Thế Hôn

Chương 376: Phân chia tài sản


Trừ bỏ Lục Kiến Trung ra, tất cả mọi người đều nhìn

chằm chằm cái tráp kia.

Lục Trùng hướng mọi người để lộ ba khóa đồng trên

tráp: “Thỉnh xem, hoàn hảo như lúc ban đầu.”

Khóa đồng trên tháp, nhìn phi thường chắc chắn, hoàn

hảo như lúc ban đầu, nhưng trên thực tế mọi người đều hiểu được, nếu Lục lão

ông không phải lưu lại phong thư này, tráp có thể đổi, khóa cũng không còn quan

trọng. Chính là sự tình đã đến tình trạng này, nếu có người nói ra chuyện này

cũng vô dụng, nhưng sẽ khiến cho mâu thuẫn nảy sinh.

Lão tổ công trước hết từ trong lòng lấy ra một chìa

khóa, mở cái khóa đầu tiên, Lục Trùng cũng đi theo mở khóa, kế tiếp khiến cho

người ta kỳ quái là, chìa khóa còn lại, cũng không nằm trong tay Lục Lăng bối

phận cao hơn, mà là Lục Tiêu có bối phận thấp nhất. Trong bốn tộc lão, chỉ có

một mình Lục Lăng không có chìa khóa, đây thực sự khiến người ta kinh ngạc, do

đó Lâm Cẩn Dung cũng hiểu được vì sao Lục Lăng lại ra mặt cùng mấy người lão tổ

công đối nghịch. Nàng nhịn không được suy nghĩ, an bài như vậy đến tột cùng là

trùng hợp hay là do Lục lão ông cố ý đây? Nhưng mặc kệ thế nào, chân tướng đã

không thể tìm tòi nghiên cứu.

Tráp được mở ra, lão tổ công lấy phong thư bên trong,

trước mặt mọi người trong Lục gia, để lộ dấu niêm phong còn hoàn hảo hay không,

lại lệnh Lục Kiến Lập cùng hắn đồng thời xé mở thư trong tay, thẩm tra nội

dung, sau đó tuyên bố.

Gió từ đại môn thổi vào, thổi trúng mọi người đưa lưng

về phía đại môn của Lục gia một trận lạnh lạnh lẽo, thổi trúng Lâm Ngọc Trân vô

cùng phẫn nộ, thổi trúng Lục Kiến Lập lệ nóng doanh tròng, thổi trúng Lục Kiến

Trung mặt không chút thay đổi.

Lục lão ông yêu cầu là phân chia tài sản chứ không

được phân gia, ít nhất là trước khi Lục lão phu nhân còn sống, thì không được

ra ở riêng. Tổ trạch bên kia của lão gia, điền trang tất nhiên là đích tôn kế

thừa, năm đó lão thái gia mua phiến đất bị nhiễm mặn và rừng cây thì chia làm

hai nửa, một nửa cho đích tôn, một nửa cho Tam phòng. Cửa hàng, bất động sản

trong Thanh châu, Bình châu chia làm ba phần, người ba phòng đều có phần, Tam

phòng ít nhất.

Cửa hàng ở Thái Minh phủ thì cho Nhị phòng, trong đó

một gian kiếm được tiền trọng điểm nói rõ là cho Lục Luân. Này là về bất động

sản, về phần của cải trong nhà, thì nói rõ để Lục lão phu nhân phân chia về

sau.

Lục lão ông hiển nhiên đã trải qua cẩn thận tự hỏi,

Đại phòng cùng Tam phòng đều không có nhân thủ sung túc để kinh doanh cửa hàng,

tặng cho điền trang, đất đai là thỏa đáng nhất, chỉ chừa lại một số ít cửa hàng

coi như điểm tâm; Mà Nhị phòng, hiển nhiên là người nhiều, thế lực lớn, lại

càng giỏi về kinh doanh, cho nên đa số tặng cửa hàng. Quyền phân chia tài sản trong

nhà thì giao vào tay của Lục lão phu nhân, là vì lão thê tử mà lưu lại một phần

cam đoan.

