Thế Hôn

Chương 374: Không sợ


Lâm Ngọc Trân nghe Lâm Cẩn Dung nói muốn đem Nghị Lang

đưa đến chỗ Đào thị, lập tức trong lòng có khúc mắc: “Làm sao có loại đạo lý

này? Con không sợ người bên ngoài để ý sao?”

Lâm Cẩn Dung nói: “Nghị Lang từ lúc sinh hạ đến nay,

còn chưa từng về nhà ngoại mà, đến nhà ngoại tổ mẫu của hắn ở một ít ngày, cũng

không thể gây nên đàm tiếu gì. Huống chi hiện nay, cô cô cũng nói, lòng người

khó dò, vì tốt cho hắn, đến nhà ngoại tổ mẫu mới là thỏa đáng nhất.” Giữa Lâm

Ngọc Trân và Đào thị, tất nhiên nàng càng tin tưởng Đào thị hơn.

Lâm Ngọc Trân nói: “Con nỡ sao? Hơn nữa, hắn vừa đi

đường xa, mới về đến trong nhà, chưa kịp thích ứng, con đã để hắn cách xa con,

con cũng không sợ hắn khóc nháo sao.”

Lâm Cẩn Dung không muốn nói nhiều với nàng về Nghị

Lang, chỉ đáp: “Cho nên ta nói là thời điểm bất đắc dĩ thì mới thế, bây giờ còn

chưa tới mức đó. Nếu cô cô lo lắng, có rảnh thì giúp ta trông chừng là được

rồi. Hiện nay vẫn là trước hết nghĩ xem sau đó nên an bài thế nào, đây mới là

đại sự quan trọng.”

Lâm Ngọc Trân nửa thật nửa giả nói: “A Dung, nếu lão

thái thái nghĩ giống như Nguyên Lang, Hạo Lang, đem Nghị Lang nuôi nấng bên

cạnh bà, con sẽ làm như thế nào?”

Lâm Cẩn Dung gằn từng tiếng nói: “Ai cũng đừng nghĩ

cướp khỏi hắn từ ta, bằng không ta sẽ bất chấp. Cô cô đã nghe nói gì sao?”

Thời điểm Lâm Cẩn Dung nói câu này, trong mắt tất cả

đều là ánh sáng lạnh, vẻ mặt hung dữ, Lâm Ngọc Trân nhíu mày nói: “Nhìn xem bộ

dạng con như vậy, có tiền đồ gì đây? Không phải là có người tùy tiện nói thôi

sao?”

Lâm Cẩn Dung cúi con ngươi, thản nhiên nói: “Ta đã nói

gì đâu, sức khỏe lão thái thái kém như vậy, dưỡng bệnh còn không kịp, sao còn

sinh ra ý niệm trong đầu này? Là ai ở bên trong phá rối? Cô cô cứ nói với ta,

ta tất nhiên sẽ không để yên!”

Lâm Ngọc Trân mị mắt: “Con nói cho ta nghe một chút,

sẽ thực hiện biện pháp không buông tha thế nào?”

Một giọt mưa rơi vào chiếc ô, còn chưa lăn xuống đất,

Lâm Cẩn Dung vươn ngón trỏ nhẹ nhàng đón giọt nước kia, nhẹ giọng nói: “Sinh tử

không sợ.”

Sinh tử không sợ! Lâm Ngọc Trân đồng tử co rụt lại,

trầm mặc sau một lúc lâu, rồi bỗng lạnh lạnh cười: “Có quyết tâm như vậy là tốt

rồi.”

Lâm Cẩn Dung không muốn lúc này cùng nàng nháo không

thoải mái, nhanh chóng chuyển đề tài: “Vừa rồi Lục Kinh vụng trộm theo cửa nách

chạy ra ngoài là vì ta bức bách Tam thúc phụ nói bừa chăng, có thể khẳng định,

nhất định có người chuồn ra ngoài đưa thư.” Lúc này Lục Kiến Trung nói vậy đã

biết chân tướng, không biết sẽ phẫn nộ đến mức nào.

