Thế Hôn

Chương 368: Chăm sóc người thân trước lúc lâm chung


“Phụ thân! Phụ thân!” Lục Kiến Lập khẩn trương nhìn

Lục lão ông nằm trên tháp vẫn không nhúc nhích, sắc mặt âm u, đã lâm vào hôn

mê, nước mắt lã chã rơi xuống. Lục Kiến Trung đã nhắc nhở hắn, nghe thấy Lục

lão ông th* d*c thì phải nhanh đánh thức, hắn vẫn đều cẩn thận, căn bản chưa

từng nghe thấy dị trạng gì, tại sao lại đột nhiên không tốt thế này?

Phạm Bao nhanh vọt tiến vào, nói: “Nhanh, nhanh, Tam

lão gia, trong tráp bên tay trái của người có đựng thuốc, nhanh lấy ra cho lão

thái gia dùng.”

Lục Kiến Lập nước mắt nước mũi tèm nhem, thấy được

tráp lại khẩn trương chậm chạp không mở ra, Phạm Bao thấy thế sốt ruột, đơn

giản đoạt lấy, chỉ huy Lục Kiến Lập: “Mau nâng lão thái gia dậy.” Nói xong dĩ

nhiên từ trong đó lấy ra một bao thuốc bột, cầm một ống trúc, hướng tới thổi

vào lỗ mũi Lục lão ông. Lại kêu: “Nước gừng đâu? Dầu vừng! Nhanh lên!”

Lục Kiến Lập rất nhanh phản ứng lại, giận dữ hét:

“Nhanh đưa vào a! Mấy thứ này không phải đã sớm chuẩn bị sao?”

Sớm có hạ nhân bưng nước gừng dầu vừng tiến vào, Phạm

Bao cũng bất chấp gì khác, cầm lấy chiếc đũa mở miệng Lục lão ông, dặn dò Lục

Kiến Lập: “Đổ!”

Lục Kiến Lập chưa từng trải qua loại sự tình này, run

chân run tay cầm bát hướng miệng Lục lão ông đổ dầu vừng, nhưng hắn quá mức

khẩn trương, một chén dầu vừng đổ ra hơn phân nửa đều rớt ra ngoài. Phạm Bao

thấy thế sốt ruột, chộp lấy bát tự mình động thủ, khó khăn lắm mới đổ xong chỗ

dầu vừng còn lại, hai người đầu đầy mồ hôi. Cấp cứu đã làm xong, Lục lão ông

không có nửa điểm chuyển biến tốt, như cũ bất tỉnh nhân sự, tứ chi lạnh lẽo

cứng ngắc.

“Làm sao bây giờ?” Lục Kiến Lập vẻ mặt cầu xin, quả

thực không biết như thế nào cho phải.

Sớm biết như thế, lúc trước gần nên gọi lão thái gia

tỉnh dậy tốt hơn, hiện tại không còn cách nào khác . Phạm Bao mặt âm trầm, vừa

hối hận lại hoảng sợ, hai chân hai tay phủ trong áo choàng không chịu khống chế

run run, cố gắng dùng ngữ khí bình tĩnh nói: “Trừ bỏ một lần kia, đều dùng cách

này để cứu người. Lão thái gia cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ không có việc

gì.”

Hắn nói một lần kia? Đó là chỉ Lục Kiến Trung miệng

đối miệng với Lục lão ông hút đờm ra, mà cát nhân thiên tướng, nói cách khác,

cũng chính là mặc cho số phận.

Lục Kiến Lập nước mắt chảy đầy mặt? Đem tay áo xấu hổ

che mặt, thấp giọng nói: “Là ta bất hiếu.” Hắn lúc ấy cũng chỉ biết hoảng hốt

rối loạn, không nghĩ tới biện pháp hút đờm này, hắn rốt cuộc vẫn không có gì

hữu dụng, không bằng Lục Kiến Tân biết đọc sách làm quan, cũng không như Lục

Kiến Trung biết việc buôn bán, chăm sóc mọi người, khiến lão phụ vui vẻ, cứu

được mạng của lão phụ.