Xem ra hắn đã trải qua cẩn thận tự hỏi, hạn độ lớn

nhất kết hợp thực tế thay người ba phòng lo lắng, thực công bằng, thực thích

hợp. Nhưng trừ bỏ Lục Kiến Lập thực cảm kích, thực vừa lòng ra, Đại phòng và

Nhị phòng cũng không vừa ý.

Lâm Ngọc Trân thấy, Nhị phòng chiếm hết tiện nghi, ai

chẳng biết phòng ốc đất đai là vật chết, cửa hàng mới là gà đẻ trứng vàng, đích

tôn tương lai phải làm nhiều chuyện, gánh vác nhiều trách nhiệm, dựa vào cái gì

đem toàn bộ cửa hàng của Thái Minh phủ cho Nhị phòng? Đây là quản lý bên ngoài,

Nhị phòng cầm giữ gia vụ nhiều năm qua, trong thời gian đó cũng không biết đã

đút túi bao nhiêu. Nếu phong thư này không phải do Lục Kiến Lập lấy ra, nàng

nhất định sẽ hoài nghi thư này là giả. Lại suy nghĩ, nếu không phải buộc Lục

Kiến Trung giải quyết chuyện này, còn không biết có bao nhiêu tài sản sẽ rơi

vào tay Nhị phòng đây, không chừng tất cả những thứ này còn bị Nhị phòng đoạt

hết. Vì thế càng hận phu thê Lục Kiến Trung.

Lục Kiến Trung mặt vô ba lan, trong lòng thật sự đau

đớn giống như bị dao cắt. Tình hình này tuy hắn đã sớm biết, nhưng vẫn chưa

từng chấp nhận, luôn luôn có ý muốn thay đổi, hiện tại lại không thể không thừa

nhận, thật là khiến cho người ta thống khổ không chịu nổi. Bình châu mới là căn

cơ của người Lục gia, Đại phòng và Tam phòng đều có đất đai nhà ở, duy độc Nhị

phòng lại không có, hắn có cảm giác bị trục xuất, bị xa lánh, giống như lúc

trước Lục lão ông đem Lục Thiệu đuổi ra Bình châu vậy, nay hắn cũng cảm thấy

như thế.

Nhà cũ bên kia tất nhiên không cần phải nói, sau đó

mua đất bị nhiễm mặn và rừng cây, đều là hắn cùng Lục Thiệu tân tân khổ khổ

mang theo người kinh doanh, kết quả cũng là Đại phòng và Tam phòng đều chiếm

lợi. Cửa hàng ở Thái Minh phủ, trừ bỏ hai gian đã sớm khai trương, còn thừa mấy

gian đều là cửa hàng mới mở được hai năm, tiền cảnh không rõ. Lão nhân không

phúc hậu, tài sản nào dễ kiếm tiền mà không mạo hiểm đa số đều cho Đại phòng và

Tam phòng, mạo hiểm phiêu lưu lại cho hắn. Hắn có nhiều nhi tử phải ăn cơm,

nhiều tôn tử còn chưa lớn lên, dựa vào cái gì a? Về phần tài sản trong nhà, lão

thái thái sẽ quyết định thế nào đây? Lão thái thái yêu nhất là Lục Kiến Tân, sợ

nhất là Lục Kiến Lập không có cơm ăn chịu ủy khuất mà.

Lục Kiến Trung khổ sở, thực thương tâm, nhiều năm

trước tới nay, đều là hắn và Tống thị lo liệu gia vụ, hiếu kính phụ mẫu, càng

vất vả công lao càng lớn, kết quả đều làm xiêm y cho người khác gả đi, hắn còn

bị đuổi ra ngoài, lão nhân bất công không có đạo lý. Bằng không đáng lẽ ra hắn

nên sớm động chân động tay trước đó? Thật sự là không có đạo lý. Vì thế Lục

Kiến Trung bắt đầu khóc, không nói gì nhiều, vẫn hô gọi: “Phụ thân của ta a……”

Lúc này nước mắt rơi ra, là thật khổ sở cùng thương tâm.

Hắn vừa khóc, Lục Kiến Lập cũng đi theo khóc òa, lớn

bé đều đi theo khóc lóc. Rất náo nhiệt. Vài tộc lão hai mặt nhìn nhau một hồi,

lão tổ công thấp khụ một tiếng, nói: “Cũng không có ý kiến gì chứ?”