Lâm Ngọc Trân suy nghĩ bị kéo trở về, nhíu mày nói:

“Như vậy…”

Lâm Cẩn Dung nói: “Cho nên khả năng muốn nắm đuôi của

bọn họ không dễ dàng, nhưng chỉ cần có thể phá vỡ thế cục của bọn họ, không cho

bọn họ muốn làm gì thì làm là tốt rồi. Còn nhiều thời gian, cô cô đừng vội vì

điều này mà cùng tộc nhân không thoải mái.” Mặc kệ tộc lão và Nhị phòng có quan

hệ gì, đều phải đối đãi tốt, không thể đắc tội tất cả mọi người.

Lâm Ngọc Trân bất mãn nói: “Ta ăn muối so với con ăn

gạo còn nhiều hơn, không cần con nhắc nhở.” Trong lòng lại nghĩ ngày sau có cơ

hội, nhất định phải khiến mấy lão già đó ăn chút đau khổ mới được.

Đi tới Vinh Cảnh cư, ở sân bên ngoài chợt nghe thấy

tiếng khóc của Nghị Lang, Lâm Cẩn Dung bỏ Lâm Ngọc Trân lại đó bước nhanh vào

trong, chỉ thấy Nghị Lang ghé vào trong lòng Phan thị tay nắm thành quyền khóc

lóc thương tâm, Đào thị, Bình thị, Đậu Nhi cầm đồ chơi ở một bên liều mạng dỗ

hắn, hắn lại không thèm quan tâm đến.

Thấy Lâm Cẩn Dung đi vào, Song Phúc hô một tiếng: “Nhị

thiếu phu nhân đến. Tứ thiếu gia tỉnh lại không thấy người liền vẫn khóc nháo.”

Lâm Cẩn Dung lại cười nói: “Nghị Lang sao lại không

ngoan như thế a?”

Nghị Lang nghe thấy thanh âm của nàng, tiếng khóc nhất

thời yếu đi, nước mắt lưng tròng nhìn nàng, vươn tay muốn nàng bế, Lâm Cẩn Dung

trên người có hàn khí, lại chưa rửa tay, vì vậy trì hoãn một chút, hắn liền cất

cao thanh âm, dùng sức khóc òa. Lâm Cẩn Dung “Ai nha” một tiếng, vội vàng dùng

khăn nóng lau tay, đón hắn qua, nhìn Đào thị và Bình thị cười: “Mẫu thân, Ngũ

tẩu, tiểu tử này tính tình không tốt lắm.”

Bình thị nở nụ cười, Đào thị yêu thương nhìn mẫu tử

Lâm Cẩn Dung, muốn nói gì đó, lại chỉ vươn tay xoa xoa gương mặt Lâm Cẩn Dung.

Hơi thở ấm áp thơm hương từ lòng bàn tay Đào thị rơi vào trên mặt Lâm Cẩn Dung,

ấm đến tận trong lòng, Lâm Cẩn Dung quyến luyến đem mặt dán vào tay Đào thị,

cúi đầu gọi một tiếng: “Nương.”

Đào thị ánh mắt đỏ lên, thiếu chút nữa không khỏi ứa

lệ, nhưng vẫn cố nhịn lại, nhéo mặt Lâm Cẩn Dung nghiến răng nghiến lợi nói:

“Tại sao gầy thành cái dạng này? Nhìn xem bộ dạng của con, quầng mắt thâm đen,

con không sợ lúc này có nhiều việc ép buộc sao?”

Lâm Cẩn Dung bị nàng nhéo sinh đau, nước mắt đều chảy

ra, vẫn là luyến tiếc giãy khỏi lòng nàng, tựa đầu trên vai nàng, thấp giọng

nói: “Là bị nương nhéo gầy a.”

Đào thị liền buông tay, mở rộng hai tay vòng ôm Lâm

Cẩn Dung: “A Dung.”

Nghị Lang thấy một người xa lạ không quen biết tự dưng

ôm lấy Lâm Cẩn Dung, coi như cùng hắn tranh đoạt Lâm Cẩn Dung vậy, không khỏi

giận dữ, trừng mắt nhìn Đào thị khóc lớn.

“Thật sự là xấu tính mà.” Đào thị vốn định trêu hắn,

lo lắng Lục lão phu nhân còn đang bị bệnh, không thể chịu nổi ầm ĩ, liền buông

lỏng Lâm Cẩn Dung ra: “Tổ mẫu con cũng đến đây, lúc này đang nói chuyện với lão

thái thái, con đi qua dập đầu đi. Nghị Lang không cần đưa qua đó, bên kia nhiều

người, không thể kinh động.”