Phạm Bao trầm mặc một lát, đột nhiên hạ quyết tâm, âm

trầm mặt lệnh cho nô tài kia: “Đi ra ngoài nhìn xem đại phu sao còn chưa tới?”

Nô tài kia giật mình, liều mạng chạy ra ngoài.

Phạm Bao một phen kéo lấy tay áo Lục Kiến Lập, trầm

giọng nói: “Tam lão gia, lúc này cũng không phải là thời điểm khóc. Người xem?”

Hắn đưa tay đỡ dưới thân Lục lão ông nằm trên tháp, thấp giọng nói: “Tam lão

gia, sự việc khẩn cấp, tối nay ta vốn đáp ứng chi mệnh của lão thái gia cố ý

tới đây, hiện tại lão thái gia bệnh, không bằng trước làm cho xong chuyện lão

nhân gia đã sớm phân phó, người thấy thế nào?” Trong miệng hắn hỏi ý tứ của Lục

Kiến Lập, tay cũng đã đặt lên hoa vặn ven tháp đè xuống.

“Xoạch” một tiếng vang nhỏ, tháp nhìn vẫn như ngày

thường đột nhiên hé ra một cửa nhỏ, Lục Kiến Lập cả kinh thả tay áo, khẩn

trương đi qua xem. Phạm Bao từ giữa lấy ra một phong thư đã được niêm phong,

hai tay đưa qua, nghiêm túc nói: “Tam lão gia, người cầm đi, đây là lão thái

gia trước đó vài ngày đã an bài tốt, ngày sau nếu có phân tranh, thì cứ dựa vào

đây.”

Kia đó là di chúc, là phân phối tài sản trong nhà, Lục

Kiến Lập cả kinh không dám tiếp nhận, run run thanh âm nói: “Không được, cái

này nên giao cho mẫu thân mới phải.” Lấy phương thức như vậy đưa vào trong tay

hắn, hắn lấy ra thì có ai tin đây? Nếu mọi người đều vừa lòng thì còn may, nếu

không hài lòng, chẳng phải là người người đều hoài nghi hắn động chân động tay

sao?

Lúc này còn yếu đuối như thế. Phạm Bao tức giận vô

cùng: “Sự tình khẩn cấp, người cầm trước đi! Thứ này vào ngày Trùng Cửu, lão

thái gia đã thỉnh tộc lão trong dòng họ lại đây ăn cơm, cũng từng giao một phần

cho bọn họ, đây chỉ dùng làm căn cứ thôi.”

Lục Kiến Lập vẫn đang trái lo phải nghĩ, ngoài cửa

truyền đến một trận tiếng bước chân, cũng là không thể trì hoãn thêm, Phạm Bao

nhanh chóng đóng lại cánh cửa nhỏ kia, cầm lấy cánh tay Lục Kiến Lập, dùng sức

lay một chút: “Tam lão gia!” Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, người tới dĩ

nhiên bước nhanh vào cửa, Lục Kiến Lập không thể làm gì khác, chỉ đành lung

tung đem lá thư này nhét vào trong lòng.

Đại phu đối với bệnh tình của Lục lão ông cực kỳ quen

thuộc, tiến vào s* s**ng một lúc, khe khẽ thở dài: “Đờm tắc họng, ảnh hưởng lên

đường mũi, dầu vừng và nước gừng đã đổ vào, lại châm cứu, nên làm đều đã làm,

hiện nay chỉ có thể xem có nuốt xuống được hay không thôi.”

Lục Kiến Lập cùng Phạm Bao hai mặt nhìn nhau, đều từ

trong mắt đối phương thấy được khủng hoảng.

“Như thế nào rồi?” Mành cửa bị người bên ngoài mạnh mẽ

nhấc lên, Lục Kiến Trung áo đơn đi vào, chạy vội tiến vào, phía sau còn có Tống

thị đuổi theo, trong tay cầm theo hài: “Lão gia, hài của chàng.”

Phu thê hai người nhất thời thấy bộ dạng của Lục lão

ông đều ngẩn ra, nhất tề đi qua, người người rơi lệ, Lục Kiến Trung ngay cả kêu

ba tiếng cũng không thấy Lục lão ông trả lời, lập tức bắt lấy đại phu gầm nhẹ

nói: “Sao lại thế này? Sao ngươi lại chỉ đứng bất động a?”