Khẳng định đều có ý kiến, nhưng sự tình kết cục đã

định, không ai dám trước mặt mọi người nói bản thân có ý kiến, chính là ở trong

lòng gảy bàn tính, như thế nào mới có thể đoạt lại chỗ mình chịu bất lợi, vì

thế tiếp tục khóc.

Không có người nói chuyện, lão tổ công coi như không

có ý kiến gì nữa, nếu vậy, liền nói: “Thỉnh chất tức đi xem lão thái thái có

tinh thần không, vài người chúng ta tới thăm nàng, thuận tiện đem chuyện này

giao lại cho nàng. Về phần lưu giữ, để con chờ Đại ca trở về rồi nói sau.”

Không có người để ý tới hắn. Đồ thị hàm chứa lệ mà

tươi cười, Lâm Ngọc Trân hàm chứa lệ mà tức giận, Tống thị hàm chứa lệ mà đau

khổ.

Khang Thị nhìn về phía Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung rũ

mắt nhìn mũi chân, hiển nhiên là không muốn xuất đầu chạy một chuyến này, nàng

đành thật cẩn thận nói: “Ta đi nhìn xem.” Đi được hai bước, lại đứng lại, gọi

Lâm Cẩn Dung: “Nhị tẩu, chúng ta cùng đi đi.”

Lâm Cẩn Dung không chối từ, xoay người đi theo nàng,

lưu lại một phòng cả trai lẫn gái, già trẻ lớn bé ôm đủ loại tâm tư, gào khóc.

Khang Thị cùng Lâm Cẩn Dung một trước một sau tiêu sái

rời đi, không tìm thấy lời để nói, cảm thấy như ở giữa có một khoảng cách. Lâm

Cẩn Dung không biết Khang Thị giờ phút này tâm tình như thế nào, nhưng nàng

cũng hiểu được, nàng không thể cứ để tình hình diễn ra như thế, chỉ cần nàng

còn cần Khang Thị tương lai giúp nàng chiếu cố chuyện Lục Luân, nàng sẽ không

thể tùy ý để Khang Thị và nàng trở nên xa cách.

Lâm Cẩn Dung thấp khụ một tiếng, nói: “Tam đệ muội,

hôm nay khách nhân đến nhiều không? Tại phòng bếp đại khái bề bộn nhiều việc

đúng không? Nếu quá bận bịu, ta có thể nói với mẫu thân ta, để nàng phái vài

người đắc lực ở nhà mẹ đẻ tới đây hỗ trợ.”

Khang Thị nhãn tình sáng lên, cũng không cự tuyệt:

“Thật sự có chút bận bịu, như thế rất tốt.”

Lâm Cẩn Dung cười: “Các nàng lúc này còn chưa đi, ta

sẽ sai người đi nói với các nàng.” Lập tức liền phân phó Anh Đào đi tìm đám

người Đào thị truyền lời.

Khang thị nhận ân tình của nàng, cũng không nghiêm mặt

nữa.

Hai người cùng đi đến Vinh Cảnh cư, chỉ nghe bên trong

vang lên tiếng gõ mõ, im lặng kỳ cục. Tố Tâm một mình đứng ở cửa hiên, thấy hai

người lại đây vội vàng chạy tới, thật cẩn thận nói: “Lão thái thái hỏi, việc ăn

ở của nhóm tộc lão có được an bài thỏa đáng không? Không thể chậm trễ.” Kỳ thật

là uyển chuyển hỏi chuyện bên ngoài như thế nào, có gì loạn hay không.

Khang Thị đáp lời: “Đều an bài thỏa đáng.”

Lâm Cẩn Dung xoa bóp tay Tố Tâm, thấp giọng nói:

“Không có việc gì đâu.”

Tố Tâm liền hàm chứa lệ nói: “A di đà Phật. Lão thái

thái giờ này không thể chịu k*ch th*ch.” Ngữ khí kia nửa là năn nỉ, nửa là bất

đắc dĩ.

Chuyện bên ngoài cũng không thể gạt được lão thái

thái, lão thái thái bất quá là hiểu rõ nhưng giả bộ hồ đồ mà thôi. Khang Thị

cùng Lâm Cẩn Dung liếc nhau, trầm mặc vào phòng.