Lâm Cẩn Dung cười khổ: “Dù thế nào cũng phải dỗ hắn

ngoan mới được.” Vì thế một bên dỗ Nghị Lang, một bên hỏi Đào thị tình huống

mọi người trong nhà. Biết được trừ bỏ Lâm Thận Chi còn chưa gấp trở về ra, Lâm

gia có năm nam tử tới đây, Lâm Thế Toàn đều ở bên ngoài hỗ trợ, Lâm lão thái

gia thì phải chờ tới buổi chiều mới đến.

Đào thị nói xong tình huống, nhíu mày nói: “Các con

hôm nay có chuyện gì vậy? Tại sao giương cung bạt kiếm như thế? Bọn họ thừa dịp

công công con và Nhị lang không ở nhà, bắt nạt các con sao?”

Lâm Cẩn Dung cũng không gạt nàng: “Là phân tranh cao

thấp, Nhị phòng muốn thay đích tôn cùng Tam phòng làm chủ, cô cô và con không chịu,

Tam phòng cũng không nguyện ý, cho nên buổi chiều tộc lão trong dòng họ sẽ tới

đây. Nói đến bắt nạt, cũng không phải là dễ bắt nạt đâu. Cô cô cũng không phải

là người hay đắn đo người khác.”

Đào thị nói: “Nàng từ trước đến nay đều để ý không

buông tha. Vốn cũng chỉ có tằng tổ phụ của Nghị Lang mới có thể áp chế được

nàng. Có điều…” Đào thị chỉ chỉ đầu: “Nơi này là một cây cân (ý chỉ lý trí).” Lại

chỉ chỉ ngực trái: “Nơi này thì mười khiếu chỉ thông chín khiếu (một khiếu không

thông: ý chỉ dốt đặc cán mai).”

Lâm Cẩn Dung có chút muốn cười, Đào thị từ trước làm

sao không phải như thế? Vì thế nói mấy lời nhàn thoại: “Mang theo mấy thứ cho

các con, không rảnh thu thập, qua thêm mấy ngày mới có thể thu dọn xong.” Khi

nói chuyện, Nghị Lang an tĩnh lại, nhu thuận tựa vào trước ngực Lâm Cẩn Dung

ngậm ngón tay tò mò đánh giá Đào thị và Bình thị, Phan thị tiếp nhận hắn đi

uống sữa, hắn tuy có chút không muốn, nhưng cũng chỉ rầm rì hai tiếng liền

thuận theo.

Lâm Cẩn Dung thừa dịp hắn uống sữa, theo chân tường

vụng trộm đi ra ngoài, cùng Đào thị và Bình thị đi đến phòng của Lục lão phu

nhân.

Lâm lão thái thái ngồi ở bên cạnh giường bệnh của Lục

lão phu nhân, hai người cầm tay nhau, hơn nửa ngày mới thấp giọng nói một câu,

lại là cúi đầu khóc nức nở. Lâm gia nữ quyến vây quanh ở một bên, tất cả đều

nín thở tĩnh khí, Lâm Ngọc Trân cầm khăn tay ngồi bên người Chu thị, đôi mắt

hồng hồng, thỉnh thoảng cầm lấy khăn tay lau một chút khóe mắt.

Một mình Khang Thị việc trong việc ngoài tiếp đón mọi

người, thấy Lâm Cẩn Dung bồi Đào thị và Bình thị tiến vào, liền hướng mọi người

vén áo thi lễ, lại sai người sắp đặt chỗ ngồi cho Đào thị và Bình thị.

Lâm Cẩn Dung thấy hai lão thái thái đang nói chuyện

thương tâm, không tiện xen lời, liền lặng lẽ hành lễ vấn an đám người Chu thị

trước, sau đó đi tìm Khang Thị: “Muội vất vả rồi, mắt thấy người càng đến càng

nhiều, về sau sự tình bận rộn, nếu không, muội đi bồi Lực Lang nghỉ một chút,

nơi này đã có ta.”

Khang Thị khẽ mím môi, thấp giọng nói: “Đều là bổn

phận của mọi người, không phải của một mình ai, Nhị tẩu không cần khách khí.”

Dừng một chút, nhìn về phía Lâm Cẩn Dung: “Nhị tẩu, Tam Lang không hề mặc tang

phục liền trộm đi ra ngoài.”