Đại phu thở dài: “Bệnh mắc đờm này vốn là bệnh khó

trị, chỉ biết dùng thuốc, chính là tẫn nhân sự, biết thiên mệnh.”

Lục Kiến Trung buông hắn ra, bất chấp trên môi Lục lão

ông còn dính dầu vừng cùng thuốc bột, miệng đối miệng giúp Lục lão ông hút đờm.

Bất quá chỉ trong giây lát, trong viện thanh âm ồn ào,

cũng là các phòng các viện tất cả đều bị bừng tỉnh, vội vã chạy lại đây. Lục

lão phu nhân được người giúp đỡ tiến vào, liếc mắt một cái liền thấy được cảnh

này.

Lục Kiến Trung y phục sơ sài, chỉ mặc một kiện áo dài

đơn bạc, một chân đi đất, một chân đi hài, không để ý bẩn thỉu đang đỡ đầu Lục

lão ông, liều mạng hút đờm, mặt đều đỏ bừng, cũng không biết là mồ hôi hay là

lệ chảy đầy mặt. Một bên Tống thị tuy rằng không đến mức y quan không chỉnh,

nhưng cũng ăn mặc cực kì đơn bạc.

Mà Lục Kiến Lập, giống một như một con thỏ bị kinh

động, đần độn đứng ở nơi đó, nhìn thấy bà tiến vào, mới hoảng hốt có chút sôi

động, chạy tới dập đầu một cái vang dội, khóc nói: “Mẫu thân, con bất hiếu.”

Lục lão phu nhân chợt hiểu được đại sự không ổn, bên

kia Lục Kiến Trung rốt cục buông tha, thất hồn lạc phách quỳ rạp xuống đất,

khóc nói: “Con bất hiếu.”

Lục lão phu nhân “Ai” một tiếng, bả vai cùng thắt lưng

đều suy sụp, bước nhanh hướng tới bên cạnh tháp của Lục lão ông được hai bước,

ngồi xuống cầm bàn tay lạnh lẽo của Lục lão ông, chỉ gọi một tiếng: “Lão nhân?”

Liền nước mắt rơi xuống như mưa, không nói được lời nào nữa.

Bà vừa mở đầu, một phòng cao thấp cũng đi theo nức nở,

khuyên nhủ, hỏi han, người khóc thương tâm nhất là Lâm Ngọc Trân, giống như một

hài tử òa vào trong lòng Phương ma ma. Lâm Cẩn Dung phủ một áo choàng dày, một

bên lau mắt, một bên nhất nhất đánh giá tình hình trong phòng, lại vừa vặn chạm

phải ánh mắt của Phạm Bao như bóng ma đứng trong góc, Phạm Bao vẻ mặt thực âm

trầm, lại mang theo vài phần điều tra cùng cầu xin.

Lục Kinh liếc mắt một cái đảo qua, Lâm Cẩn Dung lạnh

nhạt thu hồi ánh mắt, đem khăn tay xoa khóe mắt, tiến lên đỡ Lục lão phu nhân:

“Tổ mẫu, vẫn là trước hết nghe đại phu nói thế nào đã.”

Đôi mắt vẩn đục của Lục lão phu nhân nhất thời sáng

lên một ngọn lửa nhỏ, nhìn trông mong đại phu, cúi đầu ai khẩn: “Trương tiên

sinh, nếu ngươi có thể cứu lão nhân nhà ta, mặc kệ dù thế nào cũng mời ngươi

thử một lần, bao nhiêu tiền cũng không quan trọng bằng hắn.”

Đại phu kia chỉ lắc đầu thở dài xin lỗi.

Ánh sáng trong mắt Lục lão phu nhân từng chút một trở

nên ảm đạm, nước mắt vẫn rơi, mãi cho đến khi Lục Kinh bưng thuốc bước vào, mới

nhẹ nhàng thở ra, tiếp nhận thấp giọng nói: “Lão nhân, ta đút thuốc cho chàng.”