Tiếng gõ mõ dừng lại, Lục lão phu nhân nghiêm trang

chỉnh tề quỳ gối trên bồ đoàn, quay đầu trầm mặc nhìn hai người, một đôi mắt

lão có sự mỏi mệt cùng sắc bén nói không nên lời.

Khang Thị cười làm lành nói: “Tổ mẫu, nhóm tộc lão

muốn đến thăm lão nhân gia người…”

Lục lão phu nhân dựa vào tay Sa ma ma, Sa ma ma bước

lên phía trước nâng bà dậy, Lục lão phu nhân lung lay nhoáng lên một cái, tựa

vào người Sa ma ma, thản nhiên nói: “Thỉnh bọn họ đến. Đã nói, ta bệnh, không

tiện từ xa nghênh đón, xin thứ tội.” Nói xong lại sửa sang đồ tang trên người

một chút.

Không bao lâu, đám người Lục Kiến Trung, Lục Kiến Lập

quả nhiên dẫn lão tổ công đến Vinh Cảnh cư, hàn huyên khách khí qua đi, lão tổ

công đại diện cho ba người kể lại chuyện vừa xảy ra cho Lục lão phu nhân nghe,

lại đem hai phong thư kia giao cho Lục lão phu nhân.

Lục lão phu nhân tiếp nhận, cũng không thèm nhìn tới

đã cất vào trong tay áo, phân phó Lục Kiến Trung cùng Lục Kiến Lập: “Nhóm tộc

lão từ xa đến đây, chiêu đãi cho tốt, không thể chậm trễ.”

Đây chính là muốn tiễn khách.

Lão tổ công đứng dậy cáo từ, Lục Kiến Trung cùng Lục

Kiến Lập đưa mấy người tới khách phòng nghỉ ngơi. Lục lão phu nhân cầm phong

thư ra, nương theo ánh nến đọc, khe khẽ thở dài, hai hàng lệ đục ngầu từ khóe

mắt chảy xuống, đám người Lâm Ngọc Trân tất nhiên lại thông suốt khuyên nhủ.

Không bao lâu, Lục Kiến Trung cùng Lục Kiến Lập trở

về, Lục Kiến Trung quỳ xuống trước mặt Lục lão phu nhân, ánh mắt hôn ám lúc

trước lại lộ ra ánh sáng, cất cao giọng nói: “Mẫu thân, con có vài việc muốn

thương lượng với người.”

Hắn vừa mở miệng, Lâm Ngọc Trân cùng Đồ thị, Lục Kiến

Lập lập tức lên tinh thần, vểnh tai, toàn thân cao thấp căng thẳng, nhìn xem

hắn rốt cuộc lại có chủ ý quỷ quái gì.

Lục lão phu nhân hữu khí vô lực nói: “Nói đi, có cái

gì muốn giải quyết, đều nói ngay vào lúc này đi, giải quyết một thể luôn. Ta

cũng không có tinh thần cùng các con ép buộc lằng nhằng. Ta ước gì vội đi gặp

phụ thân các con, mắt không thấy tâm không phiền, đỡ khiến ta bị dày vò như

kiến trong chảo nóng thế này.” Nói xong lại là một trận thương tâm.

Bà có ý tứ gì, mọi người trong lòng đều biết rõ ràng.

Lục Kiến Lập khóc quỳ xuống: “Mẫu thân, đều là chúng con bất hiếu……”

Rầm rầm quỳ xuống một loạt người.

Lục lão phu nhân bất vi sở động, xoa xoa lệ, cũng

không kêu bọn họ đứng lên, thản nhiên bảo: “Nói đi.”

Lục Kiến Trung nói: “Con là muốn cùng mẫu thân thương

lượng một chút hậu sự của phụ thân phải làm sao bây giờ, tỷ như phật sự, nên

thỉnh bao nhiêu người, tụng kinh bao nhiêu ngày, tỷ như vật phẩm chôn cùng, nên

chọn thứ gì.” Thấy Lục lão phu nhân sắc mặt có chút khó coi, liền sửa lời nói:

“Đương nhiên, có một số việc chờ Đại ca trở về nói sau cũng không muộn, có điều

phật sự là nhất định phải an bài tốt đầu tiên.”

