo dài một chút, chính là nhớ Lâm Cẩn Dung mới

đúng. Hắn nghĩ đến Lâm Cẩn Dung hiểu được ý tứ của hắn, nhưng Lâm Cẩn Dung lại

chỉ nhíu mày: “Tại sao chàng lại gầy thế này? Dù thương tâm, cũng không nên lơ

là sức khỏe của bản thân chứ!”

Lục Giam cái gì cũng không nói, chỉ ôn nhu nhìn nàng.

Lâm Cẩn Dung bị hắn nhìn xem không có cách nào khác,

đành phải nói: “Ăn cơm trước đi, nước ấm cũng đã chuẩn bị cho chàng rồi. Chuẩn

bị cho tốt lại đi thăm tổ mẫu cùng Nghị Lang.”

Lục Giam nói: “Không, ta muốn gặp bọn họ trước.”

Lâm Cẩn Dung cũng không ngăn lại, chỉ đành sai Anh Đào

đem cơm nóng tới Vinh Cảnh cư.

Hai người một đường bước vào, nhất nhất kể lại tình

hình của nhau, Lục Giam càng nghe càng tức giận, khi nghe thấy đoạn chia tài

sản kia đã là giận không thể át, không khỏi trách mắng: “Hoang đường! Buồn

cười!”

Lâm Cẩn Dung thở dài: “Hiện tại Phạm quản sự còn bị

giam giữ. Cách hai ngày ta liền sai người tới gặp hắn, miệng vết thương đã lành

rồi, chính là tinh thần không tốt, thật sự lo lắng.”

Lục Giam tức giận sau một lúc lâu, chung quy cũng chỉ

là thở dài một tiếng: “Tổ phụ dụng tâm lương khổ.” Nghe nói Lục Kiến Tân mang

theo ba mĩ thiếp về nhà, cũng không cho là đúng khẽ nhíu mày.

Đợi khi đến Vinh Cảnh cư, thấy Lục lão phu nhân, lại

là một phen sầu não. Lục lão phu nhân sốt ruột, nhất định phải bảo người ta đem

đồ ăn đưa đến chỗ bà, để bà ngắm Lục Giam ăn cơm, đám người Lâm Ngọc Trân và Đồ

thị theo sau đuổi tới, hỏi ngắn hỏi dài, trì hoãn hồi lâu, Sa ma ma lặp lại

nhắc nhở, mới xem như thả Lục Giam đi tắm rửa nghỉ ngơi.

Phu thê hai người đang tới gặp Nghị Lang, thật xa chợt

nghe thấy tiếng cười của Nghị Lang vang lên trong phòng. Trong lòng Lục Giam

không khỏi mềm mại như nước suối mùa xuân, giữ chặt Lâm Cẩn Dung, rón ra rón

rén đứng ở ngoài mành nhìn lén. Nhưng thấy Nghị Lang vững vàng đương đương ngồi

trên tháp, nắm cái trống bỏi leng keng vang vang, đắc ý nhìn Đậu Nhi cùng Phan

thị cười, cái miệng nhỏ nhắn hé ra, để lộ non nửa hàm răng sữa như gạo trắng

bên trong, rất đáng yêu.

Lục Giam không khỏi mỉm cười, khen ngợi quay đầu nhìn

Lâm Cẩn Dung, đã thấy Lâm Cẩn Dung đứng ở ngoài mành “A” một tiếng, lại lên

tiếng gọi “Nghị Lang”. Nghị Lang nghe thấy tiếng, lập tức ngừng quay trống bỏi,

thăm dò nghiêng tai nơi nơi tìm Lâm Cẩn Dung.

Lâm Cẩn Dung thấy hắn tìm vất vả, nhịn không được vén

mành lên: “Ta ở đây!”

Nghị Lang thấy nàng đột nhiên xuất hiện, đầu tiên là

cả kinh, lập tức cười ha hả. Lâm Cẩn Dung tiến lên ôm lấy hắn, hôn một cái, đem

hắn đưa tới trước mặt Lục Giam: “Là phụ thân, Nghị Lang còn nhớ rõ không?”

Nghị Lang ngửa đầu, tò mò nhìn Lục Giam, bỗng nhiên

trốn vào trong lòng Lâm Cẩn Dung lộ ra một nụ cười.

Lục Giam nhìn mẫu tử trong lòng tràn đầy cảm động,

đúng lúc khống chế không được cảm xúc, quay đầu đối với đám người Đậu Nhi đang

thỉnh an hắn bảo đứng dậy, nói mấy câu vất vả, lại dặn dò Phan thị: “Thôi Tam

và hài tử của ngươi lần này cũng đi theo chúng ta, bọn họ cùng với người khác

sau mấy ngày nữa sẽ đến, ngươi chuẩn bị một chút.”

Phan thị vẻ mặt kinh hỉ, không nhịn được dập đầu trước

Lục Giam cùng Lâm Cẩn Dung, cùng đám người Đậu Nhi lui xuống. Lục Giam thấy

trong phòng rốt cục không có người, vươn tay ôm mẫu tử Lâm Cẩn Dung vào trong

lòng, thấp giọng nói: “Vất vả cho các nàng, một nhà chúng ta lại đoàn tụ rồi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.