Khang Thị vẻ mặt nghiêm túc. Lúc này, có lẽ nàng đã

không thể quen nổi với hành vi của Nhị phòng, vẫn đang trong vòng ước thúc,

nhưng nàng còn không biết rõ một số việc, cho nên nguyện ý che chở cho Lục

Kinh. Thê tử che chở trượng phu, đây là nhân chi thường tình, dùng phương thức

đề xuất thế này, cũng không có gì sai. Lâm Cẩn Dung nhìn Khang Thị nói: “Hắn

đương nhiên không có ở đây, hắn chính là phái người đi ra ngoài. Tam đệ muội

không tận mắt nhìn thấy cảnh tượng hôm nay, ta chỉ nguyện muội không cần giống

như ta, vĩnh viễn cũng không cần trải qua sự tình như thế.”

Khang Thị nghiêm túc đánh giá Lâm Cẩn Dung một phen,

trầm mặc đối với Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng thi lễ, xoay người đi ra ngoài.

Lâm Cẩn Dung nghĩ, có phải nàng đã mất đi quan hệ thân

tình với Khang Thị hay không?

Lâm gia nữ quyến cũng không ở trong phòng Lục lão phu

nhân lâu, thấy hết mưa liền đi theo Lâm Ngọc Trân đi đến phòng khách lúc trước

ngồi chơi. Lâm Cẩn Dung đưa các nàng trở về, rồi đi sang sương phòng bên trái

xem qua Nghị Lang đã ngủ say, lại trở về trong phòng đi xem Lục lão phu nhân.

Lục lão phu nhân nằm đưa lưng ra ngoài. Tố Tâm hướng

Lâm Cẩn Dung khoát tay, cầm một cái gối thêu chỉ bạc đưa cho nàng, lại chỉ chỉ

ghế ở một góc, ý bảo nàng đi nghỉ ngơi.

Lâm Cẩn Dung đi đến ghế liền ngồi xuống, mắt mới khép

lại, chợt nghe trong góc “Xoát xoát xoát” một trận vang nhỏ, nghiêng đầu nhìn,

chỉ thấy có một lồng sắt phủ tấm vải đen, thanh âm vọng ra từ đó. Lâm Cẩn Dung

vạch miếng vải đen ra, một con sóc mập mạp đuôi to sâu kín cùng nàng nhìn nhau

một lát, lông xù, dúm hai móng vuốt từ trên xuống dưới nhảy bật lên, lộ ra thần

sắc cầu xin.

Lâm Cẩn Dung nhớ tới Lục Luân, trong lòng nhất thời

mềm nhũn, ngoắc gọi tiểu nha hoàn Sai Nhi phụng bồi ở một bên: “Phủ vải đen lâu

rồi đúng không? Vẫn là không cho nó ăn sao? Lấy ra đây, bỏ vải ra để cho nó hít

thở không khí, lại cho nó ăn ngon một chút.”

“Vâng, Nhị thiếu phu nhân.” Sai nhi hành lễ, xoay

người cầm lồng sắt, chợt nghe Lục lão phu nhân nói: “Thả nó đi.”

Tố Tâm lắp bắp kinh hãi, thấp giọng nói: “Lão thái

thái, bình thường không phải người thích nhất là nhìn nó pha trò sao?”

Lục lão phu nhân trầm mặc không nói, ngay lúc Lâm Cẩn

Dung và Tố Tâm đều nghĩ rằng bà đã ngủ rồi, bà mới sâu kín nói: “Ta không muốn

lại nhìn thấy nó. Một đám người đều không cần cái nhà này.”

Tố Tâm liền không tiếng động chảy lệ, Lâm Cẩn Dung nhỏ

giọng phân phó Sai Nhi: “Lấy ra đi, lặng lẽ nuôi ở một chỗ khác.” Nói xong đi

đến bên người Lục lão phu nhân, cầm tay bà thấp giọng nói: “Ngũ đệ sẽ trở về

thăm người.”

Lục lão phu nhân hồi lâu mới nói: “Nếu hắn trở lại,

con nói với hắn, bảo hắn không cần sung quân, hắn muốn khảo thí võ cử, muốn làm

cái gì, ta đều chấp thuận.”

Lâm Cẩn Dung cảm xúc mênh mông, thật sự nghiêm túc

đáp: “Vâng, người yên tâm, con nhất định sẽ khiến hắn tốt lành.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.