Chương 377: Cướp đoạt

Lục lão phu nhân nói: “Con nói suy nghĩ của con đi.”

Lục Kiến Trung đáp: “Quan tài cũng mộ địa không cần

phải bàn vội, phật sự quan trọng hơn, nhà như chúng ta, với thân phận của phụ

thân, ít nhất cũng nên một nghìn hòa thượng, làm đủ 100 ngày mới phải.” Vừa

nói, vừa nhìn lén sắc mặt của Lục lão phu nhân.

Không biết là ai hít một ngụm khí lạnh, cũng rất nhanh

che giấu xuống. Mặc dù có người thấy quá mức xa xỉ lãng phí, có người lại hoài

nghi là Lục Kiến Trung dụng tâm kín đáo, nhưng cũng không ai dám tỏ rõ đưa ra ý

kiến phản đối. Dù sao thế tục là như thế, sự tử như sinh, sự vong như tồn (nghĩa là thờ người

chết như thờ người sống, thờ người mất như thờ người còn), người

chết là đại sự, hậu táng thành phong trào, chẳng sợ ngay cả người nghèo chết

đi, cũng còn muốn bán nhi dục nữ, cầm cố bất động sản, tranh thủ thực hiện tang

sự cho phong quang náo nhiệt một chút, huống chi Lục gia không phải không có

tiền, mà người chết lại là Lục lão ông.

Người không có cảm giác gì là Lâm Cẩn Dung, đã sớm

trải qua một lần, tuy rằng trước đó không nhớ rõ chi tiết, trọng yếu đại sự lại

hiểu rất rõ, mặc kệ như thế nào, một nghìn hòa thượng, phật sự 100 ngày, chắc

chắn phải mất mười bạc triệu văn tiền.

Cho nên trước khi Lâm Ngọc Trân sắp mở miệng thì nàng

chuyển hướng đề tài đúng lúc ngăn trở Lâm Ngọc Trân: “Cô cô, canh giờ không còn

sớm, cũng không biết nương ta đã về chưa?”

Lâm Ngọc Trân thực bất mãn, nàng không phải nói tang

sự của Lục lão ông không làm náo nhiệt, nên có thể diện, nhưng phải có mức độ.

Này không khỏi cũng quá mức khoa trương rồi, chỉ là phật sự đã tiêu phí nhiều

tiền như thế, có thể nghĩ tới hoàn thành tang sự xong sẽ tiêu phí đến bao nhiêu

đây. Số tiền này, là lấy ra từ tiền chung, cũng không phải là do mọi người cùng

quản cùng có ý kiến sao? Lục Kiến Trung rắp tâm bất lương. Huống chi mấy ngày

tới Lục Giam cùng Lục Kiến Tân chưa kịp trở về, chuyện bên ngoài sẽ do phụ tử

Lục Kiến Trung cầm giữ, đúng là cơ hội đứng giữa kiếm lời cho vào túi riêng mà!

Bởi vậy bị Lâm Cẩn Dung ngăn cản lại, nàng có thể nói

là thập phần không vui, mất hứng nói: “Các nàng đều biết chúng ta bận việc, lúc

trước đã nói qua rồi. Nếu con không yên tâm thì tự con đến xem đi.”

Là ngại Lâm Cẩn Dung nhiều chuyện, hận không thể đuổi

Lâm Cẩn Dung đi mới tốt. Nhưng chỉ trong một thoáng này, Lục lão phu nhân đã phi

thường sảng khoái đáp ứng: “Được, làm phật sự như vậy đi, lão Nhị con đi an

bài. Phụ thân con vất vả cả đời, kết quả là giữ lại chẳng được bao nhiêu, cũng

không hưởng thụ được cái gì.” Nói xong lại thương tâm chảy lệ.

Bà biểu lộ thái độ, không còn người nào dám nói một

tiếng không phải nữa, Lâm Ngọc Trân không cam lòng hơi nhếch môi. Nhìn quanh

trái phải, người Nhị phòng không cần phải nói, Lục Kiến Lập cùng Đồ thị đều cúi

mắt, một bộ mặc kệ, vì vậy cũng nhịn xuống, tùy tiện đi, dù sao không phải là tiền

của một mình nàng, nhưng vừa nghĩ tới phải bỏ ra nhiều tiền như thế, vẫn có

chút chua xót.