Lâm Cẩn Dung nhanh tiến lên, cùng Lục Kinh đứng hai

bên, cố gắng nâng Lục lão ông dậy dựa vào gối mềm, lấy chiếc đũa mở miệng của

Lục lão ông ra, từng thìa thuốc Lục lão phu nhân đút vào đều rớt ra từ khóe

miệng Lục lão ông.

Thấy vậy, mọi người đều hiểu được không thể cứu vãn.

Lâm Ngọc Trân hai mắt đăm đăm, muốn khóc lại không dám khóc, chỉ liều mạng nắm

chặt thành quyền, khống chế không được thấp giọng thút thít.

Lục lão phu nhân cắn chặt khớp hàm, run run bắt tay

vào làm, lấy khăn tỉ mỉ thay Lục lão ông lau thuốc chảy ra, lại cầm lấy thìa

đút thuốc tiếp. Bà không nói gì, cũng không có biểu tình gì đặc biệt, chính là

luôn luôn kiên trì. Khóe mắt Lục lão ông chảy ra một giọt lệ vẩn đục, Lục lão

phu nhân hít một hơi, nắm chặt tay hắn, dán tại bên tai hắn thấp giọng nói:“

Chàng ngoan ngoãn uống nốt bát thuốc này là tốt rồi. Chàng nghe được không.”

Lâm Cẩn Dung cách gần nhất, nghe thấy rành mạch, tay

vẫn vững vàng đương đương cầm chiếc đũa đột nhiên run lên một chút, sau đó càng

không thể vãn hồi.

Lục lão phu nhân trách cứ nhìn nàng một cái, Tống thị

dựa vào đi qua nói: “Để ta.” Vì thế tay cầm chiếc đũa run rẩy không phát sinh

nữa.

Lâm Cẩn Dung đứng ở một bên, cúi mắt nhìn hai mái đầu

bạc trắng ghé vào nhau kia, đột nhiên cảm thấy nghẹt mũi mờ mắt. Cái gọi là

tương cứu trong lúc hoạn nạn, cố gắng chính là như vậy, đến ngày nào đó chết

già, hắn luyến tiếc nàng, nàng luyến tiếc hắn, hắn hiểu biết nàng nhất mà nàng

cũng hiểu biết hắn nhất. Cố nhiên lúc này thương tâm vì sinh ly tử biệt, nhưng

đi qua vài thập niên bọn họ cũng đã trải qua mọi hạnh phúc đầm ấp.

Có ai đó từ phía sau kéo tay áo nàng một cái, Lâm Cẩn

Dung quay đầu, chỉ thấy Đồ thị ánh mắt hồng hồng nhìn nàng, liều mạng hướng

nàng nháy mắt, vẫn liếc tới Phạm Bao đứng ở một góc.

Lâm Cẩn Dung cũng không biết lúc trước trong phòng này

đã xảy ra sự tình gì, nàng chỉ biết là hiện tại vẫn còn chưa đến thời điểm Phạm

Bao bị buộc đuổi ra ngoài, đây là muốn làm cái gì? Cho dù là muốn làm gì đó,

hiện tại mọi người đều đang đợi Lục lão ông trong cơn hấp hối, nàng lại chạy đi

đâu được? Lục lão ông còn chưa trút hơi thở cuối cùng, nàng liền đi qua lặng lẽ

nói chuyện với đại quản sự trong nhà, rơi vào mắt người bên ngoài, sẽ nói thế

nào đây? Nhưng Phạm Bao sốt ruột như thế, tất nhiên là có nguyên nhân, Lâm Cẩn

Dung nhìn Anh Đào đứng xa xa liếc mắt một cái, Anh Đào lúc này biểu hiện ra bản

chất lanh lợi, lập tức bưng chậu nước men theo góc tường đi qua.

Lâm Cẩn Dung không quản chuyện bên kia nữa, từ trong

lòng Phan thị tiếp nhận Nghị Lang còn đang ngủ say, im lặng chờ đợi tình hình

của Lục lão ông.

Bát thuốc kia của Lục lão phu nhân cứ đút đến khi

nguội lạnh, cũng vẫn chưa được nửa bát. Canh ba giờ dần, Lục lão ông trong lúc

hôn mê đã trút hơi thở cuối cùng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.