Lục Kiến Trung vui mừng nước mắt lưng tròng, rõ ràng

còn có rất nhiều ý tưởng, lại thông minh đình chỉ, tạm gác lại chờ cơ hội tiếp

theo sẽ động thủ.

Trải qua một phen rối ren, tang sự của Lục lão ông xem

như chính thức được bắt đầu, mọi chuyện đều được Lục lão phu nhân đồng ý, Lục

Kiến Trung lo liệu, tận lực tổ chức xa hoa rườm rà, chỉ sợ làm không tốt.

Một nghìn hòa thượng làm phật sự, có thể tưởng tượng

được tiếng tranh cãi ầm ĩ cùng ồn ào náo động ra sao, hơn nữa cộng thêm tân

khách và các thân thích bằng hữu tới phúng viếng, từ Lâm Ngọc Trân đến Khang

Thị, tất cả mọi người bận đến mức chân không chạm đất, khổ sở không nói nổi.

So sánh mà nói, Vinh Cảnh cư của Lục lão phu nhân

ngược lại trở thành nơi thanh tịnh nhất trong Lục gia, lại vì Lục lão phu nhân

bị bệnh, Lâm Cẩn Dung phụng dưỡng bên cạnh trở nên được thanh nhàn nhất, không

phải lo lắng chuyện gì. Nàng chỉ cần đến linh đường quỳ xuống khóc lóc, lại

không cần quan tâm người Lục gia đến tột cùng muốn thực hiện tang sự này ra

sao, sẽ tiêu bao nhiêu tiền, cho nên rất nhanh bảo dưỡng tinh thần, ngay cả

Nghị Lang bởi vì đi đường xa cũng được nuôi nấng mập mạp, thanh âm càng vang

to.

Lâm Ngọc Trân mỏi mệt không chịu nổi. Bởi vì nàng luôn

lo lắng Nhị phòng sẽ quấy rối, cướp đoạt tiền tài, đứng giữa kiếm lời cho vào

túi riêng, vì vậy ở trước mặt khách nhân thân thích cố làm ra vẻ, đoạt nổi bật

của đích tôn, nàng một lòng suy nghĩ, biểu lộ địa vị trưởng tức đích tôn, lại

tận lực trông chừng Nhị phòng, không để Nhị phòng có cơ hội động thủ, đồng thời

còn phải ở trước mặt khách nhân tận hiếu, cho nên nàng mệt chết đi được.

Nàng tựa hồ là có chút ghen tị nhìn Lâm Cẩn Dung nét

mạnh tỏa sáng, tâm sinh bất mãn: “Con thật là nhàn nhã tự tại.”

Lâm Cẩn Dung không nói, chỉ đưa cho nàng một bát cháo

tổ yến mà Anh Đào đã nấu hồi lâu.

Lâm Ngọc Trân coi như có cừu oán với bát cháo tổ yến

kia, nghiến răng nghiến lợi dùng xong, thở phì phì nói: “Ta hỏi con, hôm nay

con lừa trọc (ý chỉ hòa thượng) kia giả

danh lừa bịp muốn khuyên lão thái thái viết kinh tạc tượng, tu kiến tháp miếu,

con có ở đó không?”

Lâm Cẩn Dung đem bàn tay mập mạp nhỏ bé của Nghị Lang

đặt ở bên môi hôn một cái, hướng Nghị Lang từ ái cười cười: “Có.”

Lâm Ngọc Trân tức giận: “Chẳng lẽ con không biết, con

lừa trọc kia là ai tìm đến? Viết kinh tạc tượng, tu kiến tháp miếu, vậy sẽ tiêu

phí bao nhiêu tiền tài a? Công công con và Nhị lang không ở đây, việc bên ngoài

này là một tay bọn họ xử lý, con không hiểu được sẽ phát sinh chuyện gì sao?

Sao con không khuyên lão thái thái một chút? Con phải biết rằng, số tiền này

tương lai cũng có một phần của Nghị Lang a!” Lục Kiến Trung thật đáng giận, rõ

ràng chính là muốn trước khi Lục Kiến Tân, Lục Giam trở về nhà, dỗ lão thái

thái đáp ứng việc này, nhân cơ hội mà tham ô.

Lâm Cẩn Dung giương mắt nhìn Lâm Ngọc Trân, mang theo

vài phần thành khẩn: “Số tiền này vẫn đang do lão thái thái quản lý. Lão thái

thái thích tiêu xài thế nào, là chuyện của lão nhân gia người. Nếu ta mở miệng,

chẳng những không thể khuyên bà, còn có thể rơi vào tiếng xấu bất hiếu, không

chỉ như thế, ta khuyên cô cô tốt nhất cũng đừng nên mở miệng. Người khác không

đau lòng thì nhóm chúng ta cũng không cần đau lòng, cần gì phải để cho người ta

bắt được nhược điểm.” Lục Kiến Trung muốn ép buộc, muốn vét sạch trụ cột của

Lục gia, Lục lão phu nhân cũng không đau lòng, Lục Kiến Lập cũng không đau

lòng, thì nàng cần gì phải để tâm nữa? Kết cục đều sẽ lụn bại, vì vậy sớm hay

muộn cũng đâu có gì khác nhau. Lục Kiến Trung cướp đoạt càng nhiều, tương lai

sẽ phải bồi thường càng nhiều hơn mà thôi.

Lâm Ngọc Trân thở phì phì: “Con cũng thật hào phóng.”

Nhanh chóng quên đi thầm tính toán, rất nhiều tiền, nếu chia cho ba phòng, rơi

xuống trên đầu Đại phòng, cũng là vài bạc triệu, vẫn đáng giá để tranh đoạt.

Lâm Cẩn Dung thở dài: “Nhị phòng tất nhiên không cần

phải nói, Tam thẩm nương cùng Tam thúc phụ cũng chưa có ý kiến. Nếu một mình

người mở miệng thì người cứ nói đi. Ta chỉ sợ bên ngoài sẽ truyền ra lời đàm

tiếu, tương lai công công trở về nhà, cũng sẽ thấy thật mất mặt.”

Loại việc mượn cớ sinh sự, bắt lấy một chút sự tình

nhỏ liền kéo theo nhiều chuyện khác là kỹ xảo từ trước đến nay của Nhị phòng.

Lâm Ngọc Trân nhớ tới mình vài lần đã bị ám hại, bị Nhị phòng vô hạn phóng đại

thanh danh kiêu ngạo không buông tha người khác, không khỏi thở dài: “Chẳng lẽ

cứ nhìn bọn họ càn rỡ như thế?”

Lâm Cẩn Dung trầm mặc hồi lâu, thấp giọng nói: “Biện

pháp cũng không phải không có, nếu tạm thời người buông tay, sẽ có biện pháp

bắt đuôi của bọn họ, như vậy, mặc dù là thủy chung vẫn phải lãng phí số tiền

này, nhưng không đến mức không công lãng phí.”

Lâm Ngọc Trân nhíu mày: “Ta đã sớm nghĩ tới, nhưng nào

có dễ dàng như vậy?”

Lâm Cẩn Dung nhẹ giọng nói: “Có người có thể làm

được.” Là Phạm Bao.

Lâm Ngọc Trân trầm mặc không nói.

Chợt nghe ngoài cửa một trận tiếng bước chân vang lên,

Song Phúc thấp giọng nói: “Tam phu nhân.”

Lâm Ngọc Trân mất hứng nhướn lông mày, Đồ thị dò xét

đứng ở cửa, ánh mắt chặt chẽ nhìn chằm chằm Nghị Lang, có chút không yên: “Đại

tẩu.”

Lâm Ngọc Trân sầm mặt nói: “Tiến vào ngồi đi.”

Đồ thị thật cẩn thận đi vào, cũng không ngồi xuống bên

cạnh Lâm Ngọc Trân, ngược lại ngồi xuống cạnh Lâm Cẩn Dung, cười hì hì vươn tay

ôm Nghị Lang: “Bảo bối ngoan, để Tam bá mẫu ôm một cái.”

Nghị Lang nhếch miệng cười, hướng tới nàng vươn tay.

Đồ thị mặt mày hớn hở, Lâm Ngọc Trân vừa ghen tị vừa

chua xót phẫn hận, hài tử Nghị Lang này, về nhà hơn nửa tháng, đối với nàng

luôn không chịu thân cận, tại sao đã gần gũi với Đồ thị đến vậy? Nhưng nàng

tuyệt đối không thừa nhận hâm mộ ghen tị của mình, chỉ sầm mặt hỏi Đồ thị: “Tam

đệ muội tới là có chuyện gì?”

Đồ thị không chút hoang mang ở trên mặt Nghị Lang hôn

hai cái rồi nói: “Lục Thiệu và Lục Thiện nhà ta đã trở lại. Còn có lão cô phu

nhân cũng đến đây, lúc này đang ở đằng trước khóc lóc, lập tức sẽ tới nơi này.”

Lâm Ngọc Trân lập tức đứng dậy: “Ta đi ra bên ngoài

nhìn xem.” Nàng vừa nghĩ đến Tống thị thay nàng đứng ở nơi đó tiếp đãi khách

nhân, nàng sẽ không thoải mái.

Đồ thị thấy nàng vội vã rời đi, trong mắt mang theo bộ

dạng quỷ kế thực hiện được, dựa sát vào Lâm Cẩn Dung, thái độ không phải thực

hữu hảo, nhưng cũng không kém lắm: “Lục Thiệu mang theo một người khách nhân

đến, Lục Thiện nói với ta, là người quen cũ của Nhị lang, gọi là Mai Bảo Thanh.

Ta nhớ rõ, mùa đông năm ấy, chuyện mao hạt kia, chính là cùng hắn thực hiện

sinh ý đúng không?”

Lâm Cẩn Dung cả kinh. Tuy rằng đã sớm đoán Mai Bảo

Thanh nếu biết Lục lão ông qua đời, bản thân hắn lại ở gần đây, không có khả

năng không tới. Nàng giật mình là Mai Bảo Thanh lại đi cùng Lục Thiện, hơn nữa

nhìn vẻ lén lút này của Đồ thị, hẳn là biểu hiện của hai người không giống bình

thường, thực thân mật mới đúng.

Đồ thị thấy Lâm Cẩn Dung không nói, lúng ta lúng túng

tiếp lời: “Là Tam thúc phụ con bảo ta tới nói cho con biết.”

Lâm Cẩn Dung nở nụ cười: “Không sao, nay đã phân chia

tài sản, không có khả năng còn nhiều khúc chiết gì nữa.”

Đồ thị rối rắm đùa nghịch con hổ nhỏ của Nghị Lang,

thập phần không tình nguyện nói: “Có thể giống như chuyện mao hạt năm đó, bọn

họ có biện pháp khiến cho cửa hàng của chúng ta bị suy sụp không? Con cũng biết

đó, chúng ta đều không hiểu việc kinh doanh.”

Đây mới là chuyện nàng lo lắng nhất, Lâm Cẩn Dung

không khỏi an ủi nàng: “Trước mắt chuyện mấu chốt là tang sự của lão thái gia.”

Trầm tư một lát, thấp giọng nói: “Ta nghĩ Phạm quản sự nhất định sẽ ghi nhớ khi

đó Tam thúc phụ che chở hắn.”

Đồ thị nhãn tình sáng lên: “Đúng vậy, Phạm quản sự

dưỡng thương chắc cũng sắp khỏe lại rồi.”

“Nhân phẩm của Phạm quản sự rất khá.” Lâm Cẩn Dung gật

gật đầu. Lúc trước Phạm Bao bị Nhị phòng điều tra ra, làm giả sổ sách, tham ô,

chứng cớ vô cùng xác thực khiến Lục Giam cũng không có biện pháp. Nếu có thể

lúc này vì Phạm Bao tranh thủ được càng nhiều cơ hội, để nhiều người hiểu rõ

hắn hơn, Phạm Bao sẽ không rơi vào tình cảnh thê thảm như thế nữa chứ?

Song Toàn bước nhanh tiến vào bẩm báo: “Thiếu phu

nhân, lão cô phu nhân ở Thái Minh phủ tới rồi.”

Đồ thị nhanh đem Nghị Lang trả lại cho Phan thị, gọi

Lâm Cẩn Dung: “Đi thôi, chúng ta nhanh qua đó.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.